BUÔNG TAY (2)
BUÔNG TAY (2)
Bảy giờ tối, đại sảnh tiệc tùng của Honinbo.
Tất cả học sinh tập trung đông đủ. Tất nhiên là bao gồm cả hai vị Alpha cao ngạo, quý phái và “không ưa gì nhau” kia nữa.
Đúng như những gì đã dự đoán từ trước, chỉ vừa đặt chân đến cổng trường, Hiroto và Tinh Đặc đã bị vây kín bởi đám phóng viên tin tức. Họ bấm máy liên tục, đèn flash sáng lóa, nhưng câu hỏi dù biết rõ là không được trả lời vẫn cứ thế tuôn ra.
Là người của công chúng, từ khi sinh ra đã phải làm quen với sự soi mói của giới truyền thông và tâm điểm của sự chú ý nên cả hai tất nhiên không lạ lùng gì. Dưới sự bảo vệ của dàn vệ sĩ hùng hậu, hai người thành công tiến vào hội trường buổi tiệc.
Ở một góc khuất nào đó, một gương mặt xinh đẹp xuất hiện. Ánh mắt mang theo ánh nước lấp lánh như hạt sương mai, nhìn về phía hai cậu trai Alpha cao quý đang cùng nhau sánh bước. Bàn tay đang vịn vào bức tường của người ấy khẽ siết lại cùng sự run rẩy nhè nhẹ. Quanh người bí ẩn ấy, hương hoa hồng trong nắng sớm nhẹ nhàng tản ra dưới ánh đèn mờ ảo.
Bỗng một bàn tay từ trong bóng tối dặt lên vai người đó:
- Chị ơi...
- Em gái...
- Chị.... Chị đã nhìn thấy người ấy rồi chứ? - Người nói có vẻ hơi lộ ra nét sợ một chút.
Người lạ mặt không nói, chỉ khẽ gật đầu. Một hạt thủy tinh từ khóe mắt theo chuyển động của cơ thể mà đáp xuống mặt đất, vỡ tan thành nhưng hạt nước li ti.
- Cảm ơn em, cảm ơn em rất nhiều...
- Chị nói gì thế? Chúng ta là chị em mà. Hương hoa hồng và hoa huệ có thể khác nhau, nhưng nó cũng không thể che lấp được sự thật rằng hai ta cùng một dòng máu...
- Chị biết, chị biết chứ. Em đi đi, Chianti; tiệc sắp bắt đầu rồi, đừng để lỡ...
Chianti khẽ gật đầu, cô rời đi; để lại người chị gái song sinh đứng nép bên bức tường trắng với giọt nước mắt chưa kịp khô trên khóe mắt.
“Tinh Đặc, Alice của anh ngày ấy đến gặp anh rồi. Liệu anh có còn nhớ em không?”
Tinh Đặc đang đứng bên cạnh Hiroto chợt giật mình ngoảnh đầu ra sau nhìn, cậu có cảm giác như ai đó đang gọi mình. Thanh âm ấy thiết tha, mà cũng đau lòng biết mấy....
---------------------------
Trước khi kỳ thi cuối cấp diễn ra một ngày,...
- Chúc mừng chị nhé! Anh Calvados là một người rất tốt, anh ấy sẽ yêu thương chị rất nhiều.
- Cảm ơn em...
- Chị, chị sắp trở thành bạn đời của người khác rồi. Chị có muốn gặp lại người ấy một lần không?
- Người ấy... là ai? Em đang muốn nói gì? Chị không hiểu.
- Chị à, đâu cần giả vờ với em như thế? Chị biết em đang muốn nói tới ai mà.
- Có còn cần thiết không, Chianti? Bọn chị giờ đây đã mỗi người một ngả rồi, gặp lại cũng chẳng để làm gì.
- Vậy tại sao chị vẫn còn giữ những bức ảnh của Tinh Đặc? Chị... vẫn không thể quên cậu ấy, đúng không?
-.............
- Em biết, chị vẫn còn thương. Chị đồng ý với anh Calvados là vì anh ấy quá tốt với chị, chị không cách nào từ chối. Còn người chị thực sự yêu vẫn là Tinh Đặc. Nếu đã không thể quên đi hoàn toàn; chẳng bằng hãy cùng nhau kết thúc. Tinh Đặc ở bên này cũng không thể hòa hợp nổi với bạn đời tương lai của mình, bởi vì... Chị hiểu mà.
- .... Các em sẽ có một buổi tiệc sau kỳ thi, phải không?
- Em giúp chị đặt vé, chị chỉ cần chuẩn bị thật tốt rồi qua đây và gặp cậu ấy thôi. Đừng quá lo lắng, chị Alice.
