Chap 66 (H)
Ahn Hyungseop đang đứng trước cửa phòng mình.
Anh chỉ muốn lên đây để tìm Hanbin của anh thôi. Nhưng không hiểu sao lại đứng ở đây.
Và nếu anh không nghe nhầm, có tiếng động phát ra từ trong phòng mình.
Nó giống như là... Tiếng rên?
--Flashback--
- "Anh về rồi đây." - Hyungseop từ ngoài cổng biệt thự bước vào, theo sau là cú cơ bắp họ Kim. Trên tay cả hai đều là những cái túi giấy đựng những nguyên liệu nấu ăn cần thiết cho bữa tối.
- "Ah! Hyung và Taerae về rồi sao?" - Choi Byungseop và Koo Bonhyuk đang chán nản mà ngồi dựa vào nhau trên ghế sofa, tay y cầm remote TV điều khiển lên xuống. Khi thấy vị hyung cả và maknae đi siêu thị về liền reo lớn một tiếng. Sau đó lại lon ton chạy đến chỗ hai người, đưa tay xách bớt túi giùm họ.
- "Jaewon đâu rồi? Cả Euiwoong và Hanbin nữa đâu?" - Hyungseop đưa mắt lia một vòng quanh sảnh dưới, nhận ra không có mấy người xuất hiện ở đây, mặt liền tò mò, hỏi.
- "Jaewon đi ra ngoài rồi hyung. Còn Euiwoong và Hanbin... Có lẽ là ở trên lầu?" - Byungseop xoa cằm. Trả lời xong liền quay ra Bonhyuk và nhìn gã với ánh mắt 'Anh có biết hai người ở đâu không?', nhưng nhận lại chỉ là một cái nhún vai của gã.
- "Oh, vậy sao.." - Ahn Hyungseop bất giác đưa mắt hướng lên lầu. Song lại nhanh chân di chuyển vào phòng bếp.
--
Hyungseop đã sơ chế các nguyên liệu xong xuôi. Vừa quay ra thì thấy Jaewon trở về. Trên tay hắn là một cái túi màu đen, trên đó có in một dòng chữ bằng tiếng Anh. Nhưng vì hắn đi nhanh quá, chiếc túi cứ bị đong đưa qua lại. Thế nên Ahn Hyungseop không thể nhận ra đó là gì. Chỉ nhìn kịp thấy một từ trong đó.
Để xem nó là gì nào...
...Maid?
'Cái búa gì vậy trời!?'
Ahn Hyungseop trong lòng hoang mang, bên ngoài cũng khá là hoang mang không kém (:v). Dù thế nhưng anh lại không hỏi gì, cứ thế làm ngơ.
- "Oh. Hyung và Taerae về rồi à." - Hắn đi tới chỗ ghế sofa, để cái túi đen khả nghi lên đó. Sau đó tiến vào nhà bếp, rửa tay rồi cùng phụ các anh em của hắn nấu nướng.
- "Để em làm cho Seop hyung. Anh đi nghỉ đi nha." - Jaewon thấy Hyungseop đang đánh trứng, môi trưng ra nụ cười thương hiệu, có thể nói là đang 'giành' việc với hyung của mình.
- "Cảm ơn em." - Ahn Hyungseop nói tiếng cảm ơn, đưa tay cởi ra tạp dề. Để lại một câu 'Anh lên lầu đây' rồi đi mất.
--
Hyungseop đang đứng trước cửa phòng cậu. Anh đưa tay lên gõ vài cái, không có tiếng đáp lại.
- "Hanbin đâu rồi nhỉ?"
Tự nhủ thầm rằng Hanbin chỉ là đang tắm hay đi ngủ gì đó nên không nghe mình gõ cửa, Hyungseop quyết định trở về phòng của mình. Anh cũng cần phải tắm rửa cho sạch sẽ chứ.
Có điều, vừa mới đưa tay muốn mở cửa, anh lại nghe có tiếng động gì đó trong phòng mình.
--End_Flashback--
- "Đừng bảo là trong đấy có gì đó nha! Anh sợ ma lắm đó tác giả..." - Ahn Hyungseop quay đầu ra sau, hai mắt mở to đầy hoang mang, hướng tác giả và editor mà nói.
- "Không có đâu anh. Có cái khác thú vị hơn ma nhiều. ( ̄▽ ̄)"
Editor không nói gì, chỉ nở một nụ cười bí hiểm (¬‿¬)
Hyungseop nuốt nước bọt cái ực. Đưa tay gõ gõ thử lên cánh cửa gỗ nâu đen bóng, phát ra những âm thanh cộc cộc cộc trầm vang. Sau đó anh áp tai vào thành cửa, có ý định nghe lén.
