Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 47 : Thẳng thắn

Giờ Điền Chính Quốc đã càng ngày càng quen với công việc rồi.

Tuy cậu không phải người thông minh bẩm sinh, nhưng làm việc lại rất nghiêm túc cẩn thận và nỗ lực, cho nên cậu rất chịu khó học hỏi, giờ đã càng ngày càng có dáng vẻ của một trợ lý bên cạnh Kim tổng rồi. Buổi chiều Kim Thái Hanh còn có hẹn, cậu liền ở bên cạnh nghiêm túc ghi chép, ghi chép xong còn cẩn thận sửa lại một lần rồi mới đưa cho Kim tiên sinh duyệt.

Bánh Bao thì chơi cả ngày.

Cho nên bé đã ngủ say trên đường về, cái mũi còn hếch lên như rùa. Điền Chính Quốc một tay bế bé, tay kia cầm ly sữa, là Kim tiên sinh bảo người chuẩn bị. Kim Thái Hanh đi bên cạnh cậu, rũ mắt nhìn con gái mình, đồng thời còn đặt tay trên lưng Điền Chính Quốc.

Tai Điền Chính Quốc lại hơi đỏ lên, tiếng nói chuyện thanh cũng nhỏ hơn bình thường một chút.

Trái tim cậu luôn đập rất nhanh, cảm xúc cũng lâng lâng, giống như mỗi bước đều đi trên bông vậy. Cậu biết là mình phải cho Kim tiên sinh một đáp án, không thể cứ kéo dài được. Cậu thích Kim tiên sinh, Kim tiên sinh cũng đối xử với cậu rất tốt, dù tương lai có không rõ ràng thì cậu cũng muốn thử một chút.

Bánh Bao được bế lên giường nhỏ của mình, Điền Chính Quốc đắp cho bé một tấm chăn mỏng.

Kim Thái Hanh ở bên cạnh dọn dẹp mấy thứ đồ cho trẻ em như phấn rôm cùng tã, trên trán còn có chút mồ hôi: "Thì ra việc thay tã này cũng không đơn giản......"

"Như vậy đã là tốt rồi ạ, vì bé mệt nên không làm ầm ĩ." Điền Chính Quốc cười, ở phương diện chăm sóc trẻ nhỏ này, cậu có kinh nghiệm hơn Kim tiên sinh nhiều, "Phải thay tã liên tục nếu không bé sẽ dễ bị hăm, chỉ cần thay thêm một năm thôi mà bé sẽ tự biết làm rồi......"

Kim Thái Hanh gật gật đầu.

Giờ ba bữa cơm họ đều ăn cùng nhau, cho nên tiếp theo nên tới phòng ăn rồi. Điền Chính Quốc rửa sạch tay, cũng không định đi nhanh như vậy, bởi vì cậu cứ cảm thấy nói chuyện với Kim tiên sinh ở phòng ăn có thể sẽ căng thẳng hơn chút. Tuy Kim Thái Hanh là chủ nhân Kim gia, nhưng những việc bình thường anh vẫn tự làm. Lúc Điền Chính Quốc rửa tay, anh liền tranh thủ che màn lại cho Bánh Bao.

Điền Chính Quốc nhìn nhìn mình trong gương.

Omega thanh tú, dù không hề trang điểm nhưng gương mặt vẫn trắng nõn. Vì thời gian này sống rất vui vẻ nên thực ra Điền Chính Quốc còn mập hơn một chút, nhìn có vẻ rất mượt mà. Cậu còn trẻ, đương nhiên không có nếp nhăn, môi cũng là màu hồng phấn tự nhiên. Cảm xúc có hơi căng thẳng nên Điền Chính Quốc chỉnh lại tóc trên thái dương để nhìn chỉn chu hơn chút.

Kim Thái Hanh đã che màn xong.

Bánh Bao yên lặng ngủ bên trong, tay nhỏ nắm thành nắm đấm, gương mặt tròn múp thịt vô cùng đáng yêu.

Dù trong lòng Alpha đang băn khoăn, nhưng nhìn con gái mình, anh vẫn mỉm cười.

