Chap 10
Reng reng reng
Mark vội vã chạy lên phòng khách để nghe điện thoại, không biết ai gọi cậu vào lúc sáng sớm như thế này nhỉ
_Alo!
"Markie! Nhớ anh không?"
_Huh? - Mark nhíu mày khi nghe cái giọng ham hố trong điện thoại, là ai nhỉ? Ai mà dám nói với cậu bằng cái giọng bỡn cợt như thế này? Cố gắng kiềm cơn giận đang chực trào, cậu cười giả lả - dạ xin lỗi, ai vậy ạ?
"Markie! Em không nhớ anh sao? Là người em yêu sống yêu chết nè, là người mà em thề rằng em sẽ ở giá suốt đời nếu không lấy được anh mà, không nhớ anh sao? Thôi anh về rồi, bỏ thằng JackSon đi theo anh đi em yêu ơi! Há há há há há bé con vẫn còn giọng nói dễ cưng quá"
Mark hoàn toàn giật mình khi nghe người đàn ông lạ mặt đó nói, cái giọng đáng ghét cộng thêm lời nói cũng hoàn toàn không ưa gì nữa. Cái gì mà yêu sống yêu chết? cái gì mà thề ở giá suốt đời khi không lấy hắn làm chồng được, cái gì mà bỏ JackSon đi theo hắn ra chứ? Tên này bị điên rồi mà đối với Mark thì điên chỉ có một cách trị duy nhất thôi
_Ya! Ai vậy hả? ăn nói cho cẩn thận vào. Tui là tui thề sẽ báo cảnh sát về cái tội uy hiếp người khác đấy, bị điên thì vào bệnh viện mà chữa đi. Tui không phải bác sĩ đâu mà chữa cho anh
Mark cúp máy một cách giận dữ rồi hậm hực đi vào nhà bếp. Hôm nay tâm trạng cậu đang tốt, định làm món gà hầm sâm cho JackSon tẩm bổ vậy mà cái tên mắc dịch lúc nãy lại quấy rối cậu, nhớ đến là điên tiết lên rồi
Yêu sống yêu chết? chết đi!
"BỐP!"
Ở giá suốt đời? chết đi
"BỐP!"
Bỏ JackSon? Tên mắc dịch!
"BỐP! BỐP! BỐP!"
Mark tức giận chặt chém con gà không thương tiếc. Khổ thân cho con gà, đang yên đang lành lại thành ra....tan xương nát thịt với cậu
"Reng reng reng"
"CỘP"
Lần này mà là hắn ta nữa thì nhà hắn ta chuẩn bị quan tài đi là vừa
_Alo!- Mark nhẹ nhàng nói
"HÁ HÁ HÁ HÁ HÁ, MARKIE!!!!!!!!!!!!! ANH YÊU EM! BỎ JACKSON ĐI, THEO ANH NÈ"
Thường thì tính chịu đựng của con người là có giới hạn, trong khi sức chịu đựng của Mark lại bằng không mới chết chứ. Lần này cái tên này chết chắc rồi
_YA! ANH LÀ AI MÀ SAO NÓI VỚI TÔI NHƯ THẾ HẢ? TÊN MẮC DỊCH! MUỐN GÌ ĐÂY? LÂU QUÁ KHÔNG NGHE AI MẮNG NÊN NHỚ HẢ?!@#$*()!@#$%^&
Mark tuôn một tràn, đúng sở trường của cậu rồi nên cậu chỉ việc làm đúng sở trường của mình thôi và cậu cảm thấy vô cùng hả hê khi tưởng tượng đến gương mặt sống dở chết dở của tên hâm đầu vừa chọc ghẹo cậu
Im lặng rồi ah?biết sợ rồi sao? Ha ha ha ha!
"Xong chưa em yêu? Anh đã ngủ xong một giấc rồi đó, đúng là lời của em như gió thoảng qua tai vậy, êm đềm không thể nào chịu đựng nổi nữa rồi, sao anh càng lúc càng yêu em vậy huh? Nói anh nghe coi nào?"
Là quỷ! Hắn ta là quỷ rồi. Không những không sợ cậu chửi mà còn nói rằng giọng cậu êm đềm khó tả nữa chứ? Hắn ta là thần thánh phương nào? Mà khoan! Trên đời này, ngoài cha mẹ và các chị của cậu thì chỉ có một người có thể chịu đựng được thôi, người đó.....lâu quá nên không nhớ, hình như là hàng xóm....hình như là.....
