Die.
[Ooc, hư cấu] . Sản phẩm của trí tưởng tượng -
Chap: 1/1
_______&________.
Từ ngày Bách mất, Công không còn ra khỏi căn phòng đó nữa.
Căn phòng vẫn như cũ.
Giường chưa gấp.
Cửa sổ khép hờ.
Không khí đọng lại, nặng như thể ai đó vừa rời đi nhưng chưa kịp mang theo hơi thở của mình.
Cuốn sổ nằm trên bàn.
Mép giấy cháy sém.
Trang đầu tiên gần như không còn chữ, chỉ có dấu hôn.
Nhiều đến mức không đếm nổi.
Mực lem, son bệt, in chồng lên nhau như ám ảnh.
kiss
kiss
KISS
kiss
K̷I̷S̷S̷
Những dòng chữ không thẳng hàng.
Có dòng nghiêng.
Có dòng run.
Có dòng như bị ấn mạnh đến rách giấy.
Một vệt máu bị quẹt ngang trang.
Không phải giọt.
Là một đường dài, loang ra như sóng vỗ, đỏ sẫm, kéo lê chữ theo nó.
Bên dưới, thời gian được ghi lại, nhưng không giống thời gian.
00:02
[Không thời gian]
01001011 01001001 01010011 01010011
N L Z Z J...
ƨƨıʞ
Công không nhớ mình đã lật sang trang tiếp theo từ lúc nào.
Chỉ thấy những nét vẽ nguệch ngoạc xuất hiện dày đặc hơn.
Như ai đó không viết, mà cào.
Bôi đậm.
Gạch xoá.
Chồng chữ lên chữ.
Hôm nay ngày buồn tháng xấu
Kính cẩn cầu xin tinh oan cắt gọn
Ái luyến hóa không
Phong long tiêu tán
Đào hoa tiêu trừ
Thiên môn chứng giám
Trời cao nhân từ
Dung nhan tuấn tú
Tướng mạo uy phong
Tâm cơ hèn nhát
Có mà như không
Ông tơ bà nguyệt
Ái lực vô biên
Xin cho được sớm
Đứt đoạn tình duyên
Hôm nay ngày buồn tháng xấu
Kính cẩn cầu xin tinh oan cắt gọn
Ái luyến hóa không
Phong long tiêu tán
Đào hoa tiêu trừ
Thiên môn chứng giám
Trời cao nhân từ Dung nhan tuấn tú
Tướng mạo uy phong
Tâm cơ hèn nhát
Có mà như không
Ông tơ bà nguyệt
Ái lực vô biên
Xin cho được sớm
Đứt đoạn tình duyên
Mực ở đoạn lặp thứ hai đậm hơn.
Nặng tay hơn.
Như thể người viết đang mất kiên nhẫn.
Hoặc đang cầu xin trong tuyệt vọng.
Ngay tại rìa cháy, có những ký tự như bị gió thổi lệch, viết bằng tay run:
42 41 43 48
Bên cạnh là chú thích nguệch ngoạc, gần như lời cầu khẩn:
"đừng đọc xuôi."
Lật gương.
Đọc ngược.
Đổi hệ.
Hex -> ASCII
42 -> B
41 -> A
43 -> C
48 -> H
Tên hiện ra ngay trước khi giấy vụn thành tro:
B A C H
Ai đó sợ viết thẳng tên,
nên để lửa viết thay.
Trang cuối cùng.
Thời gian bị khoanh tròn.
Mực chảy ra ngoài con số.
Như thể chính nó cũng không tin mình đúng.
11:00
Thời gian sai.
Không khớp.
Không liền mạch.
00:02 chưa từng trôi qua, nhưng 11:00 đã ở đó.
Bên dưới là đoạn chữ cuối cùng.
