Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Part 13

Đã lâu lắm rồi Lộc Hàm không nằm mơ, hơn nữa còn mơ thấy Quân Tường. Cậu không phải là người thích ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ, nếu đã qua cậu sẽ không bao giờ quay đầu lại. Quay đầu nhìn lại, chỉ khiến cậu càng thêm tiếc nuối hối hận, cậu không muốn mình có cơ hội tiếc nuối hối hận, thỉnh thoảng cũng có lúc đột nhiên nhớ tới.

Nhưng ý chí của cậu lại không kiên cường như cậu nghĩ, cậu dù sao cũng chỉ là một con người yếu đuối , một người có tình có yêu bình thường. Quân Tường là nhân vật phong vân rất nổi tiếng ở đại học, đẹp trai, thành tích học tập tốt, thông minh, là học trò ưu tú của các giáo sư trong trường, là đối tượng của mọi nữ sinh trong trường.

Lần đầu tiên Lộc Hàm nhìn thấy anh là ở vườn bích đào sau trường học. Hôm ấy thời tiết cũng giống như ngày hôm nay, hoa đào rơi xuống, trên cành cây lấm tấm những trái đào nhỏ như ngọc bích, rất đẹp mắt. Cành đào xanh biếc rũ xuống, Quân Tường đứng thẳng tắp, khóe miệng anh nở nụ cười nhạt, cứ như vậy nhìn cậu nói:

"Tôi biết bạn, khi chào đón tân sinh viên bạn chính là người múa một khúc Kiếm Khí Động Tứ Phương - Lộc Hàm, tôi là Quân Tường......"

Trường thân ngọc lập, Quân như ngọc, cứ như vậy nhìn thẳng vào mắt Lộc Hàm. Lộc Hàm chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh, nhưng sau này cậu lại nghĩ về nó rất nhiều lần, có lẽ chính từ lần đầu tiên gặp anh ở nơi này, anh đã từ trong ánh mắt tiến vào trái tim cậu. Lúc đầu còn nông, dần dần nó giống như một cái kim thật dài, đâm càng ngày càng sâu.

Cho đến lúc phải nhổ nó đi, cậu mới thấy thật đau, đau thấu tim gan, đau tận xương tủy. Quân Tường quả thực rất xứng với hai chữ Quân ( trong tiêng trung Quân là phát âm của hai từ) , mặc dù chia tay, cũng không hề lấy mấy lý do sứt sẹo ra để làm cái cớ, vô cùng thẳng thắn nói với cậu:

"Lộc Hàm chúng ta chia tay  đi! Anh phải ở bên Mộ Thanh, không phải bởi vì anh yêu cô ấy, mà là bởi vì Mộ Thanh có thể cứu Kỳ Kỳ......"

Kỳ Kỳ là em gái ruột của Quân Tường, ba Quân Tường mất sớm, anh cùng mẹ và em gái sống nương tựa vào nhau, không cần nghĩ cũng biết cuộc sống chắc chắn rất khổ cực. Kỳ Kỳ phát hiện mình bị mắc bệnh ung thư máu vào năm ngoái trong lúc kiểm tra sức khỏe trước khi thi lên đại học, còn đang tuổi xuân phơi phới đã phải đối mặt với cái chết.

Đây là một căn bệnh đốt tiền, Lộc Hàm nhiều lần muốn giúp đỡ anh, nhưng Quân Tường lại không đồng ý. Quân Tường tuyệt đối là một người đàn ông chân chính, anh có tâm huyết cũng như cốt khí của một người đàn ông.

Cốt khí không cho phép anh nhận tiền, nhưng lại là cơ hội duy nhất để cứu sống em gái. Anh không cam lòng cũng không thể buông tha, giữa tình yêu và tình thân, anh lựa chọn tình thân.

Lộc Hàm thậm chí không thể oán hận anh. Kỳ Kỳ bị bệnh đã chia rẽ cậu và Quân Tường, cuối cùng lại giúp Mộ Thanh hoàn thành tình yêu đơn phương này. Lộc Hàm cảm thấy, có lẽ đây chính là số phận. Ngay từ đầu, Quân Tường đã không thuộc về cậu, cho nên tủy của Mộ Thanh mới tương thích với Kỳ Kỳ.

