Chap 78
- "Chúng ta tiếp tục nào bảo bối..."
~~
Ghi là tiếp tục vậy hoi, chứ hong có H đâu a :3
***
- "Dậy ăn tối nào Hanbin." - Ahn Hyungseop ngồi lên giường, đưa tay vén đi vài lọn tóc vươn trên vầng trán thanh và tú đẹp đẽ, nhỏ giọng gọi tỉnh con mèo nào đó đang ngủ say như chết.
- "Vâng~~" - Oh Hanbin trước khi mở mắt lại nhíu mày một cái, song cất tiếng mè nheo. Như này là vẫn còn đang trong tình trạng ngái ngủ đấy mà.
- "Em ngủ như thế này thì buổi tối làm sao đây? Mất giấc của em đó." - Ahn Hyungseop xoa xoa gò má trắng mềm của Hanbin, lo lắng nhắc nhở.
-:"Em mệt~" - Mèo Bin hai mắt trở về như cũ, nhắm nghiền, giọng nói của cậu không hiểu sao trông có vẻ khàn đi...
Trong đầu chợt chiếu lại dải ký ức đầy hoan ái, nồng nhiệt và nóng bỏng, khiến cơ mặt Oh Hanbin nhăn nhó và đỏ bừng.
Bức bối nghĩ thầm
Còn không phải do hai tên đại ác ma kia?!
Oh Hanbin bất ngờ mở to đôi mắt ngày thường hay nheo lại, làm Ahn Hyungseop trong lòng đang có một trận tim hồng bay phấp phới vì cảnh tượng khả ái ban nãy cũng phải giật bắn mình, xém chút nữa thì hét lên thành tiếng.
- "Có chuyện gì sao, Hanbin?" - Anh len lén nuốt xuống ngụm nước bọt - một minh chứng rõ ràng cho sự hoang mang tràn đầy buồng phổi của mình, sau đó cong lên đuôi mắt cười xoà.
Bảo bối là đang xù lông vì điều gì a???
Mà hung thủ của việc làm trái tim mong manh của Hyungseop xém bay ra ngoài lồng ngực lại đang chật vật chống đỡ thân thể ngồi dậy. Ánh mắt của Hanbin vẫn còn hừng hực lửa cháy, mặc dù nơi hạ thân khó nói nào đó lại đau rát không thôi.
- "Không có gì!" - Mèo Bin uất ức phồng má, cậu chun chun mũi, hai mắt bắt đầu nheo lại, có hơi lớn tiếng đáp lại câu hỏi quan tâm của người lớn hơn.
"..."
- "... Thật sự là không sao?" - Ahn Hyungseop sau khi ngơ nhác vì câu trả lời đầy lửa giận kia, có chút hoài nghi hỏi lại.
Dù vậy nhưng trong tâm, anh vẫn nghĩ, rằng có đứa nào đó đã chọc tức bảo bối nhà anh rồi!
Là tên nào a???
- "Không sao đâu. Mau đưa em vào phòng tắm." - Hàn khí bao quanh Oh Hanbin không hề giảm xuống khối nào, chỉ đơn giản thấp giọng nhờ vả Ahn Hyungseop giúp mình một chút.
& "Được rồi bảo bối. Anh sẽ tắm cho em nha~" - Và anh Thỏ trắng kia, quyết định sẽ mặc kệ sự cáu bẳn và những lời từ chối đầy tính bất lực của mèo Bin, để lại đôi câu rồi bế cậu bước vào phòng tắm.
#
- "Đừng đụng... A! Đừng mà~" - Oh Hanbin bấu chặt vào bả vai Hyungseop khi anh ngả ngớn đưa ra ngón tay ma sát những nếp nhăn nơi miệng huyệt.
- "Cũng vì em rên lớn quá đấy bảo bối." - Nhìn biểu cảm trên gương mặt đỏ ửng của cậu, trong lòng Hyungseop thêm một phần thích thú. Ngón tay phía dưới sau một hồi trêu ghẹo cũng bắt đầu dưa đẩy ra vào, đã thế còn tàn nhẫn cho thêm ngón thư hai, rồi ngón thứ ba...
Làm Oh Hanbin hết thở dốc lại thở dốc, hết rên rỉ lại tiếp tục rên rỉ.
