có cái gì đó
điều gì có thể huỷ hoại một con người?
rượu, bia, thuốc lá, cờ bạc?
có thể.
nhưng choi yeonjun không phải một kẻ nghiện rượu. choi yeonjun không thích vị khói thuốc đắng ngắt lan trên đầu lưỡi, càng không thích mùi thuốc nồng đậm ngây ngấy lẩn quẩn bên mũi, trong không khí, trong tâm trí. choi yeonjun cũng không phải một con bạc, có gì thú vị đâu giữa những ván bài đỏ đen tước đi tiền tài, nhân tính của một con người.
nhưng, choi yeonjun như người đã chết.
có cái gì đó đã huỷ hoại anh, ăn mòn anh, từ lâu thật lâu trước đây.
có cái gì đó đã khiến choi yeonjun sợ hãi khi phải hoà mình vào đám đông, sợ hãi những ánh mắt, né tránh những cuộc trò chuyện và bào mòn đi một anh đã từng vui vẻ.
anh cảm nhận được cái gì đó ăn dần đi hạnh phúc của bản thân mình. tới mức anh chẳng còn cảm nhận được nó nữa, anh có thể cười, có thể tỏ ra như thể mình là người hạnh phúc nhất thế gian rồi lại chẳng cảm nhận được tí ti niềm vui gì trong lòng mình.
nó bắt đầu từ bao giờ nhỉ? choi yeonjun thầm nghĩ.
có lẽ là khi mẹ đi, hoặc không, choi yeonjun không biết mình có từng buồn vì bà lựa chọn ra đi không nữa. anh chỉ nhớ được nụ cười của bà ngày bước ra khỏi toà án, không phải nụ cười dịu dàng mọi ngày, cũng không phải nụ cười cay đắng sau mỗi lần cãi vã. nó chỉ đơn giản là một nụ cười của sự buông bỏ. yeonjun không biết bà đã bỏ đi những gì, phải chăng là kí ức hạnh phúc về một gia đình đã từng như mơ với người chồng hết mực chiều chuộng bà và cô con gái bé bỏng xinh xắn - là hạnh phúc, là tự hào của họ. yeonjun chưa từng thấy lại nụ cười của mẹ mình từ khi anh đập tan hạnh phúc của bà, giữa tiếng la hét và cái nhìn phán xét của họ hàng, anh đã thấy cái nhìn đầy hận thù của mẹ và hàng nước mắt đau khổ của bố.
mà chắc là bà ấy chọn quên đi những ngày tồi tệ sau đó chứ nhỉ? dù sao thì có ai muốn phá đi những ngày xinh đẹp như thế đâu, kể cả là khi nó chỉ là đã từng. yeonjun bật cười, mười lăm năm qua đi và anh chợt nhận ra mình có thể có một điểm chung đáng buồn với mẹ. chẳng thể nào phá đi những ngày xinh đẹp được, dù là đã từng. con người thật gàn dở.
choi yeonjun nhận ra bà không muốn có bất kì điều gì liên quan tới anh xuất hiện trong đời bà nữa. nên bà đã thay đổi số điện thoại cắt đứt liên lạc với bố, dọn ra khỏi thành phố mà bà đã dành hơn hai phần ba đời mình ở đây, hoặc có lẽ bà đã đi khỏi đất nước này. nói chung thì, bà không muốn gặp anh.
choi yeonjun chỉ là một sai lầm.
mà phải hay không nó xuất hiện từ lúc đó nhỉ? hoặc lâu hơn một chút. khi những chuyến đi bắt đầu xuất hiện. yeonjun vẫn lạc vào những suy nghĩ, những hồi tưởng. tiếng tíc tíc vang lên làm anh nhớ đến con chó trang trí nhỏ trên xe bố. chiếc đầu lắc lư lên xuống luôn tạo ra tiếng tíc tíc thật nhỏ như thế. chắc do nó đã cũ quá rồi. chắc do nó cũng mệt mỏi vì hành trình dài đằng đẳng không ngày dừng lại.
không biết nó đã được nghỉ ngơi chưa? choi yeonjun thắc mắc.
vì anh thì đã được nghỉ ngơi rồi.
sau quá nhiều lần chuyển đi, yeonjun vẫn luôn bất an, rằng không biết được liệu ngày mai vẫn có thể như thế này không. liệu anh vẫn được gặp mặt bạn bè của mình? liệu anh có phải rời bỏ nhưng thứ phải cố gắng lắm mới trở thành quen thuộc. hay anh lại rong ruổi, lại phải tìm kiếm cảm giác an toàn trên những chuyến đi, những căn gác nhỏ tạm bợ, những người chỉ gặp một lần không kịp nhớ tên.
