Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 12


- Cậu là... Lưu Chương?

- Là tôi thì sao? - Lưu Chương đưa tay đẩy gọng kính, hơi nghiêng đầu nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt.

- Cậu quen Oscar? Tại sao tôi chưa từng thấy ảnh chung của 2 người trên diễn đàn trường?

Nghe xong câu hỏi này, Oscar không chờ Lưu Chương đáp lại liền tiến về phía trước đưa tay kéo cậu lại gần mình. Lưu Chương cũng không vùng ra, yên lặng đứng một bên cạnh anh.

- Tôi nói lại một lần cuối cùng, làm ơn hãy nghe cho kỹ, tôi không trách cô, cũng không còn yêu cô nữa, suy cho cùng chúng ta cũng chỉ quen nhau chưa đầy 2 tháng, tình cảm cũng không sâu đậm đến mức để cô phải tự huyễn hoặc bản thân như này. Giờ chúng ta cứ coi như mọi chuyện đã qua rồi, không ai can thiệp vào cuộc sống của ai nữa, được chứ?

Oscar nói xong liền thấy ánh mắt hơi ươn ướt của "người yêu cũ" đang rơi xuống bàn tay mình, lúc này anh mới nhận ra mình đang nắm chặt lấy khuỷu tay Lưu Chương. Linh cảm của nữ giới có vẻ luôn nhạy bén, đặc biệt là với trường hợp sóng não có thể tự lên một kịch bản lâm li sầu khổ yêu nhau mà không đến được với nhau kia.

- Oscar... hai người đang quen nhau sao?

Nghe được câu hỏi này, Oscar bỗng chốc cũng không biết nên trả lời như nào cho phải. Trước nay, anh chưa bao giờ phủ nhận các mối quan hệ tình cảm, nếu đúng là hẹn hò thì nói là hẹn hò, nếu đã chia tay thì nói là chia tay.

Nhưng Lưu Chương, em ấy với anh là gì của nhau?

Người yêu?

Hay bạn tình?

Hay... chẳng gì cả?

Sự im lặng của Oscar trong vài giây dường như cũng đủ để người đặt câu hỏi loáng thoáng nhận ra gì đó, mà Lưu Chương đứng bên cạnh anh cũng không đưa ra câu trả lời, cậu khẽ gạt tay anh ra rồi quay đầu mở cửa ghế lái phụ của xe.

- Anh cứ nói chuyện đi, em vào xe đợi trước.

Cửa xe đóng kín ngăn cách hầu hết âm thanh bên ngoài, Lưu Chương chống tay đỡ lấy trán khẽ xoa nhẹ. Mong là Oscar giải quyết tốt chuyện này.

Khoảng chừng gần 5 phút sau, cậu thấy cửa xe bên kia mở ra, Oscar ngồi vào ghế lái với gương mặt còn hơi khó chịu.

- Người yêu cũ... đã chia tay từ giữa năm ngoái rồi.

Nói ra những lời này xong, Oscar chợt thấy có lẽ mình đã lo lắng hơi thừa thãi, bởi người còn lại trong xe vẫn chỉ giữ tư thế nghiêng đầu tựa lên cánh tay, cũng không quay sang nhìn anh.

- Ừ, không cần giải thích với em, anh nói chuyện ổn thoả với người ta là được rồi.

Mặc dù vừa rồi có chút lúng túng, nhưng suy cho cùng Oscar cũng không phải kẻ vướng vào những rắc rối tình cảm mới ngày một ngày hai. Anh nhanh chóng khôi phục lại trạng thái ổn định, hơi mỉm cười hỏi Lưu Chương.

- Không tò mò chút nào sao, dù gì người ngủ chung giường với em mấy tháng vừa rồi cũng là anh mà?

Lúc này ánh mắt lơ đễnh của Lưu Chương mới dời từ khung cảnh ngoài cửa sổ đặt lên gương mặt khiến bao người yêu thích của Oscar. Giọng cậu đáp lại lời anh nhẹ như cơn gió thoáng qua giữa không gian chật hẹp.

- Cũng đâu có quan trọng, dù gì em với anh... sau này sẽ không giống như thế.

Oscar nhìn biểu cảm không dao động của Lưu Chương, trong lòng hơi có gì đó gợn nhẹ. Câu trả lời của cậu rất thoả đáng, là nói rằng bọn họ không phải người yêu thì tương lai sẽ không trở thành người cũ. Nhưng Oscar bỗng lần đầu có cảm giác mình không nắm bắt được gì trong mối quan hệ này bởi vì nó thậm chí còn chưa hề được đặt tên.

