2.
Mấy xóm nhỏ thường có cơ sở vật chất hoạt động rất thần kì. Chẳng hạn như lâu lâu lại có một hố cát nằm chất đống ngay đầu ngõ, thỉnh thoảng chậu cây của nhà nào đó nằm thẳng hàng giữa đường, khi thì thi công sửa nhà rồi nối dây điện dài lòng thòng ra cả đường đi, nhưng tiêu biểu nhất phải kể đến chuyện đèn đóm.
Lee Minhyung có kể, đèn đường khu cuối xóm mấy nay dở chứng, khi bật khi tắt, có khi nhấp nháy như khung cảnh đặc trưng của dòng phim kinh dị. Có hôm Jeong Jihoon sang nhà nó mải chơi đến tối muộn, lúc rời đi, nó mượn Minhyung cái đèn pin cầm về soi cho đỡ sợ. Vừa ra khỏi cổng, thằng nhỏ liền thấy bóng dáng ai xa xa đi chầm chậm về nhà.
Không biết Choi Hyeonjoon có bị quáng gà không, vì trông anh rõ bất lực khi cứ đi hai ba bước là dừng lại mò mẫm vì không thấy đường. Jeong Jihoon bật nút đèn pin, nó soi tới chỗ anh. Choi Hyeonjoon bất ngờ lắm, anh ngước lên nhìn nó rồi cười vì bối rối. Anh đi một bước thì ánh đèn của nó lại gần thêm một bước. Đến lúc Hyeonjoon đứng trước mặt nó, ánh đèn đã chạm đến mũi chân của Jihoon.
"Ây dà! Cảm ơn nhóc nha!"
Anh cười rồi giơ ngón cái cho nó. Sau đó Jihoon nghe cái gì mà trễ rồi sao không về nhà đi, nó gật gà gật gù nhìn anh đi vào rồi cũng chạy một mạch về tổ ấm của mình.
Ngay tối hôm sau đó, Choi Hyeonjoon cũng đi học về trễ. Nhưng điều khác lạ là ngõ tối cuối xóm lúc này sáng trưng. Có ai đó đã thay cái đèn bị chập mạch bằng một bóng đèn vàng, vừa sáng sủa, vừa ấm áp.
Nhà của Jeong Jihoon bán thuốc, thỉnh thoảng nó vẫn trông tiệm giúp ba mẹ, nhưng chỉ trông tiệm thôi không dám bán vì sợ hại người. Một hôm nọ, nó mở ti vi vừa ngồi xem vừa trông tiệm. Choi Hyeonjoon từ bên ngoài vào gõ cái cốc lên tủ thuốc.
"Ba mẹ đâu?" Anh hỏi.
Nó chẳng nói chẳng rằng, cắp mông đi vào sau nhà gọi ba lên. Chú Jeong thấy khách thì niềm nở lắm, đặc biệt là lớp thanh niên mới lớn tràn trề hi vọng tương lai cho đất nước như Choi Hyeonjoon thì lại càng hứng khởi, cứ tíu tít hỏi thăm Hyeonjoon làm sao, mới chuyển đến thích nghi kịp không.
Jeong Jihoon đứng kế bên chỉ chăm chăm nhìn anh và ba mình nói chuyện. Nhân đây cũng trân trọng thông báo. Ba con Choi Hyeonjoon đã chính thức có một chuyến đi chào tất cả hàng xóm sau gần hai tháng kể từ khi chuyển nhà. Mọi người mới vỡ lẽ rằng chủ hộ họ Choi không đáng sợ hay khó gần như trong tưởng tượng, lại có một đứa con cao lớn đẹp trai làm ai cũng muốn mau chóng nhận làm rể. Hai ba con anh đi từng nhà ríu rít chào rồi lại xin lỗi vì thất lễ, tiện thể tặng cho mỗi nhà một cái bánh bông lan thay cho lời cảm ơn. Đến nhà Jihoon, thằng nhỏ còn được anh cho thêm hai cục kẹo cam, nó tủm tỉm cười mãi, đến sáng hôm sau mới biết, Lee Minhyung với Moon Hyeonjoon cũng có, không những hai mà là ba cục mỗi đứa.
Quay trở lại chuyện ở tiệm thuốc, Choi Hyeonjoon muốn mua một chai oxy già vì nhà anh hết sạch. Chủ tiệm thuốc Jeong gặng hỏi mãi anh mới cười khẽ trả lời rằng bị té nên có trầy xước chút. Ba Jeong nhỏ giọng mắng Hyeonjoon không cẩn thận, còn Jihoon đang phận xen vào thăm hỏi.