- "Ưm... Euiwoong với Eunchan vừa-- Ahh!" - Cậu đang định nói rõ vấn đề cho đối phương hiểu mà rút lui, lại bị người kia cúi xuống, thô bạo cắn vào đầu ngực. Không tránh được việc ngửa cổ hét lớn.
- "Ồ! Vậy ra em dễ dãi cho hai đứa nhóc kia đến vậy, nhưng với anh lại từ chối hay sao?" - Ahn Hyungseop mị mắt, mặc con mèo nào đó đang vặn vẹo cơ thể dưới thân, tiếp tục công việc của mình, liếm mút phần ngực mềm mại đã được in lên vài dấu hôn ngân ám muội. Giọng nói không hiểu sao có chút rầu rĩ.
Nhưng cũng đặc biệt thiếu đánh.
- "Ah~ Không có mà... Uhmmm" - Oh Hanbin vừa cật lực lắc đầu phản bác lời than oán của Hyungseop, vừa phải đưa tay che lại khuôn miệng kiều diễm, cố gắng không phát ra bất cứ âm thanh hư hỏng nào.
Nhìn thấy điểm khó xử trong mắt cậu, Ahn Hyungseop thoáng chốc do dự trong tâm phân ra hai nhánh: một thiên thần và một ác quỷ.
Thiên thần có gương mặt đẹp như tượng tạc, đầy thánh thiện xuất hiện. Y mặc một bộ đồ trắng toát, trên đầu là một vòng tròn trong suốt phát ra ánh hào quang, giơ ra ngón trỏ bé xinh của mình, lắc lắc, tỏ ra không hề hài lòng với cách hành xử của Ahn Hyungseop. Y nhẹ giọng khuyên nhủ:
"Như vậy là không có được a. Sẽ ảnh hưởng đến tâm lý và sức khỏe của Hanbin đấy! Đã thế sẽ làm em ấy khó xử nữa..."
Ahn Hyungseop một tay chống hông, một tay xoa xoa cằm, phân tích.
Cũng đúng!
Thiên thần còn chưa kịp thở phào an tâm, eo đã bị Ác quỷ vòng tay qua ôm lấy. Z vận một bộ phục trang đen tuyền, trên đầu là hai chiếc sừng cũng mang một màu đen nguy hiểm. Gương mặt Z pha trộn giữa nét tinh nghịch cùng láu cá, dù vậy cũng không làm lu mờ được vẻ đẹp trai tuyệt mỹ của mình.
"Khó xử cái gì? Cứ trêu Hanbin đi Hyungseop tôi ơi. Đâu phải lúc nào cũng có cơ hội ngon lành này chứ!"
"Với lại em ấy đang thoả mãn lắm mà..."
"..." Anh cảm thấy ác quỷ nói cũng rất chí lí. Chắc gì về sau còn có cái cơ hội ngàn vàng này a!
"Không được đâu mà Hyungseop. Anh phải nghe lời tôi."
Thiên thần giãy ra khỏi cái ôm từ đằng sau của Ác quỷ, phồng má lên tiếng.
"Yên lặng nào Angel-chan. Chúng ta còn chưa có xong chuyện đâu a~"
Ác quỷ ngả ngớn kề sát vào vành tai Y, nói. Sau đó vác lên Thiên thần đặt trên vai, lại không có biết 'liêm sỉ' là cái thứ gì mà vỗ một phát vào bên mông căng tròn ẩn sau lớp phục trang trắng đẹp không nhiễm bụi trần của Thiên thần thánh thiện.
Phụt một cái, cả hai biến mất.
Ahn Hyungseop thoát khỏi mớ suy nghĩ biến thái trong đầu, lần nữa nhìn xuống mèo nhỏ nhà mình, người vẫn đang thở dốc và nỉ non nức nở đến đáng thương.
Anh có chút đắn đo.
- "Hyungseop ah..." - Mèo nhỏ mím chặt môi, ánh mắt lấp lánh hơi nước, đang vẻ thập phần uỷ khuất.
1...
2...
3...
*Crack
Mọi người có nghe thấy gì không?
Đó là tiếng con tim Ahn Hyungseop nứt vỡ đấy!
