Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 4

Sori cả nhà vì bỏ bê hơi lâu, gỏ men na xai🙏
_________________

Dù gặp một chút rắc rối nhỏ nhưng may thay hai người vẫn đến đúng giờ, vừa ngồi xuống thì chuông báo vào học đã kêu. Lê Huy quay xuống thì thầm

"Đại ca, đại ca sao nay anh đến sát giờ vậy? Bình thường anh toàn đi sớm hơn 15 phút để ngủ tiếp mà?"

"À hôm nay phòng tắm bỗng nhiên bị hớt tay trên nên tao đến muộn. Sao? Mày ý kiến à?"

"À không không, ai ý kiến gì đâu, nhưng mà hớt tay trên gì?"

"Đờ mờ hỏi lắm, quay lên học hành đi, cô vào rồi kìa"

Lê Huy làm động tác khóa mồm rồi tự giác quay lên học, tên này mà cáu lên là chớ có moi được gì từ mồm hắn cả, khéo chỉ moi ra được nắm đấm thôi. Sở Thời Nam ngồi bên cạnh vừa lấy sách vở ra vừa ngại, bình thường cậu sẽ dậy muộn hơn hắn 10 phút trong khi hắn vệ sinh cá nhân nhưng mà hôm nay cậu ngủ ít quá nên còn mơ màng, nãy ngồi nghe 2 người nói chuyện cậu chỉ muốn tìm lỗ chui xuống thôi.

Lục Giai Thụy quay sang nhìn bạn học đang ngại ngùng bên cạnh mình mà mặt đầy dấu hỏi. Tên này bị gì vậy trời, ai làm gì mà ngại vậy? Hắn khó hiểu mở sách vở ra học, nhà hắn khá giả thật đấy nhưng mà học kém thì vẫn ăn đập thôi, hắn không muốn chịu đòn của 2 bậc phụ mẫu ở nhà kia như bọn con nít đâu.

...

Học đến tiết 5, tiết đói nhất của học sinh lúc này, có vài người đã sắp không chịu nổi mà lôi cái bánh cái kẹo ra ăn. Lớp 12 rồi nên chương trình học càng nặng, bọn họ càng đói nhanh, các thầy cô cũng hiểu cho bọn trẻ nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, có khi còn mang thêm cái kẹo trong túi phòng trường hợp có đứa nào bị hạ đường huyết.

"Này, này anh Lục, trưa nay mình ăn gì?"

Lê Huy ngồi bàn trên thò chân ra sau đạp đạp vài cái vào "anh Lục", cậu ta đói vãi chưởng rồi nhưng mà cũng không dám rời mắt khỏi bảng đen, giờ mà quay đi 5 giây hỏi hắn là mất gốc liền chứ đùa.

Lục Giai Thụy đang viết bài mà nghe tiếng động cũng phải nhăn nhó ngẩng lên, chỉ thấy tên bạn thiểu năng của mình đang thì thầm gọi hắn, và đéo hiểu sao hắn là người được gọi nhưng mà bạn cùng bàn hắn là người bị đạp. Anh em hắn thô thiển với nhau quen rồi, đạp nhau cũng không thương tiếc, nên đạp đạp thế đéo nào mà cậu rung cả người. Sở Thời Nam đơ người ngẩng đầu dậy, ngơ ngác nhìn sang phía hắn.

Lê Huy thì vẫn không biết gì, thấy đại ca không trả lời đành đạp thêm mấy cái nữa, Sở Thời Nam bị đạp tí thì ngã, may được Lục Giai Thụy kéo tay ngồi lại. Hắn nghiến răng, nắm chặt tay, đấm lên đầu Lê Huy

"Mày đạp vào người ta rồi thằng điên"

Lê Huy ăn đau cũng không dám kêu, chỉ rơm rớm nước mắt cúi xuống nhìn chân mình, rồi lại quay lên nhìn Sở Thời Nam. Cậu ta hậm hực, vừa đau vừa nhục cầm nốt cái bánh còn lại đưa cho Sở Thời Nam để tạ lỗi

"Ai ui... Xin lỗi, xin lỗi cậu, tui không biết, cậu ăn nốt cái bánh này đi, chống đói"

Lê Huy nhục nhã quay lên học bài, Sở Thời Nam cầm bánh quay sang nhìn hắn

"Ăn đi, nhìn tôi làm gì, cậu ta cho cậu đó"

Nói rồi tất cả lại trở về ban đầu như chưa có gì xảy ra, chỉ có Lê Huy là nhục không biết để đâu cho hết. Nhưng vẫn chưa chừa, 5 phút sau cậu ta lại quay xuống

"Thế rốt cuộc nay ăn gì thế anh Lục?"

"Ăn cái mả mẹ nhà tao này, mày im mồm đi"

Đấy, phải nhất quyết nghe chửi thì mới quay lên cơ.

...