Không có gì xác nhận, không có ai làm chứng, không thể ràng buộc nhau.

- Đi ăn thôi, em đói rồi. - Vẫn là Lưu Chương phá vỡ bầu không khí nghiêm túc quá mức này, vươn tay ấn chọn một bản nhạc trên màn hình phía trước.


Nếu có cuộc bình chọn "định luật gây khó chịu nhất", hẳn là định luật Murphy sẽ được xướng tên. "Trong cái rủi có cái xui", giống hệt như kiểm định hết sức đơn giản mà chân thực rằng nếu thả lát bánh mỳ xuống thì chẳng hiểu sao số lần mặt quết bơ sẽ chạm đất nhiều hơn. Murphy có tới 14 định luật nhỏ, một trong số đó là...

Mọi điều đều có xu hướng đi từ tệ... đến tệ hơn.

Suốt bữa ăn, Lưu Chương có vẻ ít nói, mặc dù cậu đã giải thích rằng vừa nãy thảo luận với giáo sư Chikida suốt ba tiếng đồng hồ rất mệt mỏi nhưng Oscar vẫn có cảm giác cậu đang suy nghĩ gì đó.

Thấy Lưu Chương đã ăn xong, Oscar liền thuận tay rút khăn giấy định đưa cho cậu, nhưng từ một vài góc nhìn khác thì cánh tay đang giơ ra hơi cao của anh trông có vẻ như muốn lau miệng hộ Lưu Chương. Và tất nhiên, định luật Murphy đã lựa chọn đúng thời điểm để "được" áp dụng.

- Oscar...

Oscar không giật mình vì bị gọi, anh giật mình vì giọng người gọi thuộc về Châu Kha Vũ.

Đến khi thân hình vượt quá một mét chín không lẫn vào đâu được của Châu Kha Vũ đã đứng ngay cạnh bàn ăn, anh mới khẽ ho khan ngẩng mặt lên.

- Ừ, mày làm anh giật mình...

- Ơ thế mà em cứ tưởng anh không thích ăn lẩu nước đấy, mà cái gì đây, lẩu không cay? Man, anh làm gì với tinh hoa ẩm thực Trung Quốc vậy?

Giọng Châu Kha Vũ không tính là quá lớn, nhưng Oscar có cảm giác tất cả người đang ngồi trong nhà hàng đều đang hướng mắt về đây.

- Kệ anh, em đi với bạn thì đi tiếp đi để ý anh làm gì?

- Ơ hay, anh đuổi em đấy à? - Châu Kha Vũ hơi bĩu môi vờ giận dỗi, nhưng chợt phát hiện đối diện Oscar đang có người ngồi, cậu liền quay sang hơi cúi đầu - A xin lỗi, nãy giờ quên không chào hỏi, tôi là Châu Kha Vũ, cậu là...?

Lưu Chương lúc này mới ngẩng mặt lên nhìn người cao cao kia, âm thanh phát ra đều đều.

- Lưu Chương.

Châu Kha Vũ bày ra biểu cảm như bị chuyện gì làm cho chấn động lắm, cậu huých vai Oscar dè dặt hỏi.

- Này đừng có nói là... Lưu Chương mà em đang nghĩ nhé?

Oscar đưa tay lên đỡ trán, chưa kịp trả lời cậu em thì lại nghe một giọng nữ giới khác nói vọng ra.

- Kia có phải Lưu Chương không... Lưu Chương của khoa Kinh tế ấy?

Tiếp theo đó là vài tiếng xì xào bàn tán, Châu Kha Vũ nhận ra giọng nói kia là của bạn học đi cùng mình, lại thấy biểu cảm không được tự nhiên trên gương mặt của cả hai người cũng hơi khó xử. Cậu quay sang định nói gì đó với Lưu Chương thì đối phương đã lên tiếng trước.

- Oscar, em ăn xong rồi, hay anh ở lại với Kha Vũ thêm một lúc đi, em tự về trước.

- A không, anh cũng không quen ai, để anh đưa em về. - Oscar như được vứt cho cọng rơm cứu mạng, đưa tay vào túi lấy chìa khóa xe rồi đứng dậy, cũng đẩy đẩy Châu Kha Vũ dịch ra - Thôi ra ăn cơm đi, anh nói chuyện với em sau.

Châu Kha Vũ nhìn hai người trước sau đi ra ngoài, trong lòng bỗng có cảm giác mọi chuyện sẽ phức tạp hơn cậu tưởng tượng rất nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com