Phần Không Tên 6
"Muốn ăn gì thì tự kêu"-An Hỷ Duyên gọi phục vụ đem đến cái gạt tàn sau đó tự mình châm thuốc.
Huệ Lân nhìn menu, những món này nàng chưa từng ăn qua nhưng khi lướt đến giá tiền thì không dám gọi.
Thấy coi bé chậm chạp, thậm chí đến trang sau cũng chưa hề có ý lật qua, An Hỷ Duyên lấy menu từ trong tay cô bé, vẫy gọi phục vụ mang ra vài món mà bản thân cô cho rằng cũng không tệ cùng với 2 tách cà phê.
"Bánh ga-tô nơi này mùi vị cũng không tệ, em nhớ nếm thử"-An Hỷ Duyên thập phần thả lỏng ngả người ra sau tựa vào thành ghế, mà Huệ Lân thì cứng nhắt ngồi thẳng lưng, tại đây đánh giá khung cảnh lạ lẫm, trong tay vụng trộm sờ túi tiền, chắc à cũng đủ trả một phần ăn,
An Hỷ Duyên không biết nàng đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy cô bé này thật hướng nội, tính cách thật không thú vị, hản là qua mấy ngày cô cũng sẽ chán nàng thôi, giống như vô số tiểu bạch kiểm mà cô từng bao nuôi.
"Em tên là gì ?"-Tại quán bar cô đã hỏi cô bé một lần nhưng nàng vãn chưa trả lời cô.
"Em tên là Huệ Lân"-Có chút quẫn bách, ánh mắt không biết nên đặt ở đâu, cuối cùng cô hé chỉ biết nhìn chằm chằm cái lọ hoa nhỏ trên bàn.
"Hả Xăng Xăng gì ?" An Hỷ Duyên mang theo điếu thuốc chống cằm, cười cười.
"Không phải ạ"-Huệ Lân lấy ra điện thoại, rồi đánh tên cô bé đưa cho Hỷ Duyên nhìn.
"Haha, nhìn thật lỗi thời, em đào cái lên từ đất à ?"-An Hỷ Duyên nhìn chiếc điện thoại cũ trong tay, cũ đến rớt cả màu sơn, kiểu dáng thì là của mấy chục năm về trước, những chiếc smartphone bây giờ chắc phải gọi bằng củ tổ.
"Ở chợ đồ cũ"-Huệ Lân mím môi đưa tay giành lại điện thoại.
An Hỷ Duyên Nhìn cô bé chăm chăm, thế nhưng cô bé chỉ cúi đầu, vẫn chưa dám nhìn vào mắt cô.
"Nhà em làm nghê gì ?"-Hiện tại gia đình công nhân cũng không đến nỗi dùng điện thoại kiểu này.
Huệ Lân lấy lại điện thoại, nhìn cũng không guống như có ý định muốn trả lời vấn đề của Hỷ Duyên đưa ra, vừa vặn đồ ăn cùng cà phê được mang đến, rốt cuộc giảm bớt chút bàu không khí im lặng.
"Em ăn đi, chị sợ béo, đã lâu không có ăn đồ ngọt"-An Hỷ Duyên cắt ta một phàn bánh đưa đến trước mặt cô bé.
Huệ Lân cắn một miếng bánh sau đó ngẩn lên nói.
"Chị thậ không béo đâu"
"Haha, em đừng dụ dõ chị, tuổi chị đã không còn trẻ, lỡ mà béo lên thì rất khó giảm cân"-An Hỷ Duyên dập tắt điếu thuốc rồi ném vào gạt tàn.
"Chị ơi bánh này ngon lắm-Huệ Lân cái miệng nhỏ ăn rồi lại ăn, bánh ga-tô dường như là cái bánh ngon nhất nàng từng được ăn.
Nhìn cô bé hài lòng, An Hỷ Duyên có chút tò mò.
"Thật là ngon đến vậy ?"
