KÌ 04: NỤ HÔN
KÌ 04: NỤ HÔN
Tay bà giám thị nắm chặt khuỷu
tay của Bình Nguyên , nh ư thể nếu
sơ suất buông lỏng một chút thôi,
cô gái nhỏ sẽ vùng mạnh, lao trên
dãy hành lang sâu hút thỉnh thoảng
có vài lối rẽ và tan biến vào vùng
tối tăm và tĩnh mịch của khu nội
trú. Nhưng, ngay cả khi có ý định
vùng thoát khỏi những đầu móng
cứng nhọn và long tay khô khốc
như giác bám của loài bò sát ấy,
thì Nguyên cũng không đủ sức để
hành động. Sự xuất hiện đột ngột
của người phụ nữ cao lớn kì dị này
khiến cô gái nhỏ không thể cất lên
một tiếng nói hay có bất kì phản
ứng nào. Chẳng còn là bối rối hay
sợ sệt nữa, cô rơi thẳng vào trạng
thái bang hoàng tê dại. Ngay tức
khắc, trong đầu Nguyên hiện ra hai
khả năng: Vì cô là kẻ tình nghi số
một trong vụ việc của cô bé Ngọc
nên lâu nay bị bà ta kín đáo theo
dõi mọi lúc mọi nơi, dễ dàng bắt
quả tang khi cô vi phạm nội quy.
Khả năng thứ hai, có lẽ cao hơn,
hẳn ai đó biết chắc cuộc hẹn này,
bảo lại cho bà.
Trong khi Nguyên nín thở chờ
những lời chê trách mắng mỏ hay
mỉa mai gay gắt, bà giám thị chỉ
sửa lại đôi kính gọng kim loại, lướt
nhìn từ trên xuống dưới cô nữ sinh
nhỏ bằng tia mắt dò xét lạnh lung.
Không nói một lời, cũng không có
ý định tìm hiểu xem ai là người mà
nữ sinh mới hẹn gặp ở cầu nối giữa
hai cánh nhà, bà ta quay ngoắt,
bước đi như máy, áp tải kẻ phạm
lỗi quay trở về cầu thang của khu
nội trú nữ sinh. Ánh đèn ngoài sân
hắt vào, khiến bóng họ in lên bức
tường, di chuyển giữa bóng của các
cây cột. Đột nhiên, tán lá cổ thụ
rậm rạp đu đưa mạnh. Khoảng sân
ngoài kia đang có gió thốc tháo.
Những khối không khí dịch chuyển
đột ngột, khiến dãy hành lang hình
ống sáo của khối nhà xưa cũ như
một đôi môi khổng lồ thổi mạnh.
Dù phải gắng hơi thở để kịp bước
theo giám thị, thảng hoặc Nguyên
vẫn ngoái đầu ra sau, hi vọng
Danny không chạy theo hay có
hành động dại dột nào đó khiến cả
hai có thể gặp them rắc rối. Đứng
hẳn trong vùng đèn sáng xanh biếc,
Danny bỗng nhuốm vẻ siêu thực kì
dị. Chiếc áo khoác da thuộc mềm
mại căng phồng lên tựa một cánh
buồm trước gió. Mái tóc dài loăn
xoăn của cậu ấy như một bầy thú
huyền thoại sắp sửa vỗ cánh bay
lên. Và đôi mắt cậu ấy, đôi mắt đen
thẫm nghiêm trang dõi theo
Nguyên, như muốn nói một điều gì
đó mà không kịp nữa. Tuy nhiên,
lần thứ hai cô ngoảnh lại, phía sau
không một bóng người.
Những chao đèn có hình sinh vật
biển hắt xuống ánh điện sáng lờ
mờ đủ làm nổi rõ đường viền từng
bậc thang gỗ dẫn lên các tầng trên.
Bây giờ thì bàn tay khô khốc đã
buông Nguyên ra. Giọng bà giám
thị khẽ khàng, nhưng vang rõ mồn
một trong không gian tĩnh mịch:
- Cho tôi biết, em hẹn gặp cậu bạn
kia có việc gì?
