Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 31-35

Lãnh An Thần lật nhìn tấm hình trong tay, cũng không thấy có bất thường gì, hừ một tiếng: "Ngu ngốc!" Liền giơ tay lên, hộp quà nho nhỏ bị ném vào thùng rác.

"Sao anh lại ném của tôi?" Đoan Mộc Mộc chạy tới lượm lại.

"Ngày mai tới công ty với tôi!" Lãnh An Thần vừa cởi quần áo vừa nói.

Đoan Mộc Mộc sửng sốt một chút: "Làm gì?"

"Đương nhiên là đi làm." Anh quay đầu lại, nhìn cô cười quỷ dị một tiếng.

"Tôi không đi." Đoan Mộc Mộc không cần suy nghĩ liền từ chối, nhìn nét mặt anh đã trở nên u ám, còn nói tiếp: "Tôi đối với nghiệp vụ trong công ty của anh không có chút hiểu biết, chuyên ngành của tôi là truyền thông, cho nên tôi muốn viết lách hoặc làm phóng viên giải trí."

Người đàn ông cởi đồ chỉ còn dư lại chiếc quần dài, quay đầu lại, vóc người hoàn mỹ ở dưới ánh đèn nhìn thấy không còn sót chút gì: "Cô muốn làm chó săn?"

Việc tốt như vậy sao vào trong miệng anh sẽ biến thành cái này? Liếc nhìn vóc người khiến cô nuốt nước miếng kia, Đoan Mộc Mộc đỏ mặt, mở to mắt không nhìn anh: "Chó săn thì sao, chó săn thì cũng dựa vào bản lãnh của chính mình mà kiếm cơm!"

Lãnh An Thần cong miệng khinh thường: "Đi công ty làm là ý chỉ của lão phu nhân, nếu như không muốn đi, có thể tự mình đi nói. . . . . . Cô cho rằng tôi đồng ý cho cô đi sao?" Cuối cùng bỏ lại một câu rồi đi vào phòng tắm.

Do lão phu nhân an bài? Sao lão phu nhân này lại thích lo chuyện bao đồng như vậy chứ?

Mặc dù Đoan Mộc Mộc oán trách trong lòng, nhưng hôm sau vẫn phải ngoan ngoãn ngồi lên xe Lãnh An Thần cùng anh tới công ty, bởi vì bây giờ cô hoàn toàn không có quyền lợi nói không, giống như miếng thịt nằm trên thớt, chỉ có thể mặc cho người ta chém giết!

"Trong công ty cô làm thưư ký hành chánh của tôi, phụ trách sắp xếp tất cả các chương trình cùng tất cả công việc của tôi trong ngày." trên đường, Lãnh An Thần vừa xem tài liệu vừa nói, "Còn nữa, ở trong công ty cô không phải là thiếu phu nhân, mà chỉ là một nhân viên của công ty."

"Tôi vốn cũng không phải là thiếu phu nhân." cô bất mãn cằn nhằn.

Bộp!

Lãnh An Thần khép lại tài liệu trong tay, hai chân thon dài bắt chéo vào nhau: "Lão phu nhân nói thời gian một tháng quá gấp, nên kêu chúng ta ở trong công ty cũng có thể làm!"

"Cái gì?" Đại não của phản ứng chậm lụt.

Nghe cô hỏi như thế, khóe môi Lãnh An Thần lộ ra một nụ cười tà ác, "Làm.....Yêu!"

"Khụ khụ. . . . . ." Đoan Mộc Mộc bị sặc, đến nỗi cảm thấy chiếc xe đang chạy yên ổn trên đường cũng run lên, chắc hẳn lời của anh cũng khiến tài xế xe kinh sợ.

"Lưu manh!" Đoan Mộc Mộc đỏ mặt giống nhuộm son, giận dữ trợn mắt nhìn sang người đàn ông bên cạnh.

Nhưng Lãnh An Thần lại không cho là đúng, đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoan Mộc Mộc, đùa giỡn vuốt ve, "Cô cho rằng mình là ai? Cũng chỉ là công cụ sinh con mà thôi."

Mặc dù Đoan Mộc Mộc vẫn biết mình rất hèn mọn, nhưng những câu nói này của anh vẫn như một cây kim độc đâm thẳng vào trái tim của cô.

