Chap 48: Thổ Lộ
Buổi tiệc nướng diễn ra vào khoảng thời gian hơi muộn do phải tập trung đầy đủ hết tất cả mọi người lại. Hiện tại thì họ đang ngồi quanh 1 cái bàn tròn được đặt giữa bãi biển. Trời mùa đông lạnh lẽo nhưng thỉnh thoảng lại được ngồi chung với nhau thế này thì thật ấm cúng biết bao, những chuyện buồn bực cứ bỏ qua hết 1 bên, vui vẻ cái đã.
- MỌI NGƯỜI NÂNG LY NÀO! – Sunoo đứng lên cầm cái ly nước ngọt đưa ra giữa bàn bắt nhịp. Cậu thật lanh lẹ trong việc làm quen với bạn mới này mà. -1 2 3 DZÔ!!!
Tiếng ly cụng vào nhau át cả tiếng sóng biển nghe thật vui tai.
- Ăn thôi! – Sunoo lại hớn hở cầm đũa lên.
- Nãy giờ cậu ăn chưa chán à? – HeeSeung bĩu môi nhìn cậu – Tôi đứng nướng thôi mà đã...
- Thôi đi, đừng nói nhiều, ăn đi này! – Sunoo gắp lên 1 miếng lớn nhét vào miệng anh để chặn họng rồi lại ăn khí thế.
-Anh à ~ A nào~!!! – HyeMin cũng ra hiệu cho JaeBeom há miệng để mình đút, cảnh tượng thật vô cùng sến súa, dường như cả thế giới chỉ có 2 người.
-A ~ ùm! – JaeBeom cũng mỉm cười làm theo, từ khi quen cô anh cũng bắt đầu chai mặt dần.
- Tình cảm vừa thôi làm tụi tao gato đây nè – Jina đang ăn cái càng cua cũng phải dừng lại nhìn cảnh tượng này , liền bực mình cầm ly bia lên uống
- Ai mượn mày không chịu quen ai đi hay là....- HyeMin mỉm cười nham nhiểm , tay nhịp nhịp cái muỗng đưa lên môi - tao thấy mầy thân với con Minsu đó ...tới luôn đi
- *Phụt* - Jina phun cả họng nước lên người đối diện là Minsu
- Aaaaaaa
- Tao xin lỗi – Jina đưa khăn giấy cho Minsu – Cái con điên này .. dẹp cái ý nghĩ ngu xuẩn đó đi – Jina ký vào đầu HyeMin
- Đúng vậy , tao không thích ăn bánh bèo – Minsu chùi chùi mặt mình
- Hahaha , thì tao chỉ đùa thôi mà –HyeMin ôm lấy cánh tay JaeBeom dựa vào
- Em lại quậy phá gì đó –JaeBeom đưa tay nhéo nhẹ má HyeMin
- Có gì đâu nè – Cô cươi tười nhìn anh
- Đừng làm dáng dẻ dễ thương đó với anh – JaeBeom cuối xuống thơm nhẹ vào má cô
- *OẸ* - ba đứa kia chỉ biết cố kìm chế để không ói ra , lẳng phí thức ăn
Về cặp JongSeong và JungWon thì khỏi phải nói, mạnh ai nấy ăn một cách hậm hực, tuy ngồi kế nhau vậy đấy nhưng có nhìn mặt nhau đâu.
- Anh JongSeong à, anh ăn nhiều vào nhé! – YooMin õng ẹo gắp sò toan bỏ vào chén JongSeong
- XIN LỖI, KHÔNG CẦN! – anh và JungWon bất chợt đồng thanh làm ả quê 1 cục đành tự ăn lấy.
Nhìn nhau, 2 người họ chịu nhìn nhau rồi nhưng 1s, 2s, 3s...
-Hứ! – cả hai quay phắt đi chỗ khác, thật trẻ con.
SungHoon hiện tại đang ngồi kế HeeSeung và đối diện JaeYoon, ánh mắt nhóc con lâu lâu lại lén đưa lên nhìn hắn rồi lại bẽn lẽn cười khi chạm phải ánh mắt hắn đang nhìn mình làm hắn có phần hơi bối rối.
- SungHoon à, em chờ anh 1 chút nhé! – HeeSeung chợt quay sang mỉm cười nói nhỏ với nhóc con rồi đứng bật dậy chạy đi lấy cái gì đó làm ai cũng khó hiểu.
-Chuyện gì vậy? – HyeMin thắc mắc hỏi
- Ông này khoái làm chuyện bất ngờ!- Minsu chăm chú nhìn
Tiếng xôn xao vang lên khắp bàn nhưng rồi chợt nín bặt khi thấy anh quay lại. Hồi hộp.
HeeSeung mỉm cười bước đến, anh chấp 2 tay sau lưng hình như là đang giấu diếm cái gì đó. Tiến ra sau lưng SungHoon, anh nhẹ nhàng cúi người đưa ra trước mặt nhóc con 1 đóa hồng xanh.
