Điều hối tiếc lớn nhất của cậu trong suốt quãng đời này là không nhận ra tình cảm với cô sớm hơn, không trân trọng, yêu thương cô nhiều hơn. Để rồi, khi nhìn cô chết ngay trên vòng tay mình, cậu mới biết thế nào là hối hận. May mắn thay, ông trời đã cho cậu một cơ hội, cho cậu cơ hội quay lại để sửa chữa mọi sai lầm của mình? Liệu cậu có thành công trong việc chinh phục trái tim người con gái mình yêu? Hãy đón chờ câu chuyện này nhé <33333
- Tên khác ( Do BlackObs edit) : Đẩy ngã nữ thần.- Tên gốc : 女神是我学姐- Tác giả : Đường Huyền.- Editor : Hàn.- Thể loại : Bách _ Ngọt _ Sủng _ Hiện đại.- Cp chính: Mục Tiểu Phàm x Hứa Hạ.- Phối hợp diễn : Mục Dao Dao, Lưu Đình Đình, Lão Yêu, Tôn Bình Lam.....- Ed từ chương 53 trở đi, Văn án + chương 52 trở lại thì vào link này nè: https://www.wattpad.com/story/95188958-%C4%91%E1%BA%A9y-ng%C3%A3-n%E1%BB%AF-th%E1%BA%A7n- Lần đầu mới tập tập edit, có gì không ổn nhớ để lại cái nhận xét :'3- Giữ nguyên văn phong QT…
Chỉ là những mẩu truyện doujinshi của KaiShin mà tớ tìm được, translate rồi đem lên đây cho các cậu cùng coi thôi. Vì vốn Tiếng Anh của tớ còn khá nghèo nàn và chưa được tốt lắm nên có sai sót gì thì các cậu thông cảm và bỏ qua cho tớ. Đồng thời tớ sẽ tiếp thu ý kiến của các cậu để ngày một hoàn thiện hơn. Cảm ơn các cậu vì đã đọc những dòng này. Giờ thì....Enjoy~Cứ gọi tớ là Hib nha các cậuHighest ranking:#1 doujinshi#1 kurobakaito#1 shinichi#2 kaitokid#2 conan#4 kaishin…
-Nguồn được lấy từ page " Thằng anh con em" (facebook) -Link truyện: https://www.facebook.com/tace.hnn/ _ Lên ủng hộ page Thằng anh con em nếu mọi người muốn xem cập nhật nhanh hơn và truyện chính chủ nhé❤️_Đã được Bông cho phép Dii mới đăng nhé❤️ Dii đã ghi rõ ở đây là ĐÃ ĐƯỢC BÔNG CHO PHÉP và ĐÃ GHI NGUỒN RÕ RÀNG thì mong mọi người có văn hoá xíu đừng có tí vô bình luận là "xin phép Bông chưa" hay " Chưa ghi nguồn này nọ" nha. Tui là tui buồn đó :)) rep mấy chục bình luận giống vậy mà bùn Vl :((-Tác giả: Bông.+COI XONG NHỚ COMENT+ BÌNH CHỌN MỖI CHAP ĐỂ ỦNG HỘ DII NHA MN^^ Tóm tắt: Truyện kể về "con anh " tao nhã, dễ thưng và "thằng em" vi diệu", dữ dội^^ ‿ツ ♡reup❤bү Dii ρé ηɦỏツ ♡‿…
CẢ NGƯỜI ĐỀU LÀ BẢO (Các bạn cần vào hồ sơ của Xitaqueen, ấn nút theo dõi (follow) để đọc dc đầy đủ tât cả các chương của truyện này!!!)Nguyên tác : Vị lai chi toàn thân thị bảoTác giả : Quyết TuyệtThể loại : đam mỹ, hài hước, tương lai, chủ thụ, sinh tử, 1×1, HETình trạng : hoàn thành (editor đã bỏ công sức sưu tầm và chỉnh sửa, những chỗ chưa edit các bạn có thể cmt, nhưng phản hồi tiêu cực sẽ bị xóa k báo trước)Văn ánNhậm Sinh, vốn dĩ là một củ nhân sâm tu luyện thành tinh, ngay lúc bị kẻ thù đuổi giết, chỉ vì không muốn rơi vào... miệng cừu nhân mà bất đắc dĩ nhảy vào khe thời không, lại bất ngờ xuyên đến tương lai, ngay lúc hôn mê còn bị ép trở thành thế thân của "cô dâu" đào hôn.Giật mình tỉnh lại, bản thân tự dưng lại "mọc" thêm một cái trượng phu...Nhậm Sinh tỏ vẻ vô cùng vừa lòng!Sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gặp được khối "tức nhưỡng" ngon miệng như vậy! Thực chỉ muốn đem rễ chọt lên a a a a a a a a!Thế là, Nguyên soái đại nhân, bản thân đang bị trọng thương tê liệt trên giường đã có một cái "tiểu thê tử" cả ngày đối với y động thủ động cước kiêm chảy nước miếng.Nhân vật chính : Nhậm Sinh, Triệu Lăng Vũ...Nguồn tham khảo: http://wikidich.com/truyen/tuong-lai-chi-toan-than-la-bao-V_IRCHCVfG2rfgTj…
Tác giả: Quỷ Sửu Editor: Qi_fang. Văn án: "Vì anh em dùng ba năm tích góp, vượt ngàn trùng khơi đến gặp anh. Vì lần gặp mặt này, ngay cả hô hấp em đều nhiều lần luyện tập." Đơn giản mà nói, đây là chuyện cũ về ba ba cùng ba ba nuôi dưỡng Tiểu Dã. ps: Tôi cho rằng cả thế giới đều biết Tiểu Dã là con ai. Gỡ mìn: 1. Sinh tử văn, có bánh bao thông minh lanh lợi. 2. Thụ là một người đàn ông không có giáo dục, không có học thức, được công chăm sóc dần dần trở nên tốt đẹp. 3. Thụ truy công, ngụy thẳng nam công. Công chưa luyến ái, cũng không thân mật với ai ngoài thụ. 4. Song khiết, hỗ sủng. Chưa xin per, 104 chương. ĐÃ HOÀNP/s: Nhiều bạn vô chửi Cố Khái Đường, lời lẽ rất khó nghe, vì đây là truyện tôi edit nên xin phép chặn cho hai bên khỏi nhìn mặt nhau, đỡ khó chịu.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…