Chương 60: Quan Trạch
Doãn Chính Hàn sinh ra ở khu năm, lúc còn bé cha mẹ đã chết trong một trận bạo động, sau khi cha mẹ chết, một mình Doãn Chính Hàn gian nan sống sót ở khu năm đầy du côn vô lại.
Ở đó, không có pháp luật, không có chính nghĩa, mạnh được yếu thua, nếu muốn sống, chỉ có thể làm người ta phải sợ mình, chỉ có như vậy mới có thể sinh tồn.
Doãn Chính Hàn tuổi nhỏ, không có ai chống đỡ, liền trở thành đối tượng bị người người bắt nạt.
Ngay lúc Doãn Chính Hàn sắp không thể sinh tồn trong địa ngục đen tối kia, một nam nhân xuất hiện, dẫn Doãn Chính Hàn đi. Nam nhân này là một thợ săn tiền thưởng, trước giờ làm nhiệm vụ luôn một thân một mình, không có bằng hữu, cũng không có đồng bạn. Nghe nói trong một lần đi săn bị thể biến dị làm bị thương gương mặt nên luôn mặc áo choàng bịt kín, chưa từng lộ mặt.
Người này thu dưỡng Doãn Chính Hàn, dạy cách làm thế nào sinh tồn trong khu năm ăn thịt người này.
Sau đó, Doãn Chính Hàn thức tỉnh dị năng hệ phong, bị mang đi khỏi khu năm. Doãn Chính Hàn tuy thức tỉnh dị năng, nhưng chung quy không có bối cảnh, hơn nữa dị năng cũng không cao, không thể tiến vào khu một, cuối cùng chỉ có thể giữ lại khu ba, tiến vào học viện quân sự Thanh Đế.
Điền Nguyên Vũ tựa vào giường, lạnh nhạt nhìn tư liệu trên quang nảo, từ đầu tới cuối không có chút biểu tình nào.
Thực bình thường, tư liệu không có bất cứ điểm nào khác lạ. Nhưng quá bình thường ngược lại lại càng làm Điền Nguyên Vũ cảm thấy nguy hiểm.
Cậu cũng sinh ra ở khu chạy nạn, ở thời tận thế, khu chạy nạn so với khu năm còn khủng bố hơn nhiều, cậu tự nhiên biết sinh tồn ở đó khó khăn cỡ nào.
Doãn Chính Hàn tuổi nhỏ, lại còn không có bất cứ năng lực nào tự bảo vệ mình, sao có thể sinh tồn ở khu năm một thời gian dài như vậy vẫn không chết?
Sau khi thức tỉnh dị năng hệ phong liền được đưa đi, không trải qua thực chiến, không có tinh hạch, Doãn Chính Hàn làm thế nào nâng dị năng lên tới cấp ba mươi? Cấp ba mươi, bậc sĩ*, nếu Doãn Chính Hàn có thể đột phá thì sẽ tiến vào bậc huyền*. Tốc độ như vậy, ngay cả bản thân Điền Nguyên Vũ cũng không dám cam đoan có thể làm được.
* sĩ, nhân, thổ, huyền, không, vô, huyễn, hoàng, hư, phá
Còn người cha kia nữa.
Ánh mắt Điền Nguyên Vũ phóng tới thông tin người cha nuôi của Doãn Chính Hàn trong tư liệu. Chỉ mấy từ ngắn ngủn. Không hề có ghi chép. Điểm duy nhất nhắc tới là người cha nuôi này của Doãn Chính Hàn là một thợ săn tiền thưởng, trước nay làm nhiệm vụ luôn đi một mình, không tổ đội với người khác. Gương mặt bị thương biến dị nên luôn trùm áo khoác, chưa ai thấy được bộ dáng của người này.
Thầm vẽ một cái vòng chú ý thật to lên người cha nuôi này của Doãn Chính Hàn, Điền Nguyên Vũ tắt tư liệu Doãn Chính Hàn, mở phần tiếp theo.
Quý Sĩ Lâm.
Quý Sĩ Lâm, con trai của một quý tộc bậc trung ở khu hai, vài năm trước mẹ bị bệnh chết.