_MUYNG SOO Hyung!!!!!!!!!!!!
"Ha ha ha! Bây giờ mới nhận ra giọng của anh sao em yêu?"
_YA! ANH VỀ NƯỚC HỒI NÀO MÀ KHÔNG CHO EM HAY VẬY HUH? ANH THẬT ĐÁNG GHÉT, DÁM LỪA EM NHƯ THẾ ĐẤY- Mark giậm chân một cách giận dỗi
"Anh xin lỗi, anh mới về nước hôm qua thôi. Ha ha ha ha! Đúng là dữ dằn quá, chỉ có JackSon mới chịu nổi em thôi nhóc ah!"
_Anh quá đáng!- Mark cười tít mắt khi nói chuyện với anh - bây giờ anh đang ở đâu vậy?
"Anh đang ở nhà nè, em rảnh không? Về nhà chơi đi, mọi người đang làm tiệc nè. Mẹ bảo anh gọi điện cho em nên anh giỡn chơi chút xíu. Về đi, anh có mua quà cho em nè"
Mark nhìn đồng hồ khi Muyng Soo kết thúc câu nói, bây giờ chỉ mới có 10 sáng thôi, nếu bây giờ về thì vẫn kịp. Nhưng còn JackSon thì sao?
_Được rồi, để em hỏi JackSon rồi điện cho anh nhé, anh ấy đang làm ở công ty
"Được rồi, hai vợ chồng về sớm sớm nhé, anh và chị em sắp đi rồi"
_Dạ được
Mark cúp máy xuống và vội điện cho JackSon
............
Trong khi đó, JackSon đang nằm một cách chán nản. chẳng có việc gì để làm cả. cái "nghề" đại ca nó bấp bênh như thế đấy, ba hồi bận bịu tối mắt tối mũi ba hồi lại rảnh đến nỗi muốn tự vẫn chơi luôn. Cũng may là anh có vợ rồi nên còn cái để níu kéo cuộc sống này đó
Chán quá đi! Muốn chở Mark đi đâu đó chơi quá! Chán quá chán quá đi!!!!!!!!!!!
Đang chán nản tột độ, JackSon vội giật mình khi nghe thấy tiếng điện thoại quen thuộc vang lên. Mark gọi cho anh vào giờ này thật sự là hiếm lắm lắm. Thường thì chẳng bao giờ cậu gọi điện cho anh cả, toàn là anh không thôi
_Bà xã!!!!!!!!!!!!! Sao hôm nay em gọi điện cho anh vậy? - JackSon reo lên một cách hớn hở
"Ông xã ah! anh nhớ Muyng Soo huynh không? Huynh ấy về rồi đấy và rủ chúng ta về quê chơi. Em định đi nè"
Muyng Soo hyung? Cái tên này làm sao anh quên được chứ? Kẻ đã từng làm anh điêu đứng khi hỏi cưới Mark đây mà. Cái ông anh rể này là người mà JackSon căm nhất thế giới. Rủ Mark về quê để hắn ta làm mưa làm gió nữa ah? đừng hòng!
Flashback
_Dạ! xin hai bác cho phép con cưới Mark ạh!
JackSon quỳ xuống một cách cung kính khi nói chuyện với bố mẹ của Mark. Lần này anh nhất định phải cưới Mark cho bằng được, sống chết cũng cưới. Đã hai năm rồi kể từ ngày cậu đồng ý làm người yêu của anh, à không! Chính xác phải là hai năm bảy tháng lẻ một ngày. Anh không thể chờ đợi thêm được nữa, anh muốn cậu mãi mãi là của anh, mãi mãi.
_Con.....đã suy nghĩ kỹ chưa? Mark nhà chúng ta không giống như những người khác, nó....
_Dạ con biết, mặc dù Mark rất là dữ, lại thô lỗ, ăn nói thì không có duyên, học thì cũng không giỏi, m..- JackSon giật mình khi nhận lấy cái lườm sắc bén của ông cụ, trời ơi! Anh nói bậy rồi- ah...ý con là mặc dù con biết Mark có nhiều khuyết điểm nhưng mà con chấp nhận, con yêu em ấy và con muốn cưới em ấy về làm vợ thưa bác
_E hèm...! Mặc dù con nói đúng và chúng ta cũng muốn gả quách nó đi cho rồi, nhưng mà...