"Vâng, chị nếm thử đi"-Huệ Lân cắt một khói bánh nhỏ đặt vào trong dĩa, ý muốn mời cô ăn, kết quả An Hỷ Duyên kéo tay nàng hôn tróc một cái, sau đó cúi xuống một đường ăn hết cái bánh ga-tô cii bé cắt cho, ăn xong còn lấy lưỡi liếm kem dính trên môi.
"Ừ, đúng là ngon thật"
Huệ Lân xấu hổ thu hồi aty, tiếp thục cúi đầu yên tĩnh ăn, nàng sẽ không cùng chị ta chủ đồng tìm chuyện để nói nữa.
An Hỷ Duyên cũng không biết cùng cô bé nữ sinh thì nên tìm chủ đề gì để trò chuyện cho đúng, đơn giản tựa lưng trên ghế, hứng thú quan sát cô bé ăn, kia hình ảnh này thật đẹp.
Từ trong nhà hàng đi đến chỗ đạu xe của An Hỷ Duyên cũng không xa, ngồi ở trên xe, Huệ Lân móc tiền lẻ trong túi đưa cho An Hỷ Duyên.
"Làm sao a ?"-An Hỷ Duyên nhíu kayf.
"Tiền đồ ăn ạ. Em chỉ giúo chị bê rượu, chị lain mua cho em quần áo còn mang em đi ăn, em nghĩ..."-Nàng còn chưa nói xong An Hỷ Duyên đã chen vào.
"Vậy em còn muốn đi đâu nữa ?"-Cô nghiền ngẫm cười
Huệ Lân bị nhìn đỏ mặt, trong đầu thoáng cái nghĩ đến đêm hôm đó tại khách sạn, không đợi nàng suy nghĩ nhiều, An Hỷ Duyên hôn nàng.
Thân thể cô bé trong nháy mắt trở nên cứng ngắt, lúc này đang ở trên ở trạng thái cực kì tỉnh táo cũng bị chị ta hôn, não bộ Huệ Lân sớm nổ tung.
An Hỷ Duyên cười lấy chỉ vào môi nàng.
"Em thả lỏng chút, hàm răng không cần phải cắn chặt, này là lần đầu hôn sâu ?"-Huệ Lân gật đầu, con mắt không dám tin nhìn cô, hai má nóng như đang bị thiêu cháy.
"Haha, em trả công cho chị rồi đó, tiền kia đút lại vào trong túi đi"-An Hỷ Duyên lại hôn lên môi cô bé lần nữa, lần này rút kinh nghiệm nên cô không quá mãnh liệt, từ từ từng chút thâm nhập vào trong.
"Hôn môi thôi cũng chia ra rất nhiều loại, đơn giản nhất chính là dùng môi nhẹ nhàng lướt qua"-Dứt lời, cô nhẹ nhàng đem môi dán lên môi cô bé, sau đó lại rời đi.
"Nhàn nhạt, thích hợp với các em kiểu người chưa từng có mối tình đâu. Mà chị của em thì lại thích kiểu mãnh liệt bá đạo giống thế này cơ"-Nói xong, An Hỷ Duyên ôm cổ Huệ Lân, tách môi nàng ta, hầu như đem môi của nàng tất cả đều chiếm lấy, một cái lưỡi tinh xảo xâm nhập nhật bên trong, tuỳ ý gây náo loạn.
Ngay thời điểm Huệ Lân thiếu chút nữa thì bị hôn đến tắt thở, An Hỷ Duyên buôn lỏng nàng, nhìn cô bé mặt đỏ thở phì phò, cười khúch khích.
"Trong thời gian hôn thì đừng thở"-Không đợi Huệ Lân ổn định hô hấp, An Hỷ Duyên lại hôn lên, mới có như vậy làm sao cô có thể buông tha cho nàng, nhưng lần này cô không dùng lưỡi nữa mà chuyển sang trò gậm mút, cắn nhẹ moii cô bé, sau đó tìm lưỡi để mút vào, thẳng cho đến khi Huệ Lân phát ra âm thanh khoa chịu mới chịu dừng lại.
An Hỷ Duyên tay dọc theo ngực cô bé mà chậm rãi tiếng duống dưới, trượt tới chỗ hai tay đùi của cô bé, cách quần jean vuốt ve.