- "Ủa rồi anh nghe được gì hong?" - Tác giả đứng khoanh tay dựa vào bức tường phía sau Hyungseop, tay nghịch điện thoại.
Hyungseop : Không. Anh chỉ nghe tiếng rên thôi...
Và tác giả gật đầu một cái, sau đó xoay lưng rời đi một cách đầy Swag. ( *`ω')
"..." Tưởng em nó giúp gì cho mình chứ =v='
#
Sau ba phút mà vẫn không nghe thấy tiếng đáp, Hyungseop bắt đầu nổi quạo.
Anh đưa tay vặn khoá cửa.
Ban nãy mượn phòng hyung của mình để dạy học cho Hanbin, Lee Euiwoong nào có khoá cửa lại. Cũng bởi vì lúc đầu gã đâu có ý định làm vài nháy với em người yêu đâu. Ai ngờ...
Nhờ việc không chốt cửa của Euiwoong, khi cửa vừa mở ra, toàn bộ cảnh xuân đều tràn vào cặp mắt đang mở to hết cỡ của Hyungseop. Mà hai con người đang thác loạn trên bàn làm việc kia, cũng bất đắc dĩ dừng lại động tác.
"..." Sáu mắt nhìn nhau, không chớp một giây.
.
.
.
- "Hyungseop..." - Oh Hanbin mặt lúc này đỏ như gấc, ngại ngùng mà lên tiếng đánh bay cái không khí kỳ lạ này.
"..." Hyungseop không biết nên nói cái gì vào lúc này.
- "Hyungseop hyung, cùng nhau chứ?" - Euiwoong nhấc bổng cả người Hanbin lên và trở về phía giường ngủ, đặt cậu ngồi lên đùi. Gã trông chẳng có gì gọi là ngượng cả. Vẫn là âm giọng trầm khàn ấy, nhưng khi nghe vào lại trở nên ngả ngớn vô cùng.
Và mọi người cũng đã hiểu ý của Woongie rồi đúng hong? Cùng nhau ấy.
Mèo Bin nằm trên giường nuốt xuống nỗi bất an, cậu cảm giác được có chuyện không hay sắp xảy ra.
- "... Nếu em muốn." - Ahn Hyungseop dứt câu, bước hẳn vào phòng và khoá cửa lại. Tay anh nhanh chóng lột bỏ hết những gì vướng víu trên cơ thể rồi trèo lên giường, tiến đến gần bên cậu.
- "Hanbin à, có vẻ em được Euiwoong chăm sóc tốt nhỉ?" - Anh cong môi nhìn con mèo nào đó như đang lo sợ mà chăm chăm vào anh không rời mắt.
Tay khẽ chạm lấy hai má mông trắng mềm của Hanbin, dùng lực vừa đủ để nắn bóp nơi đó. Lúc sau lại nắm lấy cằm của mèo nhỏ nâng lên, nhắm thẳng vào hai cánh môi anh đào đã bị dằn vặt đến sưng tấy, ôn nhu hôn xuống.
- "Hyung-- uhmm~" - Nụ hôn dần trở nên mãnh liệt và ướt át hơn khi Hyungseop luồn lưỡi vào khoang miệng nóng ấm của Hanbin. Tiếng môi lưỡi giao nhau tạo nên những âm thanh 'chóp chép' nghe muốn đỏ cả mặt.
Phải hơn một phút sau, khi nhận thấy cậu đang bắt đầu có dấu hiệu mất đi dưỡng khí, anh mới luyến tiếc buông tha cho đôi môi của Hanbin, cùng với đó là sợi chỉ bạc đầy mờ ám.
Nhìn cậu xụi lơ trong lòng mình, Hyungseop mỉm cười, đưa tay xoa lấy mái đầu xám đã rối lên. Cúi người kề sát vào vành tai nhạy cảm của cậu, phả hơi thở nóng bỏng lên đấy, tà mị nói :
- "Em thật đáng yêu."
- "Giờ bắt đầu nào!" - Euiwoong vừa nói, vừa nâng cơ thể Hanbin khỏi đùi mình, đặt cậu nằm úp sấp trên nệm êm. Gã lấy tay cố định lại eo và mông của Hanbin sao cho vừa với hạ bộ vẫn còn cương cứng của gã, không tiếng báo trước mà đâm thẳng vào hậu huyệt còn đang rỉ nước.
- "Ahh!... Đau quá a!" - Hanbin giật nảy mình. Cảm giác vật thô to bất ngờ đâm vào cúc huyệt thật sự không thể diễn tả nổi. Vừa đau vừa sướng khiến cậu chưa kịp thích ứng, liền hét lên một tiếng.