- SungHoon~ làm người yêu anh nhé! – anh nhỏ nhẹ nói làm cho tất cả trố mắt ngạc nhiên nhìn họ rồi quay sang nhìn JaeYoon
SungHoon cũng khó xử vô cùng, nhóc con nhìn vội sắc mặt hắn, không chút biểu cảm nào cả, có cần phải thế không?
-Anh HeeSeung à, em....! - Nhóc ấp úng đứng bật dậy, lách khỏi vòng tay HeeSeung
- Không cần phải trả lời anh sớm như vậy, em cứ suy nghĩ kỹ đi, đến ngày chuyến đi này kết thúc thì hãy trả lời anh! – HeeSeung mỉm cười cắt ngang lời SungHoon, anh nhanh chóng dúi bó hoa vào tay nhóc.
- Nhưng mà em... – SungHoon nhíu mày nhìn anh rồi lại nhìn hắn, hắn vừa đứng lên đi khỏi bàn rồi.
- Anh đã nói rồi, mau ngồi xuống ăn đi! – HeeSeung vẫn lơ lời SungHoon, anh đưa tay ấn người cậu trở lại ghế.
SungHoon nhíu mày nhìn theo tấm lưng vẫn còn thấp thoáng của hắn, trong lòng nhóc thấp thỏm không yên – "JaeYoon à, đừng hiểu lầm mình nhé! Mình xin cậu đấy!'
-....-Jina nãy giờ cũng chỉ im lặng tập trung ăn , vốn dĩ là cô rõ biết JaeYoon còn thương SngHoon nhưng cô tin phải có lý do nào đó JaeYoon mới đối xử như vậy với SungHoon
- Chà, anh gan thật! – Sunoo mỉm cười trêu chọc HeeSeung
- Cậu không cần phải khen! – Anh cười nhẹ đáp lại nhưng dường như không vui chút nào, anh biết rõ câu trả lời của SungHoon nhưng vẫn cố chấp ôm 1 hi vọng ảo không có thực.
Mỗi người 1 tâm trạng, mỗi người 1 nét mặt làm không khí trở nên nặng nề, đâu ai thấy rằng có 1 đôi mắt đang âm thầm lườm nhóc con bằng 1 cách đáng sợ.
JaeYoon trở về phòng, phản ứng của hắn có phải là hơi thái quá rồi không, tại sao lại phải bỏ đi chứ, như vậy chẳng phải rất tốt sao? Hắn điên rồi.
- Nhóc con là của anh HeeSeung , là của anh HeeSeung không phải của mày! – hắn lầm bầm trong miệng những lời đó rồi bất chợt 'Xoảng', hắn đấm mạnh vào tấm gương lớn trong nhà tắm làm nó vỡ nát, máu hòa với nước mắt rơi xuống từ khuôn mặt kia hòa thành một hỗn hợp đau lòng người.
Bữa tiệc tàn không lâu sau đó, nhưng có lẽ bây giờ cũng đã nửa khuya. Mọi người ai về phòng nấy chuẩn bị cho 1 giấc ngủ yên lành không lo toan.
- Anh định sẽ làm sao? – JungWon phụng phịu hỏi khi đang cùng SungHoon và Minsu trở về phòng mình.
- Anh chỉ xem anh HeeSeung như anh trai thôi, anh sẽ từ chối anh ấy! – SungHoon vừa nói vừa nhìn chăm chăm vào đóa hoa trên tay.
- Lúc nãy JaeYoon phản ứng mạnh vậy chắc có lẽ vẫn còn tình cảm với cậu đấy! – Minsu gật gù nói thêm vào.
-Mình biết là cậu ấy có điều gì đó khó nói nên mới vậy thôi! – SungHoon thở dài đáp.
- Haizzz ~ chuyến đi chơi tưởng là vui lắm chứ, vậy mà hết chuyện này rồi đến chuyện khác! – Minsu chán nản nói rồi chợt nghiêng đầu nhìn JungWon – Còn chuyện cậu với JongSeong sao rồi?
-Suỵt! – JungWon giật mình ra hiệu cho Minsu im lặng nhưng muộn rồi, nhóc con đã nghe thấy.
- Em với JongSeong có chuyện à? – SungHoon tròn mắt nhìn em mình.
-Không có gì, chỉ là hiểu lầm ấy mà, anh về phòng đi, tụi em cũng đi đây, buồn ngủ quá! – JungWon đáp cho có rồi lảng sang chuyện khác, heo vươn vai ngáp dài rồi kéo Minsu chạy đi.
- Aish~ sao lại nói chuyện đó trước mặt anh ấy vậy hả? – Heo nhíu mày đánh bốp lên vai Minsu
- Tui tưởng 2 người không giấu nhau cái gì chứ! – Minsu nhăn mặt ôm vai, đúng là con heo bạo lực.
