Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

31. Trà

"Jennie à ! Về thôi"

Youngsoo biết chắc chắn Jennie đang không thoải mái, em cũng chỉ khẽ gọi Jennie xong lại quay ra nhìn vào khoảng không trước mắt, đắn đo suy nghĩ. Jennie đáng lý ra phải vui vẻ mới đúng, nàng ấy vừa giây trước sung sướng ra mặt, được ở cạnh crush của mình lâu như thế vậy mà lại mang về cái bản mặt ỉu xìu đó về đây, lại còn về một mình nữa chứ.

"Cảm ơn chú vì bữa ăn hôm nay, xin phép chú"

Cả hai lễ phép, cúi chào rồi mới lôi nhau ra về. Youngsoo ái ngại quay sang nhìn Jennie vẫn đang ỉu xìu đến đáng thương. Gã nhìn theo sau mà trách móc tên anh trai của mình. Kim Namjoon năm lần bảy lượt khuyên lên khuyên xuống rằng hãy bỏ tình cũ đi mà anh ta vẫn chăm chăm ôm mối duyên lỡ ấy vào lòng khóa kín, đã thế còn vô tâm khiến người khác tổn thương, quá đáng không thể chấp nhận nổi.

"Jennie à ! Uống trà chứ ?"

Em cầm chặt hai cốc trà hoa cúc vẫn ấm trên tay, ban đầu còn dè dặt nhưng cũng khẽ tiến lại gần bóng lưng đơn độc đang bo gối nơi sân thượng lấp lánh ánh đèn. Jennie từng nói, trong nhà mình luôn phải có chỗ để bản thân tĩnh tâm, và cả gai chọn sân thượng làm nơi chữa lành vết thương. Nơi ấy có cái mái che nhỏ che một phần của sân, nơi ấy được phủ một tấm rèm dầy dặn màu kem cùng những chấm bi nâu nhìn vui mắt. Bên trong nơi trú ngụ nhỏ bé ấy, nơi có nhiều chiếc gối với những hình thù tinh nghịch, ngỡ như chúng chỉ dành cho những tâm hồn trẻ thơ thôi vậy, còn có chăn lông luôn ấm áp chờ người sử dụng vậy. Xung quanh còn là những chiếc đèn dây kéo dài hai bên tường, không thể thiếu những chậu hoa treo trên ban công, tán hoa giấy rủ xuống nhìn thơ mộng lắm...

Jennie đang ngồi thơ thẩn trong nơi trú ngụ nhỏ bé ấy, ngồi tủi thân đến mức em đến bên cạnh được một lúc mới phát giác. Youngsoo ngỏ lời mời Jennie thưởng thức cốc trà hoa cúc mà em vừa mới pha cách đây mấy phút. Cả hai ngồi san sát vào nhau, im lặng không nói gì. Jennie khẽ thở dài rồi dần ngả đầu vào vai em, Youngsoo không nói gì, chỉ là em biết nếu Jennie muốn nói chắc chắn nàng ấy sẽ nói, đôi khi sự chữa lành không suất phát từ những lời động viên, chỉ đơn giản là sự hiện diện bên cạnh như thể sẵn sàng gặm nhấm nỗi buồn của người kia. Jennie vẫn dương đôi mắt chất chứa những điều khó nói ấy nhìn vào khoảng không đã nhuốm màu cam nơi xa ấy. Đúng rồi hoàng hôn đẹp lắm, trà cũng rất ngon, thời tiết cũng thật dễ chịu, vậy mà trong lòng lại không đủ nguôi ngoai để thưởng thức những điều đẹp đẽ giản đơn ấy.

Youngsoo vẫn giữ những câu hỏi nơi cuối cuống họng ấy, chỉ chờ Jennie sẵn sàng mở lời, em sẽ từ từ xoa dịu nàng ấy, nhưng nhìn Jennie chỉ im lặng hướng mắt về hoàng hôn, cốc trà cũng chẳng buồn động đả đến, chỉ trực chờ một tiếng thở dài. Và Youngsoo biết, sự hiện diện của mình có vẻ đã chạm vào nơi sâu nhất trong Jennie, lòng yếu đuối. Jennie ra sao em đều hiểu, xuất phát điểm của hai đứa chẳng giống nhau vậy mà có thể thấu hiểu đối phương tựa như hiểu chính bản thân. Youngsoo khẽ vòng tay sang Jennie, hết xoa lưng đến vuốt bả vai gầy ấy, trong lòng rấy lên sự đau lòng khó tả dành cho nàng ấy.