- "Ngoan nào. Sẽ hết đau ngay." - Trên trán Euiwoong rịn đầy những giọt mồ hôi. Trong lòng gã tự hỏi :
'Tại sao nơi đấy có thể thít chặt như thế? Trong khi mèo nhỏ nhà mình rõ ràng đã bị dằn vặt hơn cả tiếng đồng hồ.'
Bảo bối nhà gã đúng là cực phẩm mà!
Phần thân dưới của Hyungseop bắt đầu có phản ứng khi nhìn thấy Hanbin bị thằng em của mình đâm chọt. Người huynh đệ của anh bắt đầu ngẩng cao, đầu khấc đã chuyển sang một màu tím dữ tợn. Thật sự là rất trướng, đau đến không chịu nổi.
Nhận thấy Hyungseop có vẻ như đang chật vật ngồi nhịn, cậu với tay ôm lấy cổ của anh, sau đó tự động dâng môi mình lên, như đang ủi an người lớn hơn. Hanbin ra sức mút lấy môi dưới của Hyungseop, lâu lâu lại nhe nanh cắn cắn vài cái.
Được mèo Bin an ủi bằng cách như thế, anh rất vui. Lưỡi của Hyungseop luồn vào khoang miệng của cậu đáp trả. Sớm muộn, Hanbin lại trở về thế bị động, gục đầu trên vai anh, thở dốc.
- "Tuốt nó giúp anh, Hanbin." - Âm giọng của Ahn Hyungseop nặng nề mà chảy vào tai cậu, y như một câu cầu khiến, nói. Anh túm lấy bàn tay trắng trắng của mèo Bin và đặt vào phân thân của mình. Điều khiển tay cậu lên xuống.
Thật ra, anh thích cảm giác dương vật của mình được bao bọc bởi cái miệng bé xinh của mèo nhỏ hơn cơ. Nhưng do tối qua, nhìn cái cảnh cậu ho đến đỏ cả mặt mày vì bị sặc bởi tinh dịch của mình, Hyungseop thật sự không nỡ...
Cho nên như vầy sẽ an toàn hơn cho Hanbin.
- "Để... em ngậm... n-- Uhmm ahh! Woongie ah, chậm lại đi..." - Hanbin muốn nói để mình ngậm vật kia giúp Hyungseop. Đằng sau lại bị Euiwoong bất ngờ đỉnh mạnh một cái, làm cậu bật ra tiếng rên đứt quãng.
Hanbin cắn môi dưới, đem mấy thứ âm thanh dâm mỹ mình sắp phát ra chôn xuống bụng. Ngẩng đầu lên nhìn vào khuôn mặt đẹp trai như tượng tạc của Hyungseop, nói :
- "Để em ngậm nó."
- "... Em chắc chứ?" - Hyungseop cúi đầu, gặm cắn lên cái cổ trắng ngần thanh tú phía trước, nhẹ nhàng hỏi.
Hyungseop lúc đầu còn nghĩ mình nghe nhầm, nhưng khi nhìn thấy sự quyến rũ tràn ngập nơi ánh mắt của Hanbin, anh len lén nuốt nước bọt.
Nhận được cái gật đầu vô cùng đáng yêu của em người yêu, Hyungseop mới buông ra bàn tay của cậu, để yên cho Hanbin từ từ đưa tính khí của anh vào miệng.
Cả hai miệng nhỏ trước sau đều được cho ăn đầy đủ.
***
Ba mươi phút sau.
Lee Euiwoong phía sau cuối cùng đã bắn hết vào trong hậu huyệt của cậu. Nhưng có vẻ nó vẫn chưa có xẹp xuống đâu. Ngược lại, Hanbin còn cảm thấy cây thịt đó còn lớn hơn thêm một vòng nữa...
- "Bảo bối à..." - Gã cười tít cả mắt, bàn tay hư hỏng lại đưa đến bên ngực Hanbin, xoa nắn hai hạt đậu nhạt màu đã dựng đứng từ lâu.
- "Ahh.. Ân, đừng m-- uhmm~" - Hanbin khó khăn mở lời vì côn thịt của Hyungseop đang nằm trong miệng. Cậu đẩy tay, chặn lại tên lưu manh họ Lee đang đùa nghịch với nơi nhạy cảm của mình nhưng không thể.
Oh Hanbin không còn hơi!
- "Trêu em hảo thú vị!" - Gã dùng răng cắn một ngụm trên mung mung trắng tròn của cậu. Sau đó lại vỗ nhẹ một cái lên đấy, nhưng cũng đủ làm nó chuyển sang màu hồng nhạt.