Thành trì kìm chế trong tâm Ahn Hyungseop bắt đầu rạn nứt, sau đó là vỡ nát hoàn toàn. Anh rơi vào trạng thái mất kiểm soát, không thể làm gì khác ngoài việc vác em người yêu lên vai, mở cửa phòng tắm trở ra ngoài và đặt Hanbin lên giường.
Anh chen vào giữa hai bắp đùi trắng mịn của Hanbin, rồi cúi xuống, ngay tại vành tai mẫn cảm của đối phương mà nhe nanh day cắn.
Hồi lâu sau, Hyungseop mới dời ra.
Vẫn là cái tư thế đầy ám muội ấy, anh phả vào vành tai Oh Hanbin từng hơi nóng, nơi đã đỏ ửng vì ngại và bóng lưỡng vì nước bọt của mình.
- "Đừng trách anh nhé. Chỉ một chút thôi..." - Dứt lời liền nhắm đến đôi môi mỏng 'ngon lành' của cậu hôn xuống.
.
.
.
Điều gì đến rồi cũng sẽ đến.
Ahn Hyungseop trong lòng sớm đã bị ai đó cọ cho ra lửa. Giờ đây chỉ còn cách nhờ vả Oh Hanbin dập lửa hộ.
Tại căn phòng cuối dãy hành lang, truyền đến trong không khí là những thanh âm rên rỉ đầy thỏa mãn của ai đó.
***
Mèo con bị thỏ trắng 'dần' cho một hiệp ngay tại trên giường.
Việc Oh Hanbin rời được giường đã là chuyện của... ba tiếng sau...
Chà! Quả là "Chỉ một chút thôi" a~
Một chút này có thể xem là một hiệp không?
Cụ thể hơn, hiệp này chỉ có hai lần bắn của người nằm trên và... năm lần bắn của người nằm dưới.
Ít nhỉ :v
Oh Hanbin chợt có ý định muốn giết người!
- "Cái tên thỏ trắng đó-- ahh" - Mèo Bin cắn răng bật dậy muốn chửi, lại chưa có hết câu mà thốt ra tiếng rên rỉ ở cuống họng. Cậu để mặc cơ thể vô lực ngả người xuống mặt đệm êm ái đã được thay một tấm ga mới.
Nơi tư mật khó nói lúc này đã sưng lên, đau rát và vô cùng khó chịu. Tưởng chừng như chỉ có từ 'thốn' mới có thể mô tả cảm giác của Oh Hanbin.
- "Không sao chứ? Trông như em đang mệt.." - Ahn Hyungseop từ phòng tắm bước ra. Trên người chỉ có một cái khăn tắm hờ hững quấn ngang hông, cơ ngực cơ bụng gì gì đó đó vì vậy đều đem ra show hết cho cái con mèo đang khó khăn dựa lưng vào gối mềm trên giường kia chiêm ngưỡng.
Aaa! Mau mau mặc đồ vàoooooo!
Oh Hanbin bức bối nhếch môi, sau đó là tràng diss tuôn ra như thác đổ, vô cùng có tư thái như một rapper chuyên nghiệp.
- "Anh còn dám nói câu đó?"
- "Anh ngon lắm! Hành tôi đến giờ này!"
- "Một chút của anh đấy hử? Mắc cười với anh quá đấy Ahn Hyungseop!"
- "Abcxyz..."
- "Bla bla bla..."
"..." Ahn Hyungseop nhìn vào cái con người nào đó ngồi trên giường đã và đang nổi quạo vì mình mà không tiếc hơi trách móc, chẳng có cơ hội để mở miệng thanh minh cho bản thân.
Trong lòng Hyungseop anh không khỏi nuốt khan nước bọt.
Mèo nhỏ nhà anh, khi xù lông còn hơn cả đáng sợ.
Nhưng vẫn cứ như cũ mà cũng đáng yêu đến không chịu nổi.
Thử hỏi làm sao khiến bọn họ ngừng việc trêu chọc cậu được đây?
--
Để yên cho tới khi Hanbin diss xong, Hyungseop mới cất bước đi về phía giường ngủ. Tất nhiên cả cơ thể anh chưa hề có một cái áo hay cái quần nào để che lại da thịt.
