Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 57

Hanbin mở mắt tỉnh dậy đã là chín giờ sáng hôm sau. Cậu khẽ mở ra đôi mắt nặng trĩu, lại muốn ngồi dậy vươn vai. Ai ngờ vừa quay người sang một bên, cơn đau từ hạ thân bất ngờ truyền tới làm Hanbin lần nữa bật ngã ra sau.

- "Ahh~" - Cậu đau đến nhăn cả mặt. Cố gắng đưa tay nhấc lên cao, nhưng chỉ được một giây liền bất lực rơi bên giường. Các thớ cơ hay từng tế bào trên người bây giờ chẳng muốn hoạt động, Hanbin cứ thế mà nằm ỉu xìu trên giường.

Hanbin lại di chuyển hai mắt xuống cơ thể mình dưới lớp chăn bông mềm mại, và khi nhận ra mình đang trong tình trạng nude, cậu khựng người lại.

"..." Mình có thói quen đi ngủ phải cởi đồ sao ta?

Oh Hanbin  ban đầu là khó hiểu. Nhưng chỉ chưa tới phút sau, như nhớ ra chuyện gì, mặt mèo nhỏ bỗng chốc đỏ bừng lên, trông rất là...

ĐÁNG YÊU!

Những dải kí ức của đêm hôm qua như một thước phim quay chậm chạy ngang vào đầu óc Hanbin, cực kì sắc nét và rõ ràng, không mất một cảnh nào.

"Xuyên qua đây liền bị chơi đến sưng mông! Không thể nào. Hôm nay mới là ngày thứ tư thôi đó!" 

Trong đầu khóc ròng, tại sao lại bị bóc tem luôn rồi?

Đang hẩm hiu cho số phận của mình, cửa phòng đang đóng bất ngờ bị ai đó mở ra. Tiếp đến là một thân hình cao lớn đẹp đẽ tiến vào. Là Kim Taerae.

- "Dậy rồi sao? Có đau không? Để anh bế em đi vệ sinh cá nhân nhé?" - Anh ngồi lên giường, ngay tại khoảng trống bên cạnh Hanbin, vừa cười ôn nhu, vừa quan tâm mà hỏi.

"..." Hanbin vừa thấy Taerae bước vào, không hiểu sao lại rưng rưng muốn khóc.

Có lẽ là do uất ức, lại chịu quả đau bởi cái tên trước mặt và đồng bọn đem lại, Hanbin bặm môi, cố không khóc, nhưng nước mắt rơi ra vài giọt bé bé, lăn dài trên gương mặt trắng nõn thanh tú.

- "Oa oa... Mấy người... Oa oa~" - Dưới sự ngạc nhiên xen lẫn bối rối của con cú cơ bắp kia, Hanbin vẫn tư thế nằm yên trên giường, không thể kìm nước mắt nữa, trực tiếp khóc đến không ngưng được.

Ánh mắt và hành động của Taerae bắt đầu hoảng loạn, không biết mình đã làm gì mèo nhỏ mà cậu lại khóc như vậy. Liền ngả người nằm xuống bên cạnh, hai tay dang ra ôm lấy vật nhỏ đang khóc đến nấc vào lòng.Taerae đưa một tay xoa xoa tấm lưng trần của Hanbin, một tay lại vòng qua chiếc eo mảnh mai, nhẹ nhàng ôm lấy. Nhận thấy Hanbin vẫn còn chưa dừng khóc, anh đặt lên trán người yêu môt nụ hôn ôn nhu, nói :

- "Đừng khóc mà Hanbin. Em như vậy anh buồn lắm đó."

Hanbin phải hơn một lúc lâu sau, mới bắt đầu ngưng thút thít, cố không có khóc nữa.

Cậu bị người lớn hơn ôm đến chặt cứng, hai tay buộc phải đặt trước khoảng ngực ấm áp của anh, muốn đẩy ra.

Hanbin giọng nói còn hơi run rẩy, ngẩng khuôn mặt diễm lệ lên, khẽ thì thào : 

- "Mấy người ăn hiếp tui..."

Taerae nhìn cậu như vậy, trong tâm có chút muốn cười, lại có chút xót. Đưa tay xoa lấy tấm lưng trắng mịn của Hanbin.

Ngày hôm qua, là bọn họ có hơi quá đáng. Nếu muốn thì đáng lẽ phải xin phép cậu trước mới đúng.

- "Đừng khóc nữa. Bọn anh xin lỗi vì đã làm thế. Em đánh anh để xả giận cũng được, nhưng đừng ghét bỏ bọn anh mà." - Taerae lại ôm lấy cơ thể nhỏ nhân kia vào lòng, xin lỗi.

Rất lâu mà không thấy mèo nhỏ trả lời, anh có hơi lo lắng mà nhìn xuống vật nhỏ đang gục mặt vào lồng ngực mình. Chưa kịp hỏi lại, Hanbin đã lên tiếng, giọng rất nhỏ mà Ừm một cái.

- "... Vậy là, em sẽ không giận nữa chứ?" - Taerae ngập ngừng hỏi cậu.