"Ơ anh bị té à? Đèn đường lại hư hả anh?"
Choi Hyeonjoon gật đầu, xong rồi lại lắc. "Không, anh bị té thật nhưng không phải do đèn đâu. Nó vừa được ai thay cho, sáng trưng như mặt trời á!"
Chủ tiệm thuốc nhìn Hyeonjoon, xong lại nhìn con trai mình rồi à lên một cái.
"Vậy là vì Hyeonjoonie hở? Thảo nào hôm trước thằng Jihoon nhà chú cứ nằng nặc nhờ thay giúp cái đèn cuối xóm, còn bịa là sang nhà Minhyung chơi không thấy đường về nữa chứ!" Ba Jihoon cười cười, lớn giọng trêu con, còn thằng nhỏ thì ngại ngùng gãi đầu.
"Jihoon lo anh Hyeonjoon về khuya ngã à? Coi bộ con thích anh Hyeonjoon ha?"
"Đâu có!" Trẻ con mới lớn bị chọc một xíu liền cụp đuôi chạy đi, chỉ có hai người một lớn và một sắp lớn đứng lại cười nắc nẻ.
Trường trung học A mà Choi Hyeonjoon đang theo học nằm không xa nhà của cả bọn, lại càng gần trường cấp hai của bộ ba quậy phá nên thỉnh thoảng cả đám vẫn dắt nhau sang trước cổng ăn quà vặt.
Hôm nay cũng là một ngày như thế, tan học cả bọn xách nhau lon ton qua trường A. Tuy ba đứa đều nhỏ tuổi, nhưng ngoại trừ bộ đồ đồng phục cấp hai, nhìn vào không khác học sinh trung học bao nhiêu vì đứa nào cũng cao lớn phổng phao.
Lee Minhyung cản bước chân cả bọn lại trước hàng bánh tiêu, nó rút tiền hỏi mua sáu cái. Moon Hyeonjoon với Jeong Jihoon đứng kế bên nhàn rỗi nhìn xung quanh. Các anh chị cấp ba vừa tan học, từng dòng người đông đúc đi ra, đâu đâu cũng giống nhau.
"Ê kia phải anh Hyeonjoon không?" Moon Hyeonjoon hỏi, nó chỉ tay vào hai người đang đi từ trong trường ra cổng.
Lee Minhyung lúc này đã mua xong, tay cầm túi bánh tiêu giục cả bọn đi, Moon Hyeonjoon cũng cất bước, chỉ có Jeong Jihoonlà trì trệ. Sau đó, nó nhận ra mình bị bỏ lại, cũng dẹp sự ngơ ngác mà đuổi theo.
Jeong Jihoon vừa đi vừa liếc anh, Moon Hyeonjoon thoáng nhìn rồi khen anh Hyeonjoon cười lên đẹp trai, có răng thỏ trông duyên, Jihoon cũng thấy vậy. Nó nhớ hôm nó đá bóng vào cửa nhà anh rồi đi xin lại banh anh cũng cười, nhưng trông miễn cưỡng hơn như thể đang mệt mỏi mà vẫn cố thân thiện vậy. Nhớ lại làm Jihoon sầu nhiều chút. Anh Hyeonjoon trông vậy chứ không có dễ gần gì hết!
"Hình như là vậy. Trông ảnh cười vui ha? Mà đi chung với ai vậy?" Lee Minhyung hỏi, thắc mắc to đùng về ông anh đang luyên thuyên bên cạnh Choi Hyeonjoon.
"Tao biết!" Moon Hyeonjoon nhanh nhảu nhảy bổ vào "Yoo Hwanjoong, anh họ tao ở xóm bên, có sang nhà tao chơi mấy lần rồi không nhớ hả?"
Minhyung lắc đầu nguầy nguậy "Không nhớ. Tại mày mờ nhạt trong trí óc của tao quá xin lỗi nha!"
Sau đó, không biết phải kể thế nào, chỉ là Jihoon thấy Hyeonjoon dí theo kẹp cổ thằng bạn láo toét của mình. Minhyung la om sòm trước cửa trường học, trông không có xấu hổ tí nào hết.
Tiếng hét của nó cũng thành công thu hút Choi Hyeonjoon ở bên kia đường. Anh ồ một tiếng, Yoo Hwanjoong bên cạnh cũng nhìn theo.
Jeong Jihoon vừa đuổi theo hai thằng bạn "trẩu", không hiểu sao lại quay sang nhìn về phía Choi Hyeonjoon, thấy anh đang nhìn mình, thằng nhóc hoảng hồn không biết vấp vào đâu ngã cái oạch.