Ngoại trừ chuyện này, thì tiền đồ của Quân Tường cũng nhờ Mộ Thanh mà trở nên vô cùng sáng lạn, hình như tất cả mọi người đều đã đâu vào đấy rồi, chỉ có mình cậu là khác. Quãng thời gian tám năm yêu nhau, cuối cùng lại nhận lấy một cái kết thúc lạnh lẽo như vậy. Kết thúc lạnh lẽo đã đành, Lộc Hàm vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ quên lời nói của Quân Tường lúc chia tay, anh chất vấn tình cảm của cậu với anh.

Loại chất vấn này, khiến kết thúc vốn đã vô cùng lạnh lẽo giữa hai người lại tăng thêm mấy phần mỉa mai châm chọc. Lộc Hàm mở mắt ra, rốt cuộc cũng không ngủ lại được nữa, ánh sáng ngoài rèm cửa hắt vào chiếu lên tủ đầu giường, khúc xạ ra ánh sáng màu vàng yếu ớt. Lộc Hàm đưa tay bật đèn ngủ trên tủ đầu giường, lấy tờ giấy đăng ký kết hôn bị cậu tùy ý nhét vào từ lúc về.

Lộc Hàm lấy mở ra, tấm ảnh dưới dấu in nổi vừa xa lạ lại vừa quen thuộc. Cậu đã từng nghĩ đời này cậu nhất định chỉ gả cho một người đàn ông duy nhất, chính bởi vì quá mức chắc chắc, cho nên mới có biến cố như vậy.

Điện thoại trên tủ đầu giường rung ong ong, Lộc Hàm cầm lên nhìn lướt qua, lại ngẩng đầu nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường. Kim giờ chỉ số 2, kim phút chỉ một nửa. Cậu không hề do dự, trực tiếp ấn ngắt, tắt máy. Nhưng mà rất nhanh điện thoại cố định ở bên kia liền vang lên.

Lộc Hàm vò vò tóc, hít hít hai cái, nhận: "Ngô Thế Huân, anh có bệnh à! Hơn nửa đêm gọi điện thoại cho tôi làm cái gì? Anh nhàn rỗi thì đi mà tìm hồng nhan tri kỷ của anh đến mà tâm sự, cuộc sống độc thân chẳng còn lại bao nhiêu đâu......"

Cậu Nhóc này thực sự không hề thích mình, Ngô Thế Huân đặt mông ngồi bên cạnh bồn hoa, bên tai đang kẹp điện thoại, ngước đầu nhìn lên lầu, vươn tay lần lượt đếm. Đếm tới tầng thứ tám gật đầu một cái, vợ của anh đang ở ngay trong đó?

Dù gì anh 'có tiếng cũng có miếng' là đã có vợ, nhưng hết lần này tới lần khác vợ lại không thích anh chút nào, một chút cũng không có. Đêm hôm lại khuyên chồng đi tìm hồng nhan tri kỷ để tâm sự, người này thật hào phóng quá!

Ngô Thế Huân ha ha cười mấy tiếng, kêu la vào điện thoại: "Bà xã, hôm nay hai chúng ta đã đi đăng ký kết hôn, Ngô Thế Huân anh cũng có vợ, nên hôm nay không muốn đi tìm hồng nhan tri kỷ. Anh nhớ vợ anh, bà xã à, em xuống đây đi, em xuống đây đi. Hai người chúng ta nửa đêm nói chuyện phiếm qua điện thoại, rất tổn thương đến tình cảm, dù thế nào cũng phải mặt đối mặt, để cho anh nhìn cậu vợ nhỏ bé của anh có xinh đẹp hay không chứ......"