"Rengggg"

"Má, giải thoát rồi, tao sắp chết, đi ăn nhanh lên giùm cái"

Lê Huy chạy vèo sang lớp bên cạnh kéo Vũ Bách đi đến nhà ăn

"Anh Lục, vẫn chỗ cũ nhé, bọn tao đi trước giữ chỗ"

"Ừ đi đi"

Nói rồi hắn cũng đứng dậy đi ra ngoài, Sở Thời Nam thì lôi từ trong túi ra cái bánh mì cùng chai nước. Lục Giai Thụy liếc qua rồi lại hỏi chấm, sao có thể ăn một bữa như thế này được thế, hắn đập đuỳnh hai tay xuống bàn

"Trưa cậu ăn mỗi như này thôi á?"

"À ừ, vậy là đủ rồi mà, tớ là tạng người ăn ít á nên không sao đâu."

Sở Thời Nam cười hì hì đáp lại hắn

"Vãi chưởng thật"

"Thôi cậu cứ đi ăn đi không hết đồ á"

Lục Giai Thụy bị đuổi ra mà vẫn ngơ ngác, có thể hắn chưa gặp ai như vậy nhưng hắn mới chỉ thấy người vô gia cư ăn uống vậy thôi, hay nhà cậu ta nghèo vcl nên không có tiền ăn?...

Hắn đi đến nhà ăn trong một tâm thái vô cùng khó hiểu, sáng nay cậu ta mua cho hắn hẳn bánh bao thịt nhưng mà bản thân lại chỉ ăn bánh chay, vậy là 2 bữa/ngày chưa ăn thịt rồi?... Ủa từ từ nhưng mà sao hắn phải quan tâm nhỉ, kệ xác cậu ta đi chứ. Nói rồi hắn thở ra một cái rồi đi đến phòng ăn.

...

Sau khi bọn hắn học xong 2 tiết buổi chiều thì 2 tiết còn lại sẽ là tiết tự học. Và đây là tiết Lục Giai Thụy ghét nhất. Vì sao? Vì bạn cùng bàn hắn là lớp phó học tập, có rất nhiều người vây quanh cậu ta để hỏi bài, cứ đến tiết này hắn sẽ tự động ngồi vào trong cho cậu ra ngoài. Rất nhiều bạn học nhất là các bạn nữ thích được nghe Sở Thời Nam giảng bài, vì cậu rất dịu dàng tuy nói chuyện có hơi nhỏ nhưng vẫn đủ nghe, mà cách giảng lại còn dễ hiểu nữa.

Sở Thời Nam mới tiếp xong một đoàn "khách" hỏi bài xong thì đến lượt tên Lê Huy kia lại quay xuống

"Thời Nam, Thời Nam cứu tui câu c với, tui nghĩ cả tiết rồi chưa ra"

Sở Thời Nam vừa uống xong ngụm nước, đang định cầm đề thì bị Lục Giai Thụy giật lại, hắn gác chân nhăn nhó

"Mày coi thường anh mày à, anh mày cũng làm được câu c đây này, quay sang đây tao chỉ cho"

Lê Huy toát mồ hôi nhìn hắn, cậu ta dùng ánh mắt cầu xin quay sang nhìn Sở Thời Nam, cậu phì cười

"Thôi cậu để tớ giảng cũng được, nhiệm vụ của tớ mà"

"Để im để anh mày giảng, bài dễ như này mà không làm được, chắc óc lợn rồi"

Lê Huy khóc không ra nước mắt quay sang nghe hắn chỉ bài. Lục Giai Thụy nói 2 câu chửi 1 câu thế này thì hiểu gì cơ chứ, giọng hắn vừa to vừa ác, Lê Huy muốn chết mất. Sở Thời Nam ở bên cạnh cười không ra nước mắt, hội anh em nhà này hài ghê

"Rồi đấy mày hiểu chưa?"

Lê Huy đơ người lắc đầu, nãy giờ đầu hắn toàn đm, óc chó với cái gì đâu không chứ được chữ nào vào đầu đâu

"Thôi mày hết cứu, phắn đi cho khuất mắt tao"

Lục Giai Thụy ghét bỏ lườm cậu ta, Lê Huy lại hèn mọn quay sang xin Sở Thời Nam chỉ giáo, chỉ 5 phút sau cậu ta đã lại hớn hở quay lên làm bài ngoay ngoáy

"Đấy đm, tao giảng có khác gì đâu mà sao mày không hiểu?"

"Đại ca à, trên đời này có những chuyện không nên nói ra, vậy nhé, cáo từ"

Lê Huy chắp hai tay vái một cái rồi quay lên làm bài, Sở Thời Nam cười nắc nẻ như được mùa, không biết ban nãy bạn cùng bàn của cậu giảng bài hay chửi người nữa

"Cậu cười gì hả?"

Lục Giai Thụy khó chịu quay sang nói cậu, Sở Thời Nam nín cười một cách khó khăn

"Không, không tớ cười gì đâu"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com