- "Xem ra bà xã vẫn còn khá nhiều sức nhỉ? Có nên tiếp tục vài hiệp nữa không đây..." - Anh dịch sát cơ thể mình vào người đối phương, để đôi môi mọng kề ngay vành tai đã đỏ lựng từ bao giờ của mèo Bin, mờ ám nói.
- "A...anh còn m...muốn nữa sao..." - Oh Hanbin giật nảy mình và lắp bắp khi nghe đến câu nói của anh người yêu, phản ứng cực nhanh mà lui ra phía sau. Nhưng thứ nhận lại được vẫn chỉ là cơn đau từ nơi hạ thân truyền tới.
- "Ban nãy mới có một hiệp thôi a. Anh còn muốn nhiều hơn nữa kìa. Nhưng mà sợ em mệt nên mới dừng lại rồi vào nhà tắm xối nước lạnh đấy." - Ahn Hyungseop giả vờ đưa tay lên chấm nước mắt. Thanh âm nghẹn ngào, giận hờn vô tư như kiểu anh mới là người chịu khổ.
"..."
Ô hay! Vậy ai mới là kẻ khốn khổ sau cùng? Không phải là tôi à???
A, hay là anh muốn chọn cái chết?
Oh Hanbin cong miệng cười một cách man rợ trước khi ngắt mạnh lên đầu ti của Hyungseop, lại còn như chưa có hả dạ mà xoáy một vòng.
Đầu ti là điểm yếu của mọi thằng đàn ông, không trừ Ahn Hyungseop. Vì vậy chẳng có gì là khó hiểu khi anh bất đầu hét lên, xuýt xoa nơi khoé môi khi được mèo nhỏ chăm sóc cho cái nipple tội nghiệp.
- "Còn dám trêu tui hong?!" - Vừa nói, Hanbin vừa cong lên đuôi mắt, bàn tay với các ngón tay trắng dài, vẫn chưa rời khỏi ti của Hyungseop.
Ahn Hyungseop cắn răng, mãnh liệt lắc đầu. Trong tâm không hiểu sao lại muốn khóc.
Bảo bối đáng sợ quá a T^T
[Editor : 🥥🥥🥥]
- "Xì... Tha cho anh đó!" - Oh Hanbin nhận được 'câu tả lời', tay theo đó cũng buông tha cho nơi nhạy cảm trên ngực anh thỏ.
Ahn Hyungseop thở ra một hơi, dồn dập, anh để mình nằm bệch xuống giường.
--
Cậu chống hai tay xuống đệm, gạt đi cái đau rát phía dưới, cố gắng bò tới mép giường.
Sau những nỗ lực của bản thân, hai chân cậu cuối cùng cũng chạm được đất. Cái lạnh lẽo từ sàn nhà truyền tới từng tế bào trong cơ thể, khiến Hanbin bất giác rùng mình, muốn ngã.
Cũng may Ahn Hyungseop nhanh trí nắm lấy cánh tay của Hanbin kéo mạnh trở về, nếu không là cậu có một màn đo sàn với đất mẹ rồi.
- "Em bất cẩn quá đấy Hanbin à." - Anh thở dài nhìn mèo nhỏ đang úp mặt vào lòng mình, lời nói lo lắng vô thức trào ra, không có lấy nửa tia trách cứ.
- "Giờ đi ăn tối nhé? Em không được bỏ bữa đâu."
Oh Hanbin vì vẫn đang dỗi Hyungseop, cho nên cự tuyệt lắc đầu.
Ọt~ Âm điệu thanh thuý vang lên, kéo theo là cả một khoảng không gian yên tĩnh đến độ khó xử.
"..."
Nhưng khó xử chỉ là đối với con mèo nào đó thôi.
Còn con thỏ kia lại vô cùng thích thú mà ngắm nhìn biểu cảm ngượng ngùng của đối phương.
- "Còn dám bảo sẽ không ăn sao?" - Vô tư nhấc bổng cả cơ thể nhẹ bẫng và ấm áp của Hanbin lên. Mặc kệ người trên tay có hơi giãy giụa phản động, Hyungseop bình bình thản thản ra khỏi phòng Hanbin, cất bước xuống nhà bếp dưới lầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com