- Thưa cô, không có gì quan trọng
cả - Phân vân vài giây, Nguyên
quyết định đề cập vấn đề then chốt
Danny là người đề nghị hẹn gặp. Cô
hạ giọng, hối lỗi thật sự - Em xin
lỗi, vì đã hành động sai nội quy.
- Thực sự là không có gì chứ? -
Vóc dáng cao lớn, nên nữ giám thị
cúi xuống một chút, để giám sát kĩ
hơn phản ứng của cô gái nhỏ.
- Tôi không tin là cô là một nữ học
trò lại can đảm lang thang một
mình trong ngôi nhà này lúc tối
khuya mà chẳng vì một lý do nào
đó...
Những chiếc răng loang loáng bắt
sáng hiện ra mỗi khi đôi môi nhợt
nhạt nhấc lên, trong chuyển động
theo từng lời thì thào. Bỗng nhiên,
Nguyên nhận ra, ở tầm nhìn gần,
ấn tượng gương mặt giám thị rất
lạ, khác hẳn vẻ vô cảm oai vệ mà
đám học chỉ dám lén nhìn từ xa.
Trừ hai nếp hằn rõ nét ở khoé
mép, làn da phẳng lì như được bọc
một lớp da cũ ngả vàng. Hương
thơm cổ lỗ phảng phất từ lớp phấn
phủ mỏng trên làn da ấy. Đôi kính
gọng thép trắng lạnh xem ra quá
nhỏ trên cái mũi cao có đường nét
khô cứng của một đầu tượng chưa
hoàn tất. Có điểm bất thường nào
đó lởn vởn ngay trên khuôn mặt
này, mà Nguyên chưa thể phân tích
rõ... Không khí về đêm ở chân cầu
thang lạnh khác thường. Bất kể cô
gái nhỏ nhìn trừng trừng, nữ giám
thị vẫn kiên nhẫn chờ đợi lời giải
thích thoả đáng hơn. Cho cả hai
tay vào túi áo khoác, Nguyên chỉ
mong thoát khỏi cuộc đối thoại
càng nhanh càng tốt, vì thực sự,
cho đến giây phút này, chẳng khác
gì giám thị, cô cũng chưa mảy may
biết lý do Danny hẹn gặp.
- Em biết mình phạm lỗi. Em mong
được cô tha lỗi. Tuy nhiên, điều cô
muốn em nói, thì em không thể. Vì
em hoàn toàn không biêt gì cả! -
Nguyên nói thành thật.
Cô gái nhỏ chợt đổi hướng nhìn.
Có một tích tắc, hai nhân vật chiến
thần và quỷ dữ trong bức tranh
kính trổ trên tường cầu thang như
vừa cựa mình. Rồi cô gái nhỏ hiểu
ngay, chỉ là hiệu ứng ánh sáng.
Hình ảnh của bức tranh kính có thể
nhìn trong đêm là nhờ ánh trăng
thượng tuần rọi vào. Vừa rồi, đám
mây dày đặc nào đó bay qua, che
kín quầng sáng lạnh lẽo mà thôi.
Cũng như Nguyên, nữ giám thị giật
mình vì bóng đen vừa lướt qua. Tuy
nhiên, bà ta vẫn không từ bỏ điều
cần xác thực:
- Em dám cam đoan là em đến ngôi
trường này không có mục đích nào
ngoài việc học chứ?
- Em đến đây là để học! - Cô gái
nhỏ khẳng định, rồi ngập ngừng
nói them - Tuy nhiên, việc em học
ở đây cũng là theo ước nguyện của
mẹ em, thưa cô. Nếu không vì ước
nguyện ấy, em vẫn học ở trường
cũ. Không phải xa ngôi nhà của
mình.
Đôi bàn tay to lớn của bà giám thị
đưa lên, cử chỉ đột ngột đến nỗi
cô nghĩ bà ta sẽ chộp cổ mình, siết
mạnh hoặc bẻ gãy một cách dễ
dàng như với một món đồ chơi vớ
vẩn. Tuy vậy, bàn tay ấy chỉ đặt lên
bàn tay Nguyên, kéo gần sát vào
mặt nữ giám thị, nhấn mạnh xuống
khiến dẻ xương quai xanh đau
điếng:
- Nói đi, em CÓ biết một bí mật
nào đó, phải không? - Cách nhấn
giọng ở từ "có" khiến ngay cả một
kẻ khờ khạo nhất cũng phải rung
mình hiểu rằng, vấn đề không phải
nằm ở chổ tồn tại bí mật đó hay
không, mà sự nguy hiểm của bí
mật ấy đáng sợ chừng nào.