Cái ngừng của ông khiến cho JackSon vô cùng lo lắng, với bản lĩnh của một trùm xã hội đen ra đời sớm như anh thì biết tỏng ông ấy có điều muốn giấu diếm nhưng đó là điều gì cơ? Điều gì về Mark mà anh còn chưa biết? Hình như là đâu còn đâu nhỉ? Thậm chí cậu tắm lúc mấy giờ, ăn cơm lúc mấy giờ, ngủ lúc mấy giờ và trong lúc ngủ có giật mình gì không anh đều biết cả mà. Sao lại có cái vụ giấu giấu diếm diếm ở đây vậy?
_JACKSON!!!!!!!!
_DẠ!
JackSon giật mình khi nghe tiếng bố Mark sát bên tai mình, hình như họ đã gọi anh ba bốn lần rồi thì phải
_Chuyện con hỏi cưới Mark, con đã nói cho nó biết chưa?
_Dạ .....chưa.....
JackSon cúi đầu ngao ngán, làm sao anh dám nói chuyện này cơ chứ? Đã quen nhau hai năm trời mà chỉ toàn là nắm tay hoặc cao hơn là ôm hay đẳng cấp hơn là hôn má thôi. Là HÔN MÁ đó, chẳng có được hôn môi đâu, người gì mà khó dễ sợ luôn
_Vậy thì con nói với nó đi, nó chịu là chúng ta chịu ha ha ha, đi thôi bà ơi
CÁI GÌ? PHẢI KHÔNG ĐÂY? MARK CHỊU THÌ BỐ MẸ MARK CHỊU AH? CHUYỆN GÌ MÀ NGƯỢC ĐỜI THẾ NÀY CHỨ? NÓI VỚI MARK? CHẲNG KHÁ NÀO CHUI ĐẦU VÀO CHỔ CHẾT, ÔI TRỜI ƠI!
JackSon lắc đầu một cách ngao ngán khi bước ra khỏi nhà và anh giật mình thụt lùi ra sau khi trông thấy vẻ mặt tức giận tột độ của Mark
_Chúng ta cần nói chuyện, đi theo em
Mark bỏ đi một nước, lần này JackSon chết chắc rồi
_ Mark ah...anh
_Chúng ta chia tay đi
_Hả?
_Em nói chúng ta chia tay đi
JackSon thật sự không thể tin vào tai mình, chia tay? Chỉ vì anh hỏi cưới cậu mà không nói cho cậu biết trước là cậu đòi chia tay sao? Không thể như thế được, có phải cậu giận lẫy anh mà nói như thế phải không?
_ Mark ah! đừng đùa như thế mà, em đừng nói câu đó được không? Là anh sai, anh hỏi cưới em mà không nói cho em biết một tiếng, anh không dám nữa đâu Mark ah- JackSon nắm lấy tay của Mark và hôn mạnh lên nó nhưng Mark đã nhanh chóng rụt tay lại
_Em nói chúng ta chia tay đi, chia tay ngay hôm nay luôn, anh đường anh em đường em, chúng ta không ai liên quan đến ai hết
Cậu có biết không? Lời nói của cậu đang cứa từng nhát vào trái tim của anh, đau lắm cậu có biết không? Sao cậu lại nói lời chia tay một cách dễ dàng như thế chứ? Có phải cái gì anh cũng chìu cậu nên cậu lừng phải không? Làm gì cũng phải có giới hạn của nó chứ!
_Ya! Em quá đáng lắm rồi- JackSon gằng từng tiếng với cậu, đến bây giờ thì anh chịu không nổi nữa rồi - em thật quá đáng, chỉ vì anh cầu hôn em mà không nói với em thì em chia tay, em yêu anh là vì cái gì đây huh? Em có thật sự yêu anh không? Anh chỉ thấy anh chìu chuộng em hết mình. Em muốn gió được gió, em muốn mưa được mua, em muốn anh đi hướng đông thì anh cũng không dám đi hướng tây, đã bao giờ anh làm trái ý em chưa? Vậy mà....em....em....