Hiển nhiên thằng nhãi này uống rất nhiều, nói chuyện đã có chút lung tung. Lộc Hàm cau mày, vừa định cúp điện thoại, liền nghe thấy Lộc Hàm bên kia điện thoại nói: "Bà xã, nếu như em không xuống, thì anh đi lên đó đấy, quấy rầy giấc ngủ của ba cũng không phải là lỗi của con rể anh đâu, anh lên nhé, bà xã......"

Thằng nhãi này đúng là tên vô lại không hơn không kém, Lộc Hàm thật muốn dùng điện thoại trực tiếp đập hôn mê Ngô Thế Huân cho xong việc, anh ta mà lên đây, ba cậu cũng đừng mong ngủ tiếp. Lộc Hàm cắn răng nói một chữ: "Chờ......"

Cụp, tiếp đó trong điện thoại di động liền truyền đến âm thanh "tút tút". Ngô Thế Huân ha ha nở nụ cười.

Lộc Hàm vừa ra khỏi hành lang, đã nhìn thấy Ngô Thế Huân ngồi dựa vào bên cạnh bồn hoa, hiển nhiên là chưa về nhà, quần áo chưa thay, áo khoác không biết đã vứt đi đâu rồi, trên người mặc duy nhất một chiếc áo sơ mi trắng, cúc áo trên ngược bị mở mấy viên, lộ ra cơ ngực cường tráng ở bên trong, ống tay áo cũng gấp lên đến cùi chỏ, nhìn qua có chút lười biếng lại có chút quyến rũ, cũng không giống như đã uống nhiều.

Ngô Thế Huân giơ tay lên ngoắc ngoắc tay với cậu: "Bà xã, em mau lại đây, em đứng xa như vậy làm gì? Dù nói thế nào, hôm nay chúng ta cũng đã trở thành vợ chồng, tới đây, tới đây, hai chúng ta thân mật một chút......"

Lộc Hàm thật không muốn để ý tới anh, nhưng cũng sợ anh hơn nửa đêm cứ kêu to như vậy, tuy hiệu quả cách âm ở đây không tệ, nhưng bây giờ đã vào hè, không ít người mở cửa sổ khi ngủ, để cho người ta nghe thấy thì thật mất thể diện.

Lộc Hàm đi tới, nhưng không tới quá gần, đứng cách Ngô Thế Huân ba bước tạo khoảng cách an toàn, nhìn anh chằm chằm: "Nói thế nào anh cũng là cảnh sát, còn là một lãnh đạo, buổi tối lại uống nhiều như vậy, mượn rượu chạy đến đây làm càn, truyền đi sẽ ảnh hưởng không tốt."

"Ảnh hưởng không tốt?"

Ngô Thế Huân cười híp mắt nhìn cậu: "Em là vợ anh, có giấy chứng nhận mà......"

Vừa nói, từ móc trong túi quần ra giấy đăng ký kết hôn giơ lên: "Tôi và vợ tôi làm gì cũng đều là hợp pháp, ai quản được. Cảnh sát cũng là người, lãnh đạo cũng có thất tình lục dục. Đến đây hôn anh một cái nào bà xã, đúng rồi, không được, hai chúng ta là vợ chồng giả, có giấy chứng nhận cũng là giả hu hu hu......"(ôi cái hình tượng..... cạn lời)

Lộc Hàm sải bước đi lên, bịt cái miệng của anh vừa lôi vừa kéo, kéo vào trong vườn hoa nhỏ, đưa tay đẩy anh lên ghế, tiến sát đến thấp giọng nói: "Ngô Thế Huân, anh là say thật hay say giả, anh cố tình đúng không! Hả? Anh kêu la làm loạn cái gì......"

Lộc Hàm hổn hển, lại sợ trong đêm khuya yên tĩnh, giọng của mình quá lớn khiến cho người khác nghe thấy, vì vậy tiến lại rất gần, gần như tiến tới trước mặt Ngô Thế Huân.....

Hơi thở nóng ấm của nhóc con này phả lên mặt anh, có chút ngứa, không nói rõ là thoải mái hay là khổ sở. Đến gần, Ngô Thế Huân thậm chí có thể ngửi thấy mùi sữa tắm trên người cậu, sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái, nhưng cũng quyến rũ anh nhộn nhạo khó nhịn.