- "Nhả ra nào Hanbin, để anh bắn." - Ahn Hyungseop không muốn Hanbin bị sặc và ho như lần trước, nhỏ giọng nói.
- "Uhm?" - Cậu cong lên đuôi mắt, trong tâm muốn đùa với thỏ lớn một tẹo.
Bất chợt đẩy lưỡi vòng quanh đầu khấc, rồi lại ngoáy ngoáy vào lỗ nhỏ trên đỉnh dương vật, khiến Ahn Hyungseop mém nữa là giữ không kịp.
- "Em thật dâm đãng đó Hanbin." - Vừa nói, anh dùng hai ngón tay véo lấy một bên má của cậu làm nó hồng lên. Mèo nhỏ bị ăn đau, liền há miệng than một tiếng, cùng với đó nhả ra tính khí của người phía trước.
Nhìn thấy Hanbin bĩu môi, hai cái người nào đó trong lòng muốn ôm tim.
ĐÁNG YÊU QUÁ TRỜI!!!
[Editor : đồ simp chúa =)))]
Mèo Bin muốn rời giường để vào phòng tắm rửa, không hiểu sao lại cọ cọ vào vật giữa hai chân Hyungseop và Euiwoong. Không biết là vô ý hay cố tình, nhưng cậu cũng đã cọ vào dục vọng của họ, đã chọc vào hai con sói đói rồi.
- "... Seopie? Woongie?" - Nhận thấy ánh mắt của anh em họ Kim kia bắt đầu trở nên đen thẳm. Hanbin bất giác rùng mình một cái, thò một chân xuống giường, chuẩn bị cho việc chạy trốn.
Nhưng người tính không bằng tác giả tính. Dù cho Hanbin - ssi có bày ra bảy bảy sáu chín kế sách để chuồn, cũng sẽ không thể tránh khỏi vuốt của các bạn sói mang tên nam chính.
Chân chưa chạm được sàn đã bị Lee Euiwoong tóm lấy trở về giường.
Gã để bản thân nằm ngửa ra nệm rồi nhấc Hanbin lên để cậu nằm sấp, đè lên người gã.
Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói, nếu như Ahn Hyungseop cũng không nổi hứng mà nằm đè lên người cậu.
'Ủa. Tính chơi xếp hình hay gì?'
Cái mà cậu nghĩ tất nhiên là nghĩa đen. Còn readers, editor, tác giả và hai nam chính thì khác.
Họ lại liên tưởng đến thứ khác cơ, hay còn gọi là nghĩa bóng ấy. (⊙ω⊙)
- "Hai ngu-- Ahh!" - Hanbin còn muốn hỏi thỏ và gấu đang tính làm gì. Chưa nói hết câu đã hét lớn một tiếng.
Cả Hyungseop và Euiwoong đều cho dương vật của mình vào cùng lúc. Đồng nghĩa với việc một hoa cúc đang ngậm lấy hai trái dưa leo!
Mèo nhỏ đau điếng người, cảm giác như bên dưới có thể bị xé toạc ra bất cứ lúc nào.
- "Đau a! Mau rút... ra..." - Giọng nói của Hanbin nức nở, đứt quãng cầu xin. Một giọt nước mắt khẽ rơi khỏi khoé mắt, lăn dài trên gò má trắng nõn của cậu.
Tiếp đến là đáp trên môi của Lee Euiwoong nằm phía dưới. Gã đưa lưỡi liếm đi giọt nước ấy, mặn chát.
- "Ngoan ngoan ngoan. Thở đều và thả lỏng ra nào. Em thít chặt như thế bọn anh cũng không chịu nổi." - Gã dùng bàn tay to lớn của mình, âu yếm vuốt ve tấm lưng trần trắng sứ của cậu, nhẹ giọng an ủi. Chính cả hai anh em họ cũng có cảm giác như bị cắn đứt.
- "Không a! Đau lắm..." - Mèo nhỏ thút thít, hai mắt ngắm chặt thở dốc. Thật sự là rất đau!!
- "Nghe lời anh. Mau thở đều và thật lỏng nào." - Ahn Hyungseop ôn nhu liếm lên khoé mắt ngập nước của người nhỏ hơn, sau đó dẫn cậu vào một nụ hôn sâu, thật mãnh liệt nhưng cũng thật dịu dàng. Cố ý làm cho cậu không còn để tâm tới phía dưới.
•
Sau một lúc, cảm giác đau đớn nơi hậu huyệt đã dần biến mất, thay vào đó là những khoái cảm đang chiếm lấy thần trí Oh Hanbin.
===============================================================
Editor : có ai đi cấp cứu chưa =))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com