"Kim tiên sinh......" Điền Chính Quốc thấp thỏm bước ra.

"A, ừ? Mình đi thôi em, tại anh thấy bé ngủ say quá." Kim Thái Hanh cười cười, Điền Chính Quốc tới gần khiến mùi hương hoa lan cũng nồng đậm hơn. Giờ mỗi ngày anh đều có thể ngửi thấy mùi huông này, cho nên cũng không hề mất khống chế như ban đầu, nhưng vẫn mê luyến như trước, "Điền Chính Quốc, tối nay anh......"

"Kim tiên sinh, em, em có lời muốn nói với anh."

Điền Chính Quốc bước tới trước mặt anh.

Cậu ngước mắt nhìn Alpha, trong ánh mắt mang theo căng thẳng, nhưng cũng có cả tình yêu, thấp thỏm như một học sinh lần đầu tỏ tình. Nếu Kim Thái Hanh nhìn thấy ánh mắt này vào lúc khác, chắc chắn tim anh sẽ rung động, nhưng giờ phút này lại bỗng nhiên căng thẳng, giống như bị ai đó bóp mạnh vậy.

"Là chuyện lúc trước mà Kim tiên sinh nói đó."

Omega đã xấu hổ đến mức lông mi cũng run rẩy, nhưng cậu vẫn lấy hết can đảm duỗi tay, kéo lòng bàn tay Alpha: "Em...... em nguyện ý."

Trái tim Kim Thái Hanh kinh hoàng, trong não anh không hề có cảm xúc vui mừng, tất cả đều là áy náy cùng lo sợ. Nhưng anh vẫn ôm Điền Chính Quốc vào ngực, bởi vì anh là Alpha, anh hẳn là nên chịu toàn bộ trách nhiệm.

"Kim tiên sinh, em thích anh."

Điền Chính Quốc nhẹ giọng nói, chỉ cảm thấy gương mặt, lỗ tai đều nóng bỏng một mảnh, "Bánh Bao, Bánh Bao  cũng thích anh."

Alpha siết chặt cánh tay.

Nếu không nhìn vẻ mặt lúc này của Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc sẽ không phát hiện ra chuyện gì khác thường.

Cậu là một Omega nhút nhát, nhưng chuyện nên nói thì vẫn sẽ nói: "Trước kia, em vẫn luôn cảm thấy em là một kẻ vô cùng xui xẻo, cuộc sống của em chẳng hề có một chút hy vọng nào...... em nuôi Bánh Bao một mình, cũng không muốn tìm hiểu những người khác, chỉ muốn đơn giản sống như thế cả đời. Nhưng từ khi gặp Kim tiên sinh, dường như mọi thứ đã thay đổi, ngày nào em cũng thật vui vẻ. Em biết em rất bình thường, thực ra em không xứng với Kim tiên sinh. Nhưng......"

Đôi mắt ướt át lại tràn ngập kiên định ngẩng lên, Điền Chính Quốc nhìn về phía Kim Thái Hanh: "Em thích Kim tiên sinh."

Kim Thái Hanh nhìn cậu, anh mím chặt môi.

Điền Chính Quốc kinh ngạc, cậu ngơ ngác chớp mắt.

Sao, sao lại là phản ứng này?

Rõ ràng trước đó, là Kim tiên sinh ôm cậu, nói muốn cùng nhau tạo thành một gia đình mà?

Kim Thái Hanh càng ôm chặt cậu vào ngực: "Điền Chính Quốc...... anh biết, anh cũng thích em."

"Kim tiên sinh?"

Đầu ngón tay Alpha bắt đầu khẽ run rẩy, sắp đến khoảnh khắc thừa nhận kia, anh vẫn sợ hãi, sợ hãi đến mức phải hít sâu một hơi mới có dũng khí nói chuyện: "Anh yêu em, cũng yêu Bánh Bao, có thể trở thành người một nhà với cha con em là chuyện may mắn nhất đời anh......"

"Nhưng, Điền Chính Quốc, anh đã làm sai một việc."

"Xin em tha thứ cho anh......"

Vẻ mặt Điền Chính Quốc càng ngơ ngác.

Làm sai?

