Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Mở đầu

Lúc đó, Jeong Jihoon mới chỉ 15 tuổi.

Hắn không nhớ chính xác mọi thứ bắt đầu như thế nào.

Chỉ nhớ tiếng súng nổ.

Tiếng bước chân rầm rập ngoài hành lang.

Tiếng hét đau đớn của mẹ, tiếng rên rỉ của ba.

Mùi máu tanh tràn vào khoang mũi.

Cánh tay gầy guộc của mẹ đẩy hắn vào trong tủ quần áo, vội vàng đóng cánh cửa lại. Hơi thở bà dồn dập, run rẩy nhưng vẫn cố mỉm cười, đặt một ngón tay lên môi ra hiệu hắn im lặng.

Hắn ngồi đó, trong bóng tối, lặng lẽ nhìn qua khe hở nhỏ xíu, chứng kiến tất cả.

Ba hắn đổ gục xuống sàn.

Mẹ hắn bị kéo lê trên nền nhà lạnh lẽo, bàn tay yếu ớt quờ quạng trong vô vọng.

Chúng không cho ai cơ hội sống sót.

Jihoon muốn hét lên. 

Muốn lao ra ngoài.

Nhưng không thể.

Cổ họng hắn nghẹn ứ, đôi chân như bị đóng chặt xuống sàn.

Hắn chỉ có thể ngồi đó, run rẩy, hai bàn tay bấu chặt vào vạt áo đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt.

Rồi mọi thứ kết thúc.

Căn nhà chìm vào yên lặng đến đáng sợ.

Hắn bước ra khỏi tủ quần áo, từng bước nặng nề như người chết đuối mò lên từ đáy nước sâu lên.

Ba mẹ hắn nằm đó, bất động.

Mắt mở trừng trừng.

Máu loang lổ trên sàn, thấm vào từng kẽ gạch.

Hắn quỳ xuống, chạm tay vào làn da lạnh ngắt của mẹ.

Đã quá trễ.

Cảnh sát đến cũng quá trễ.

Khi họ ập vào hiện trường, họ tìm thấy một cậu bé 15 tuổi đang ngồi giữa vũng máu, ánh mắt trống rỗng như một cái xác không hồn.

Hắn không nói gì.

Không phản ứng.

Chỉ đơn giản là...ngồi đó.

Như thể phần con người của hắn cũng đã chết cùng với ba mẹ hắn đêm đó.

Jeong Jihoon ngồi trên chiếc ghế cứng lạnh lẽo trong đồn cảnh sát.

Hắn chẳng nhớ mình đã đến đây như thế nào.

Rồi một ai đó khoác lên vai hắn một tấm chăn mỏng.

Xung quanh, người ta liếc nhìn hắn nhưng chẳng ai dám lên tiếng.

Một cậu bé 15 tuổi ngồi như một cái xác vô hồn, áo quần loang lổ máu khô, ánh mắt trống rỗng đến lạnh người.

Không ai biết phải nói gì.

Không ai dám chạm vào hắn.

Rồi đột nhiên, có một viên cảnh sát bước tới.

Không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh hắn.

Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay hắn.

Jeong Jihoon giật mình.

Không phải vì sợ hãi mà là vì cảm giác xa lạ này.

Hơi ấm.

Từ khi nào hắn đã quen với cái lạnh?

Hắn chớp mắt, nhìn bàn tay kia rồi ngước lên.

Viên cảnh sát không nói gì nhiều.

Chỉ đơn giản là siết chặt tay hắn như một lời an ủi không lời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com