Chương 37
Khi Build nộp đơn thôi học, thầy Tay ngớ ra hồi lâu vẫn chưa phục hồi.
Thầy cô trong phòng đều đã lên lớp hết nên Build kể chuyện nhà mình phá sản cũng không quá lúng túng.
“Đây, em gặp khó khăn gì thì nói với thầy, thầy giúp em xin đơn...” Nói giữa chừng thì thầy Tay im lặng, tình huống của Build là đặc thù, còn không đủ điều kiện miễn giảm.
Mặc dù thành tích Build không tốt nhưng cách ứng xử hợp lòng người, thêm cả ba mẹ cậu cũng nâng đỡ rất nhiều cho trường học, thầy Tay vẫn rất thích cậu học trò này.
Tiếc là có ai lường trước được ngày mai, người tốt lại không gặp điều lành.
“Cảm ơn thầy.” Build nói: “Nếu có thể thì thầy có thể giúp em giữ học bạ được không ạ? Học phí kỳ sau bây giờ có lẽ em không trả được nữa...”
Thầy Tay thở dài một hơi, “Thầy sẽ cố hết sức, mong em có thể sớm quay lại trường học.”
Build cúi người trước thầy giáo, làm cho người thầy đã trung niên đây xém chút không kiềm chế được mà rơi lệ.
“Em có thể nhờ thầy thêm một chuyện không ạ?” Build giương mắt, khẽ mím môi: “Thầy có thể gọi điện cho Bible, hỏi địa chỉ hiện giờ của cậu ấy giúp em với được không?”
...
Lần này Build bước lên chiếc xe buýt Bible thường bắt kia.
Điểm đến là thánh địa an dưỡng nổi tiếng của Bangkok, dù cho có là ông nội cậu cũng chưa chắc có thể đến đó, không phải không đủ tiền, mà là không đủ tư cách.
Cậu cảm thấy có lẽ Bible đã giấu cậu điều gì, nhưng cậu không còn sức đâu mà đi truy cứu nữa.
Trong ngực Build có bánh bao, sáng nay cậu nhớ rõ mà đứng xếp hàng mua được, tiếc là đã nguội ngắt rồi.
Sau này cậu sẽ không thể mời Bible ăn bữa sáng ngon như vậy nữa.
Đến bến đổi xe, phải một lúc lâu sau mới có chuyến, Build ngẩng lên nhìn bảng tin bên cạnh, trong đầu bất giác tưởng tượng cảnh mỗi khi Bible đứng đây đợi xe.
Nghĩ tới cũng có điểm hay, đi trên con đường cậu ấy từng đi qua, để lại dấu chân trên một đoạn đường đời của cậu ấy.
Build cười ngây ngô một chốc thì nghe thấy tiếng xe chạy đến cách đó không xa.
Nơi này non xanh nước biếc, là nơi tốt nhất để nghỉ ngơi, khuyết điểm duy nhất chỉ có hai khúc cua lớn và núi rất cao, không còn gì nữa.
Build đứng đấy nghĩ thầm, có thể đi nhờ xe lên trên đó không nhỉ.
Một chiếc Audi đen lọt vào tầm mắt, Build tiến lên mấy bước.
Cậu còn chưa kịp cản xe thì người ta đã dừng ngay trước mặt, cửa xe mở ra, một bóng hình quen thuộc sải bước xuống, khí chất quanh thân lạnh thấu xương.
Build hơi hơi mở to mắt, giọng phấn khích: “Bible...”
“Cậu tới đây làm gì?”
Build bị la cho choáng váng.
Sau bao ngày mới gặp lại còn bị mắng oan, dường như cậu không nhịn được mà đỏ mắt.
Bible trước mặt nhíu chặt lông mày, khóe miệng cong xuống, cứ như đang cật lực kiềm chế điều gì.
Build cố nén không khóc, cậu đã rất quen loại cảm giác này, lấy bữa sáng từ trong ngực áo được bảo vệ cẩn thận kia ra, giọng khe khẽ: “Đây là lần cuối tớ mua đồ ăn cho cậu rồi, tớ không nuôi cậu được nữa.”