JackSon quay đi một cách giận dữ, con người mà,phải có giới hạn chịu đựng chứ. Anh đường đường là một ông trùm của thế giới ngầm, chỉ có người khác ca tụng anh, sợ hãi anh và kính trọng anh chứ anh chưa bao giờ phải dịu dàng với người khác như thế vậy mà với cậu anh đã làm gì? Anh đã hạ mình đeo đuổi cậu năm năm trời, là năm năm đó, trong năm năm đó anh có thể cưa đổ toàn bộ thiếu nữ ở cái đất Seoul rồi. Từ ngày hai đứa yêu nhau đến nay, anh càng chiều cậu nhiều hơn, cậu chỉ biết sai anh cái này cái kia, trách anh mắng anh nhưng cậu đã bao giờ quan tâm đến anh chưa? Đã bao giờ hỏi thăm anh chưa? Những khi anh bị thương do thanh trừng bang phái, cậu đã bao giờ gọi điện hỏi thăm anh chưa? Cậu có biết mỗi lần như thế, mỗi lần anh không gặp được cậu anh đã gần như phát điên vì nhớ cậu để rồi khi lành vết thương, anh vội vã chạy lại chỗ cậu chỉ nhận lại câu "sao không lặn luôn đi, về làm gì?". Mark ác lắm, cậu ác lắm!
_Bây giờ em muốn gì? Em nói ra đi. Em muốn chia tay? Nói cho anh biết nguyên nhân, nếu nó hợp lý thì anh không còn gì để nói nhưng nếu nó là do việc anh không nói với em về việc cưới xin thì anh không cam tâm
_Em....em.....nói tóm lại là chia tay đi, chia tay chia tay chia tay
Mark nói một tràng rồi chạy đi mất. JackSon hoàn toàn bất ngờ trước biểu hiện của cậu nhưng anh đã kịp nhìn thấy những giọt nước mắt trên mắt cậu. không phải cậu muốn chia tay với anh đâu, cậu có nỗi khổ riêng
_ MARK AH! CHỜ ANH VỚI
Đuổi theo cậu suốt mấy con đường, đến khi Mark gập người lại vì không thể thở nổi nữa thì cậu mới chịu dừng lại và thở hổn hển. Giấu gương mặt trong lòng bàn tay, cậu bậc khóc nức nở và điều này khiến cho tịm JackSon như vỡ ra từng mảnh, anh vội cúi người và ôm chầm lấy cậu, dùng hơi ấm của anh để sưởi ấm cậu, dùng tình yêu của anh để bảo vệ cho cậu và dùng trọn đời của anh để làm cho những giọt nước mắt không còn vươn trên mắt cậu nữa
_Có chuyện gì em có thể nói với anh mà Mark, sao em lại như thế chứ? Anh có thấy em khóc như thế này bao giờ đâu, có chuyện gì vậy em? Ai chọc em? Nói anh nghe đi, anh bắn bỏ nó luôn
Mark lắc đầu trong vòng tay anh và điều này càng khiến cho anh cảm thấy bức bối trong người, có bao giờ cậu tỏ vẻ yếu đuối đến như thế này trước mặt anh đâu. Sao lần này lại khóc tức tưởi đến như thế chứ?
Sau một lúc cố gắng dỗ dành cho Mark, cuối cùng cậu cũng nín nhưng vẫn còn đọng lại những tiếng nấc nghẹn ngào
_E...em....không thể lấy anh được, em không có mặt mũi để lấy anh - Mark cúi đầu
_Tại sao?
_Anh....anh biết vì sao mà....hai năm nay em không cho anh hôn môi em không?
Em....em....em bị ...em....
Những lời nói lắp ba lắp bắp của cậu khiến cho JackSon càng cảm thấy tò mò và anh đã phần nào đoán ra ý cậu muốn nói, đừng nói rằng cậu bị người khác cưỡng hôn nhá, kẻ nào mà to gan đến như thế chứ? Nghĩ đến việc Mark bị cưỡng hôn thì anh đã điên lên rồi
_Không sao đâu Mark ah! dù em có bị người khác cưỡng hôn đi nữa anh cũng không trách em đâu, em không cố ý mà- JackSon ôm cậu chặt hơn để cho cậu nguôi ngoai một chút
_Em....em không thế lấy em được, em...em không còn....em không còn trong sạch nữa JackSon ah, em ....em không trong sạch như anh đã nghĩ đâu, em....
