4.
Kì thi chầm chậm trôi qua, Choi Hyeonjoon được nhận làm con nuôi khắp xóm vì thi đứng nhất, Lee Minhyung với Moon Hyeonjoon cũng được khen rằng có tiến bộ, còn Jeong Jihoon thì cầm phiếu báo điểm toàn mấy con số vừa đủ trên trung bình cười hì hì đưa cho ba mẹ.
cả xóm nhỏ vẫn vui vẻ như vậy vì ai cũng hoà đồng. Ba con Choi Hyeonjoon cũng không còn ngại như trước, chủ động hoà nhập rồi sau đó là hoà tan với cả con xóm nọ.
Sau kì thi cỡ hai tháng, trường Choi Hyeonjoon có tổ chức hội trại, anh trai vốn có khiếu hát hay đàn giỏi được bạn bè cổ vũ nhiệt tình liền đăng kí thi hát. Kết quả được giải nhì, nhưng lại đứng nhất trong lòng người hâm mộ. Ai ai cũng truyền tai nhau về một Choi Hyeonjoon đẹp trai, cười lên lộ răng thỏ, gảy đàn và hát cực hay trong ngày hội, lại thêm thành tích giỏi giang đồ sộ trước đó. Không phải ngoa khi nói Hyeonjoon lúc này tựa như một ngôi sao đang lên, được nhiều người săn đón.
Moon Hyeonjoon là em họ Yoo Hwanjoong, tất nhiên cũng được nghe kể một tí về chuyện ở trường của họ. Sáng hôm sau, chuyện Choi Hyeonjoon nổi tiếng ở trường A cũng trở thành nội dung cho cuộc trò chuyện của bộ ba siêu quậy.
"Anh tao kể, cứ đi ba bước là sẽ có một người đang nhìn Choi Hyeonjoon, nhìn bằng ánh mắt long lanh luôn!" Moon Hyeonjoon vừa nói vừa hút rột rột sữa sô cô la, đấy là hộp thứ ba rồi.
"Hôm bữa tao có đi ngang trường ảnh lúc đang thi nên tranh thủ xem vào thử. Anh Hyeonjoon hát hay thiệt nha bây! Ảnh còn biết tương tác với khán giả, cười rồi nhún nhún nhảy nhảy nữa. Mấy chị ở dưới la quá trời!" Lee Minhyung chen vào.
Lee Minhyung với tay lấy hộp sữa cuối cùng trong lốc, lắc đều rồi xé ống hút, trước khi hút tiếp, nó lia mắt nhìn cả bọn, "bình thường ảnh cũng hát cho mình nghe mà đâu nghĩ ghê gớm tới vậy! Cỡ đó chắc nhiều người thích ảnh lắm, hâm mộ ha?"
"Đúng đúng!"
Hai đứa luyên thuyên trò chuyện, cũng chú ý đến Jeong Jihoon đang lặng thinh hút sữa bạc hà việt quất bên cạnh. Nó cứ trầm ngâm nghĩ ngợi gì đấy. Moon Hyeonjoon lấy tay vỗ vỗ mặt bạn, còn bảo Lee Minhyung vỗ cùng.
"Jihoon! Nghĩ gì đấy?" Hyeonjoon hỏi.
Minhyung híp mắt nhìn nó rồi lại nhìn Hyeonjoon, lát sau nó nhếch miệng cười, "thôi anh Jihoon đừng buồn. Tuy không được săn đón như anh Hyeonjoon nhưng anh vẫn luôn có tụi em cạnh bên mà!" Sau đó còn thả tim.
Jeong Jihoon khinh bỉ ghét bỏ, xua tay bảo cả bọn nhanh lên vì sắp vào học rồi. Cả đám cũng ngừng nói rồi dọn dẹp mấy vỏ hộp sữa và bánh kẹo.
Cho đến tận lúc đi vào lớp, cả Lee Minhyung và Moon Hyeonjoon đều thấy Jeong Jihoon cứ im lặng hoài, nó đanh mặt lại suy nghĩ, như thể sắp đưa một quyết định gì đao to búa lớn lắm.