Cậu lại giương mắt, cố gắng khắc sâu hình bóng bạn cùng bàn vào trong: “Cậu ăn không đủ chất đúng không, gầy đi nhiều rồi.”
Ánh mắt dời xuống trên cổ tay, có một vòng bầm tím như thể bị thứ gì đó trói thật chặt, Build thoáng chốc sửng sốt: “Lại bị phạt sao?”
Bible giấu tay ra sau lưng, giọng có hơi khàn: “Không liên quan đến cậu.”
Hắn nhìn cặp lồng kia nhớ đến bánh bao súp: “Lần cuối mua đồ ăn?”
“Ừ.” Build như không nghe thấy giọng điệu lạnh lùng của Bible, cậu nắm tay hắn lên rồi đặt quai xách vào, “Nhà tớ phá sản rồi, ba thì đang nằm viện, giờ tớ phải thôi học đi kiếm tiền, sau này đến lớp cậu sẽ không gặp lại tớ nữa, tớ cũng không thể nuôi cậu lên đại học nữa đâu.”
Cậu cúi đầu nên không nhìn thấy vẻ mặt bạn cùng bàn vì ngạc nhiên mà trở nên điên cuồng, cậu đang lưu luyến chút ấm áp ngắn ngủi ở đây.
Dù cho thái độ của Bible đối với cậu không hòa nhã lắm, nhưng có thể gặp mặt là Build đã rất thỏa mãn vui vẻ rồi.
Một tháng trời cậu không được thấy Bible.
Có lẽ trong khoảng thời gian này, Bible đã không còn thích cậu nữa.
Nhưng cậu lại đã cực kỳ, cực kỳ thích Bible.
Một bàn tay ấm áp xoa mặt cậu: “Khóc gì chứ.”
Build vẫn không nhịn được, rõ ràng đã nói khoảng thời gian này sẽ không khóc nữa mà.
Cậu thút tha thút thít hỏi: “Bible, sau này cậu có thể nhớ về tớ, một chút thôi cũng được không?”
“Không.” Bible mím môi: “Cậu mà đi thì tôi theo người khác.”
Build kinh ngạc, cặp lồng đang cầm bị lấy đi cũng không nhận ra.
Cậu đã thảm thương như vậy rồi, Bible không muốn dỗ dành nữa, cậu thật sự bị ghét rồi.
Vừa nghĩ đến cảnh sau này trong lòng Bible, thậm chí là trên giường hắn có một người thay thế---
Cảnh tượng ấy, Build không dám nghĩ tới nữa.
Cậu rất sợ.
Sau lưng có tiếng còi vang lên.
Bible cầm cặp lồng bánh bao đã nguội lạnh trong tay, nói: “Tôi đi đây.”
Build lưu luyến, bắt đầu lề mà lề mề hỏi: “Sao cậu ở đây thế?”
“Ở nhờ nhà người quen.”
Build hiểu ra: “Là đến ở phụ việc hả?”
Bible: “...Ừ.”
“Vậy vết bầm cổ tay cậu là do họ làm sao?” Build đau lòng muốn chết, thế nhưng Bible không cho chạm vào, cậu đành nhịn lại không thử sờ nữa: “Người lớn tuổi bị bệnh phải cần rất nhiều tiền...”
Cậu lẩm bẩm: “Ba tớ nằm ICU một ngày một nghìn cơ...”
Đôi mắt đang giám sát phía sau như bắn ra tia hồng ngoại, Bible không nhịn xuống: “Chú bị sao vậy?”
“Bị chủ nợ đâm, xém nữa là trúng tim.” Còi ô tô lại vang lên, lần này rõ ràng là không chờ được nữa, Build lùi một bước, ánh mắt không muốn tí nào: “Cậu đi đi.”
Hai mắt cậu đỏ hoe như chú thỏ, vẫn giống khi trước trông thật đáng thương, chỉ là ánh mắt đã trưởng thành lên không ít.
Những ngày qua ở nơi mà Bible không thấy, bạn nhỏ cùng bàn hắn đã phải chịu đựng rất nhiều.
Môi hắn mấp máy, tựa như muốn nói cái gì.
Build xích lại gần chút nhưng lại chẳng nghe thấy gì cả.
