Đồ biến thái (H)
NỘI DUNG CHỈ LÀ HƯ CẤU VÀ HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT NÊN MỌI NGƯỜI CHỈ NÊN ĐỌC ĐỂ GIẢI TRÍ, KHÔNG NÊN LAN TRUYỀN VỚI MỤC ĐÍCH KHÁC. NẾU MÌNH BIẾT THÌ LẬP TỨC XOÁ TRUYỆN VÀ NỘI DUNG NHỮNG CHAP NHƯ THẾ NÀY MÌNH SẼ HẠN CHẾ NHẮC TÊN CỦA NHÂN VẬT ĐỂ TRÁNH MỤC ĐÍCH XẤU. XIN CÁM ƠN.
_____________________
Công việc ở trường học dân trở lại quỹ đạo. Bước vào học kỳ mới, trường vũ đạo lại chào đón thêm một tốp học sinh mới nhập học, hiệu trưởng nhờ vậy mà đếm tiền mỏi tay. Trung tâm văn hoá có kế hoạch xây dựng mở rộng thêm, nói là muốn tích hợp các lớp học năng khiếu khác nhau lại làm một, trở thành nơi hội tụ của các cá nhân có tài năng vượt trội.
Hạng mục này do chính quyền thành phố chỉ thị, do đó lãnh đạo của trung tâm văn hóa và hiệu trưởng rất coi trọng.
Thứ hai, Ngọc Mỹ tới trường, khi đang định lên lớp thì cô bị giáo viên quản lý gọi qua:
"Cô Mỹ, có một số giấy tờ cần nộp lên Ủy ban Thành phố để xin phê duyệt, tình hình gấp gáp, các giáo viên khác không ai đi được, đành phải làm phiền cô đi tới đó một chuyến vậy" - Giáo viên quản lý cất giọng ôn hòa.
Gần đây, cả trung tâm văn hóa đều đang sốt vó vì chuyện này, đúng là phải lui tới cơ quan nhà nước liên tục. Cô hơi ngạc nhiên, bởi những công việc này vốn chẳng liên quan gì tới cô cả, cô đáp:
"Tôi còn có lớp..."
"Hiệu trưởng đã sửa lại lịch lên lớp cho cô rồi, lớp của cô chuyển sang ngày mai, mau đi đi."
Một túi hồ sơ bằng giấy màu nâu được nhét vào trong ngực cô, nặng trĩu. Giáo viên quản lý gửi địa chỉ cho cô, kêu cô đi nhanh, nhân viên bên Chính phủ đang đợi rồi. Thời gian gấp rút nên không kịp hỏi gì thêm, cô chỉ có thể tạm gác chuyện đang làm lại, ôm túi văn kiện rời đi.
Cô ngồi xe buýt đến tòa nhà văn phòng Chính phủ. Tòa nhà này đã xây dựng được mười tám năm, vị trí nằm ở khu vực mới ven bờ sông, tọa bắc hướng nam, rất hoành tráng. Cấu trúc bên trong tòa nhà rất phức tạp, đây là lần đầu tiên cô tới đây, do đó không quen đường thuộc lối.
Đàm Trinh Tịnh ôm túi hồ sơ tới quầy lễ tân giữa sảnh:
"Chào cô, tôi đến đưa tài liệu cho trường vũ đạo Lôi Vũ, xin hỏi văn phòng này ở đâu vậy?"
Cô đưa số phòng trên điện thoại di động cho nhân viên lễ tân xem. Cô gái đó nhìn thoáng qua, vô cùng kinh ngạc, lập tức đánh giá Ngọc Mỹ từ trên xuống dưới bằng vẻ mặt kỳ quái.
Cô thấy cô ta dò xét mình thì không thoải mái lắm, hỏi:
"Làm sao vậy, có vấn đề gì không?"
Cô gái ấy vuốt tóc, dường như cơ thể hơi run rẩy:
"Không, không có vấn đề gì."
Đối phương nhanh chóng thu lại tầm mắt, chỉ đường cho cô. Cô đi theo lời cô ấy, vào thang máy lên trên, sau khi đi qua 7749 khúc ngoặt, cuối cùng cô cũng tìm được văn phòng kia.
Người trên lối đi thưa thớt dần, thấy cô đi về hướng đó, có không ít nhân viên len lén quan sát cô, sau đó xì xào bàn tán gì đó với nhau. Bước chân của cô dần chậm lại, khi đi đến trước cửa phòng làm việc kia, cô càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không ổn. Xung quanh đều là các văn phòng đang đóng chặt cửa, bầu không khí rất yên tĩnh, không thấy bóng người.
Là chỗ này thật ư, cô không đi nhầm đó chứ?
Trong lòng cô có ý định rút lui. Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông, có người gọi tới, cô vội vàng nhận máy, là hiệu trưởng:
"Cô Mỹ, đã đưa tài liệu đến chưa?"
"Vẫn chưa, tôi vừa tới, còn chưa vào..." - Cô ngập ngừng, sau đó cô xác nhận lại số văn phòng với hiệu trưởng một lần nữa.