Nguyên đứng im, nhìn chăm chăm
mũi giày dưới chân mình. Ít nhất,
bà giám thị đã không còn gạ hỏi về
cuộc hẹn nữa. Không hiểu sao, linh
cảm mach bảo cô rằng, thực ra,
Danny có một điểm yếu nào đấy
cũng cần được bảo vệ. Bất giác, cô
ngước lên, gật đầu quả quyết:
- Từng có một bí mật ở ngôi
trường này, mẹ em khi còn sống,
đã từng một lần nói thoáng qua
như thế. Nhưng bí mật ấy là gì, thì
em không biết. Mẹ em đã vĩnh viễn
mang nó đi rồi, thưa cô.
Đôi tay đặt trên vai Nguyên buông
xuống. Thở ra nhè nhẹ, bà giám thị
hất cằm về phía cầu thang:
- Về phàng ngủ đi! Nếu không
muốn cả trường biết em vi phạm
nội quy một cách đáng xấu hổ, thì
cách duy nhất là đừng bao giờ vi
phạm nội quy này nữa. Tôi bỏ qua
cho em lần này. Xem như không có
buổi tối hôm nay. Em không ra
khỏi phòng. Tôi không nhìn thấy
em. Không có cuộc nói chuyện. Và
không có bí mật nào cả. Rõ chứ?
- Vâng, thưa cô! - Nguyên vội vã
đồng ý. Trong túi áo, hai bàn tay
dù nắm chặt vẫn run lên bần bật -
Cảm ơn sự rộng lượng của cô. Em
chúc cô ngủ ngon!
Bà giám thị quay đi. Cho đến khi
cái bóng cao lớn của bà ta khuất
hẳn, cô gái nhỏ mới nhấc chân
bước lên bậc thang mờ bụi. Đám
mây đen che khuất mặt trăng đã
trôi đi. Hình ảnh chiến thần và quỷ
dữ giao tranh lại hiện rõ mồn một.
Có lẽ do góc nhìn của Nguyên lúc
này, chiến thần như bị nhỏ lại, yếu
thế hơn hẳn con quỷ tím tái. Bầu
không khí vây quanh đột nhiên im
bặt. Gió không thổi nữa. Hoặc
những người vô hình lẩn khuất lắng
nghe câu chuyện nãy giờ đã lùi
bước, Biến vào chỗ của yên họ
trong các hõm tối hành lang, trả
lại sự yên tĩnh trong suốt cho
nhứng giấc mơ lang thang của hơn
hai trăm học sinh nội trú.
***
Miền đất trắng toát. Từ dưới lên
cao dần, bầu trời hình vòm chuyển
từ sắc độ xanh biếc sang xám chì.
Ánh sáng hắt lên từ các dải băng
bất tận hơn là Mặt Trời lẩn kín đâu
đó. Vẫn mang trên mặt chiếc kính
râm màu hổ phách và chiếc khăn
quàng cổ in các hoạ tiết kỷ hà,
Nguyên chệnh choạng bước đi trên
dải đất ven biển. Xa tít tắp, mặt
nước mới hiện ra loáng thoáng.
Hoặc nó cũng chẳng có thật. Chỉ là
ảo giác của đôi mắt phát điên vì
màu mắt trùng vây. Đôi giày vải
mềm rõ rang không dành cho việc
đi trên băng tuyết. Cả chiếc quần
jeans ngắn và cái áo T- shirt có in
hình một con tuần lộc trên ngực
nữa. Tất cả chỉ nói lên cô đã chẳng
hề chuẩn bị gì hết, nếu không phải
bị ném vào cuộc hành trình vô
vọng thì cô cũng là một kẻ trốn
chạy khỏi cộng đồng, lạc lối vào
miền băng giá.
Có ai quanh đây không?