Chiều ngày hôm đó, Jeong Jihoon sang nhà Choi Hyeonjoon gặp ba anh xin học võ.
Ban đầu Choi Hyeonjoon nghe vậy có hơi giật mình, còn ba anh thì niềm nở chào đón học sinh mới, ghi tên nó vào cuốn sổ nho nhỏ trên tủ rồi dặn hôm sau đến võ đường xem thử. Jeong Jihoon nghe xong cũng vâng dạ rồi về ngay.
Nó kể cho Moon Hyeonjoon và Lee Minhyung chuyện ấy, hai đứa bật cười như được mùa. Nhưng nghĩ lại chắc bạn mình cũng đang nuôi nấng giấc mộng chinh phục thế giới nên lại thôi. Lee Minhyung vỗ vai Jeong Jihoon động viên, còn Moon Hyeonjoon thì xắn tay áo khoe cho nó cái bắp tay cuồn cuộn vì suốt ngày leo trèo trộm xoài với ổi.
Jeong Jihoon đã chứng minh cho mọi người thấy rằng nó không học võ vì một phút nhất thời. Cứ ngày nào rảnh rỗi là nó chạy lên võ đường, múa múa đá đá, học rất sung sức. kết quả là ba Hyeonjoon ưng Jihoon nhất cả bọn, vì nó học nhanh, lanh lợi và có chí cầu tiến. Lúc ông sang nhà nó để kể mấy điều đó với chủ tiệm thuốc họ Jeong, Jihoon đã nghe ba mình cười khẩy.
Đi học võ nhiều nên nó cũng thôi gọi chủ hộ Choi bằng 'chú' nữa, chuyển sang gọi bằng 'thầy'. Lúc nói chuyện với Choi Hyeonjoon cũng vậy, thay vì gọi 'ba anh Hyeonjoon', nó lại nói là 'thầy Choi'. Ban đầu anh nghe cũng có chút chưa thích nghi kịp, nhưng Jihoon cứ gọi hoài thành quen. Người được gọi là 'thầy Choi' kia cũng nhắc Jihoon suốt, ai nhìn cũng biết nó đã thăng cấp trở thành học trò cưng của thầy. Choi Hyeonjoon ở giữa thỉnh thoảng lại nghe hai người kể về nhau, vừa bất lực vừa cam chịu.
Nhưng chuyện vui diễn ra không được bao lâu, học được hơn ba tháng có lẻ, Jeong Jihoon bị tai nạn gãy tay trái.
Nó xin thầy tạm nghỉ dưỡng thương, nhưng sau đó nghe ba mẹ khuyên phải tập trung ôn thi tuyển sinh nên nghỉ hẳn. Lúc Jihoon gọi điện cho thầy, giọng nó buồn rười rượi, còn xin lỗi liên tục vì làm thầy thất vọng. Thầy Choi cũng tiếc hùi hụi vì mất đi đứa học trò cưng, đưa tiền cho Choi Hyeonjoon mua một giỏ trái cây rồi sáng hôm sau hai ba con xách nhau đi thăm Jihoon.
Nó ở bên này đã được chuyển về nhà từ tối hôm trước, nằm trong phòng ngủ ngon lành, sáng ra mở mắt lại thấy anh Hyeonjoon cùng thầy Choi yêu quý sang thăm thì cười khúc khích, trông không có dáng vẻ buồn rầu nào của người vừa bị tai nạn. Thầy Choi chỉ thăm một tí rồi đi ngay vì có việc, để Hyeonjoon lại chăm em.
Trời vào hè nóng bức, Choi Hyeonjoon khoá cửa sổ lại rồi bật điều hoà lên cho Jihoon. Anh ngồi cạnh giường nó gọt táo trong khi mẹ Jihoon thì đang cẩn thận nấu cháo trong bếp.
"Tự nhiên để anh Hyeonjoon thấy cái này, quê ghê!" Jeong Jihoon cười ngượng, giơ cái tay bị bó bột nặng như cục đá lên.