Nhìn khuôn mặt đang đỏ hồng của cô trong nháy mắt trở nên trắng bệch, bàn tay Lãnh An Thần hơi rung động, tổn thương cô, châm chọc cô, đáng lẽ anh nên vui vẻ mới đúng chứ, nhưng vì sao khi nhìn thấy cô bị tổn thương, anh lại có chút không chịu được?

Tay buông lỏng, anh sửa lại ống tay áo, "Đoan Mộc Mộc, đây là cái bẫy do cô tự mình đặt ra, vì vậy cô nên suy nghĩ phải làm sao để kết thúc chứ?" Nói xong, lạnh lùng hướng về người tài xế ngồi phía trước mở miệng, "Dừng xe!"

Xe đi mất, Đoan Mộc Mộc bị vứt ở ven đường, rõ ràng đều do anh nhục nhã người khác, nhưng kết quả người tức giận vẫn là anh, cái người đàn ông này chính là con Tắc Kè Hoa.

"Lên xe!" Đang trong lúc Đoan Mộc Mộc đứng ở ven đường, lo lắng tìm kiếm taxi thì một chiếc xe con dừng ở trước mặt cô.

Cửa sổ xe hạ xuống, gương mặt tuấn tú của Tô Hoa Nam lộ ra, Đoan Mộc Mộc không hề nghĩ ngợi liền xoay người, không ngờ chiếc xe từ từ đuổi theo, "Không muốn anh xuống xe ôm em, thì tự mình lên xe đi!"

Lại bá đạo giống y như Lãnh An Thần, không hiểu sao Đoan Mộc Mộc lại càng thêm ghét, nhưng khi nhìn Tô Hoa Nam thật sự muốn xuống xe, cô lập tức sợ hãi mở cửa xe bước vào.

Không khí trầm lắng trong xe khiến hai người đều không thấy thoải mái, Đoan Mộc Mộc càng thêm hối hận vì đã ngồi lên xe của Tô Hoa Nam, vừa giơ tay muốn quay cửa xe xuống nhưng đã bị người nào đó nắm tay, một dòng điện mạnh mẽ từ đầu ngón tay nhanh chóng lan ra toàn thân khiến cơ thể Đoan Mộc Mộc nhất thời căng thẳng: "Buông tay!"


"Nói cho anh biết, tại sao lại bị gả vào nhà họ Lãnh?" Ánh mắt Tô Hoa Nam nhìn cô, hoàn toàn không thèm quan tâm mình đang chạy xe trên đường, trước sau đều có xe chạy chằng chịt.

Đoan Mộc Mộc khẩn trương nuốt nước miếng, âm thanh trầm nhẹ: "Tô Hoa Nam, tốt nhất anh nên tập trung lái xe!"

"Trả lời anh!" Tô Hoa Nam cao giọng.

Câu nói này của anh chấn động tới đáy lòng của cô, cũng làm vỡ nát sự kiên cường cô dằn xuống đáy lòng: "Được, tôi nói cho anh biết. . . . . . Tôi vì tiền!"

Lời của cô khiến bàn tay đang lái xe của Tô Hoa Nam chợt run lên, lại nghe cô tiếp tục nói: "Ba tôi bị tai nạn xe, sống chết còn chưa biết, cần một khoản tiền lớn để điều trị mới có thể duy trì tính mạng, ba tôi là người thân duy nhất của tôi, vì vậy tôi không thể mất đi ông ấy" Nói xong, hai dòng nước mắt bỗng nhiên chảy xuống.

Sắc mặt của Tô Hoa Nam xám như tro tàn rất khó coi, hoá ra là như vậy !

Trong xe hoàn toàn yên lặng, dường như chỉ nghe thấy tiếng lòng tan nát, của anh và cô.

Một lúc lâu --

"Bỏ anh ta đi, tiền chữa bệnh của bác trai anh sẽ lo liệu!" Tô Hoa Nam chậm rãi mở miệng.

Đoan Mộc Mộc lạnh lùng cười một tiếng: "Tô Hoa Nam, chẳng lẽ anh không nghe thấy lời nói của lão phu nhân sao?"

"Chỉ cần em muốn rời đi, thì nhất định có thể, trừ phi em. . . . . ." Tô Hoa Nam có chút gấp gấp, câu nói kế tiếp anh không nói ra miệng, cũng không dám nói.

Cô hiểu anh muốn nói gì, lắc đầu một cái, cô nhẹ nhàng mở miệng: "Tôi sẽ không rời đi, ít nhất tạm thời thì không."