Tiếng gọi cất lên yếu ớt. Không chỉ
lấy đi chút sức lực cuối cùng nơi
Nguyên, nó còn làm cô nhận ra
rằng, đugnừ kêu cứu gì hết, rất vô
vọng. Bởi cô phải hiểu số phận đã
định của mình - kẻ cô độc. Bụng
đói cồn cào. Cô lầm lũi nhấc chân,
tiến về thân cây duy nhất nhô lên
trên một gò băng tuyết đổ thoai
thoải. Hình như vẫn còn sót lại vài
nhánh lá, chưa bị các đợt gió vùng
cực cuốn đi, chon vùi trong đám
bụi nước chưa kịp rơi xuống đã
đóng thành ngàn triệu vẩy băng
cóng buốt. Ở đâu có cây cối, ở đó
có sự sống. Nguyên lẩm bẩm tự
khích lệ. Tuy nhiên, càng đi,
Nguyên càng nhận ra sức mình
đang kiệt quệ dần. Và cô đang
khóc. Khóc như những ngày đầu
mất mẹ, mỗi khi đau ốm lủi thủi
một mình. Khóc như đã lớn lên,
gắng hết sức hoà nhập vào các
đám đông, chứng tỏ đôi chút năng
lực của mình. Nhưng lúc đối diện
với thất bại không thể tránh khỏi,
thì cảm giác sợ hãi trước nỗi đơn
độc vẫn hiện ra nguyên vẹn như
thường. Không thể bước được nữa,
cô gái nhỏ quý xuống, bắt đầu bò.
Di chuyển như một robot. Ngón tay
và đầu gối đã cứng quèo. Cảm giác
mất sạch. Rốt cuộc thì cũng đến
nơi. Trái với mong chờ, quanh cây
táo cũng chẳng có dấu tích của bất
kì ai. Dựa lưng vào gốc cây, xoải
thẳng hai chân, các ý nghĩ trong cô
cũng tê liệt. Ngay khoảnh khắc tự
nhủ sẽ không nỗ lực nữa, chấp
nhận chết cóng ở đây và bị vùi
chôn dưới các đợt tuyết cho rồi,
đột nhiên cô nhận ra một bóng
người nhô lên từ dải nước loang
loáng, đang lướt về phía mình như
đi trên lưỡi dao trượt. Gương mặt
người ấy rõ dần. Tim cô gái nhỏ
đập mạnh. Không thể nhầm lẫn.
Mẹ. Thế nhưng bất kể mọi gắng
gỏi, Nguyên vẫ bất động. Cũng
không thể cất tiếng gọi. Điều duy
nhất có thể là mở căng mắt, nhìn
gương mặt thuần khiết của mẹ,
càng lâu càng tốt. Đặt vào tay con
gái một quả cây đỏ thắm, ấm áp,
người mẹ ghé tai thì thầm lời dặn
dò. Đôi mắt phiền muộn và lo âu
của bà soi vào đôi mắt rộng như
hai mặt hồ trong suốt, viền quanh
bởi hàng long mi bám đầy bụi
băng. Rồi bà lặng lẽ bước đi. Không
thể giữ được mẹ lâu them nữa,
những hạt nước to lăn ra từ khoé
mắt cô gái nhỏ. Lăn mãi. Không
ngớt...
- Dậy đi, trễ giờ học rồi!
Tiếng gọi vọng đến như từ một thế
giới khác.
Không nhúc nhích, Nguyên vẫn tựa
lưng vào gốc cây táo.
- Nhìn này, cậu khóc trong mơ như
một đứa bé!
Trong lời nhận xét ngộ nghĩnh ấy
pha lẫn âm sắc của một nụ cười
tươi vui.
Cảm giác ấm nóng lan toả từ trán,
xuống má, cổ, rồi cả hai cẳng chân
của cô nữa. Nguyên mở hé mắt.
Khung cảnh đã trở nên quen thuộc
của phòng 306. Chiếc đồng hồ nhỏ
chỉ 6h45. Dù đang ở trên chiếc
giường tầng của mình, cô không
ngủ theo cách bình thường mà nửa
nằm nửa ngồi, lưng tựa vào vách
tường. Một chum tia nắng len qua
ô cửa, rọi đúng vào ngực áo, ngay
chỗ hai bàn tay Nguyên đang đan
vào nhau. Chống cả hai khuỷu tay
lên mí giường, mái tóc bờm ngựa
funky nghiêng nghiêng láu lỉnh,
Khiết đầy quan tâm:
- Cậu hơi sốt đấy. Có lẽ trúng gió
độc lúc cậu chạy ra ngoài hồi đêm.