"Há há há há há há!"
Cú ngã cùng nỗi đau toàn thân giúp Jeong Jihoon đưa ra được một kết luận. Hoá ra, cách nhanh nhất để giảng hoà cho cuộc cãi vã của các bạn là biến mình trở thành trò cười.
"Ê đứng dậy đi ba quê quá à!" Lee Minhyung cười hề hề đứng khoác vai Moon Hyeonjoon, không có ý định giúp bạn mình luôn.
Bạn nói vậy rồi Jihoon cũng không định nằm như thế trước cổng trường người khác hoài, nó ngại ngùng cúi đầu đứng dậy rồi phủi phủi. Cái quần xanh thẫm của nó hơi xước, không biết bên trong da thịt có bị trầy trật gì không. Nó hết than rồi lên giọng chửi. Moon Hyeonjoon xé một miếng bánh tiêu nhét vào miệng, sẵn tiện đút cho Jeong Jihoon. Thằng nhỏ nhai nhồm nhoàm, nhưng vẫn chửi tiếp.
Ở bên này, Yoo Hwanjoong cũng trông thấy thằng em họ báo đời của mình. Anh kéo Choi Hyeonjoon sang đó, không nói không rằng véo tai Moon Hyeonjoon một cái làm thằng nhỏ đau điếng la lên. Jeong Jihoon vì vậy cũng dừng lại, nó thấy anh Hyeonjoon đứng sau Yoo Hwanjoong gần chỗ xe cộ hay đi ngang, nắm tay anh kéo vào bên trong lề.
Hoá ra Yoo Hwanjoong tưởng Moon Hyeonjoon gây chuyện nên chạy sang hóng, ai ngờ đâu lại làm quen được với hai cậu em khác, càng biết được tin cả ba đứa nhóc đó sống cùng khu xóm với anh bạn mới thân Choi Hyeonjoon của mình. Yoo Hwanjoong đang vui lại càng vui hơn nữa. Anh giật cái bánh tiêu còn một nửa của Moon Hyeonjoon mà cắn, khoác vai Choi Hyeonjoon rồi bảo ba em đi theo anh bao nước.
Thấy hai anh đi trước, Moon Hyeonjoon bĩu môi tỏ vẻ quý hoá quá, Lee Minhyung thì chuẩn bị sẵn tinh thần kết nạp thêm một người anh em mới, còn Jeong Jihoon thì hơi khó nói.
Nhưng kết quả của câu chuyện bắt gặp đó là chẳng có chầu nước nào được bao cả. Vì Yoo Hwanjoong quên không mang tiền.
Người anh họ cũng biết xấu hổ, cười giả lả rồi chuồn đi luôn. Lee Minhyung chép miệng, Moon Hyeonjoon cười chọc quê, còn Jeong Jihoon vẫn lạc quan nói rằng may ra chưa kịp gọi đồ uống, đỡ phải mất công rửa ly bù tiền.
Còn Choi Hyeonjoon á, bị Yoo Hwanjoong bỏ lại ngay quán nước.
Nói vậy thôi, bình thường thì cả hai sẽ đi học thêm cùng nhau, nhưng hôm nay Choi Hyeonjoon thấy hơi mệt vì thời tiết ẩm ương nên xin nghỉ một hôm. Yoo Hwanjoong nhân danh bạn tốt với châm ngôn 'bạn không đi học thì tôi đi có nghĩa lý gì nữa' cũng xin nghỉ nốt, vậy mà ban nãy lại lấy cớ học thêm rồi chuồn về. Không hiểu luôn!
Thế là bốn anh em cùng xóm nhỏ dắt nhau về, Choi Hyeonjoon chủ động đi ra ngoài rìa để bảo vệ các em, dù cho đa số em nào cũng cao ngang anh, có khi còn sắp hơn.
Anh thầm đánh giá chiều cao cả bọn, sau đó lại chép miệng liên hồi.
"Trẻ con bây giờ lớn nhanh thật."
Jeong Jihoon đi cạnh Choi Hyeonjoon, cứ hăm he dành chỗ của anh nhưng đâu có được. Anh thò tay vào túi, móc ra một viên kẹo ổi duy nhất, lấm lét nhìn hai đứa bên kia rồi nhét vào tay Jihoon hòng dụ nó đừng quấy. Thế mà Jihoon nhận xong, bỏ kẹo vào miệng rồi không quấy nữa thật.
Nó chỉ nhìn anh cười, cảm thấy anh Hyeonjoon cũng không khó gần lắm!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com