Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2: Phóng Đãng Đến Bùng Nổ

"Bông hoa...... của Tam trung?"

Nam sinh trước người Kim Lisa nhẹ nheo mắt lại, môi mỏng hé mở, chậm rãi lặp lại năm chữ này.

Ngữ điệu không lên không xuống, nhưng mang theo một hương vị nguy hiểm.

Kim Lisa hơi khó hiểu.

Không chờ cô đặt câu hỏi, phía trước con đường nhỏ cô đang đi bị nam sinh chặn lại, một giọng nữ kinh hỉ xen lẫn ủy khuất bỗng nhiên vang lên --

"Jungkook!"

"......"

Jungkook không hề đáp lại.

Anh dời mắt xuống, ánh mắt dừng trên thân hình nhỏ xinh của cô gái, khóe môi hơi cong lên, cười như không cười.

Thân hình cô gái dừng lại một giây, ngay sau đó chậm rãi xoay người, nhìn ra phía sau của cô.

Giữa rừng trúc và hàng rào, không có một bóng người.

Gió lạnh thổi qua rừng cây.

- -

Vây nên gọi "Jungkook", chỉ có thể là......

"Vừa nãy cậu gọi tôi là gì?"

Cách nón áo, giọng nói chây lười mang theo tươi cười trên đỉnh đầu càng thêm trầm khàn.

Kim Lisa: "......"

Trong lúc hai người nói chuyện, nữ sinh đằng trước gọi Jungkook đã chạy đến trước mặt, tiến lại thật gần mới dừng bước.

Nữ sinh lại mở miệng lần nữa, trong giọng nói có phần buồn bực yêu kiều.

"Nói chuyện với cậu đó, sao cậu không để ý đến mình vậy......"

Nói gần hết câu, Thư Vi mới chú ý đến, trước người Jungkook, còn có một người mặc quần áo kì quái mà lúc nãy đã bị che khuất hoàn toàn.

Thư Vi sửng sốt.

Cô ta đảo mắt qua, lập tức đoán được người bị quần áo che khuất hết hoàn toàn là nữ giới.

Ánh mắt Thư Vi lập tức trở nên cảnh giác mang theo địch ý --

Thường thì một tiểu nha đầu ngay cả mặt cũng không thấy sẽ không được cô ta đặt vào mắt.

Nhưng chú ý đến khoảng cách rất gần giữa cô gái và Jungkook, trong lòng Thư Vi liền sinh ra cảm xúc không thoải mái.

Cô ta không để lộ ra suy nghĩ của mình, chỉ mỉm cười tiến lên một bước.

"Ồ, bị tiểu học muội* muốn tỏ tình chặn lại sao?"

*(Xưng hô dành cho nữ sinh học lớp thấp hơn)

Nói vậy, dư quang Thư Vi liếc qua cô gái, "Tôi là Thư Vi, tiểu học muội, tên em là gì?"

"......"

Dưới nón áo, cô gái nhẹ nhấp nhấp đôi môi nhợt nhạt, chớp mắt, không nói gì.

Thư Vi......

Hình như là hoa hậu giảng đường của Tam trung mà Văn Tố Tố không thích kia.

Lúc nãy Jungkook nói "Đánh nhau", thì ra trong đó có một phía là người này sao......

Nhìn cô gái mặc áo hoodie kì quái chỉ cúi đầu không nói chuyện, đáy mắt Thư Vi xẹt qua tia đắc ý, cô ta quay đầu, nhìn nam sinh đứng một bên.

"Jungkook, lúc nãy không phải mình cố ý lừa cậu, cậu sẽ không tức giận đúng không? Mình đây......"

"Đi ra ngoài nói."

Độ cong trên môi của nam sinh không thay đổi, nhưng ngữ khí lại lạnh đi.

Nụ cười trên mặt Thư Vi cứng lại, tạm dừng hai giây cô ta mới "Ừ" một tiếng, vòng qua cô gái trước mặt, đi ra sau Kim Lisa.

Ánh mắt Jungkook lần nữa dời xuống.

Đứng tại chỗ một lúc, nam sinh đút tay trong túi quần hơi cúi người hướng về phía nón áo.