Có đi học được không? Nếu muốn
nghỉ nguyên ngày hoặc vài tiết đầu
sáng nay, cứ nói nhé. Tớ sẽ xin
phép giùm cho. Nhưng cậu phải
xuống phòng y tế nằm thì sẽ tiếc
đấy. Chiều tối nay, tất cả học sinh
lớp mười một được đi xem kịch.
Nhà trường đã mua vé rồi. Một vở
tuyệt hay!
Cô gái nhỏ ngồi hẳn dậy, xoa xoa
đôi vài và cái cổ tê dại, bỗng thấy
được an ủi rất nhiều khi nhìn nụ
cười rạng rỡ trên gương mặt ngăm
da nâu:
- Ừ, tớ khoẻ mà. Tớ đến lớp đây.
Không có gì trầm trọng lắm.
- Hôm qua, cuộc hẹn ổn chứ?
Danny không làm cậu buồn đến
phát khóc?
- Sao cậu biết tớ có cuộc hẹn với
Danny? - Nguyên giật mình.
- Chẳng phải cậu đã chia sẻ bí mật
ấy cho San? - Khiết nháy mắt tinh
quái - Dù không cui lắm đâu vì cậu
ấy cũng đang chú ý Danny mà,
nhưng cậu vẵn khá lo lắng cho cậu
ấy, San nói nếu không cẩn thận,
cậu có thể bị giám thị tóm cổ...
Của phòng tắm mở nhẹ. Trong bộ
đồng phục chỉn chu, San bước ra,
không một tiếng động. Tia mắt lướt
qua của bạn thân khiến da nâu im
bặt. Rồi cô bạn xinh đẹp ấy đi
thẳng ra cửa. Khiết nói nhanh:
"Thay đồ mau đi và chạy sang lớp
nhé! Cậu không kịp ăn sáng rồi!".
Vẫn tựa cửa, San nói vọng vào:
"Cậu có đi cùng tớ không đây,
Khiết?". "Có, tớ ra ngay!" - Khiết
đáp, hấp tấp tuột xuống thang.
Bình Nguyên nắm vội bàn tay da
nâu, hỏi nhanh:
- Lúc nãy, cậu có nghe tớ nói gì
trong mơ không?
- Không gì cả! - Da nâu nhún vai -
Ngoài một từ CHUỖI HẠT!
***
Rõ ràng Danny không đi học trễ,
nhưng cậu ấy là hoc sinh cuối cùng
bước vào thang máy. Cùng với
Nguyên. Từ nửa tiếng trước, dù
sáng sớm khá lạnh, cậu ấy vẫn cố
đứng láng cháng giữa lối đi có mái
che, giấu trong túi áo khoác jeans
một thứ gì đó, liên tục gật đầu và
mỉm cười thân thiện với tất cả bạn
bè từ khu nội trú đi ngang qua. Thế
nhưng, sự thật là cậu đã nhẩm đếm
từng giây, mắt dõi tìm, mong bóng
dáng cô gái nhỏ đeo chiếc kính hổ
phách.
Ngay khi Danny thở phào nhẹ
nhõm bấm nút lên tầng năm, cửa
thang máy chớm khép lại mở ra lần
nữa. Mũi giày đen vuông, to quá
khổ của nữ giám thị bước vào. Bà
khẽ gật khi hai học sinh cất tiếng
chào lí nhí. Rõ rang bà nhận ra ai
đứng trước mặt mình. Nhưng vẻ
lạnh lung của bà như nói rằng, bà
không đoái hoài gì hết. Đúng như
lời hứa tối qua giao hẹn: Xem như
bà đã không gặp. Không thấy.
Không nói điều gì hết. Nguyên
đứng trân người. Thật may mắn,
đến tầng bốn, bà giám thị bước ra.
Tiếng gót giày gõ trên nền gạch
mạnh mẽ, dứt khoát.