Vậy là Hanbin tha lỗi cho họ sao?

- "... Ừm..." - Cậu vòng tay ôm lấy eo của Taerae, trả lời.

Trong lòng con cú nào đó sướng rơn, bên ngoài lại như không có biểu hiện gì, chỉ đơn giản là cong môi mà cười một cái. Sau đó ngồi dậy, bế ngang người cậu tiến vào phòng tắm.

Vậy là sau này sẽ còn cơ hội thịt em ấy dài dài...

***

Hanbin đang được Taerae bế trên tay, đi xuống lầu. Chợt cậu giật mình, kéo cánh tay của anh lại, hai mắt nhìn vào cái Apple Watch đang hiển thị số giờ khiến Hanbin hết hồn : 9h 30' đúng.

- "Trễ mất rồi Taerae. Hôm nay phải đi học cơ mà." - Hanbin nhăn mày, bây giờ không thể đến trường được. Nếu có đến thì lấy lý do gì đây? Chẳng lẽ là ngủ quên? Hay là do bị trai chơi sưng mông nên đi trễ? Hay là bản thân đã bị mất trinh tiết?

Uầy uầy, bậy quá!

- "Hôm nay cứ nghỉ một bữa. Bọn anh ở nhà chăm em." - Taerae nhìn mèo nhỏ trên tay, lại cong môi cười rồi nói.

- "Ai mà cần các anh chăm chứ?!" - Hanbin bĩu môi một cái, mặt hơi phiếm hồng, lên giọng phản bác.

Nhìn thấy loại biểu cảm này của cậu, Kim Taerae chỉ càng muốn trêu chọc hơn thôi.

Đang định trêu mèo nhỏ một tẹo, lại thấy Song Jaewon bất ngờ đi ngang qua đấy. Hắn nhìn thằng em mình đang bồng vợ tương lai của hắn trên tay. Cả hai còn đang cười nói vui vẻ...

- "Em sao thế Hanbin? Không đi được à?" - Jaewon nở nụ cười thương hiệu của mình, hướng Hanbin mà quan tâm hỏi.

- "Ah... Có hơi đau hông... một chút."-  Hanbin ngại ngùng, cứ cho rằng Jaewon là biết hết mọi chuyện ngày hôm qua, kể cả Koo Bonhyuk và Lee Euiwoong đều sẽ biết. Ai ngờ, chỉ là ba tên thỏ, cú và cá heo kia tự ý đi đánh lẻ cùng nhau.

- "... Đau hông? Sao em lại đau?" - Jaewon trong đầu một hồi thắc mắc, ngạc nhiên hỏi lại. Tại sao Hanbin lại đau hông?

Còn để Taerae bế như vậy...

Chắc chắn là có gian tình ở đây!

- "Anh... Không biết sao?" - Oh Hanbin cũng bắt đầu cảm thấy khó hiểu.

Không phải cả sáu người mấy anh cùng lập ra kế hoạch thông cúc tui hay sao? Sau đó còn thống nhất hôm qua là ba người này, hôm nay là ba người kia mà?

Sao giờ Jaewon nhà anh lại nói thế?

Hay là anh thực sự không biết?

- "Biết gì cơ? Bộ Taerae làm em đau hả?" - Hắn nhíu lại hai mắt phượng đẹp như thần. Trong lòng lại như đoán ra được chuyện đã xảy ra.

Không lẽ Taerae lại thịt Hanbin trước rồi?

Khẳng định của cậu càng thêm chắc chắn khi nhìn thấy những hành động này của hắn. Thực sự Song Jaewon không hề biết!

- "Lát nói sau nhé hyung. Giờ em đưa Hanbin xuống ăn sáng trước đã." - Taerae rất bình bình thản thản mà bồng Hanbin trên tay, khẽ nói với Jaewon mặt đang dần đen lại. Sau đó không đợi người hyung đẹp trai của mình trả lời, quay lưng đi mất hút.

"..." Chắc là thế rồi. ಠ_ಠ

#

- "Ăn sáng nào Hanbin." - Ahn Hyeongseop hai mắt sáng như sao nhìn cậu. Ra hiệu cho đứa em của mình mau đặt mèo nhỏ xuống ghế.

Đến khi mông sắp chạm vào mặt ghế cưng cứng nọ, Hanbin lại ôm chặt cổ của Taerae, tỏ ý không muốn ngồi.

- "Đau..."

Hyeongseop nghe Hanbin nói như vậy, liền hiểu vấn đề. Anh tiến đến chỗ Taerae, đưa tay giành lại mèo nhỏ.

Trở lại bàn ăn. Hyeongseop đưa tay kéo ghế ra, bản thân thì ngồi lên đấy, sau đó ôm ngang eo Hanbin, đặt cậu ngồi trên đùi mình.

Ahn Hyeongseop cong môi, tay múc một muỗng cháo thịt bò băm nhuyễn còn nóng hổi trong chén, đưa lên trước miệng thổi cho nguội bớt, rồi mới đưa đến bên môi Hanbin.

- "Ngồi như thế này... sẽ không đau." 

- "Ahh~ nào."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com