- Cảm ơn em.
Cuộc điện thoại kết thúc. Alice đặt chiếc điện thoại xuống bàn. Cô khẽ cụp mắt, rồi lại nhìn về phía ngăn tủ nơi đầu giường. Alice rời ghế, tiến về chiếc tủ.
“Tình yêu anh trao em là điều cả đời này em không muốn đánh mất
Vậy thì tại sao lại tàn nhẫn bắt em phải buông tay?
Trở lại bên em nhé, em muốn nghe anh nói
Nói rằng anh vẫn ở đây...”
Giai điệu đẹp đẽ ấy đã bao lâu rồi cô không nghe lại nhỉ? Alice không nhớ nữa. Cô chỉ biết rằng sớm thôi, thanh âm ấy sẽ không còn bên cô nữa rồi...
Chiếc máy ghi âm cũ vẫn nhẹ nhàng chạy, thả vào không gian tĩnh lặng thanh âm của thiên sứ.
“Quyết định này của em là sai hay đúng đây?”
------------------------------
Suốt từ đầu buổi tiệc, điểm nhìn của Chianti chỉ dừng lại ở đúng một người. Nhưng trải qua những chuyện rùm beng rắc rối kéo không biết bao nhiêu người vào cuộc hồi đầu nhập học; Chianti ít nhiều cũng có chút kinh nghiệm. Cô không thể nhìn chằm chằm Alpha người ta như thế được. Dẫu gì cô cũng là Omega mà! Cô chỉ kín đáo dõi theo mọi hành động của Tinh Đặc thôi.
- Cậu... sao thế? - Minayo thấy Chianti ngẩn ra thì hỏi xem chuyện gì.
- Ơ, à, không. Tôi không sao đâu.
- Thật ấy hả? Tôi thấy cậu nãy giờ cứ nhìn Tinh Đặc thôi.
Chianti vội vàng cúi đầu, nhanh giọng phản bác:
- Lại nói linh tinh rồi. Tôi nhìn cậu ấy làm gì chứ?
- Có lẽ tôi nhầm chăng? - Minayo buông một câu nói không biết là nhầm thật hay là ẩn đi ý nghĩa gì khác. Cô nhanh chóng rời đi khi con chữ cuối cùng rời khỏi đôi môi hồng.
- Mi...
- Có việc gì sao? Tôi thấy nãy giờ cậu cứ nhìn tôi suốt.
Tinh Đặc chẳng biết xuất hiện trước mặt Chianti từ lúc nào, từ tốn lên tiếng. Sự xuất hiện bất ngờ của cậu khiến Chianti không khỏi giật mình.
Mất vài phút để lấy lại bình tĩnh, cô ngẩng đầu nhìn đối phương, thận trọng hạ thấp tông giọng của mình:
- Tôi có cái này muốn tặng cậu. Là bố tôi muốn cảm ơn chuyện lần trước cậu giúp đỡ tôi ngày mới nhập học. Theo tôi một lát được chứ?
Rồi không để Tinh Đặc kịp trả lời, Chianti đã quay lưng bước đi. Tinh Đặc không kịp phản ứng, chỉ có thể vội vã đuổi theo cô.
Cùng lúc đó,...
- Anh Hiro, bác trai có chuyện này cần em dặn riêng anh một chút. Ở đây hơi ồn, ta ra ngoài nói chuyện được không? - Eisho ghé tai Hiroto thầm thì.
- Được.
-----------------------------------
Chianti đi trước, vòng qua khu phòng dụng cụ thể dục đến đài phun nước giữa vườn hoa mới phía sau trường.
Nhận thấy đã đủ xa và yên tĩnh, Chianti dừng lại; khẽ vẫy tay như đang ra hiệu cho ai đó.
- Hiro, anh nhìn kìa. Ai trông như Tinh Đặc ấy nhỉ? Còn cô kia... sao giống Chianti thế? - Eisho ngó ngang ngó dọc, nheo nheo mắt nhìn người đang đứng canh đài phun nước rồi lại quay sang nhìn anh họ của mình.
Hiroto và Eisho chỉ cách đó 10 bước chân, nhưng bao nhiêu bụi hoa và cây cỏ xung quanh đó đã che khuất hai người hoàn toàn không bị phát giác.
Hiroto gật đầu xác nhận với cậu em họ của mình, nhíu mày nhìn Tinh Đặc. Gương mặt thiên sứ trời ban như lạnh đi vài phần.