Hai đứa tựa vào nhau, cùng hướng về nơi ánh hoàng hôn vẫn chưa tắt hẳn, nơi sân thượng ấy cùng những chiếc đèn tí hon nhấp nháy rủ xuống trên tường, bên ly trà đã tắt nghi ngút khói, một người trầm tư suy nghĩ về những câu chuyện chỉ mới xảy ra vài tiềng trước, người còn lại thì ái ngại lén lút nhìn người kia, trong lòng chỉ biết lo lắng, nhưng ngoài mặt lại chẳng dám thể hiện.

"Hoàng hôn luôn rất đẹp, những cũng thật buồn...mày nhỉ ?"

Jennie thì thầm như thể sợ ngoài em ra sẽ có thêm ai đó nghe thấy. Youngsoo dừng xoa lưng, tay chỉ đặt một chỗ bên vai người kia, em chỉ khẽ cười thật khẽ rồi mới nhẹ giọng đáp lại

"Cảnh vốn rất đẹp và chúng không mang một cảm xúc nào...chỉ là do mình thôi..."

Đúng vậy, có lẽ trong mắt Jennie hoàng hôn bây giờ dù có đẹp đến nhường nào thì vẫn luôn khoác lên mình một vẻ buồn bã, nhưng trái lại, Youngsoo chỉ thấy vẻ đẹp của màu hoàng hôn, đơn giản chúng chỉ đẹp trong mắt em, những vệt đỏ đang loang dần trên nền xanh đang chuyển tối đi. Jennie nghĩ ngợi gì xong cũng cười nhạt, phải, hoàng hôn vốn dĩ chẳng có cảm xúc, chỉ là trong lòng người sao thì cảnh vậy.

Đến khi những vệt đỏ đã tan rã trên nền trời, nhường chỗ cho màu tối, ánh đèn đường dưới ngõ cũng đã sáng lên, hai đứa chẳng nhìn nhau, nhưng lại có những xúc cảm không thể cất thành lời. Em dè dặt khẽ vỗ nhẹ lên đôi vai người bên cạnh, dịu dàng nói

"Ăn tối thôi ! Muộn rồi !"

Jennie phải một lúc sau mới đáp lại bằng một cái gật nhẹ rồi cả hai cùng đi xuống dưới nhà. Bữa ăn chẳng còn rôm rả như thường ngày, chẳng còn những câu chuyện phiến nữa, chẳng còn những câu bông đùa nữa, chỉ là một khoảng im lặng, có phần ngột ngạt.

"Jennie à..."

"Tao hơi mệt...Mày có thể dọn hộ tao không ?"

"Chắc chắn rồi !"

Youngsoo cũng hiểu rõ Jennie đang cảm thấy như thế nào. Cảm giác bị đả kích như vậy thật chẳng dễ chịu gì. Chưa lên kế hoạch cưa cẩm đã bị thầy đối xử như vậy sao có thể chấp nhận đây ? Nàng ấy còn là lần đầu biết rung động, biết yêu là gì, giờ cũng chỉ biết trách bản thân thích lầm người thôi. Youngsoo thấy Jennie ủ rũ cũng chỉ biết qua an ủi nàng ấy vì em biết những lúc thế này, bản thân cần đối diện với chính mình trước.

Youngsoo định sẽ ra ngoài mua chút đồ ăn vặt nhằm xoa dịu cô mèo thất tình đang úp mặt khóc thút thít trên giường kia. Youngsoo cũng vừa nhận được một khoản tiền làm thêm nho nhỏ em tìm thấy trên mạng, dù chỉ là dịch văn bản từ tiếng Hàn sang tiếng Anh nhưng cũng giúp em có những khoản tiêu cho riêng mình. Em nhanh nhẹn vớ lấy chiếc túi vải màu be, khoác vội áo gió bên ngoài và rời nhà.