Cô không cần tới người khi muốn thì tiếp cận mình, khi không cần thì một cước đá văng mình đi.

Câu trả lời của Đoan Mộc Mộc khiến sự tức giận ngấm ngầm trong ngực Tô Hoa Nam bùng phát: "Không rời đi? Chẳng lẽ em đã yêu Lãnh An Thần, hay em đã tham luyến cuộc sống của một thiếu phu nhân?"

Lời nói khó nghe như giẫm nát trái tim của Đoan Mộc Mộc thành từng mảnh nhỏ, cô lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng: "Anh nghĩ như vậy, thì chính là như vậy!"

"Em. . . . . ." Tô Hoa Nam tức giận toàn thân phát run: "Thì ra em cũng là loại phụ nữ như vậy, tham phú quý, tình nguyện làm con chó cho bạc tiền, khiến mọi người khi dễ, chà đạp!"

Thì ra, cô ở trong mắt anh là người hèn hạ như vậy sao?

Những ảo tưởng nhớ nhung vẫn còn trong lòng đã tan biến mất, trái tim cô cũng như chìm vào đáy cốc, khổ sở cười một tiếng: "Anh nói đúng!"

Két!

Chiếc xe đột ngột dừng ở đèn đỏ ngã tư đường, Tô Hoa Nam một tay kéo cô qua, kềm chặt trước chỗ ngồi, ánh mắt sáng khóa chặt đôi mắt của cô, "Đoan Mộc Mộc. . . . . ."

Anh nghiến lợi kêu cô một tiếng, sau đó cúi đầu, môi hướng cô ép xuống.

Đừng!

Cô theo bản năng cự tuyệt, nhưng căn bản không thể, môi của anh ép chặt cô, mạnh mẽ chiếm đoạt ngọt ngào của cô. . . . . .

"..........."

Cho đến khi sau lưng vang lên tiếng kèn chấn động, mới thả cô ra, ngón tay lưu luyến phớt qua làn môi đỏ tươi của cô: "Mộc Mộc, em chỉ có thể là của anh!"

Xe lần nữa khởi động lại, vừa đến công ty, Đoan Mộc Mộc liền vội vàng xuống xe như chạy, lời nói của anh, sự sỉ nhục của anh, khiến cô hiểu ra Tô Hoa Nam bây giờ không còn là người thiếu niên trong trí nhớ của cô, anh đã thay đổi một cách đáng sợ.

Vào thang máy, một đường đi thẳng lên, thang máy mở ra, Đoan Mộc Mộc mới vừa bước ra một bước, đã nhìn thấy người đàn ông đứng phía ngoài, đôi tròng mắt đen cháy lên những tia sáng như hai ngọn đuốc, nhìn chòng chọc vào cô.

"Tôi, anh. . . . . ." Đoan Mộc Mộc vừa mở miệng, cơ thể đã bị kéo qua, bàn tay Lãnh An Thần lau đôi môi của cô, vừa sưng đỏ vừa nhếch nhác, ngay cả nước son vừa bôi buổi sáng đã biến mất không còn dấu vết

Ngay lập tức Đoan Mộc Mộc bị Lãnh An Thần đẩy tới ghế sa lon, nhất thời cảm thấy hoa mắt, một giây kế tiếp, cổ của cô đã bị một đôi bàn tay kẹp chặt, "Tôi đã nói là để tôi bị cắm sừng!"


"Tôi, không có, ....." Luồng không khí lưu thông ở cổ họng Đoan Mộc Mộc đã bị ngăn lại.

"Còn nói không?" Nói xong, Lãnh An Thần đột ngột xé rách áo sơ mi của cô, trong không khí truyền đến tiếng nút áo đứt răng rắc rơi giòn tan trên mặt đất, "Có phải ở trên xe cô đã làm rồi phải không?"

Làn da thịt mượt mà trắng nõn như tuyết ở ngực cô đập vào tầm mắt của anh, không có một chút dấu vết bị ô nhiễm nào, nhìn thấy tất cả, sự tức giận trong lòng Lãnh An Thần mới giảm đi chút ít, "Đoan Mộc Mộc, đừng có quên, hiện tại cô là vợ tôi!"