Nói đến đây, Mark lại bậc khóc nức nở trên vai JackSon và lúc này Mark như chết sững khi nghe cậu nói như thế. Sao lại như thế chứ? Ai? Là ai? Ai dám làm như thế đối với cậu chứ? Đó có phải là nguyên nhân khiến cho cậu trở nên khó gần và dữ dằn đến như thế không? Nhưng vấn đề này.....vấn đề này khiến cho anh cảm thấy bối rối
_JackSon ah! anh có chấp nhận một người như em không? Anh có chấp nhận một người đã bịt mất đi sự trong sạch từ lâu và đã giấu anh như thế không?
_Anh.....
_Em biết mà, chúng ta chia tay đi. Em không xứng đáng với anh, chúng ta chia tay đi
Mark vội lau nước mắt và đứng lên, lần này JackSon không đuổi theo cậu nữa. anh vẫn còn đang lơ mơ với thực tế. và suốt ngày hôm đó anh cứ ngồi mãi ở nơi đó mà thẩn thờ suy nghĩ. Làm sao đây? Anh yêu cậu, yêu cậu lắm nhưng tại sao khi anh nghe câu đó thì anh lại cảm thấy không tin tưởng vào tình yêu của mình, có thật chuyện trinh tiết quan trọng như thế không? Đối với một người bình thường thì có lẽ là không nhưng đối với một trùm băng đảng như anh nếu lấy một người mà người đó đã mất đi sự trong sạch từ trước thì chổ đứng của anh còn ra gì nữa? rồi bọn đàn em của anh sẽ nói rằng anh bị chơi tay trên, anh "xài" hàng dùng rồi. làm sao đây?
Đã ba ngày trời anh không đến tìm cậu, cứ ngồi lỳ trong phòng mà suy nghĩ, không ăn không uống và cả râu cũng không chịu cạo luôn. Có thật chuyện lễ tiết quan trọng hơn cậu không? Anh yêu cậu bằng cái gì? Bằng trái tim hay bằng mắt đây?
Mark ah! Mark ah!....
JackSon mở bừng mắt, đúng rồi! anh yêu cậu bằng trái tim. Anh yêu nụ cười của cậu, yêu cái cách cậu giận dỗi anh, yêu cái cách cậu mắng anh. Anh yêu cậu vì cậu luôn là chính cậu. Chuyện cậu đã bị......thì đó cũng chẳng qua là tai nạn thôi, là tai nạn thôi
_MARK AH!!!!!!!!!!!!!
JackSon vội vã nhảy xuống giường và lái xe xuống nhà cậu, anh nhất địnnh phải nói rõ ràng với cậu. anh sẽ nói rằng "ANH YÊU EM" một lần nữa với cậu và hỏi cưới cậu.
Mark ah! chờ anh! Nhất định em phải chờ anh, anh đã thông suốt rồi
"kKét!"
_MARK AH! ANH YÊU EM, ANH YÊU EM, ANH YÊU EM MARK AH! LÀM VỢ ANH ĐƯỢC KHÔNG? ANH ĐÃ SUY NGHĨ KỸ LẮM RỒI, ANH YÊU EM! ANH YÊU EM
Mark bất ngờ chạy lại ôm chầm lấy anh và nở một nụ cười hạnh phúc. Tuyệt quá! Cậu lại cười rồi. Cậu đang ngồi ở thềm nhà, có phải cậu đang chờ anh không? Cậu chờ anh đến để nói rằng anh vẫn yêu cậu và muốn lấy cậu làm vợ phải không?
_Anh xin lỗi Mark ah! anh đã làm em phải đợi lâu, anh xin lỗi em ah!- anh vừa nói vừa hôn điên cuồng lên mặt cậu
_Hu hu hu! Anh biết không, em sợ lắm! em sợ anh bỏ em, em sợ anh không còn yêu em nữa huh u hu, sao anh không đến tìm em sớm hơn? Sau ba ngày anh mới tới hả? anh biết em chờ anh không? Anh biết em sợ thế nào không? Hu huh u hu
_Anh xin lỗi mà, anh xin lỗi Mark ah! anh xin lỗi, lấy anh đi, làm vợ anh nhé em. Mọi chuyện không vui trước đây của em, chúng ta bỏ qua nhé, chúng ta sẽ sống hạnh phúc với nhau nhé. Anh không quan tâm đến quá khứ đâu, anh yêu em
"BỐP! BỐP! BỐP!"