Cánh cửa vừa khép lại, nhanh hơn
chớp mắt, Danny nghiêng người.
Khi cô gái nhỏ kịp hiểu điều gì diễn
ra, một nụ hôn đã đặt lên vầng
trán thanh khiết.
Nụ hôn đầu tiên.
Bất ngờ. Vụng về. Nhưng thật nhẹ
và thật ấm.
Nụ hôn trong tích tắc. Nhưng tất
cả những lo âu, khắc khoải và cả
trìu mến đều đã truyền đi trong sự
tiếp xúc ngắn ngủi.
Hơn hết thảy mọi lời nói, nụ hôn
bỗng chốc xác định mối gắn dây
kết giữa hai con người trước đây
chưa từng thân thiết.
Kể từ giây phút, họ biết, trong mắt
người kia, mình không hề giống bất
kì ai trong đám đông. Bất kể sự
thật là, cả hai người trẻ ấy hoàn
toàn chẳng biết gì về nhau.
Đôi khi, mối quan hệ quan trọng
nhất trong cuộc đời được hình
thành như vậy. Không đặt trên bất
cứ nền tảng nào dduocwf thiết lập
trước đó. Không đòi hỏi những bảo
đảm tốt lành sẽ tiếp diễn sau đó.
Đơn giản là một khoảnh khắc kì
diệu.
Vậy thôi.
Bình Nguyên chạy vào lớp ngay khi
tiếng chuông báo tiết học đầu tiên
reo vang. Tháo vội kính khỏi mắt,
cô hối hả mở ngăn tủ, lấy sách
giáo khoa, rồi cô vào chỗ của
mình. Quả táo Danny giấu trong túi
áo và đưa cho cô lúc ra khỏi thang
máy vẫn còn nguyên vẹn hơi ấm
bàn tay. Nguyên đặt nó trên bàn,
ngay trước mặt.
Thật lạ lung, đó là quả táo cô đã
nhìn thấy trong mơ.
Cả lớp đứng dậy khi cô giáo dạy
tiếng Anh bước vào. Chếch ở bàn
trên, dãy bên cạnh, một đôi mắt
ngoảnh xuống, đăm đăm nhìn quả
táo đỏ thắm. Trong ánh mắt của
San, Nguyên hiểu, cô bạn ấy đoán
biết tất cả.
Cũng chính cô bạn ấy đã báo với bà
giám thị, về cuộc hẹn đột xuất tối
qua.
***
Không riêng phòng 306, các phòng
bên cạnh, tiếng chân chạy, tiếng
cửa đóng, tiếng kêu khe khẽ vui
thích hay ngạc nhiên của các cô gái
liên tục vẳng ra. Lịch hoạt động
ngoại khoá luôn được nhà trường
thông báo trước hơn một tháng. Là
học sinh mới, Nguyên không biết
chi tiết này. Cô cũng không biết
nội quy bất thành văn, các buổi
thưởng thức nghệ thuật trong
chương trình học cũng là dịp để tất
cả học sinh của trường trung học
quốc tế này thể hiện tác phong
chuẩn mực, sang trọng. Nhưng
chẳng có vấn đề gì. Cực kì háo hức
với buổi xem kịch, Khiết sẵn sang
mach bảo và chỉ dẫn Nguyên các
khâu cần thiết.
Dù vẫn còn thoáng chút lạnh lung,
San đã tỏ ra rộng lượng bằng cách
đặt hẳn một hộp giấy đầy ắp các
món phụ kiện tuyệt đẹp lên bàn
học của Nguyên, cạnh quả táo đỏ:
"Cứ chọn những gì cậu thích. Tớ
cho mượn, đừng ngại!". Nguyên rụt
rè cảm ơn. Cô bạn kiêu kì xinh đẹp
chiếm phòng tắm suốt chiều. "Có lẽ
mình quá nhạy cảm nghi ngờ San.
Ở đây, chẳng ai nhỏ nhen đến mức
chơi xấu sau lưng người khác..." -
cô gái nhỏ tự nhủ.
