Chap 68
- "Nè! Anh làm gì vậy?" - Hanbin tóm lấy bàn tay đang mò xuống mung mung của mình. Đáy mắt tràn đầy nghi hoặc cùng hoang mang khi thấy hắn không hề dừng lại. Song Jaewon cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên cần cổ thanh tú, khẽ đưa ra đầu lưỡi hồng đậm, liếm láp.
- "Em có nhớ tới việc mình đang không mặc đồ không hả? Cứ cọ tới cọ lui trên đùi anh như vậy, anh không nhịn được..." - Chất giọng trầm ấm của Jaewon bây giờ còn có chút khàn khàn. Hắn ghé sát vào tai của em người yêu, nói.
Thật sự là từ lúc hắn đút cháo cho Hanbin, mèo nhỏ ở trên mình không có chịu ngồi yên.
Cậu cứ lắc lư cái mông của mình suốt.
Dù biết rằng Hanbin chỉ là đang điều chỉnh tư thế ngồi cho thoải mái thôi, không hề có ý gì khác.
Nhưng điều này lại làm hắn có phản ứng! Tiểu đệ của hắn cũng có phản ứng!
Nhưng không thể trách Song Jaewon được. Bởi vì, ai trong cái hoàn cảnh éo le này cũng sẽ giống hắn thôi :
Chẳng những không được "gần gũi" với người yêu, mà còn bị anh em nẫng tay trên, chiếm tiện nghi... Làm bảo bối của hắn thành ra cái dạng này.
Thế là hắn buộc phải kìm chế, Jaewon không muốn để Oh Hanbin bị đau hay sợ hãi hắn.
Có điều, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Khi thấy Hanbin không một mảnh vải che thân đang nằm trên giường, hai bên bị kèm chặt bởi hai hyung của hắn. Jaewon cảm thấy bản thân như không thể kìm chế được, thậm chí còn muốn đem cậu đi làm một trận, cho cậu kêu rên âm ỉ mới thôi.
May cho mèo Bin là hắn còn có chút tỉnh táo, tận dùng sự quan tâm và chăm sóc thật chu đáo cho cậu để làm 'tấm chắn', tự đánh lạc hướng chính mình...
Nếu không thì mèo nhỏ không có ngồi ở dưới bếp từ nãy tới giờ đâu, mà là ở trên giường hắn đấy.
- "Tại... Tại ban nãy anh đem em xuống, đâu có... đâu có lấy đồ cho em..." - Hanbin rụt lại cổ, hai vai bất giác run rẩy bởi việc làm và lời nói sặc mùi mờ ám của Jaewon. Cố gắng bao biện nhưng cứ lắp bắp.
- "Anh không thích đôi co với người ngoài. Nhưng với em thì lại là chuyện khác..."
- "... Trêu em rất vui!" Hai mắt Jaewon cong lên tạo nên một độ cung hoàn mỹ. Hắn thực sự rất rất đẹp trai, theo một kiểu quyến rũ, ma mị vô cùng.
Cậu quay ra sau, nhìn vào khuôn mặt và thái độ vừa ngả ngớn, lại vừa phong lưu này, Oh Hanbin có cảm giác mình như bị hắn hút mất hồn vậy.
Cơ mà, mình dễ bị trêu như thế sao?
- "Vậy ra là do tui dễ dãi quá, cho nên mấy người thích làm tới? Đúng không?!" - Người nhỏ hơn nhướn lên một bên mày. Giọng hỏi mang theo sự đanh đá và ngạo kiều của Hanbin, khi truyền vào tai Song Jaewon và Choi Byungseop - người mà nãy giờ lẳng lặng ngồi nghe hai người nói chuyện, chỉ cảm thấy tràn ngập sự moe mà thôi.
- "Nào có! Bà xã muốn gì là bọn anh làm liền mà. Bất cứ thứ gì luôn!" - Y cười xoà, đôi mắt híp lại. Có thể thấy những đường chỉ cong cong ở khoé mắt. Trông thực đáng yêu, nhưng cũng đẹp trai vô cùng.
- "Ai là bà xã chứ!? Tui có bảo sẽ cưới mấy anh à?" - Đôi má của Hanbin không hiểu sao lại trở nên đỏ lựng. Cậu bặm bặm hai cánh môi trên dưới của mình, sau đó xí một tiếng.