"Không sai, đúng là văn phòng đó rồi, cô cứ vào nộp tài liệu là được, nhớ về sớm nhé". - Hiệu trưởng cười ha hả nói
Cúp máy, cô lấy hết can đảm tiến lên, gõ cửa phòng. Cửa mở ra, cô ngẩng đầu, gương mặt đang định nở nụ cười ngay lập tức cứng lại:
"Sao lại là anh?"
Người đàn ông mở cửa nhướn mày, làm động tác mời vào.
"Không phải em tới đưa tài liệu sao? Vào đi."
Kim Tử Long bình tĩnh quay người đi đến chỗ bàn làm việc lớn, ngồi lại xuống chiếc ghế dựa xoay tròn, tay cầm bút máy lên tiếp tục phê duyệt văn kiện.
Anh xoay người đi vào văn phòng, bình tĩnh ngồi xuống tiếp tục phê duyệt văn kiện. Ánh nắng buổi sáng xuyên qua cửa sổ sát đất trùng hợp chiếu lên mặt anh. Nơi này chắc hẳn là phòng làm việc riêng của anh, trang trí đơn giản gọn gàng nhưng lại có cảm giác lạnh lẽo, không một hạt bụi, gần như là không có vật dụng cá nhân gì.
Ở một góc bàn được đặt lá cờ Đảng và quốc kỳ, bên tay phải là một tách trà thủy tinh đáy dày, bên cạnh chồng văn kiện cao ngất ngưởng là chiếc máy tính để bàn và bàn phím. Trên giá sách phía sau lưng bày nguyên một bộ sách luật Việt Nam và sách chính luận. Chậu cây xanh được đặt ở góc tường là thứ duy nhất làm tăng độ ấm cho căn phòng.
Anh chỉ ngồi ở đó, thế nhưng cô lại như biến thành một con mồi đang sợ hãi trước dã thú vậy, bước chân dính chặt tại chỗ.
Sao lại là anh ta?
Cuối cùng Ngọc Mỹ cũng nhận ra, tất cả là một cái bẫy. Cô muốn bỏ đi, nhưng đâu thể cầm nguyên túi văn kiện trong tay mà ra về đúng không?
Cô nghiến răng bước nhanh vào, đặt mạnh túi tài liệu lên mặt bàn, sau đó quay đầu định rời đi. Phải rời khỏi đây nhanh một chút, không được để anh ta đuổi theo...
Phía sau lưng truyền đến một tiếng cười khẽ. Cổ tay cô bị một lực mạnh mẽ nắm lấy. Gân xanh trên mu bàn tay người đàn ông nổi lên, đường gân xanh nhạt như ẩn như hiện, ngón tay bấu chặt lên cổ tay cô, chỉ hơi tăng thêm lực đã như một chiếc lồng sắt khiến cô không thể chạy thoát.
Cảnh vật trước mắt quay cuồng. Cô chỉ kịp liếc mắt nhìn bàn làm việc của người đàn ông, cả cơ thể đã không còn nằm trong sự khống chế của cô nữa.
Hơi thở nam tính nồng đậm ập tới vây kín lấy cô. Tình thế lúc này đã biến đổi thành một cảnh tượng hết sức mập mờ. Người đàn ông vẫn ngồi trên ghế xoay, cánh tay siết chặt bên eo người phụ nữ. Người phụ nữ bị anh ôm ghì vào lồng ngực, ngồi trên đùi anh, hai chân bị anh ác ý dang rộng.
Anh hơi co gối, đầu gối lập tức chen vào giữa đùi cô, khiến cô cảm nhận được sự tôn tại của thứ kia một cách rõ ràng. Hơi thở của hai người xen lẫn vào nhau, cô chưa quên lần trước anh đã đối xử với mình thế nào, cô không dám phản kháng, chỉ duy trì sự giãy dụa ở biên độ nhỏ, bàn tay vươn tới nắm lấy bàn làm việc, nắm chặt đến mức trắng bệch.
ở đó có một cái tách trà, chắc hẳn rất nặng, nếu như lấy được nó...
Hơi thở sau lưng đột ngột tiếp cận, anh gác cằm lên vai cô rồi hít sâu một hơi, anh khàn giọng nói:
"Cô Mỹ, sao đi gấp thế? Tôi còn chưa xem văn kiện mà em đưa tới mà".
Ánh mắt cô tối lại, cô hít thật sâu một hơi rồi cất giọng lạnh lùng:
"Bớt lý do lý trấu đi, thật không ngờ đường đường là bí thư Thành ủy mà lại dùng tới thủ đoạn này để dây dưa với phụ nữ!"
Cô cho rằng nói mấy lời chọc giận có thể giúp cô thoát khỏi sự khống chế của anh, nào ngờ anh chẳng những không hề tức giận mà còn tận hưởng cơn thịnh nộ của cô. Anh ngắm nhìn khuôn mặt lo lắng đến đỏ bừng của cô, đầu gối cố ý cọ xát vào tiểu huyệt của cô vài cái, phả hơi bên tai cô, giọng nói càng trở nên dịu dàng hơn:
"Chuyện em không biết còn nhiều lắm, Ngọc Mỹ, tôi cho em mắng đấy, em mắng thêm vài câu nghe xem nào".