việc chuyển đi liên tục khiến một choi yeonjun tám tuổi dần kiệt sức. anh cảm thấy thật khó khăn khi bố thì luôn bận rộn còn anh lại chẳng thể có được người bạn nào. đúng thì, yeonjun từng có, giữa những chuyến đi anh cũng đã có những người bạn nhưng cứ phải mệt mỏi, buồn bã, đau lòng vì chia ly, vì chiếc xe con lại một lần lăn bánh cán nát những sợi dây liên kết mà khó khăn lắm choi yeonjun mới có được.
nên yeonjun từ bỏ.
một mình có lẽ cũng tốt.
họ rồi sẽ quên mình thôi.
cuộc đời choi yeonjun đáng nhẽ sẽ mãi mãi bất hạnh và đáng buồn như vậy, cho đến khi anh gặp choi soobin, cậu trai nhỏ với chiếc má lúm đồng tiền duyên dáng luôn nhìn anh (và bất kì ai) với đôi mắt to tròn ầng ật nước, đầy ắp thứ tình tự không thể nói.
thật lừa người. và trái tim anh lại nhảy loạn từng nhịp cha cha trong lồng ngực khi nhớ về ngày trước. bao lâu kể từ đó rồi nhỉ? từ khi mình bao nhiêu nhỉ? mười một hay mười hai thì phải.
chỉ nhớ về em của ngày đó thôi mà yeonjun lại thấy mình như được sống. soobin của ngày đó, nói thế nào nhỉ? giống một con thỏ nhỏ nhảy tới nhảy lui trước sân cỏ nhà của choi yeonjun. con thỏ nhỏ luôn tím bầm cả tay lẫn chân khi anh nhìn thấy nó, quanh quẩn dưới gốc cây táo già bên hông nhà và ngồi thừ ra như chờ đợi một trái táo sẽ xuất hiện rồi rơi xuống trước mặt nó. con thỏ nhỏ có thể ngồi thế hàng giờ liền, từ ngày trưa oi ả đến ngày chiều lọng gió và đôi khi, đôi khi, con thỏ nhỏ sẽ vùi mình giữa những lớp lá khô cho đến đêm dài. nhưng con thỏ nhỏ vẫn rời đi trước khi đường hoàn toàn vắng bóng người. còn choi yeonjun nhỏ sẽ dõi theo cái bóng nho nhỏ của con thỏ kéo dài tới khi nó biến mất ngay tại ngã ba đường thì anh mới thôi nhìn nữa.
yeonjun không định làm quen em. chỉ là anh không biết bao giờ mình sẽ lại rời đi. song, yeonjun không thể làm ngơ trước sự tồn tại nhỏ bé đó, như thể một người bạn vô hình, em sẽ ở đó cùng anh dù ta còn chẳng quen nhau, ta còn chẳng biết tên nhau, em còn chẳng biết anh có tồn tại. cũng chẳng sao, vì đã lâu rồi yeonjun mới có cảm giác tồn tại.
em cô đơn, anh cô đơn.
và sự tồn tại cô đơn của một em nhỏ bé đã xoa dịu sự tồn tại cô đơn đầy vết rạn vỡ của một choi yeonjun.
rồi một ngày con thỏ nhỏ lại xuất hiện như mọi ngày nhưng tay của nó đầy vết cắt và máu rơi xuống, nhuộm đỏ phần mũi giày và điểm vài giọt lên chân, lên áo của con thỏ nhỏ. choi yeonjun nhìn thấy em ôm lấy tay mình và cuộn tròn dưới gốc cây táo già như loài động vật nhỏ đang cố phòng bị. yeonjun không thể nghe thấy tiếng em từ tầng gác, mà có thể khi ấy gió đã đưa tiếng khóc của em vào căn phòng trống trải, để anh nghe đâu đó tiếng thút thít, tiếng nức nở lẫn vào tiếng lòng đang xót xa của bản thân mình.
yeonjun đã lẻn ra cửa sau nhà, ôm theo hộp cứu thương nhỏ trong lòng. anh đã chần chừ khoảng vào giây rồi đem cả những viên kẹo sữa cuối cùng theo cùng mình. tiếc chứ, kẹo là tất cả đối với một đứa trẻ mà.