Anh buông cô ra, nơi cổ họng bị nới lỏng, không khí tiếp tục lưu thông, Đoan Mộc Mộc gập người ho kịch liệt, tay ôm chặt áo sơ mi đã bị rách, trong mắt cô hơi nước đã trở nên mờ mịt, "Lãnh An Thần, anh hoàn toàn không có tư cách nói tôi như vậy, tình cảm của anh và Lam Y Nhiên không phải là đã cho tôi cắm sừng sao? Anh cũng phải nhớ bây giờ anh là chòng tôi." Đoan Mộc Mộc đem những lời anh vừa nói trả lại toàn bộ cho anh!

Mới sáng sớm, đầu tiên là bị Tô Hoa Nam nhục nhã, bậy giờ lại bị anh mắng, đến tột cùng là cô đã làm sai chỗ nào?

"Cô lặp lại lần nữa xem." Trong đôi mắt anh toát ra ngọn lửa tức giận.

Vừa rồi đứng ở cửa sổ, thấy cô từ trên xe của Tô Hoa Nam bước xuống, cảm giác của anh chính là phát điên, trong đầu thoáng qua những hình ảnh phóng đãng không thể ngăn chặn được.

Không biết tại sao lại có cảm giác như thế? Dù sao đi nữa anh cũng tự nhủ trong lòng, bây giờ co là vợ của anh, cho dù chỉ là trên danh nghĩa, cũng nhất định phải trung thành với anh!

Đoan Mộc Mộc từ trên ghế salon đứng lên, "Lãnh An Thần, anh muốn can thiệp vào chuyện của tôi sao? Vậy thì trước hết bản thân mình phải sạch sẽ đi rồi hãy nói!"

Cô lướt qua anh muốn chạy ra ngoài, lại bị anh vội vàng níu lại, "Cô nói cái gì?"

"Buông tôi ra." Đoan Mộc Mộc không muốn tranh chấp với anh.

Đôi môi vừa bị làm nhục của cô cong lên, vẻ mặt lúc này bởi vì tức giận mà trắng bệch, càng lộ ra vẻ diễm lệ, vừa nghĩ tới chuyện Tô Hoa Nam đã hôn qua cô, trong lòng Lãnh An giống như đang có 100 con chuột nhỏ đang chạy loạn, rất khó chịu.

"Ưmh. . . . . ." Nụ hôn của anh áp xuống tới, hung hăng gặm cắn môi của cô, cắn ác như vậy, giống như muốn đem mùi vị của người kia mới lưu lại cắn sạch đi, bàn tay cùng lúc cũng thăm dò vào bên trong quần áo của cô vê nắn nơi mềm mại của cô.

"Dừng tay, anh dừng tay!" Đoan Mộc Mộc thở dốc, kháng cự lại người đàn ông đã mất khống chế, bây giờ đang là ban ngày, hơn nữa còn ở trong phòng làm việc của anh, tuyệt đối không thể được.

Lãnh An Thần đã bị ghen tỵ làm đầu óc choáng váng, vừa đột ngột vén chiếc váy chữ A của cô lên, vừa lạnh lùng nói, "Không bằng từ bây giờ trở đi chúng ta chỉ tạo người!"

Cảm thấy bàn tay của anh thật sự muốn xé rách quần lót của mình, Đoan Mộc Mộc sợ hãi, bỗng dưng nhớ tới gì đó, vội vàng đè tay anh lại, "Nếu như anh đụng vào tôi, vậy thì hôn nhân của chúng ta trở thành sự thật, sau này muốn nghĩ cách rời đi cũng không dễ dàng như vậy."

Anh dừng lại, nhưng sau đó liền cười, dưới ánh sáng mặt trời chiếu vào nụ cười này trở nên yêu mị như vậy, "Vậy thì không rời!"

Anh nói gì?

"Bây giờ đột nhiên tôi lại không muốn ly hôn với cô, bởi vì ta không muốn thành toàn cho cô và người người đàn ông kia, dù không có tình yêu, tôi cũng muốn nhốt cô cả đời!" Anh tàn nhẫn nói xong lại tiếp tục xâm phạm cô.

Đoan Mộc Mộc ngây người, người đàn ông này sao đột nhiên lại thay đổi, không phải anh chán ghét cô, ước gì được ly hôn với cô sao? Bây giờ như vậy là sao?

"A --" anh ngậm chặt đỉnh núi của cô, mạnh mẽ cắn mút, đau đớn khiến cô tỉnh hồn trở lại.

"Chuyên tâm một chút cho tôi, đừng trong lúc cùng tôi làm, lại nghĩ tới người đàn ông khác." Anh nói xong đè cô xuống ghế salon.