Bible quay người đi, mang theo bữa ăn sáng cậu mua.
Build nhìn Bible lên xe, lại nhìn đến khi xe chạy mất không còn bóng dáng.
Rất thỏa mãn.
Nhưng nước mắt cứ rơi xuống hoài.
-
“Bạn à?” Bên trong Audi, một người đàn ông lớn tuổi đầu bạc tóc đang ngồi phía sau, là ông ngoại hắn.
Bible ngồi ở ghế phó lái, không quay đầu mà cụp mắt đáp lại một tiếng.
Ánh mắt ông nhìn căm căm về trước: “Đáng yêu đấy, thích hửm?”
Bible nói: “Không có, đại diện lớp đến thăm thôi.”
Ánh mắt nóng rực đầy tra hỏi dán chặt vào sau ót nhưng Bible cứ như không cảm nhận được.
Thật lâu sau ông hắn mới mở miệng: “Vậy sao?”
Không có cảm xúc gì, chẳng biết là có tin hay không.
Quay về viện điều dưỡng, Bible cẩn thận hầu hạ ông vào nhà nghỉ ngơi, vừa đắp chăn xong thì hai người vệ sĩ luôn đi theo sau lập tức làm động tác xin mời.
Bible đứng lên, không có bất kỳ cử chỉ phản kháng nào, theo cả hai đi ra ngoài cửa.
Sau đó được đưa đến phòng mẹ.
“Thiếu gia, có lỗi rồi.”
Vệ sĩ với thân hình cường tráng lấy ra hai cái còng, mắc với nó là một dây xích sắt gắn với tường, vệ sĩ lần lượt còng từng cái vào hai tay, ngay cả chân cũng không bỏ sót.
Chờ Bible thuận theo quỳ gối trước di ảnh, vệ sĩ mới lui ra ngoài.
Tiếng khóa cửa vang lên sau lưng.
Thời gian này Bible vẫn luôn phải trải qua chuyện như thế, từ linh đường biến thành nơi tù tội.
Ông ngoại xuất viện thì như bị mê sảng, ông không phân biệt được giữa việc báo thù cho con gái hay khống chế cháu trai đâu là cái quan trọng hơn nữa, một tháng này hắn bị ông coi như tội phạm, tịch thu toàn bộ thiết bị điện tử, mỗi ngày đều bị nhốt ở đây quỳ ròng rã một ngày một đêm trời.
Trong phòng ảm đạm không ánh sáng, chỉ có ánh đèn trước di ảnh tỏa ra một vầng sáng hồng nhạt, chiếu lên tấm ảnh đen trắng tái nhợt mà âm trầm.
Ông ngày càng đề phòng hắn, cứ giữ chặt di vật mẹ hắn không buông tay, quyền điều hành công ti cũng bị giới hạn chặt chẽ.
Rõ ràng cũng gần đất xa trời rồi, lo nhiều cái gì chứ?
Bible không dám hành động thiếu suy nghĩ nên quyết định theo ý ông nghỉ học một thời gian.
Lão già này gần như đã điên rồi, không biết sẽ tặng quả mìn nào tiếp theo đâu.
Lão vốn đã không phải người bình thường, lão còn muốn biến Bible cũng thành quái vật.
Bible chỉ nghĩ một điều---
Hắn không thể điên.
Hắn mà điên, vậy Build phải làm sao bây giờ?
Nhưng dù nghĩ như thế, cuối cùng hắn lại càng điên hơn cả lão.
Một kẻ điên cất giấu một kho báu trong tay.
Không ai có thể thấy.
Mỗi ngày Bible đều muốn nhìn kho báu nhỏ của hắn một chút, nhưng chỉ có thể nhịn rồi lại nhẫn.
Build không biết, khi cậu gọi điện đến cho hắn, hắn tham lam một cách lưu luyến, hắn ấm lòng một cách hỗn độn.
Nhưng không thể, ông hắn đang ở phía sau.
Hắn chỉ có thể vội vàng cúp điện thoại.
Thế mà bạn nhỏ cùng bàn lại tìm tới.
Ngay khoảnh khắc trông thấy Build đứng dưới bến xe kia, hắn đã ngỡ rằng là ảo giác, còn chưa kịp nghĩ ngợi đã bảo tài xế dừng.
