Buổi hẹn (2)
Đến trưa, Hyeonmin và Daegeun dành thời gian ra ăn trưa một chút. Bởi vì hắn biết thỏ con nhà mình kén ăn nên dù có vui chơi gì cũng cố gắng cho cậu ăn đúng bữa.
Ăn xong cả hai quyết định địa điểm tiếp theo là trung tâm thương mại. Dắt tay nhau dạo một vòng, Hyeonmin dẫn cậu vào một cửa hàng quần áo sang trọng.
— Hyeonmin à, mấy thứ này đắt lắm, mình đi chỗ khác nha. Với lại tớ cũng có nhiều đồ lắm rồi.
Daegeun nói nhỏ khi Hyeonmin đang ngắm nghía mấy cái áo rồi lại ướm lên người cậu.
— Không đâu, tớ muốn mua cho cậu mà.
Hắn vừa nói, tay vẫn đều đặn ướm hết cái này đến cái khác.
— Cậu thử cái này đi.
— Nhưng mà...
— Không nhưng nhị gì hết, tớ giận đấy.
Hắn đẩy con thỏ vào phòng thử đồ rồi đóng cửa lại.
Đứng đút túi quần chờ một chút thì cửa mở, Daegeun bước ra. Hyeonmin đã chọn cho cậu chiếc áo sơ mi tay ngắn màu kem, trông vừa nhã nhặn tinh tế và lại còn rất hợp với gương mặt xinh đẹp kia nữa. Mắt hắn lướt từ áo lên trên chiếc cổ thon, gương mặt trắng trẻo đáng yêu nhưng nét nào ra nét đó, cả góc nghiêng của Daegeun cũng rất đẹp.
Không biết gán từ 'xinh đẹp' lên một chàng trai thì có gì sai không. Nhưng thật sự chỉ có từ ấy là phù hợp nhất với Daegeun thôi.
— Đẹp lắm.
Hyeonmin nói, hắn thấy lỗ tai người kia hơi đỏ lên.
— Lấy cái này nhé?
— Ừm...
Hyeonmin thanh toán xong, hỏi coi Daegeun muốn đi đâu tiếp theo, cậu suy nghĩ một lúc thì bảo:
— Mình đi xem phim nha. Tuần trước mới ra bộ phim tớ thích lắm.
— Được! Nghe theo cậu hết.
Suốt quãng đường, Daegeun cứ ríu rít kể cho hắn nghe về các phần trước của bộ phim này. Hyeonmin kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng lại thêm vào mấy câu khen ngợi hoặc thắc mắc. Một tay vẫn nắm lấy tay Daegeun, tay còn lại bấm thang máy cho cả hai.
Rời khỏi tay Daegeun để đi mua vé và bắp, nước. Hyeonmin dành làm hết không cho cậu đụng tay, và thế là có một con thỏ xinh xắn tay cầm túi đồ đứng cách đó vài mét nhìn cậu-bạn-là-con-trai của mình mua đồ.
Daegeun thấy chị nhân viên cười nói gì đó với Hyeonmin, sau đó hắn quay ra phía sau nhìn cậu một cái rồi cũng cười đáp lại chị nhân viên ấy. Daegeun tò mò nhưng lại không dám hỏi.
Cuối cùng Hyeonmin cũng mua xong, ra hiệu cho Daegeun lại cầm giúp hắn hộp bắp, rồi hai cậu con trai đi vào rạp phim.
Bộ phim mà Daegeun chọn là một bộ phim khá là kịch tính, xen lẫn chút hài hước, cả buổi cậu xem không rời mắt khỏi màn hình chiếu.
Hyeonmin chống cằm, thỉnh thoảng lại nhìn sang người bên cạnh đang cười thật tươi làm hắn cũng bật cười theo. Daegeun chăm chú xem phim đến nỗi không để ý đến Hyeonmin đang ngắm mình.
— Phim hay nhỉ? Cả buổi cậu không nhìn đi nơi khác chút nào luôn ấy.
— Ừ. Tớ thích phim đó lắm, phần nào tớ cũng coi. Cậu có công nhận là phim đó gay cấn lắm không?