Nếu ngăn treo trang phục của hai
cô bạn chật cứng váy áo, thì ô kéo
của thành viên thứ ba chỉ treo một
chiếc váy. Màu hồng tro. Vài
chiffon xếp pli mềm mại. Kiểu dáng
đơn giản, khá lỗi thời, nhưng vẫn
dễ coi nhờ điểm nhấn duy nhất là
giải thắt lưng tết bím cùng màu.
Cách Nguyên vài bước chân, Khiết
tìm một chiếc áo mặc trong rực rỡ
nhưng vẫn sur ton với bộ suit xám
ngả ánh ngọc trai, Da nâu làm quần
áo tràn xuống, vương vãi trên sàn.
Nguyên giúp bạn ủi phẳng bộ trang
phục sang trọng, không phải không
tò mò pha lẫn than phục. Lần đầu
tiên, cô tận mắt nhìn, tận tay chạm
vào nhiều kiểu quần áo lạ mắt đến
vậy. Thế giới của thời trang. Thế
giới biến ảo ngỡ như chỉ hiện trên
các trang tạp chí rực rỡ. Thứ
quyền lực mềm mại khiến bất kì
một cô gái nào cũng có thể biến
đổi, bắt đầu từ vẻ bề ngoài... Tất cả
đều quá sức lạ lẫm với một cô bé
được nuôi dạy ở một vùng đất xa
xôi, theo cách đặc biệt như Bình
Nguyên.
Sau khi mặc vào bộ suit khiến mình
có một vẻ tomboy đáng yêu đặc
biệt, Khiết ngoảnh sang Nguyên
cũng đang vừa thay trang phục
xong, cười phá lên: "Trông cậu như
một mannequin bằng gỗ ngớ ngẩn
ấy!".
Thốc đến như một cơn gió vui tươi,
nhanh thoăn thoắt, Khiết dung lược
chải, vuốt một chút gel, biến mái
tóc mềm thẳng luôn chải ngôi giữa
theo kiểu người da đỏ đơn điệu của
Nguyên trở thành một búi tròn ngộ
nghĩnh lệch về bên tai trái. Thêm
một cái bando mảnh đính vài hạt
đá mà San cho mượn cài ngay giữa
chân tóc và trán. Rồi cũng trong
chớp mắt, chỉ bằng một chút son
pha phấn hồng, Da nâu đã khiến
gương mặt gầy gò của Nguyên xinh
xắn hẳn lên. Hài long cùng soi
gương, nhìn "tác phẩm" của mình,
Khiết nhận xét: "Tớ không hiểu sao
cậu lại thích một con mọt sách,
lạnh lẽo khó gần. Biết không, nếu
chịu khó chăm sóc vẻ bề ngoài đôi
chút thôi, chắc chắn cậu là một cô
nàng xinh tuyệt. Khối anh chàng ở
trường này sẽ phải xao động đấy!".
Nguyên cười bằng mắt. Cô không
thể nói với bạn rằng, còn nhiều
việc khác, quan trọng hơn vẻ ngoài
hay các chàng trai nhiều, cần cô
tập trung đầu óc suy nghĩ, từng
phút từng giây.
San bước ra khỏi phòng tắm. Dù
vẫn quen với vẻ đẹp nổi bật của
bạn cùng phòng, Khiết và Nguyên
vẫn phải lùi lại, giật mình. Trong
bộ váy nỉ đen ôm sát thân hình cso
dong dỏng với những đường cúp
tuyệt khéo, món trang sức duy
nhất là bông hoa nhung tím cài cổ,
mang vớ da đen mờ và đôi
escaping ánh bạc, trong San không
khác gì một siêu mẫu đẳng cấp. Đo
được ấn tượng tạo ra, San liếc nhìn
hai cô bạn, buông lời nhận xét:
"Cái bờm ngựa của cậu hợp với bộ
suit đấy, Khiết, dù tớ không sure
cậu bạn nào sẽ thích thú style mới
này của cậu!".
Rồi cô bạn xoay hẳn qua Nguyên,
nhấn mạnh từng từ chậm rãi: "Hãy
đeo thêm một chuỗi hạt, nếu cậu
có!".