"Youngsoo ??"

Trong khi em còn đang loay hoay khóa cửa thì từ phía sau Namjoon và thầy Kwon cũng vừa về đến nhà. Chẳng biết hai người đã đi đâu, nhưng về giờ này cũng đã rất muộn rồi vậy mà cô bé này định đi đâu giờ này ?

"Oh ! Chú ! Thầy ạ !"

"Muộn rồi mà em định đi đâu giờ này vậy ?"

Gã sốt ruột nhìn em, ánh mắt không giấu nổi sự lo lắng, mọi tâm ý của gã đương nhiên bị Kwon Jiyong nhìn thấu nhưng Youngsoo lại không thể nhìn ra.

"Em định ra cửa hàng tiện lợi....mua một chút đồ"

Kwon Jiyong cũng có hỏi quan tâm một chút vì dù gì anh cũng là một giáo viên và Youngsoo lại còn là học trò mà. Youngsoo khác với vẻ e dè mấy tiếng trước, trả lời qua loa, ánh mắt nhìn vị giáo viên kia không mấy tốt đẹp như ban sáng.

" Muộn như vậy sao em không rủ Jennie đi cùng ?"

Youngsoo cố nặn ra nụ cười méo xệch. Xin ông trời hãy tha lỗi cho sự ấu trĩ trẻ con này của em. Em chỉ đơn giản nói một câu khiến cổ họng của Jiyong bất giác ngựa ngang làm anh phải ho khan vài cái.

" Jennie phải đi bộ cả buổi sáng giờ ốm liệt giường rồi không thể đi với em được ạ"

Kim Namjoon cười gượng thay cho anh zai đang đứng bên cạnh, nhưng đúng là cái ông này quá đáng với con gái người ta thật. Ai đời bảo đi bộ ngay trên phố đông đúc như vậy, đã thế còn bắt con gái nhà người ta tay xách nách mang về đống đồ. Về nhà sau khi được gặp cái mối tình không trọn vẹn kia, thì bày ra cái vẻ hớn hở vui vẻ, hào phóng đến mức lôi cổ gã đi uống, không thèm đếm xỉa gì đến con gái người ta luôn mà. Giờ bị Youngsoo kháy cho ngứa chết anh ta rồi.

"Vậy sao ? Jennie ổn hơn chưa ?"

Gã cũng vì rủ lòng thương nên mới nói đỡ cho anh ta đỡ quê.

"Cũng chẳng biết giờ này đã tỉnh chưa ạ. Jennie dễ ốm dễ sốt lắm, giờ em phải đi mua chút đồ ăn cho bạn ấy"

Bày ra cái vẻ mặt ủ rũ ấy đều là để cho ai đó phát nhột trong lòng kia kìa. Youngsoo chẳng muốn đứng nhìn người đàn ông kia nữa, lập tức xin phép đi trước. Jennie bị tổn thương như vậy, chưa bắt đầu đã phải nhận kết cục đau lòng như vậy thật chẳng tội nghiệp cho nàng ấy.

" Thật là ..."

Youngsoo đúng là khó chịu với thầy Kwon nhưng thú thật chưa bao giờ em dám bày tỏ thái độ rõ như vậy. Chắc cũng là vì em quá thương Jennie.

.

"Em chăm sóc tốt cho Jennie, tôi sẽ thay hai người giáo huấn cho thầy ấy"

" Chú !?"

Đang mải suy nghĩ về thái độ của mình ban nãy tự nhiên nghe thấy giọng nói ấm áp quen thuộc khiến em giật mình, quay sang thấy bóng dáng cao lớn đang đi bên cạnh mình, phải mất vài giây em mới phát giác. Gã thấy dáng vẻ bất ngờ của em không kiềm được mà cười nhẹ lấy một cái.

"Chú đi đâu vậy ?"

"Tôi....cửa hàng tạp hóa...."