Hyeonmin gật đầu thay cho câu trả lời, cả buổi hắn cứ một chút là quay sang nhìn Daegeun nên không nhớ được chi tiết nội dung, chỉ đến những cảnh cuối hắn tự xâu chuỗi lại các sự việc trong phim nên cũng hiểu được hơn bảy phần.
— Cậu thích mấy phim kiểu này hả?
— Tớ thích nhiều lắm, nhưng thể loại này thì phải thích nhất đâu.
— Vậy cậu thích gì nhất?
— Phim tình cảm lãng mạn.
Hyeonmin "ồ" lên một tiếng, hắn cũng không bất ngờ lắm, vì hắn biết Daegeun là người sống rất tình cảm, cậu ấy luôn hỏi han quan tâm người khác, lặng lẽ ghi nhớ những điều nhỏ nhặt nhất của người khác và đôi lúc thấy cậu ân cần quan tâm bạn học khiến hắn ghen điên lên.
Vậy nên cậu ấy thích phim tình cảm lãng mạn cũng phải.
Đến tối, đi dạo trên con đường được bao phủ cây cối hai bên, những ngọn đèn vàng ấm áp chiếu rọi hai cái bóng đang sóng vai nhau.
— Cậu lạnh hả?
Hyeonmin hỏi khi nghe tiếng hắt xì từ người bên cạnh, mũi cậu ấy cũng hồng lên rồi.
— Hơi hơi.
Daegeun thành thật đáp, điều cậu không nghĩ tới đó là Hyeonmin lại dừng bước và lấy ra trong balo một cái hoodie màu xanh nhạt.
— Để tớ cầm cho, cậu mặc đi.
Hắn lấy chiếc túi từ tay cậu và đưa áo cho Daegeun.
— Ủa nhưng mà đây là áo của cậu mà? Cậu không lạnh sao?
Daegeun ngơ ngác hỏi.
— Tớ không, tớ chịu lạnh giỏi lắm đấy. Xem này!
Vừa dứt lời hắn đã ép hai bàn tay lên hai bên má của Daegeun. Vốn định trêu cậu tí thôi nhưng tay vừa chạm vào thì lại đơ người ra, xong ngượng ngùng rụt tay về.
má cậu ấy mềm thật đấy...
Daegeun đỏ mặt, mặc xong áo. Cả hai đứa đều không biết nói gì, bầu không khí đột nhiên ngượng ngùng đi hẳn.
Hắn đỡ trán, tự nhiên lại đi làm cái trò gì không biết. Nhưng thôi lỡ rồi, trước sau gì cũng làm, liều mình vậy.
Sau đợt hiểu lầm với cô bạn kia thì hắn cảm thấy Daegeun cũng có thích mình. Thế nên hắn đã mạnh dạn hơn.
Hắn hít thở sâu, quay sang nhìn Daegeun.
— Daegeun này, tớ có chuyện muốn nói với cậu.
Cố gắng đè nén để giọng mình không run rẩy.
— Ừ... ừm, cậu nói đi.
— Tớ... đầu tiên tớ xin lỗi vì đã lừa cậu mấy ngày qua. Thật ra tớ không có bạn gái nào hết, chuyện hôm đó cũng không như cậu nghĩ. Tớ chỉ nói cho bạn ấy biết là tớ có người mình thích rồi mà không muốn làm bạn ấy mất mặt thôi.
Nghe xong câu trước Daegeun đã rất vui mừng. Nhưng đến câu sau thì tim cậu lại đánh 'thịch' một cái.
— À...
Cậu gắng gượng che giấu nỗi thất vọng, nhưng làm sao giấu đi được đôi mắt đó chứ.
Hyeonmin cẩn thận quan sát sắc mặt người nọ. Thấy thế, Hyeonmin lại càng chắc chắn hơn chuyện Daegeun thích hắn.
Hắn tiến lại gần cậu hơn, giở giọng chọc ghẹo nhưng lại nhẹ nhàng ôn nhu:
— Vẻ mặt đó là sao đây? Cậu đang thất vọng vì tớ có người mình thích rồi đó hả?