Từ khi quen biết Kim tiên sinh tới nay, Alpha đều rất trầm ổn nho nhã, anh đâu có làm sai chuyện gì đâu?

"Là ý gì ạ?"

Giọng Kim Thái Hanh đã hơi run rẩy, "Hai năm trước, anh từng đến Sao Mai Tinh."

Trái tim Điền Chính Quốc đột nhiên nhảy dựng, ngay sau đó lại tĩnh mịch như đã ngừng đập, phải mất vài giây nữa mới tiếp tục hoạt động. Nghe thấy tên tinh cầu kia, cậu hoảng hốt chớp chớp mắt, trong não chợt xuất hiện một dự cảm rất buồn cười. Cậu không muốn tin tưởng, nhưng có đôi khi sự việc lại chẳng hề như mong muốn

"Anh...... đã gặp một chuyện ngoài ý muốn ở đó, sau khi tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện. Anh không nhớ gì hết, mãi cho tới khi biết chuyện của em......"

"Là...... ý gì?" Giọng Điền Chính Quốc bắt đầu nghẹn lại.

"Điền Chính Quốc, xin lỗi em." Kim Thái Hanh thở ra một hơi, hốc mắt anh không thể khống chế được mà đã ươn ướt, "Kẻ làm hại em kia, chính là anh."

Thân thể mềm mại ngã xuống, nếu không phải Alpha ôm, Điền Chính Quốc chắc chắn đã nằm liệt dưới đất. Cậu không thể tin tưởng, chỉ cảm thấy tất cả đều thực vớ vẫn. Sao có thể chứ? Kim tiên sinh là một người giỏi giang như vậy, thân phận cao quý như vậy, sao có thể phạm tội cưỡng gian được? Cậu không nhớ rõ chuyện đêm đó, nhưng lúc này hình ảnh của hai người đó đã chồng lên nhau, thật sự tương tự. Đúng vậy, Alpha kia cũng cao lớn cường tráng như Kim tiên sinh, rất giống Kim tiên sinh......

"Không thể...... không thể nào, Kim tiên sinh, anh đừng nói đùa." Điền Chính Quốc rơi nước mắt, không ngừng lắc đầu, "Không phải mà."

"Xin lỗi, xin lỗi em......" Nước mắt Kim Thái Hanh cũng rơi xuống, nóng rát, "Là anh, người hôm đó cường bạo em là anh, Bánh Bao cũng là con anh."

Điền Chính Quốc khóc thảm thiết.

Cậu nhìn vào gương, tất cả tươi cười lúc trước đều đã biến dạng. Nước mắt rào rào rơi xuống, cậu không thể tin nổi mọi chuyện lại thành ra thế này. Cảm xúc như bị kéo về hai năm trước kia, cái ngày cậu bị cường bạo, bị xé rách, lại bị vứt bỏ ngay đêm ấy. Cậu có thế nào cũng không dám tin người đó là Kim tiên sinh, nhưng Bánh Bao....

"Không phải, Bánh Bao là con của một mình em, không phải của Kim tiên sinh...." Cậu khóc đến khàn giọng, còn cố gắng lắc đầu phủ nhận hết thảy những chuyện này, "Không phải, Kim tiên sinh, không phải......"

"Điền Chính Quốc....."

"Anh bị người ta chuốc thuốc, em biết đó, anh bị mắc chứng thiếu hụt tin tức tố mà, trước khi gặp em, anh thậm chí còn không phải là một Alpha hoàn chỉnh."

"Ý anh là, anh đã từng gặp em sao?"

"Đúng vậy." Kim Thái Hanh lau nước mắt cho Điền Chính Quốc, lòng đau như bị dao cắt, "Điền Chính Quốc, anh xin lỗi...... xin lỗi."

Omega đau đến tê tâm liệt phế.

"Anh không muốn giấu diếm em nữa, cũng không muốn lừa dối em...."

"Cho nên, Kim tiên sinh......" Điền Chính Quốc nghẹn ngào, giống như nói một câu thôi cũng đã hao hết sức lực, "Là vì, là vì Bánh Bao, vì áy náy, nên anh, anh mới muốn đền bù ư?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com