Hôm nay đêm cạn hơi người
Kính cáo cửa âm chưa khép
Môi chạm môi, hồn chạm hồn
Máu thay mực, giấy thay da
Xin cho tên đã mất
Không nghe tiếng gọi
Xin cho người ở lại
Không còn nhớ cách thở
Nếu lửa còn ấm
Xin đừng tắt
Nếu môi còn đỏ
Xin đừng hôn
K̷h̷ó̷a̷ ̷t̷ê̷n̷ ̷n̷g̷ư̷ờ̷i̷ ̷đ̷ã̷ ̷c̷h̷ế̷t̷
C̷ắ̷t̷ ̷đ̷ứ̷t̷ ̷đ̷ư̷ờ̷n̷g̷ ̷q̷u̷a̷y̷ ̷v̷ề̷
M̷ô̷i̷ ̷k̷h̷ô̷n̷g̷ ̷c̷ò̷n̷ ̷l̷à̷ ̷m̷ô̷i̷
H̷ô̷n̷ ̷k̷h̷ô̷n̷g̷ ̷c̷ò̷n̷ ̷l̷à̷ ̷h̷ô̷n̷.
__________
Giải thích:
I. Chuỗi
01001011 01001001 01010011 01010011
là mã nhị phân 8 bit theo chuẩn ASCII. Khi giải mã, nó cho ra bốn ký tự K I S S. Điểm quan trọng không nằm ở kết quả, mà ở việc chữ "kiss" bị buộc phải đi qua một hệ thống máy móc, phi cảm xúc. Điều này cho thấy hành vi thân mật không còn thuộc về con người, mà đã bị biến thành dữ liệu. "Kiss" không còn là tiếp xúc sống, mà là một bản ghi lạnh lẽo.
Chuỗi
N L Z Z J...
là một biến thể của Caesar Cipher. Dù dịch chuyển theo nhiều hướng khác nhau, nó không cho ra một từ hoàn chỉnh, mà chỉ tiến gần về mặt cấu trúc đến "KISS". Đây là một chủ ý. Mật mã này không nhằm được giải trọn vẹn, mà nhằm tạo cảm giác sai lệch, hụt nhịp, giống như ký ức bị méo do chấn thương tâm lý.
Chuỗi
ƨƨıʞ
là chữ "kiss" được viết bằng các ký tự Unicode đảo chiều và phản chiếu. Đây là tầng biểu đạt vô thức. Khi chữ bị lật gương, nó không còn là hành động, mà trở thành dấu vết. Một thứ từng xảy ra, không thể lặp lại, và chỉ còn tồn tại dưới dạng phản ảnh. Ba hình thức mã hóa này đại diện cho ba tầng nhận thức: ý thức logic, ngôn ngữ méo mó, và ký ức phản chiếu. Chúng không tách rời mà chồng lên nhau.
II. Mốc "00:02 [Không thời gian]" không đại diện cho giờ thực. Đây là thời điểm hậu biến cố, khi dòng thời gian đã bị bẻ gãy. Số 2 ở đây không phải để chỉ phút, mà để chỉ sự tiếp diễn sau khi đáng lẽ mọi thứ đã dừng lại. Khái niệm "không thời gian" cho thấy nhân vật vẫn tồn tại, nhưng không còn nằm trong trật tự sinh hoạt bình thường. Việc viết tiếp, mã hóa tiếp, là hành động diễn ra trong trạng thái treo, nơi quá khứ chưa kết thúc và hiện tại không được phép bắt đầu.