mà mình lúc đó cũng chẳng đủ can đảm để đưa nó cho em. yeonjun nhỏ đã đặt hộp cứu thương đâu đó mà anh nghĩ là trong tầm mắt của con thỏ nhỏ rồi gọi rõ to, này, sau đó chạy biến, trốn đi ở góc khuất của hàng hiên nhà, đâu đó giữa bụi cỏ to và lùm cúc dại. yeonjun không hề nghĩ đến việc thỏ nhỏ không giống anh, thỏ nhỏ chỉ quanh quẩn nơi nhà của mình, thành phố nhỏ của nó, thỏ nhỏ không có những chuyến đi xa và dài, nó không cần phải chuẩn bị bông băng, thuốc đỏ, băng cá nhân các thứ cho những vết xước từ các nhánh cây khô hay vết thương bất ngờ từ va chạm xe hay vết dao từ mấy gã say xỉn ở trạm xăng. nó chỉ là con thỏ nhà luôn bị bầm cả người mà không có lấy gì để làm dịu đi cơn đau nhức.
choi soobin nhỏ không biết dùng hộp cứu thương của anh.
lúc đó cả hai đúng là bị ngu mà. yeonjun cười khẽ rồi lại nhớ đến lần chạm mặt đầu tiên đó. mình đã chủ động nhỉ? khi thấy em ấy chỉ nhìn hộp cứu thương ấy. ôi trời, trông ngu chết đi được.
yeonjun không nhớ lắm lúc ấy thằng bé đã có biểu cảm thế nào khi thấy một thằng nhóc khác thình lình xuất hiện với cả tá lá và bụi bặm dính trên quần áo, tóc tai. yeonjun chỉ lo khử trùng cho em, đưa kẹo cho em mà không dám mở lời. mắt chỉ dám nhìn vào vết cắt ngang dọc, chồng chéo.
nhưng choi yeonjun lại vẫn nhớ rõ câu đầu tiên của con thỏ nhỏ.
anh đẹp ghê ý.
một kẻ lừa tình từ bé, yeonjun nghĩ.
mọi chuyện sau đó diễn ra thật suông sẻ, soobin trở thành một phần cuộc sống của anh, một cái đuôi nhỏ. những chuyến đi bỗng dừng lại vì bố anh tìm được nguồn cảm hứng gì đấy của ông ở cái vùng quê nhỏ bé này. tới mức anh đã tin cuộc sống của mình rồi sẽ tốt lên thôi, vết rạn nứt rồi sẽ lành, nỗi đau nào cũng sẽ qua.
nhưng cô đơn quá lâu khiến anh cảm thấy bản thân lạc lõng, yeonjun thấy mình chẳng thuộc về nơi nào, anh luôn nghĩ sự tồn tại của mình là sai lầm, là bất hạnh, là gánh nặng, là tội đồ, là điều gì đó thật kinh hãi. thế nên anh mới không thể có được mối liên kết nào với mọi người, kể cả với gia đình mình. thế nên kể cả khi cuộc sống bỗng chốc dịu dàng như thế, yeonjun lại không thể nào ngừng bất an.
liệu một ngày mọi thứ có sụp đổ.
mình sẽ lại rong ruổi.
mình sẽ lại lạc lõng đâu đó trên những con đường.
sợi dây liên kết nào rồi cũng phải đứt.
yeonjun không muốn tin, anh chỉ muốn mình có thể sống bình thường. yeonjun muốn tìm lại một anh của những ngày trước. không bất an, không mệt mỏi, không kiệt sức như thế nữa. nên anh gửi gắm sự tồn tại của mình lên choi soobin, vì chỉ có em, sự xuất hiện của em là duy nhất, vào khoảnh khắc đau khổ đó, vào giờ phút mịt mù đó, choi yeonjun chỉ có mỗi em. anh tin rằng em là đặc biệt của cuộc đời mình, và anh cũng tin mình là điều đặc biệt của cuộc đời em. tình huống khi đó cũng đã nói như vậy, khi em luôn xuất hiện trước sân nhà anh, khi em luôn đi theo anh như cái đuôi nhỏ và những chuyến thăm đêm bắt đầu nhiều lên khi ta vào cùng một trường. anh sẽ xoa dịu đi những vết thương từ người cha nghiện rượu của em, thay người mẹ đáng thương đang phải làm việc quần quật ôm lấy em, dỗ dành em khi những cơn ác mộng kéo đến. còn em, em cho anh thêm động lực và dũng cảm để một lần nữa bước chân vào thế giới, hoà nhập với đám đông và những ánh nhìn đã thôi đáng sợ khi có em ở đó. sự tồn tại của em khiến anh cũng thấy mình tồn tại, khiến anh thấy mình thuộc về một nơi nào đó, một người nào đó.
cả hai từng là tất cả của nhau.
hay chí ít thì anh nghĩ thế.
rồi con thỏ nhỏ lớn lên, và hoá ra nó cũng chẳng phải con thỏ nhỏ gì sất.