Lưỡng lự vài giây, khi hai bạn mải
chỉnh sửa váy áo cho nhau, Nguyên
khẽ mở tủ lấy từ ngăn bí mật của
nhấc chiếc túi canvas một chiếc
hộp dài và dẹt bằng gỗ. Trong hôp,
chuỗi dây nhỏ, có lẽ chỉ đeo vừa
một chiếc cổ gầy guộc, được xếp
thẳng, nổi lờ mờ trên lớp nhung đã
sờn. Nguyên hơi run tay. Chu ỗi
dây nghiêng về một phía. Những
hạt tròn nhỏ đột nhiên sáng loé,
xanh biếc, như những con mắt
thình lình hiện ra từ cõi tối tăm.
Nắp hộp đóng sập. Vang lên tiếng
click khẽ của khoá cài. Cả San và
Khiết đang ngoảnh nhìn Nguyên.
"Sao vậy?" - Da nâu tò mò. Cô gái
nhỏ lắc đầu: "Không sao. Tớ sẽ
không đeo chuỗi hạt nào cả!". Đôi
mắt San vẫn dán chặt vào chiếc hộp
trên tay Nguyên, không rời.
***
Ba chiếc xe lớn được nhà trường
thuê đưa đón học sinh khối mười
một đi xem kịch. Đúng bảy giờ, mọi
người tập trung dưới sân. Những
bộ trang phục sang trọng khiến
đám học sinh hiếu động trở nên
chững chạc hẳn. Dù thẳng thắn hay
kín đáo, thì tất cả các cô gái đều
đang quan sát, đánh giá gu thẩm
mỹ của nhau khá triệt để. San đứng
hơi tách ra. Rõ ràng, San là cô gái
thanh lịch và nổi bật nhất, thu hút
chú ý nhiều nhất. Để giành được
băng ghế phía trước tránh say xe,
Khiết giữ tay Nguyên, đứng gần của
lên xuống, không ngớt tung ra
những lời châm chích hài hước vào
đám con trai đứng gần. Một chàng
trai trả đũa ngây ngô. Cả đám cười
phá lên.
Bỗng, mọi tiếng ồn lắng xuống. Từ
đầu kia của lối đi có mái che,
Danny hiện ra trong vùng đèn sáng.
Quần jeans. Áo chemise sẫm. Jacket
thể thao đơn giản. Trông cậu ấy rõ
đã không mất thời gian lựa chọn
trang phục. Thế nhưng cậu ấy lại là
chàng trai phong cách nhất.
San tiến vài bước, đến ngay sát bên
lối đi. Mỉm cười gật đầu chào,
nhưng Danny không dừng lại.
Dường như chẳng cần mất công
tìm kiếm, cậu đi thẳng về phía Bình
Nguyên. "Bạn cho mình ngồi cùng
Nguyên nhé!" - Cậu nói với Khiết.
Da nâu trố mắt, gật đầu, len lén
nhìn về phía San. Từ xa, cô bạn
xinh đẹp biết hết chuyện gì đang
diễn ra. Thế nhưng vẻ bình thản và
kiêu hãnh của San khiến cô càng
nổi bật tuyệt vời.
Các học sinh lục tục kéo lên xe.
Nhường chỗ cho Nguyên ngồi cạnh
cửa sổ, Danny ngồi xuống cạnh
bên, đặt nhẹ bàn tay khô ấm lên
những ngón tay run rẩy bối rối của
cô gái nhỏ. Cách đó hai ghế, dãy
bên kia, San và Khiết ngồi cùng
nhau. Các thầy cô phụ trách môn
Văn và Nghệ thuật đi chung trong
chiếc xe nhỏ hơn. Nhưng bà giám
thị lại lên chiếc xe rất đông học
sinh lớp 11A3. Xe rung rung
chuyển bánh vào trung tâm thành
phố. Ngồi trên chiếc ghế nhỏ của
phụ xế ở đầu lối đi, bà giám thị
chợt hắng giọng, yêu cầu tất cả học
sinh trật tự. Với vẻ mặt nghiêm
lạnh, bà thông báo có chết của cô
bé Ngọc. Chấm dứt cơn hôn mê
dài, cô bé đã ra đi nhẹ nhàng. Cách
đây đúng một tiếng.
Bàn tay Nguyên cứng đờ. Băng giá.
Cách đây một tiếng, cô mở nắp
chiếc hộp đựng chuỗi hạt bí mật.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com