chương 6
Năm năm sau....
Hôm nay vị biểu tiểu thư của Lục phủ đã tròn 15 tuổi.Lục lão gia còn chuẩn bị tiệc cập kê cho nàng
Rất nhiều quý nữ trong kinh thành tới tham dự, thậm chí còn có người ngỏ ý kết thông gia
Nhưng Lục lão gia đều dùng một câu để từ chối:"tất cả đều để con bé tự quyết định "
Ông còn đích thân mời nhất phẩm cáo mênh thái phu nhân đều chủ trì cập kê cho nàng
Đến giờ làm lễ , thiếu nữ mặc y phục màu vàng nhạt xuất hiện ở lối vào
Mái tóc nàng xoa ra ở sau lưng,chuyển động theo từng bước đi.Làn da trắng như tuyết mùa đông ,gương mặt chim sa cá lặn chỉ một ánh mặt đủ khiến những nam nhân điêu đứng, nữ nhân thì ganh tỵ vì nàng
Mỗi bước đi của Đường Tuế Duyệt như đang bước trên hoa sen, nhẹ nhàng bay bổng đi đến nơi làm lễ
Nàng quỳ gối xuống thảm lót , hai tay chấp ngang tầm mắt lạy một lạy với thái phu nhân
Bà mỉm cười làm lễ cập kê cho nàng
Ở nghi thức cuối cùng thái phu nhân dùng lượt nhúng vào nước tinh khiết có rắc đủ loại hoa thơm rồi chậm rãi chải cho nàng một búi tóc trưởng thành
Xong xuôi thì cầm lên tóc nàng một cây trâm hoa mai được chính tay Lục lão gia tặng
Đường Tuế Duyệt chậm rãi đứng dậy mỉm cười nhìn lục lão gia đang ngồi ở trên
"Đa tạ cửu cửu đã tặng con món quà,Duyệt nhi rất thích"
Lục lão gia gật đầu nhìn cô bé năm năm trước nay đã trở thành thiếu nữ
Gương mặt có nét rất giống với người hắn yêu
Nhưng ở chung với nhau năm năm, không biết từ khi nào lục lão gia tự mặc định Đường Tuế Duyệt là con gái của mình với vị phu nhân quá cố
Ông bỏ qua hết những nét giống cha của nàng, hoàn toàn bị thôi miên những suy nghĩ đó của mình
Cũng nhờ vậy mà ông không hề nảy sinh những tạp niệm với Đường Tuế Duyệt mà còn thật sự xem cô là nữ nhi mà chăm sóc, cho nàng cuộc sống giống hệt như thiên kim của lục gia
Nhưng khó mà qua mặt người đời , cho nên từ khi Đường Tuế Duyệt bước chân vào lục phủ, ông liên cho người thông báo với bên ngoài lục gia vừa cưu mang một chất nữ họ hàng xa
Người hầu trong nhà đều gọi nàng một tiếng biểu tiểu thư
Nghi lễ búi tóc đã xong, các tiểu thư bắt đầu trò chuyện với nhau
Đường Tuế Duyệt ngoài mặt vẫn giữ hòa khí với mọi người, nói cười vui vẻ nhưng thật ra bọn họ không hề thân thiết
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com