Cô như con cá bị mắc cạn trên bờ cát, đối mặt với sự xâm phạm của anh, càng giãy dụa càng trở nên tuyệt vọng, nhìn trần nhà sáng bóng, đầu óc cô trống rỗng.

Chẳng lẽ, trong sạch của cô cứ như vậy mà bị chôn vùi đi sao?

"Thưa cô, cô không thể đi vào, không thể. . . . . ." Thanh âm của cô thư ký hốt hoảng. "Bùm" một tiếng, cửa phòng làm việc bị kéo mạnh ra.


Người phụ nữ đứng trước cửa, bao gồm cả thư ký chứng kiến hai bóng dáng đang quấn lấy nhau trên ghế salon thì tất cả đều ngây người

Lãnh An Thần không vui ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào người phụ nữ đứng trước cửa, vẻ mặt âm trầm hơn, "Ai bảo cô bước vào?"

"A! Thật xin lỗi, tôi. . . . . ." Thư ký trong lòng nói thầm xong rồi, chẳng những để người phụ nữ này tự tiện xông vào phòng làm việc của, hơn nữa lại còn phá rối chuyện tốt, lần này là hoàn toàn xong rồi.

Giờ phút này Đoan Mộc Mộc đã sớm như một con mèo nhỏ co rúc dưới thân Lãnh An Thần, cô cũng không muốn bộ dạng chật vật của chính mình bị người ta nhìn thấy, nếu không thì mặt mũi của cô về sau cũng đừng mong gặp ai nữa.

"Lãnh An Thần, thì ra anh đã bị con hồ ly tinh này dụ dỗ rồi." Người phụ nữ nén lệ chạy tới.

"Đóng cửa lại!" Lãnh An Thần lạnh lùng lên tiếng, thư ký nhanh chóng đóng cửa, lách người đi.

Người đàn ông đang đè trên người Đoan Mộc Mộc đứng dậy, khóe môi giơ giơ lên, "Hà Mật Nhi, hai trăm vạn cô còn chưa thỏa mãn sao?"

Đoan Mộc Mộc quay lưng lại, sửa sang quần áo của mình xong, nhưng cúc áo sơ mi đã bị hư hết, bất đắc dĩ cô chỉ có thể sử dụng hai tay níu chặt, sau đó tính mượn cơ hội né đi, nhưng không ngờ vừa đi qua người phụ nữ thì lại một lần nữa bị níu lại, trên mặt nóng bỏng đau xót, bị một bàn tay đánh tới.

"Không biết xấu hổ, tôi cho cô quyến rũ đàn ông, hôm nay tôi sẽ xé nát cô. . . . . ." Người phụ nữ tên gọi Hà Mật Nhi điên cuồng rống lên.

Đoan Mộc Mộc sao có thể là đối thủ của cô, chỉ có thể né tránh, cho đến khi giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên bên tai, "Đủ rồi!"

Là Lãnh An Thần, anh đem Đoan Mộc Mộc bảo hộ ở sau lưng, "Hà Mật Nhi, nếu như không muốn mất mặt, lập tức cút ra ngoài cho tôi."

"A Thần!" Người phụ nữ nghe thấy giọng điệu không tốt của anh, nên không còn phách lối nữa, ngược lại còn trở nên nhu ngược mềm yếu, "A Thần, anh không thể đối xử với em như vậy, cứ xem như anh không còn nhớ tới đoạn tình cảm đã qua, nhưng cũng không thể không cần máu mủ của mình a!"

Lời nói vừa thốt ra, kinh động Lãnh An Thần, cũng kinh động cả Đoan Mộc Mộc, cô tránh khỏi bóng dáng cao lớn của Lãnh An Thần, nhìn sang. . . . . .

Ah? Người phụ nữ này nhìn quen quen!

Đã gặp qua ở nơi nào? Ở nơi nào. . . . . .

Là cô! Người phụ nữ phóng đãng trong WC!

Chợt, Đoan Mộc Mộc nhớ lại, chính là người phụ nữ lần đó trong WC ở phi trường cùng người đàn ông động đực trước mắt này trình diễn màn xuân cung đồ.

Tiểu Tam tới cửa, lại còn có con, chuyện đùa này có vẻ đáng xem rồi!

Trong giờ phút này, Đoan Mộc Mộc thậm chí còn quên cả đau đớn trên mặt, chỉ cảm thấy náo nhiệt.

Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, Lãnh An Thần liền cười lạnh một tiếng, "Mang thai đứa bé của tôi?"

Hà Mật Nhi gật đầu, sau đó đi tới, "A Thần, chính là lần ở phi trường. . . . . "

Nghe người phụ nữ chính miệng thừa nhận, Đoan Mộc Mộc muốn cười, Lãnh An Thần a Lãnh An Thần, không kìm hãm được lau súng cướp cò sao? Đáng đời! Lần này xem anh làm thế nào để xong việc?

"Hà Mật Nhi, cô xác định mang thai con của tôi?" Chợt, Lãnh An Thần đột ngột vặn cằm người phụ nữ lên, ép buộc cô ta nhìn mình.

Ánh mắt người phụ nữ trong phút chốc đột nhiên lóe lên, "A Thần, em yêu anh!"

Ánh mắt Đoan Mộc Mộc lập tức sáng lên, Lãnh An Thần đã nắm chặt cằm Hà Mật Nhi đi tới trước bàn làm việc, nhấn một dãy số, "Dr. Tô, ở chỗ tôi có một người phụ nữ muốn anh kiểm tra xem có thai không, tôi sẽ kêu người lập tức đưa qua, đặc biệt muốn kiểm tra xem đứa con trong bụng cô ta có phải của tôi không?"

Thân thể đang đứng của Hà Mật Nhi chợt trở nên mềm nhũn, "A Thần, anh . . . . . Em không muốn kiểm tra, như vậy sẽ làm thương tổn đến đứa bé!"

"Không kiểm tra?" Lãnh An Thần cúp điện thoại, "Không kiểm tra, làm sao biết là của tôi?"

Anh lại nhấn một dãy số, "Đỗ Vấn, lên đây một chút, đưa cô Hà đến chỗ bác sĩ Tô."

"A Thần, không cần, không. . . . . ." Người phụ nữ kêu khóc.

Đỗ Vấn đi lên dẫn người, Lãnh An Thần buông tay, rút ra khăn giấy ra lau ngón tay bị bẩn, rồi ném vào thùng rác, "Nòng nọc nhỏ của tôi, đâu phải ai muốn cũng có thể được?" Nói xong, quét mắt nhìn Đoan Mộc Mộc đang đứng ở đó, lời nói này như có vẻ ám chỉ ai đó.

Trong một tuần, Đoan Mộc Mộc đã thích ứng với công việc thư ký của mình, mặc dù Lãnh An Thần cũng gây khó khăn, nhưng đều bị cô khéo léo hóa giải.


Bưng ly cà phê truớc mặt lên, Đoan Mộc Mộc uống một hớp, vị kem vào miệng, ngon đến độ khiến người ta muốn nhấm nháp mãi, nhắm mắt lại, cô vừa lòng hưởng thụ giờ phút thanh thản này, bởi vì Lãnh An Thần không có ở đây, cô khó có được giây phút yên tĩnh.

Nhưng sự yên tĩnh này cũng không kéo dài được bao lâu, điện thoại của cô đã vang lên --

"Trong vòng 20 phút, đem tài liệu trong phòng làm việc của tôi đưa đến phòng 808 khác sạn Hoa Đế." Nói xong liền cúp điện thoại, không thèm đợi cô trả lời.

Cầm điện thoại, Đoan Mộc Mộc tức giận, biết ngay là tên đàn ông khốn kiếp này sẽ không để cho mình sống dễ chịu mà, đi ra ngoài bàn chuyện sao không mang theo tài liệu? Căn bản là cố tình, nhưng dù là biết rõ như thế, cô cũng không có tư cách từ chối.

20 phút? Đường đi xa như vậy mà chỉ cho cô có thời gian ngắn ngủn, tên khốn kia căn bản là cố tình chỉnh cô!

Đoan Mộc Mộc nhìn đồng hồ, chỉ có thể bỏ qua những oán giận trong lòng, vào phòng làm việc của anh tài liệu, bỏ vào túi xong liền chạy thẳng tới khách sạn Hoa Đế.

Chạy thẳng một đường, sau đó kêu một chiếc taxi, cuối cùng chỉ còn ba phút nữa hết giờ mới chạy tới khách sạn Hoa Đế, cô dù có tức giận cũng không dám dừng lại để thở, chạy thẳng tới thang máy, khi chạy vào mới nhìn thấy trong thang máy có một người đang đứng, đội mũ trùm đầu đeo kính mát, người này hoá trang có vẻ thần bí.