Bị người phụ nữ này mắng, trong mắt anh không đáng là gì, thậm chí đây giống như một loại tình thú hơn.
Đúng là mặt dày vô liêm sỉ!
Cô không cần mở miệng nói câu nào cũng có thể lấy lòng được anh, dường như chỉ cần có cô ở đây thì lúc nào cũng có thể khiến anh động dục. Nơi bí ẩn giữa hai chân bị anh cọ xát, hơi thở nóng bỏng quanh quẩn nơi gò má, anh đang cố ý khi gọi dục vọng trong cô.
Khóe mắt cô cay xè, giọng cũng run lên:
"Buông tôi ra."
Bàn tay anh chậm rãi trượt xuống, nắm lấy cổ tay thon gầy trắng như tuyết của cô, chậm rãi vuốt ve:
"Đừng sợ, nơi này là tòa nhà chính phủ, tôi có thể làm gì em ở đây nào? Hôm nay gọi em tới là vì có chuyện muốn nhờ em giúp mà thôi."
Anh ta là người quyền cao chức trọng, dân thường như cô thì có thể giúp được cái gì? Cô cảm thấy nực cười, cô thử rút tay ra nhưng không thành công, lực nắm trên cố tay ngược lại còn tăng thêm. Anh vuốt ve cổ tay thon gầy của cô, bàn tay to màu đồng cổ của anh bao bọc lấy bàn tay nhỏ trắng như tuyết, mười ngón tay đan vào nhau, hai màu da áp sát làm nổi bật sự tương phản mãnh liệt.
Chơi đùa một hồi, dường như anh vẫn chưa thỏả mãn, đột nhiên năm ngón tay thu lại nắm lấy bàn tay của cô ấn xuống dưới, cô chạm vào vùng hạ bộ của mình. Thứ đang ngủ đông dưới lớp quần tây chậm rãi tỉnh giấc, cô hoảng sợ nhìn về phía anh, tay của cô bị đè chặt vào dương vật của anh, chậm rãi vuốt ve qua lớp vải quần.
"A... ừm..."
Bị bàn tay thơm mềm của người phụ nữ chạm vào, dù cách một lớp vải nhưng cũng đủ để châm lửa, thằng nhỏ nhanh chóng dựng đứng, cổ họng anh khẽ phát ra một tiếng rên khoan khoái.
Đôi mắt đen dán chặt lên cơ thể người phụ nữ trong lòng, một tia tà niệm xẹt qua. Anh kéo khóa quần tây, ép tay cô nắm lấy cự vật, giọng nói trầm khàn cất lên:
"Em yêu, em phải giúp tôi, nơi này trướng khó chịu quá."
Anh nhướn hông để vật nam tính chạm vào lòng bàn tay cô, lỗ sáo trên đỉnh tiết ra chất dịch trong suốt, dính vào kẽ ngón tay cô. Cô cố gắng rút tay lại nhưng không có tác dụng gì, cô đỏ mặt nhìn anh đưa đẩy hông, di chuyển thứ đó trong khe hở giữa hai bàn tay cô, giống như đang thật sự làm tình vậy.
"Anh... đồ biến thái!" - Cô nghiến chặt răng, sau đó cắn nhẹ lên cánh môi đỏ hồng.
Đôi tay xinh xắn trắng nõn được chăm sóc rất kỹ lưỡng. Lòng bàn tay mềm mại giống như bọt biển ngoài tự nhiên, vừa trơn vừa trượt, còn tỏa ra hơi ấm của cơ thể cô.
Anh thở ra một hơi dài đầy thỏa mãn, anh khống chế thân dưới ma sát dương vật vào lòng bàn tay xinh đẹp của cô.
Cô tưởng anh sẽ làm rất lâu, nào ngờ anh chỉ mỉm cười, vừa hôn lên cổ cô vừa nắm tay cô đưa đẩy hông, đâm rút trong lòng bàn tay cô khoảng trăm cái rồi phun ra. Người đàn ông vùi đầu vào hõm vai cô thở dốc, mái tóc ngắn quét qua gáy khiến cô ngứa ngáy.
Cô tránh né sự cọ xát của anh, nhân lúc anh buông lỏng gông cùm xiềng xích mà rút tay về. Toàn bộ số bạch trọc mà anh vừa bắn ra đang nằm cả trong lòng bàn tay cô, trong kẽ tay cũng toàn là bạch trọc, dưới sự tác động của trọng lực chúng từ từ chảy xuống dưới, cả bàn tay ướt đẫm bạch trọc.
Cô bôi hết lên vạt áo sơ mi của anh. Tất cả là của anh ta thì anh ta đi mà chịu trách nhiệm!
Động tác của cô đương nhiên bị anh phát hiện, anh không tức giận mà để mặc cho cô bôi đầy lên áo mình, cánh tay đặt ở bên hông cô không thả lỏng, dường như vẫn còn lưu luyến muốn đi xuống phía dưới.
_____________________
Tự nhiên thấy bí thư biến thái quáaaaaaa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com