"Cô bé của em thế nào lại ướt"
Huệ Lân nghĩ muốn mau chết quách cho xong, không chỉ thiếu chút nữa bị hôn tắc thở, hiện tại toàn thân nàng chỗ hào cũng có cảm giác khí chịu, không thể nói rõ, chính là từ trong đáy lòng xao động bất an, thật sự khó chịu, thế nhưng cô bé không biết làm thế nào để chấm giứt loạt khó chịu này.
An Hỷ Duyên thấy cô bé bị mình hôn đến ý loạn tình mê, khoé miệng dương lên, lại cố ý đế gần kề ben tai cô bé nhẹ giọng thì thầm.
"Em có khí chịu không ?"
Bởi vì bản thân cũng là phụ nữ cho nên An Hỷ Duyên hoàn toàn thấu hiểu cảm giác của cô bé, mà tại sao cô cũng có cảm giác đó, mặc dù cô không biết bản thân mình cod thật hay không đã trở nên như thế này, cũng chưa từng xem qua cảnh phụ nữ cùng phụ nữ làm tình như thế nào, nhưng cô cũng biết cách làm cô bé này hết khó chịu lại chuyển sang thoải mái. Chỉ sợ cô bé kia không chịu. Nghiz vậy cô liền cườu hôn cô bé một cái nữa rồi ngồi ngay ngắn lại, khởi động xem rời đi
Huệ Lân không để cô chở về tận nhà mà bảo cô thả ở đầu đường, nếu như nàng bị hàng xóm nhìn thấy từ trên xe người khác đi xuống, khẳng định sẽ đồn lung tung.
"Này em chờ chị một chút"-An Hỷ Duyên thấy nàng chuẩn bị xuống xe liền gọi nàng, từ phía sau chỗ ngồi cầm ví tiênd, bên trong rút tiền đưa cô bé.
"Em bình thường thích ăn cái gì ngon thì tự mua ăn"
Huệ Lân nhíu mày, nếu như bản thân nhận lấy, thì có thể trang trải cuộc sống một tháng.
An Hỷ Duyên trực tiếp tiền vào túi áo nàng, cười nói.
"Chúng ta chưa phải quan hệ bao nuôi, em không cần phải cảm thấy xấu hổ, chị là muốn thưởng cho em, hôm nay em đã làm chị rất vui"
Nghe xong lời của cô, thân thể Huệ Lân lập tức cứng ngắt, tiền đặt trong túi như những cục than dỏ lửa, thang nóng đến làm cô bé phát sợ, thế nhưng nghĩ lại người phụ nữ trước mặt ngay từ đầu đã biểu hiện ra mục đích của chị ấy, vì thế chỉ có bản thân mình là quấn quýt
Huệ Lân không nói gì, sắc mặt không tốt lắm đi xuống, An Hỷ Duyên mở cửa xe nói.
"Huệ Lân"-Cô bé quay đầu lại, cô ôn nhu cuòi.
"Sau này em đừng đến chỗ đó bán rượu nưaz, rất loạn, cuối tuần buổi chiều lúc 3 giờ, chị ở chỗ này đợi em"
Huệ Lân gật đầu, cô bé cho rằng chị ấy đối với nàng quan tâm mới nói vậy, trong tư tưởng cũng dễ chịu một chút.
Trong xe An Hỷ Duyên cười rồi vẫy tay, sau đó rất nhanh lái xe đi khỏi, Huệ Lân ôm balo suy nghĩ, từ một sự việc ngoài ý muốn, kết quả giờ lại phát triển đến một mức khác trầm trọng hơn, cô bé có thể nghỉ làm sao ? Thế nhưng nghỉ làm thì cô bé có thể xin được việc ở đâu nữa, nàng không cam tâm cứ như vậy ở cái con hẻm nhỏ này sống cả đời, nàng muốn xem thế giới rộng lớn kia.
Nếu là nàng đã chọn chọn con đường này, thì không có lý do gì đề dừng lại, Huệ Lân chậm bước đi. Nhìn lại xon đường mình chọn, nàng phải tự nhắc nhở mình rằng nó chông gái đến thế nào.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com