"Không sao. Có trách là trách nhóc xui thôi!" Anh cười, gọt một miếng táo bỏ vào miệng, ngước lên nhìn Jihoon thì thấy nó cũng từ từ há miệng ra.
"Muốn ăn hả? nè lấy đi. còn lâu anh mới đút cho chú nhé!" Nói rồi anh đưa miếng táo cho Jihoon cười trêu chọc. Thằng nhỏ đưa tay phải nhận lấy, bĩu môi chê anh không biết trận trọng cơ hội đút cho mình.
Gì chứ, Choi Hyeonjoon ban đầu cũng định đút! Nhưng nghĩ tới cảnh một thằng con trai đút táo cho một thằng con trai khác cứ kì kì làm sao, lại thôi.
Lee Minhyung và Moon Hyeonjoon cũng nghe tin, chạy sang nhà lúc Choi Hyeonjoon với Jeong Jihoon đang ngồi nhai táo. Hai đứa tha thiết thể hiện sự thương cảm với bạn mình bằng cách rú ầm trời, hoặc theo Jihoon nói là 'tiếng khóc của loài chó'. Giả vờ khóc được tầm năm phút, cả bọn ngồi lại nhai nhồm nhoàm táo do Choi Hyeonjoon gọt, vừa kể chuyện đời thường trong xóm.
Khi mẹ Jihoon bưng bát cháo vào thì cả đám tranh nhau đút cho Jihoon, thằng nhỏ thẳng tay từ chối rồi đẩy dĩa táo lẫn cam cho cả bọn, còn mình an phận ngồi húp cháo. Đến tận chiều tối, Lee Minhyung và Moon Hyeonjoon mới xách nhau về, còn mỗi Choi Hyeonjoon ở lại. Anh dặn dò Jeong Jihoon ngủ sớm, dọn dẹp đống vỏ táo lẫn cam nằm vươn vãi vào thùng rác. Định đi về thì bị Jihoon gọi, nó bảo anh ngồi lại cái ghế cạnh giường để hỏi chuyện.
Chuyện mà Jeong Jihoon ra vẻ trọng đại lắm để thông báo với Choi Hyeonjoon chính là nó muốn nhờ anh kèm mình học, chỉ học trong mấy tháng hè thôi, nhất là môn toán vì nó hơi đuối.
Sau buổi thi cuối kì lớp tám, nó thấy có chút bất an. Đến tận lúc có kết quả, nhìn thấy hai thằng bạn mình cười hưởng thụ cầm tấm giấy khen học sinh giỏi, trong khi đó bản thân suýt soát lắm mới được loại khá, Jihoon lần đầu tiên trong đời cảm nhận được áp lực đồng trang lứa. Nó hỏi ba mẹ về việc học thêm, ba mẹ liền đồng ý, lại còn sang nhà Minhyung và Hyeonjoon phổ cập nhưng không có tí kết quả gì.
Ba mẹ Jeong cũng tặc lưỡi thắc mắc tại sao thầy Choi dạy võ có thể khen con mình tới tấp như vậy, vì sự tập trung nửa vời của Jihoon trong công chuyện học hành. Nó mới lươn lẹo bảo là do chưa gặp được đúng thầy thôi. vậy mà ba nó nảy ra sáng kiến bảo nó hỏi thử anh Hyeonjoon xem sao, dù gì anh cũng học giỏi nhất nhì cái xóm này, may ra thì có thể chôm chỉa được một ít bí quyết.
Nó nung nấu ý định đó mấy hôm nay, nhưng chưa có can đảm hỏi vì sợ anh phiền. Đến tận bây giờ khi trông bản thân có vẻ thảm hại, Jihoon mới âm mưu dùng khổ nhục kế ép anh dạy học cho mình. Nhưng mà chưa cần dùng đến khổ nhục kế gì đó, anh Hyeonjoon tốt tính cùng xóm lơ đãng gật đầu luôn.
Chậc, không biết có thật sự để ý lời người ta nói không nữa!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com