Con nối dòng của quý tộc? Kia vì sao lại học trường khu ba? Gương mặt than của Điền Nguyên Vũ xuất hiện một mạt tình tự gọi là nghi hoặc.
Tiếp tục kéo xuống, một gương mặt bị phóng đại đột nhiên xuất hiện trên màn hình, hơn nữa còn có một dòng chữ thật to được để trong ngoặc làm gương mặt Điền Nguyên Vũ cứng đờ.
Quý Sĩ Lâm nói dễ nghe là con nhà quý tộc, nhưng nói trắng ra thì chỉ là một đứa con riêng. Quý Sĩ Lâm là kết quả của cha anh ta trong một lần say rượu, ông ta vốn không nghĩ sẽ có đứa con này, lần đó ông ta cho mẹ Quý Sĩ Lâm một số tiền rồi thong dong bỏ đi. Mà người phụ nữ này cũng không phải người hiền lành, bà ta lén giấu gen của cha Quý Sĩ Lâm, sau đó dung hợp với mình, cũng vì thế mới có Quý Sĩ Lâm.
Bà biết lập tức đi tìm nam nhân kia chính là tự tìm đường chết, vì thế lén mang theo Quý Sĩ Lâm trốn đông trốn tây, mãi đến khi Quý Sĩ Lâm trưởng thành mới dẫn Quý Sĩ Lâm đi tìm nam nhân kia.
Quý Sĩ Lâm xuất hiện làm người nọ choáng váng, nhưng sau một loạt kiểm tra chứng minh Quý Sĩ Lâm thật sự là con ông, nam nhân chỉ có thể tiếp nhận.
Nhưng người vợ nguyên phối của ông cũng không phải người dễ chọc, ngoài mặt hiền lương thục đức tiếp nhận Quý Sĩ Lâm, nhưng trong lòng lại hận tới nghiến răng. Pháp luật Lam tinh bảo hộ tuyệt đối cho đứa nhỏ vị thành niên, nữ nhân kia không thể động Quý Sĩ Lâm, chỉ có thể đánh chủ ý lên mẹ Quý Sĩ Lâm. Không tới một năm sau, mẹ Quý Sĩ Lâm vốn có bệnh liền 'ngoài ý muốn' chết đi.
Mà Quý Sĩ Lâm không quá vài năm cũng bị nữ nhân kia đẩy xuống khu ba, tự sinh tự diệt.
Thân phận quý tộc của Quý Sĩ Lâm sớm không phải bí mật, vì thế trong học viện có không ít người truy đuổi nâng đỡ, nhưng, chuyện con riêng lại không có ai biết. Dù sao, ở một nơi có hôn nhân trung thành tuyệt đối với bầu bạn như Lam tinh, sự tồn tại của con riêng còn kém hơn người khu năm.
'Vợ! !' Một chữ đỏ chót thật to xuất hiện trên màn hình.
'Quý Sĩ Lâm này không phải thứ tốt, tránh xa một chút! ! !'
Hóa ra là vậy. Điền Nguyên Vũ tắt quang não, nhàn nhã tựa vào đầu giường, ngây ngô nhìn trần nhà, trong lòng cũng hiểu đại khái.
Ngồi một hồi, cảm thấy có chút đói bụng, Điền Nguyên Vũ chậm rãi ngồi dậy, xuống giường.
Vừa mới đứng vững chuẩn bị ra ngoài thì sắc mặt đột nhiên trắng bệch, nặng nề ngã xuống giường, một tay dùng sức bấu chặt ngực.
Kéo lại bức màn kim loại trí năng, chặn đi ánh sáng, cả căn phòng chìm trong bóng tối. Điền Nguyên Vũ yếu ớt ngồi trên giường, cúi đầu, một tay đè ngực. Sợi tóc hỗn loạn rũ xuống mặt, chỉ lộ ra đôi môi hơi mím cùng nửa gương mặt tái nhợt.
Thật lâu sau, theo cơn đau đớn từ ngực truyền tới khắp toàn thân tán đi, cơ thể vừa khôi phục lại bắt đầu khó chịu cùng mệt mỏi.