Đôi mắt anh híp lại dán chặt lên cái miệng nhỏ nhắn không ngừng mở ra đóng lại của cậu. Nói thật, nhóc con này dáng dấp thực ra rất bình thường, nhưng làn da của cậu lại cực kỳ đẹp, trắng nõn, mịn màng. Dĩ nhiên, trắng nõn là Ngô Thế Huân trực tiếp nhìn thấy, còn về phần mịn màng thì hoàn toàn là do anh tưởng tượng.

Ánh sáng đèn đường có chút mờ nhạt, chiếu lên mặt cậu, vầng sáng có chút mông lung. Khuôn mặt trắng noãn càng tôn lên cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận sáng bóng của cậu, phảng phất như phủ một tầng hơi nước nhàn nhạt, thật giống như giọt nước trên cánh hoa, cứ như vậy tỏa hương thơm ngát......

Ngô Thế Huân đã uống khá nhiều rượu, trắng, vang, trung, tây hỗn hợp vào nhau, mới vừa rồi còn không có cảm giác, vào lúc này lại cảm thấy như tạo thành một ngọn lửa, hừng hực thiêu đốt, đốt đến đầu anh có chút lờ mờ, đốt đến lý trý của anh hoàn toàn bay ra khỏi thân thể.

Ma xui quỷ khiến thế nào lại bạo gan vươn tay lên, ôm chặt cổ Lộc Hàm, cổ hơi duỗi ra miệng ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn của người trước mặt......

Đáng tiếc còn chưa thưởng thức được mùi vị gì, cánh tay bị vặt ngoặt một cái về phía sau, cơn đau khiến anh tỉnh táo lại: "A, buông tay, buông tay, Lộc Hàm, buông tay......"

Nhóc con này ấn anh ở trên ghế, mặt đập vào ghế còn chưa nói, đầu gối cậu còn ấn mạnh lên lưng anh, đối xử với anh như đối xử với một tên háo sắc vậy, sức lực ghê gớm thật, cánh tay anh đau quá.

Lộc Hàm lạnh lùng hừ một tiếng, buông anh ra, lùi về phía sau đứng cách anh ba bước xa: "Ngô Thế Huân, đừng giả ngu giả ngốc trước mặt tôi, lần này nể tình anh vi phạm lần đầu nên tôi mới hạ thủ lưu tình một lần. Lần sau nếu anh còn dám có những ý nghĩ không đứng đắn, coi chừng gốc rễ con cháu của anh, đời này cũng đừng mong đứng dậy được. Giờ thích đủ chưa, nên làm gì thì làm đi, đừng ở chỗ này mà cằn nhằn, anh còn tới đây nữa tôi sẽ báo cảnh sát, để ngươi ta coi anh trở thành tên dê xồm lưu manh nhốt vào cục cảnh sát, lúc đấy danh tiếng cục trưởng Ngô anh sẽ tan tành mây khói."

Nói xong xoay người bước đi, không thèm quay đầu lại. Ngô Thế Huân không khỏi cười khổ, mẹ nó đây là loại người gì vậy! Thật hung dữ, thật đúng với câu nói, cái miệng của rắn xanh, kim trên đuôi ong vàng, hai cái đều không độc, độc nhất là lòng người.

Đáng giận nhất là cái con người độc ác này lại là vợ của Ngô Thế Huân anh, cuộc sống sau này của anh phải cẩn thận, làm không tốt anh sẽ thành Cao Lực Sĩ mất.

Nhưng mà, vừa rồi anh bị quỷ ám hay sao, đặt tay lên môi, khối sắt phiền phức vừa đáng ghét vừa cứng vừa khô ráp kia đâu bõ cho Ngô Thế Huân anh hạ miệng.

Bị quỷ ám, đúng là bị quỷ ám rồi......




-----------------------------

Nhá hàng chút xíu 😄 vẫn đang viết đừng bơ mk. 😭😭😭😭

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #ngọc994