Đoan Mộc Mộc âm thầm liếc người đàn ông đó một cái, ánh mắt nhìn theo số thang máy chậm rãi di động, đột nhiên liền nghe thấy "két"' một tiếng, đèn trong thang máy bỗng nhiên bị tắt, xung quanh rơi vào không gian đen kịt.

Đây là tình huống gì? Thang máy hư? Cô cũng quá xui xẻo đi!

Đoan Mộc Mộc lấy điện thoại di động ra, cầm lên nhìn số điện thoại cấp cứu trong thang máy nhấn gọi, nhưng sau đó lại hướng thang máy đá mấy đá, "Khốn kiếp, sao lại hư vào lúc này?" Nên biết, bây giờ cô chỉ còn có 2 phút, nếu tới trễ, không biết người người đàn ông kia lại tính làm gì cô?

"Này, cô suy nghĩ biện pháp giải quyết đi." Đoan Mộc Mộc nghe thấy sau lưng phát ra tiếng cười nhỏ, mới nhớ trong thang máy còn có một người, chỉ có điều lời này mới nói xong, cô cảm thấy vòng eo đột nhiên căng thẳng, cả người bị gắt gao ôm chặt.

"A --" lần này đổi lại là Đoan Mộc Mộc hét chói tai, trời ạ, người này không phải là bại hoại chứ? Muốn mượn cơ hội này làm chuyện xấu với mình sao?

Đoan Mộc Mộc hoảng sợ, hướng về phía người đàn ông kia vừa đẩy vừa đánh, đến nỗi cái mũ và kính đeo mắt của anh ta cũng rớt hết xuống, đúng lúc này, đèn trong thang máy chợt sáng --

"Khang ....Khang Vũ Thác, là anh sao? Thật sự là anh sao? Anh. . . . . ." Đoan Mộc Mộc thế nào cũng không ngờ tới giờ phút này người đang ôm mình lại là ngôi sao lớn Khang Vũ Thác, thần tượng trong lòng cô.

Sợ hãi trước đây đã không còn, chỉ còn lại sự vui sướng khi nhìn thấy thần tượng, lại còn được ôm ấp ngọt ngào, trời ạ, cô cư nhiên cùng thần tượng của mình tiếp xúc mà không có kh0ảng cách!

Qua một hồi lâu, thang máy khôi phục lại sự vận hành bình thường, người đàn ông cũng từ trong ngực cô lúng túng rút lui, ánh mắt của Đoan Mộc Mộc nhìn anh không rời một tấc nào, giống như bị dính chặt vào người anh vậy, cho đến khi Khang Vũ Thác mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng, cô mới thu hồi ánh mắt, sau đó nở nụ cười hắc hắc.

"Có gì đáng cười? " Khang Vũ Thác lạnh lùng lên tiếng, khiến Đoan Mộc Mộc lập tức dừng cười, "Lần trước tôi cứu cô, vậy ta huề nhau."

Anh cứu cô? Chuyện khi nào?

Đoan Mộc Mộc cảm thấy ngạc nhiên, lại nghe thấy người đàn ông nói thêm một câu, "Las Vegas."

À? Nha. . . . . .

Đêm hôm đó người cứu cô là anh sao? Nhìn lại, quả thật cũng cảm thấy có chút quen mắt, chỉ là trong lúc bối rối nên không nhớ ra.

Đinh --

Thang máy đến nơi, Khang Vũ Thác đi ra ngoài, Đoan Mộc Mộc cũng theo sát, nhưng không ngờ anh chợt dừng lại, cô suýt nữa đụng vào sau lưng của anh, "Anh. . . . . ."

"Chuyện này phải giữ bí mật cho tôi." Khang Vũ Thác đột nhiên xoay người, đầu cúi sát xuống, ghé vào tai cô nói nhỏ.

Mùi hương nước hoa nam tính nhàn nhạt, còn có cả hơi thở của anh khiến Đoan Mộc Mộc nhất thời bị mê hoặc, người đàn ông này quả nhiên rất tuấn tú, rất có vị. . . . . .

"Đoan Mộc Mộc." Chợt, cách đó không xa truyền đến tiếng kêu lạnh lùng, khiến những suy nghĩ huyền ảo tốt đẹp của cô trong nháy mắt tan biến mất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com