- "Sẽ sớm thôi bà xã!" - Cả Jaewon và Byungseop không hẹn mà đồng thanh Byungseop tiếng. Đã vậy còn lưu manh ngắt lên nhũ tiêm trước ngực Hanbin mà nắn nắn day day, khiến cho mèo nhỏ ngửa cổ rên rỉ thở dốc.
- "Ahh~ Đừng m-- Uhmmm!" - Hanbin bị Byungseop đằng trước giữ chặt hai vai, cưỡng hôn. Y luồn lưỡi của mình vào khoang miệng cậu, tìm kiếm rồi lôi ra chiếc lưỡi rụt rè của em người yêu nuốt lấy, Byungseop còn ra sức liếm láp, hút hết mật ngọt trong cậu. Dịch vị vì nụ hôn mãnh liệt và ướt át kia mà không trôi kịp, khẽ trào ra khoé môi, chảy dọc xuống cằm và cổ mèo nhỏ.
- "Rên như vậy mà em còn chối. Không thật lòng gì cả..." - Ngón tay Jaewon vẫn tiếp tục trêu đùa bông hồng nhạt màu trước ngực của cậu. Lúc lâu sau còn dùng sức mà day nắn, lại bất ngờ kéo mạnh rồi buông ra làm nó sưng đỏ và chuyển màu sậm hơn.
Khiến mèo Bin hét lên một tràng, nức nở.
- "Suỵt... Rên vừa đủ tụi mình nghe thôi bà xã. Anh không muốn có người lại xuống đây." - Môi y nhếch lên, tạo thành một nụ cười kiều mị. Thích thú dâng trào khi nhìn vào vật nhỏ giữa hai chân mèo nhỏ đang dần có phản ứng mà ngẩng cao đầu.
Choi Byungseop đưa tay nắm gọn tiểu Bin. Như có như không mà ma sát qua lại dọc theo chiều dài, sau đó tuốt lộng lên xuống.
Tâm trạng của y bây giờ còn hơn cả tốt. Byungseop hai mắt chăm chăm vào Hanbin đang bám lấy cổ mình, nhỏ giọng cầu xin.
- "Nhanh ahh-- Uhm~" - Mèo Bin đã dần không còn đè lại tiếng rên của mình. Cứ thế thoải mái mà phun ra những từ ngữ dâm mỹ, kích thích hai cái người nào đó, một trước, một sau.
Đêm nay còn dài lắm, bà xã/bảo bối à...- Suy nghĩ của hai cái anh đẹp.trai.nhưng.có.chút.biến.thái nào đó.
***
Cậu từ từ mở ra hai mắt, cố thích nghi với thứ ánh sáng từ bên ngoài xuyên qua chiếc rèm cửa màu xám không quá dày trong phòng.
Hanbin vươn vai ngồi dậy, không hiểu sao lại cảm thấy sự đau nhức rã rời như bớt đi phần nào.
Lạ thế nhỉ?
Cậu thắc mắc trong đầu. Hai chân di chuyển sang một bên giường, bàn chân chạm được đất, có hơi lạnh lẽo, làm run rẩy cả hai vai. Hanbin chống đỡ thân thể rồi đứng thẳng lên.
Không bị ngã...
Mèo nhỏ làm vài động tác giãn cơ buổi sáng. Nơi nào đó vẫn còn cảm giác đau rát một xíu; cái eo chỉ có chút ê ẩm. Ngoài ra, những thứ còn lại thì khoảng tám mươi phần trăm là đã hồi phục.
#
- "Hanbinie ahh~" - Thanh âm của ai đó vang lên, kéo theo mèo Bin còn đang suy nghĩ xa xôi.
Từ bên ngoài, là giọng nói trong trẻo của một cô gái. Cô mở ra khoá cửa, tốc độ không nhanh không chậm mà bước vào, đến gần Oh Hanbin.
Hanbin chỉ có thể giật mình và bất ngờ trước sự hiện diện của người kia.
Ánh mắt mơ màng, cứ thế khó hiểu.
- "Chị hai của em về rồi đây! Moaaa~"
============================
Editor : mai tui bão chương nha :))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com