Trái với suy nghĩ của hắn, bé ngốc kia lại thật thà gật đầu, môi hơi bĩu ra.
mẹ nó, cậu vô tình hay là cố ý dụ dỗ tớ đấy hả?
Hyeonmin kéo Daegeun lọt thỏm vào người mình, một tay ôm eo, một tay đưa ra sau ót Daegeun vuốt ve.
— Tớ e là mình không thể làm bạn được nữa rồi Daegeun ơi.
— Vì sao vậy? Đừng như thế mà. Cậu đã nói cho dù có bạn gái thì cậu vẫn sẽ chơi với tớ mà.
Daegeun hốt hoảng ngẩng lên nhìn Hyeonmin, chuẩn bị dỗi Hyeonmin rồi đấy nhé, nói mà không giữ lời.
— Cậu thích tớ tới vậy luôn hả?
Hắn ôm chặt cậu hơn một chút.
— Ừ...ừm tớ thích Hyeonmin, thích cậu nhiều lắm. Xin cậu đừng nghỉ chơi với tớ mà...
Nghe Daegeun vội vàng nói thích mình rồi năn nỉ làm hắn chịu không nổi, mắt hắn va vào đôi mắt long lanh xinh đẹp ấy, đôi mắt chứa đựng cả ngàn vì sao làm hắn mê đắm và lạc lối. Với Hyeonmin, cả bầu trời đêm đằng sau hắn bây giờ cũng không thể nào sánh với đôi mắt của người trong lòng này.
Tư thế đứng của Daegeun lúc này có hơi ngả ra sau, Hyeonmin nghiêng đầu, nhắm thẳng đôi môi cherry ngọt lịm mà hôn xuống, chậm rãi mơn trớn môi người kia, nâng niu như báu vật.
Phải rồi, Daegeun là báu vật, là bảo bối mà ông trời đã mang đến cho Hyeonmin, chỉ của mình hắn mà thôi.
Daegeun bất ngờ lắm, nhưng cũng nhắm mắt thuận theo Hyeonmin, thật lòng mà nói thì cậu còn thích cảm giác này nữa kìa.
Dứt ra sau nụ hôn, thấy Daegeun nhìn mình như kiểu không thể tin nổi. Hyeonmin mới bật cười, xoa đầu con thỏ của hắn.
— Tớ cũng thích Daegeun, thích nhiều lắm. Thích đến mức chỉ muốn ôm cậu cưng nựng cả ngày, không muốn ai đụng đến luôn.
— Vậy ban nãy cậu nói người cậu thích....
— Là cậu đó, bé cưng.
Mặt Daegeun dần nóng lên vì cái tên mà Hyeonmin gọi cậu.
Hắn áp trán mình với trán của cậu, mũi hai người cũng chạm nhau.
Dưới đây là đoạn văn bản đã được thay đổi tên nhân vật theo yêu cầu của bạn, giữ nguyên nội dung và định dạng gốc:
— Mình không thể làm bạn được nữa rồi, tớ không muốn phải làm bạn với Daegeun đâu, dù là bạn thân đi nữa. Thay vào đó, cậu đồng ý làm người yêu tớ không?
Một tiếng "ừm" nhỏ phát ra từ cổ họng Daegeun, cậu bây giờ đang ngại lắm.
Hyeonmin mỉm cười hài lòng, cọ mũi mình vào má Daegeun.
— Nào! hôn bạn trai một cái đi. sau đó rời khỏi nơi má mềm kia, chỉ vào môi mình và chờ đợi.
Daegeun nhướn người, tim đập rộn ràng trong lồng ngực, hôn nhẹ vào môi Hyeonmin.
— Giỏi lắm, thưởng cho cậu.
Nói xong lại siết lấy eo Daegeun hôn đến khi cậu vỗ vỗ vào ngực hắn vì thiếu dưỡng khí.
Hyeonmin thơm mạnh vào môi Daegeun một cái nữa mới chịu tha, thì thầm đủ để hai người nghe.
— Mới có tí xíu đã không chịu nổi rồi, nhưng mà không sao, để tớ dạy cậu từ từ nhé!
Mặt Daegeun lại đỏ bừng lần thứ n trong ngày.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com