III. Chuỗi
42 41 43 48
thuộc hệ thập lục phân. Khi chuyển sang ASCII, bốn giá trị này tương ứng với bốn chữ cái B A C H. Điều đáng chú ý là tên không được viết trực tiếp. Việc đổi hệ, kèm theo chỉ dẫn "đừng đọc xuôi", "lật gương", "đổi hệ", cho thấy tên đã trở thành một yếu tố cấm. Trong cấu trúc truyện, tên không còn là danh xưng, mà là một khóa. Viết thẳng tên đồng nghĩa với việc thừa nhận mất mát một cách trực diện, điều mà nhân vật không thể làm. Việc để lửa "viết thay" khẳng định rằng sự thật chỉ lộ ra khi mọi thứ bị hủy hoại. Chỉ trong trạng thái cháy dở, cái tên mới hiện ra. Điều này gắn liền với cảm thức tội lỗi và sợ hãi khi gọi tên người đã mất. Dòng Caesar -1 với kết quả CBDI trở thành BACH là tầng xác nhận cuối cùng, như một lớp kiểm chứng. Tên đã đúng, nhưng được tiếp cận bằng con đường vòng vèo, gián tiếp và đau đớn.
IV. Đoạn văn này lấy từ phần đọc kinh trong bài "Đầu mèo đuôi chuột". Trong ngữ cảnh bài hát, đây là đoạn dùng để trấn, cắt, và phủ nhận ái luyến sai lệch. Nó không mang tính cầu xin hạnh phúc, mà mang tính loại bỏ, đoạn tuyệt. Việc đưa đoạn này vào nhật ký cho thấy nhân vật đang cố gắng làm một nghi thức tự trấn an. Không phải để gọi người đã mất quay về, mà để tự buộc mình phải cắt đi thứ tình cảm còn sót lại. Việc đoạn này xuất hiện hai lần là điểm then chốt. Lần đầu là một hành động có chủ đích. Lần thứ hai, khi bị bôi đậm, gạch ngang và glitch, cho thấy nghi thức đã không còn nằm trong tầm kiểm soát. Nó hoặc đã thất bại, hoặc đã quay ngược lại người thực hiện. Điều này phù hợp với trạng thái tâm lý đang trượt dốc, khi lý trí không còn giữ được hình thức ban đầu.
V. Việc kết thúc bằng "11:00" thay vì quay về một mốc hợp lý cho thấy thời gian đã mất tính tuyến tính. Đây không phải là tiến trình từ đêm sang ngày, mà là sự nhảy cóc vô nghĩa. Trong tâm lý học chấn thương, sự rối loạn về cảm nhận thời gian là một biểu hiện thường gặp. Con người không còn nhớ đúng thứ tự, chỉ nhớ những điểm sáng đau đớn. Vì vậy, "11:00" không phải là thời gian thực, mà là một con số trôi nổi, không gắn với bất kỳ nhịp sống nào.
VI. Đoạn "Hôm nay đêm cạn hơi người" không còn mang tính trấn hay cắt, mà là một lời khóa. Nó nhằm khóa tên người đã chết, cắt đường quay về, phủ nhận khả năng tiếp xúc giữa sống và chết. Những câu về môi, hôn, máu, và giấy cho thấy ranh giới giữa thân thể và văn bản đã bị xóa. Viết không còn là hành động ghi chép, mà là thay thế cho tiếp xúc vật lý đã mất. Khi môi không còn là môi và hôn không còn là hôn, mọi biểu hiện thân mật đều trở thành ký hiệu trống rỗng.
Chữ bị gãy, lệch dòng và biến dạng cho thấy sự tan rã hoàn toàn của cấu trúc tâm trí. Không còn phân biệt giữa bùa, nhật ký, mật mã hay lời cầu khẩn. Tất cả hòa vào nhau như một bản ghi cuối cùng, không nhằm để người khác đọc, mà chỉ để tồn tại trong căn phòng đó.
______
Chia sẻ đôi chút: À thì, tui vẫn chưa trả req; chưa xong bộ truyện kia. Nhưng do là tui chợt có ý tưởng mới, nhưng truyện kia. Nội dung không hợp với ý tưởng này, còn req thì mấy bợn đặt ngọt không àa :< nên tui không viết được nên là tạo truyện mới.
Nhưng yên tâm, tui vẫn sẽ chạy deadline để ra chap end truyện, trả req nhanh nhaa. 💖
Ai đọc được chap này sẽ mở khoá một tuần siêu may mắn, an lành=)). 🎐
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com