choi soobin là cậu trai trẻ đẹp trai cao ráo, dễ xấu hổ nhưng đồng thời cũng rất hoà đồng. choi soobin luôn miệng bảo ghét toán nhưng lại thừa thông minh để giải quyết tất cả bài học ở trường (bao gồm cả toán). choi soobin là trung tâm của những ánh nhìn. choi soobin khiến những cô gái mới lớn mơ mộng về tình đầu và khiến những cậu trai hoặc ghen tị, hoặc mong muốn có một người bạn xuất sắc như thế.
choi yeonjun luôn tự hào về em, và anh có thể ngẩng cao đầu bước cùng em vì anh từng cho rằng mình cũng xuất sắc như em. yeonjun đứng đầu tất cả các kì thi. yeonjun có thể làm mọi thứ. nhưng yeonjun vẫn không thể hoà nhập với mọi người vì nỗi bất an chẳng bao giờ phai nhạt, anh cảm nhận được có thì gì đó vẫn luôn chực chờ ăn mòn đi sự tự tin và hạnh phúc ít ỏi mà anh có được.
mình vẫn bất an. yeonjun thở dài. mình luôn sợ một ngày nào đó lại phải rong ruổi.
và sự bất an đó lớn dần thêm khi choi soobin càng lớn.
em có những người bạn khác, thân thiết, và em có những cuộc họp, cuộc trò chuyện và dạo chơi, tiệc tùng với họ. em sẽ kể với anh, rằng bạn em đã đưa em đi những đâu, đã cho em thấy những gì mới lạ, rằng em đã vui vẻ như thế nào. yeonjun hạnh phúc vì em hạnh phúc, nhưng anh cũng hoảng loạn vì dường như sự tồn tại của anh đã không còn đặc biệt với em đến thế. giống như một phần thưởng, phần thưởng đầu tiên nào cũng đặc biệt đối với người thi đấu. nhưng nó cũng chỉ thế mà thôi, rồi những phần thưởng khác sẽ đến, lớn hơn, quan trọng hơn, ý nghĩa hơn. phần thưởng đầu tiên đó vẫn đặc biệt, vẫn ý nghĩa nhưng chỉ vì nó là đầu tiên. mọi người rồi sẽ dần quên đi, sẽ cũng chẳng còn quý trọng nó như ban đầu nữa. rồi một ngày nó sẽ chẳng còn tí giá trị nào nữa ngoại trừ được nhớ đến như là thứ đầu tiên.
nên yeonjun hoảng loạn, buồn bã rồi lại bất an. dù em có đến vào mỗi đêm, vẫn ôm anh và thầm thì "em cô đơn quá" thì anh cũng không thể nào ngừng được cảm giác trống rỗng đang lớn dần lên và cái gì đó như vùng dậy, bào mòn sự tự tin của anh, động lực của anh, hạnh phúc của anh.
anh lại bắt đầu sợ hãi những ánh mắt, liệu họ có tổn thương em vì em đi cùng với anh - một bất hạnh sống, một tội đồ tự do, một kẻ không bình thường. và điều đó càng khiến anh lo lắng một ngày nào đó em sẽ chẳng còn ở đây. và anh lại lạc lõng, chẳng thuộc về nơi nào, chẳng là ai, chẳng là gì nữa.
vậy nên khi em bảo "em nghĩ em yêu rồi"
anh nghe tim mình tan thành ngàn mảnh nhỏ.
anh yêu em từ bao giờ, em ơi.
anh đã hi vọng đó là mình.
vì nếu không phải là anh, sự tồn tại của anh còn có ý nghĩa gì với em nữa.
anh sẽ lại phá đi hạnh phúc của em, như cách anh đã từng làm với gia đình của mình.
vì choi yeonjun là một tội đồ bị nỗi bất hạnh phán xử và chuộc tội bằng cách để cuộc đời dày xéo anh. từ trong ra ngoài.
một trái tim vụn vỡ không thể lành lại. cùng một thân xác trống rỗng mục rửa từ bên trong, chẳng còn lại gì ngoài nỗi đau, bất an, tuyệt vọng.
kể cả khi đi cùng soobin lúc này, yeonjun vẫn không thể ngừng nghĩ đến việc kết thúc. khi nhìn đến ánh đèn xe tải loá lên rồi biến mất bên kia đường, anh bỗng thấy mình đâu đó, be bét máu thịt nằm trên nền đất lạnh lẽo kia. không còn hơi thở, không còn bất an, anh sẽ thuộc về đất mẹ, chúa liệu sẽ tha thứ cho anh và anh sẽ không cần lo sợ về việc huỷ đi hạnh phúc của người thương anh.
nhưng choi soobin nắm lấy tay anh và dịu dàng bảo,
về cùng em đi anh.
và anh lại quên đi tội lỗi của mình.
ừ, em.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com