Áo hoodie to tướng, quần jean rộng thùng thình, nón áo cũng được đội vào.

Che kín mít.

"Mẹ nó," Ngô Hoằng Bác kinh ngạc cảm thán một tiếng, "Tổ viên mới ăn mặc kiểu gì vậy?...... Nhưng mà có hơi giống với công việc hacker đấy?"

Mấy nam sinh còn lại cười theo.

Ngô Hoằng Bác nâng bước chuẩn bị vào phòng, nhấc bước đầu tiên mới cảm nhận được chỗ khác thường -- cậu ta xoay đầu lại, nhìn Jungkook không hề có động tĩnh bên cạnh, không khỏi ngạc nhiên nói:

"Cha Jeon, ngài không vào sao?"

"......"

Ánh mắt đặt trên bóng dáng nhỏ xinh bên trong cánh cửa của Jungkook hơi động đậy.

Giây lát sau, anh hạ mi mắt, liếm hàm trên, khẽ hừ cười một tiếng.

"Vào."

Nam sinh bước từng bước dài vào.

Ngô Hoằng Bác và những người khác cũng đi vào.

"Đến hết rồi à."

Hoàng Kỳ Thịnh ngồi sau bàn làm việc thây mấy tổ viên tiến vào, trực tiếp đứng lên, chỉ vào cô gái ngồi trên ghế dựa trước bàn giới thiệu, "Đây là thành viên mới của tổ chúng ta, lát nữa từng người các cậu đi chào hỏi, làm quen một chút."

Hoàng Kỳ Thịnh vừa nói, vừa dọn dẹp cặp làm việc của mình, "Tôi có việc khác phải làm, các cậu tâm sự với thành viên mới những chuyện trong tổ đi."

Mặt Ngô Hoằng Bác trắng bệch, "Thầy Hoàng, nhiệm vụ kia đã quá khó khăn, thầy còn đem thành viên mới vào nữa."

Hoàng Kỳ Thịnh nghe thấy lời nhắc này, mới nhớ ra --

"À đúng rồi, thành viên mới này không có căn bản gì về lập trình, một người trong các cậu ra dạy một chút."

Vừa nghe thấy lời này, mấy nam sinh đều cứng họng.

"Thầy, ngay cả chúng em còn tự lo không xong, làm sao có thời gia dạy người mới chứ?"

Tròng mắt Ngô Hoằng Bác chuyển động, ngay sau đó nhìn thoáng qua nam sinh bên cạnh--

"Để Jeon ca làm đi, chúng em so với Jeon ca đều chỉ là con trai (so với cha ông), không dạy nổi."

Hoàng Kỳ Thịnh bị Ngô Hoằng Bác chọc giận bật cười.

"Được, vậy em đi dạy thành viên mới đi, Jungkook."

"......"

Chữ cuối cùng được phát ra, cô gái ngồi trên ghế vốn không có phản ứng gì, thân hình bỗng nhiên cứng đờ.

Đằng sau cô, cặp mắt đen nhìn chằm chằm bóng dáng tinh tế, hiện lên một chút hài hước thật nhẹ.

Thấy Jungkook không lên tiếng, Hoàng Kỳ Thịnh nhíu mày, "Sao nào, em cũng không dạy nổi?"

"...... Dạy."

Nam sinh lười biếng đồng ý. Anh tiến về phía trước, đến sau lưng thành viên mới mới dừng chân.

Nhấc tay lên, đỡ chỗ dựa sau lưng cô gái.

Jungkook cúi người về phía trước, ngay cạnh nón áo của cô.

"Nhất định dạy...... Phải tự trải nghiệm."

Bốn chữ cuối cùng được phát ra từng tiếng chậm rãi.

Tiếng cười tục khàn mà ý vị thâm trường (có ý nghĩa sâu sắc) vang lên.

Mấy người đằng sau nghe thấy được, run lên --

Tiếng cười này của Jeon ca quả thật,

...... Phóng đãng đến bùng nổ.

Tác giả có lời muốn nói: Cha Jeon là phóng đãng nhất.

Cha Jeon:?

Hết chương 2.

Mọi người cho mình một sao với ạ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com