-Trước đây thì là vậy nhưng bây giờ anh ấy đang có chuyện buồn mà! – JungWon thở dài.
- Này, cậu có muốn trả thù không? –Minsu mỉm cười tinh nghịch.
- Trả thù? – mặt JungWon cũng gian không kém.
-Ừ, thế này này.....- Minsu ghé sát tai JungWon thì thầm cái gì đó rồi 2 đứa bật cười ha hả trong đêm, 1 giọng cười man rợ đáng sợ.
SungHoon đứng nhìn theo bóng 2 người đó rồi thở dài mở cửa phòng.
'Cạch' – bất chợt cửa phòng hắn cũng bật mở làm nhóc con quay phắt lại, chắc có lẽ hắn muốn tìm bông băng để băng vết thương lại.
-JaeYoon! – SungHoon lí nhí gọi.
- Hoa đẹp đấy! – Hắn lạnh lùng nhìn nhóc con rồi bỏ đi.
SungHoon vội vàng đặt bó hoa vào 1 cái bàn gần cửa phòng rồi chạy theo níu hắn lại.
-JaeYoon à, mình xin cậu đấy, đừng đối xử với mình như vậy nữa mà! Nói cho mình biết lý do đi có được không? – SungHoon giương đôi mắt đã hơi rưng rưng lên nhìn hắn, nhóc con mệt mỏi quá rồi.
Im lặng, hắn nhìn vào khuôn mặt đáng yêu kia, thầm muốn 1 lần nữa đưa tay lên mà lau nước mắt cho nhóc nhưng không thể rồi – "Dứt khoát 1 lần này vậy?"
- Cậu muốn biết lý do sao? Vậy thì đi theo tôi! – hắn nhếch mép nói rồi bỏ đi trước, tay lôi ra cái điện thoại nhắn tin cho ai đó.
SungHoon bật cười, nhóc con cứ nghĩ hắn sẽ nói thật cho mình biết, đưa tay quẹt nước mắt, nhóc chạy theo hắn.
Knock Knock Knock – cửa phòng YooMin chợt vang lên tiếng gõ cửa, ả õng ẹo vươn vai rồi bước ra ngoài
'Cạch' – cửa mở nhưng không nhìn thấy ai.
-Haizzz ~ ai lại chơi cái trò phá phĩnh này nhỉ? - ả nhíu mày khó chịu rồi quay vào trong.
Knock Knock Knock – âm thanh ấy lại vang lên 1 lần nữa.
-Aish~ là ai vậy? - ả bực bội mở toang cửa ra, lại không có ai, ả toan lú đầu ra nhìn xung quanh nhưng chưa kịp nhúc nhích thì bất chợt 1 cái đầu người đầy máu me với đầu tóc lòa xòa từ trên dần dần hạ thấp xuống ngay trước mặt ả.
-M...ma...- ả cứng đơ người, mặt tái xanh như tàu lá chuối không nói nổi 1 chữ.
- HƠ HƠ HƠ ~ ta là con ma khách sạn đây ~ - bất chợt lại thêm 1 con ma nhảy phốc ra trước mặt ả, mái tóc dài phủ kín cả gương mặt cùng cái lưỡi đỏ lè máu lê tận đền chân.
-AAAAAAAAAAAA ~ - ả hét lên rồi ngất xỉu.
Con ma JungWon thấy vậy liền đưa chân đá đá ả xem thế nào và rồi nó không nhịn được khi biết ả xỉu thật, nó phì cười quay sang đồng bọn là Minsu đang cầm cái cần câu móc cái đầu đứng bên cạnh ôm bụng cười ha hả rồi chạy đi.
-HAHAHAHA ~ đau bụng quá! – 2 đứa vẫn không ngừng cười được dù đã chạy về đến phòng.
- Suỵt! Đừng lớn tiếng quá! – Minsu đưa tay ra hiệu im lặng.
- Hihi ~ trò này vui thật đấy, không ngờ cậu lại có thể nghĩ ra! – JungWon khúc khích cười đưa ngón tay cái lên khen Minsu.
-Quá khen, chỉ tại tớ vốn thông minh mà thôi ! – Minsu đưa tay vuốt mái tóc giả sang một bên , rồi lại ôm bụng cười.
'Tít Tít' – bất chợt điện thoại JungWon vang lên báo có tin nhắn, vội mở ra xem, heo nhíu mày khi thấy tên người gửi.
-Minsu à, mình có việc rồi, bye cậu nhé! – JungWon mỉm cười rồi chạy đi.
-Ê nè, cởi bộ đồ đó ra đã, muốn dọa chết người ta sao? – Minsu lên tiếng níu nó lại.
-À, quên! – mỉm cười, nó cởi nhanh bộ đồ hóa trang ra rồi chạy đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com