Ơ kìa gã là đang lúng túng ? Trước một câu hỏi rất đơn giản của em ? Gã ngại ngùng lén nhìn em một cái, mong em đừng đoán ra tâm ý của gã. Namjoon chỉ là lòng dạ không yên tâm mới đi theo em, đêm như vậy rồi thế mà cái cô nàng bé nhỏ này đòi ra đường thật khiến gã không cảm thấy yên tâm tẹo nào. Nhưng dựa vào đâu mà khiến gã để tâm đến cô bé này đến thế ? Là thích chứ gì nữa ? Thế mà không hiểu sao gã cái gì cũng biết, cái gì cũng giỏi thế mà có mấy cái biểu hiện của bản thân cũng chẳng chịu nhận, rằng gã đã thích con gái người ta, rằng gã luôn quan tâm đến em, rằng gã đã thật sự thích em....

"Chú cần mua gì ạ ?"

Em quay sang nhìn gã trong khi cả hai người vẫn đang sải bước đi trên con đường vắng. Gã đương nhiên không bật ra ngay, vì mục đích gã đi giờ này có phải để mua đồ gì ?

"Thì...tôi...ừm...cà phê...đúng vậy...cà phê tôi cần mua cà phê..."

"Chú thích uống cà phê sao ?"

Thì cũng chỉ là câu hỏi đơn giản thôi, chủ đích thì vẫn là muốn nói chuyện với chú

"Không hẳn nhưng mai tôi cần thôi "

Gã ậm ừ, gã nói thẳng ra là không thích cà phê, nếu có cũng chỉ là một cốc cold brew cho cả ngày. Ngược lại gã thích trà hơn, bằng chứng là trên sân thượng nhà gã có riêng một góc dùng để phơi khô các loại trà và có hẳn một kệ tủ chỉ để những loại bình trà từ bé đến lớn, từ rẻ đến đắt.

"Chú đừng uống quá nhiều cà phê nhé ! Không tốt cho sức khỏe đâu !"

Em không nhìn gã, đôi mắt hết hướng về phía trước xong lại chuyển xuống mũi giày. Đương nhiên, em vì thích người ta nên mới đâm ra ngại, mới đâm ra lo cho người ta. Gã nghe xong lập tức cười nhẹ lấy một cái, nhìn xuống hai cái bóng một bé một lớn in trên mặt đường, tâm cơ chắc chắn đang rất thoải mái.

"Thay vào đó...chú....chú có thể...dùng trà ? Hoặc nước tăng lực ? À không nước tăng lực cũng không tốt ! Chú thử đung trà xem, chúng cũng ngon tốt cho sức khỏe..."

Em nói nhỏ vế trước xong lại đột ngột quay sang nhìn gã sau khi đưa ra ý kiến của mình. Gã cười thành tiếng khẽ khàng xong cũng quay sang nhìn em. Đôi mắt ôn nhu chạm vào đôi mắt long lanh ấy, như thể khung hình của cả hai chỉ gói gọn trong ánh nhìn của đối phương vậy.

"Nhưng tôi không biết gì về trà và cũng không có hứng thú với thức uống đó ..."

Gã vờ thở dài

"Chú muốn thử nhiều loại trà không ạ ? Em có biết một quán gần đây...nếu chú rảnh...."

"Được thôi !"

Youngsoo khokng chút nghi ngờ lập tức híp mắt cười xong lại hướng về phía trước. Chắc có lẽ nếu nhìn gã nữa chắc gã sẽ nhìn thấu được sự phấn khích của em mất.

"Quán ấy cũng chỉ có trà thôi, hoặc nước quả. Chủ quán ở đó cũng rất thân thiện và sẵn sàng chia sẻ nhiều công thức pha trà khác nhau nữa. Em thấy có nhiều ngưòi..."

Thế là cô nàng cứ mải mê nói về quán trà đó xong lại lan sang cả những loại trà em biết với gã, về phần gã thì đương nhiên chỉ chăm chú nghe em kể lể rồi, mặc dù những điều em nói có phần lệch so với những gì gã biết nhưng điều đó chẳng quan trọng.

Chưa bao giờ con đường dẫn ra cửa hàng tiện lợi lại xa đến thế.

---------------------------------------------
Helu không biết có ai còn hóng bộ này không nữa thoi thì cứ đăng chứ lâu quá ròi >_<

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com