Khi ấy Bible không khống chế được bản thân mà mắng cậu bạn nhỏ.
Cậu tới đây làm quái gì chứ?
Hai mắt lão phát sáng chiếu khắp toàn thân cháu trai, chỉ vì tìm ra điểm uy hiếp.
Build ngóng trông mà nhìn hắn, vừa ấm ức vừa đáng thương, sự vui mừng trước mắt bỗng chốc trở thành ngạc nhiên và khó chịu, từng nhát từng nhát đâm vào trái tim Bible.
Hắn cẩn thận che chở bạn nhỏ ngồi cùng bàn, vậy mà ở nơi hắn không thấy cậu lại phải chịu khổ nhiều thế kia.
Hắn dạy cho Kanta một bài học, vốn tưởng rằng gã sẽ ghi nhớ, không ngờ lại càng phá ác thêm.
Là do hắn chủ quan, không ngờ tới việc ông ngoại sẽ đâm một dao sau lưng hắn, không thì sao nhà Sumett có thể tung tăng như thế này.
Build gầy quá đỗi.
Hắn vất vả nuôi ra được chút thịt cũng đã teo hết rồi.
Bible cụp mắt, nhếch khóe miệng, sắc mặt còn âm u gấp mấy lần tấm ảnh trắng đen kia: “Mẹ nói thử xem, con sẽ chết trước hay lão chết trước đây?”
Hắn đứng lên, xích sắt trên người kêu leng keng leng keng mấy tiếng.
Bible đi hai bước, phạm vi hoạt động chỉ còn là một khoảng nhỏ quanh tấm di ảnh này.
Hắn không kiên nhẫn nhíu mày, lấy từ bàn thờ Phật ra một thứ --- Rõ ràng là một chiếc chìa khoá nhỏ.
Những xiềng xích trên người được tháo, hắn bước đến cửa sổ, kéo màn ra.
Ánh nắng chói chang chiếu vào, xua tan đi âm u mịt mù trong phòng vắng.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó mỉm cười vẫy tay, như là đang chào người nào đó.
“Thôi thì Kanta chết trước vậy.”
-
Build về đến nhà, thay một bộ âu phục sang trọng.
Đây là quà sinh nhật năm mười tám tuổi ba mẹ cậu tặng cho, lần này tuy phải dọn đi gấp nhưng ba mẹ vẫn nhớ mang theo nó.
Lần trước cắt tóc ngắn vẫn chưa dài, dù không chăm sóc lắm nhưng vẫn rất năng động.
Danh bạ trong điện thoại có rất nhiều số liên lạc và địa chỉ, quen có lạ cũng có.
Line đang vang lên không ngừng, toàn bộ đều là tin nhắn các bạn gửi đến.
Không nói tiếng nào đã bỏ học khiến cho mọi người rất lo lắng, Build đi rồi chưa từng quay trở lại.
Cậu rất biết ơn sự quan tâm của mọi người, thế nhưng không biết phải nói sao.
Không tính là mất mặt, nhưng đứa nhóc mười tám tuổi, lòng tự trọng vẫn có chút tổn thương.
Love gọi điện mắng cậu một hồi, mắng thế nào mà cô lại là người khóc trước.
Cô gái nhỏ khóc không còn chút hình tượng nào, như là bị giáo viên nhắc nhở, còn mắng hai câu: “Tớ khóc thì làm sao, bộ tớ yêu sớm hay là thành tích tụt giảm hả? Không có, không có thì im lặng đi chứ!”
Build: “...”
Love khóc đã rồi, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Nếu cậu không có chỗ ngủ thì tới tìm tớ nhé, tớ dọn phòng của anh tớ cho cậu.”
Build không nhịn được cười: “Vậy anh Fong phải ngủ ở đâu đây?”
Love hừ hai tiếng: “Muốn nằm sô pha hay trải đệm dưới đất kệ anh ấy, dù sao cũng không thể ăn hiếp cậu được.”
Build cười một hồi, rất chân thành nói lời cảm ơn.
Cúp điện thoại, cậu bắt đầu bước lên hành trình mới.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com