Bàn tay của Chianti thôi không vẫy nữa. Từ trong góc khuất một người con gái bước ra. Tà váy trắng tinh làm nổi bật lên dáng vẻ yêu kiều. Ngay lúc này, không chỉ Trương Tinh Đặc bàng hoàng, Hiroto cũng bất ngờ, còn thằng bé Eisho thì há hốc mồm, mắt tròn như hai hạt nhãn!
Cô gái ấy giống hệt Chianti. Chỉ khác là từ đôi mắt xanh ngọc bích ánh lên vẻ kiên cường, mạnh mẽ và một sức sống mãnh liệt không gì quật ngã. Hiroto và Eisho khẽ liếc mắt nhìn nhau, ngầm hiểu ra vấn đề: Đây chính là Alice!
Chianti rời đi, để lại hai người kia đứng đối diện nhau cạnh đài phun nước.
- Alice, em...
- Anh ổn không? Cuộc sống của anh dạo này thế nào?
- Anh ổn chứ. Còn em, sao em lại trông không còn chút sức sống nào như thế? Người kia... không tốt với em sao?
Alice lắc đầu:
- Không, anh ấy rất tốt. Chỉ là... em không quên được anh thôi... - Người thiếu nữ nghẹn ngào, giọt lệ nhỏ từ bao giờ đã lăn trên gò má - Em không quên được những gì anh dành cho em năm ấy. Giọng hát của anh, sự dịu dàng của anh, nụ cười của anh nữa.... Nhưng em biết mọi chuyện nên có kết thúc rồi. Chianti kể em nghe rằng anh không thể hòa hợp được với bạn đời sau này... vì em. Cho nên, hôm nay, em muốn....
- Được rồi... Đừng nói nữa... - Tinh Đặc khẽ thở hắt ra, tiến đến ôm Alice vào lòng.
Hiroto trông thấy biểu hiện này của Tinh Đặc, bàn tay vô thức siết chặt hơn. Cậu quay đầu, khóe miệng ánh lên một nụ cười đầy ẩn ý: Cậu... lại sai rồi?
- Đủ rồi, hai người... - Eisho giận dữ kéo tay Hiroto khi cậu còn chưa kịp phản ứng gì ra trước mặt Tinh Đặc và Alice.
Bốn người, bốn tâm trạng khác nhau.
Một đám phóng viên và nhà báo chẳng biết tại sao lại ngay lập tức xuất hiện khiến 3 người kia trở tay không kịp. Alice là người không có kinh nghiệm nhất thì hoảng loạn vịn chặt tay Tinh Đặc.
- Xin hỏi cậu Tinh Đặc, cô gái kia là ai?
- Cậu Ikumi, cậu có thể cho chúng tôi biết cảm giác của cậu lúc này không ạ?
- Cậu Ikumi....
- Cô gái, có thể cho chúng tôi biết cô là ai cũng như quan hệ của cô và cậu Tinh Đặc không?
Trước hàng loạt ống kính và câu hỏi chĩa vào Alice, Tinh Đặc không hề chần chừ; nhanh chóng phủ áo lên che chắn cho cô.
Eisho liếc nhìn biểu cảm của Tinh Đặc, cậu muốn phủ chiếc áo trên tay mình lên người Hiroto để chặn lại ống kính phóng viên nhưng anh lại gạt ra. Hiroto nhìn Tinh Đặc bằng ánh nhìn lạnh lẽo khinh bỉ nhất có thể, rồi quay người bỏ đi. Lạnh lùng.
Cậu nhanh chóng được vệ sĩ riêng hộ tống rời khỏi vòng vây của đám phóng viên; rời đi an toàn.
Cùng lúc đó, Tinh Đặc cũng đưa được Alice rời khỏi hiện trường hỗn loạn. Trong đầu Tinh Đặc giờ phút đó chẳng hiểu sao lại hiện lên hình bóng của Hiroto cùng ánh mắt đầy sự thất vọng và coi thường đó. Cõi lòng bỗng dâng lên chút mất mát: Tên Alpha này, đáng ghét thì đáng ghét thật. Nhưng tại sao những khi hỗn loạn thế này lại luôn chiếm trọn suy nghĩ của cậu thế?
Quan trọng nhất là Tinh Đặc biết lần này cậu gây sóng gió lớn rồi. Cậu thật không biết phải đối mặt với Trương gia và nhà Ikumi ra sao đây?
P/s: Nhắc nhẹ lại cho các độc giả yêu quý của mình nhớ định dạng lời thoại chút xíu:
- Chữ nghiêng: Tiếng Nhật
- Chữ gạch chân: Tiếng Anh
- Không định dạng: Tiếng Trung
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com