_HA HA HA! CONGRATULATION! CONRATULATION!!!!!!!
JackSon giật mình khi có hàng loạt tiếng nổ vang lên um trời đất, có chuyện gì vậy? sao mọi người lại đông đủ đến vậy chứ?
_CHÚC MỪNG CON, CON ĐÃ QUA ẢI RỒI HA HA HA HA! BỐ ĐỒNG Ý CHO CON VỚI MARK ĐẤY, HA HA HA AH!
*ngớ người*
_HA HA HA! CHÀO EM, ANH LÀ MUYNG SOO HA HA HA! ANH CHÍNH LÀ ĐẦU TRÒ ĐẤY, KHÔNG NGỜ TINH YÊU CỦA EM VỚI MARK SÂU ĐẬM LẮM LẮM, CHÚC MỪNG EM HA HA HA HA!
_Bày trò?
_Đúng vậy, Muyng Soo huyng kêu em thử anh coi anh có yêu em thật không, đừng giận em nhé, đừng có giận em. Có giận thì giận Muyng Soo hyung ấy
_YA! ANH LÀ AI HẢ? SAO DÁM DỤ DỖ MARK CỦA TÔI HẢ?YAAAAAAAAAAAAA
_JACKSON AH! DỪNG LẠI DỪNG LẠI
_TRỜI ƠI CỨU TÔI VỚI, EM RỂ TÔI ĐÁNH TÔI KÌA TRỜI ƠI
_TÔI THÙ ANH, TÔI THÙ ANH. CHẾT TIỆT THẬT! ANH BIẾT TÔI ĐÃ MẤT ĂN MẤT NGỦ MẤY NGÀY NAY KHÔNG HẢ? CẢ RÂU CŨNG KHÔNG CẠO, KHÔNG TẮM KHÔNG ĂN CƠM KHÔNG UỐNG NƯỚC. TRỜI ƠI LÀ TRỜI TÔI HẬN ANH
End flashback
"WANG JACKSON! ANH ĐÂU MẤT TIÊU RỒI HUH?"
_Ah!
JackSon giật mình khi bị cậu kéo lại thực tế ôi~ cái quá khứ đau thương như vậy thì làm sao anh không hận cái lão dê xồm đó được chứ? Không những bày cái trò ú tim đó mà còn hết lần này đến lần khác đụng chạm vào cậu. Muốn về gặp mặt ah? đừng hòng!
_Không! Anh không muốn gặp mặt hắn ta - JackSon nói giọng bực dọc
"Trời! đến giờ mà anh còn gim cái vụ đó ah?"
_Không phải là người, nói tóm lại là anh không thích và anh không muốn em gặp cái lão dê cụ đó
"Không sợ em giận sao?"
_Sợ !- JackSon gật đầu cái rụp - nhưng có chết cũng cản lại
"Biết rồi, ông xã ngốc! làm việc đi nhé. Em có nấu cho anh món gà hầm sâm đấy. Trưa nay tranh thủ về ăn cơm nhé"
_Biết rồi bà xã
JackSon hí hửng cúp máy xuống. Đấy! Mark tuy dữ là dữ thật nhưng lại rất nghe lời của anh. Chưa bao giờ cậu tự ý quyết định một vấn đề gì cả. luôn hỏi ý anh và tôn trojgn ý kiến của anh. Đúng là một bà xã đảm đang
_BÀ XÃ!!!!!!!!!!!!!!!!ANH YÊU EM!
Nhà JackSon
JackSon ngốc! tới giờ còn ghen với chả tuông! Muyng Soo huynh là anh rể mà cũng sợ! ngốc! thế là không được về nhà rồi
HAPPY BIRTHDAY MARK.
Xin lỗi mn vì hum qua không đăng Chap mới nha . Vì phải vìa quê thăm ông bà nên h mới đăng chap mới đc ^^ mn thôg cảm nha.p
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com