'Dị năng cạn kiệt sao?' Điền Nguyên Vũ mím môi, hô hấp có chút nặng nề. Đã bao lâu rồi không có cảm giác này, nó vẫn hệt như trước, thực chán ghét.
Mặc kệ nói thế nào cũng phải cố gắng. Điền Nguyên Vũ chậm rãi buông lỏng tay, muốn thử đứng dậy.
Thân thể này quá yếu ớt, không thể lập tức thừa nhận dị năng của cậu.
'Tít! Tít!' Quang não truyền tin tới, Điền Nguyên Vũ liếc mắt nhìn một cái, không biết.
Bình phục hô hấp, sau đó điều động dị năng hệ mộc trong cơ thể để sắc mặt mình không còn quá khó coi, tiếp đó mới nhấn tiếp nhận.
"Nguyên Vũ! Chào nhóc!" Một nam nhân xuất hiện trên màn hình giả lập, mái tóc mềm mại vàng nhạt, ánh mắt cười cong cong, bộ dáng làm người ta cảm thấy thực thoải mái, thực sạch sẽ.
Điền Nguyên Vũ nhàn nhạt nhìn người nọ, cũng không vì biểu cảm thân thiết vui sướng của đối phương mà có chút dao động nào.
"Chắc Nguyên Vũ vẫn chưa biết tôi là ai đi?" Giống như nhận ra sự lạnh nhạt của Điền Nguyên Vũ, nam nhân không chút hờn giận, vẫn tươi cười như cũ, bên khóe môi là hai lúm đồng tiền, thoạt nhìn đặc biệt đáng yêu.
"Nguyên Vũ, tôi là Quan Trạch, là bầu bạn của Kim Vũ Trì."
Kim Vũ Trì = chú Kim Mẫn Khuê = chú mình.
Bầu bạn của chú mình = ? ?
Trong đầu đảo qua một vòng, Điền Nguyên Vũ lãnh tĩnh gật gật đầu: "Chào thím hai."
"A! Lần trước không được gặp Nguyên Vũ, vẫn luôn cảm thấy đáng tiếc." Quan Trạch nhìn Điền Nguyên Vũ dẩu mỏ: "Giờ được gặp Nguyên Vũ chân thật, đúng là đáng yêu."
'Đáng yêu?' Điền Nguyên Vũ mặt than nghiêng đầu, dùng từ không đúng đi? Hẳn là đọc sách ít, trước kia đọc sách có một từ nói thế nào nhỉ?
Thất học!
Vì thế, lần đầu tiên gặp mặt, Điền Nguyên Vũ liền cho Quan Trạch một đánh giá thực ngắn gọn.
"Nguyên Vũ không tới lớp à?"
"Không muốn đi." Khóa dị năng, thực nhàm chán.
"Nguyên Vũ không thể như vậy, trốn học là không đúng." Quan Trạch giống như đang dỗ dành đứa nhỏ nghiêm túc giáo dục Điền Nguyên Vũ.
"..." Ngốc muốn chết. Mặt không chút biến sắc.
"Nếu Nguyên Vũ không tới lớp thì ra đây đi." Quan Trạch chuyển đề tài, cười hì hì nhìn Điền Nguyên Vũ: "Giờ tôi đang ở trước cổng học viện của nhóc này."
"Làm gì?" Ngốc ngốc mở miệng.
"Ra ngoài chơi, dù sao hiếm lắm tôi mới tới khu ba, đi mà đi mà! Nguyên Vũ cũng không có gì làm mà, đúng không?"
"..." Có chuyện làm, phải dưỡng thương.
"Tốt lắm! Quyết định vậy đi! Tôi chờ nhóc trước cổng trường, mau ra." Không để Điền Nguyên Vũ có cơ hội nói chuyện, Quan Trạch đã nhanh lẹ tắt quang não.
Nhìn quang não bị ngắt, Điền Nguyên Vũ hé miệng, mặt than tắt quang não, bắt đầu chậm rì rì thay quần áo.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com