Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 26

Tác giả : Ry Đu Biadia
Edit : KNK

~Tuyệt Ngư thành~

Tờ mờ sáng, mặt trời bắt đầu nhú lên từ phía sau đỉnh núi. Trời cao, xanh và trong. Từng đám mây hờ hững trôi. Gió thổi từng cơn dịu nhẹ.
Ở Tuyệt Ngư thành thế này, thời tiết như vậy quả thật rất lý tưởng để đi ra ngoài. Vừa mới sáng sớm mà các vị nữ nhân từ hẻm này ngõ nọ đã rủ nhau đi chợ, nói cười rộn cả đường phố. Chợ hôm nay mở sớm, cũng đồng nghĩa với việc kết thúc sớm.
Đã sống ở Tuyệt Ngư thành hơn sáu tháng, Vương Nguyên đã sớm quen với việc hàng tuần lại có một ngày chợ mở sớm hết sớm. Đúng cái ngày hôm đó, nó cũng sẽ dậy sớm, cùng với các vị nữ nhân ngoài kia đi chợ rồi về lo cơm nước cho Tuấn Khải đi làm. Sau đó nó sẽ dọn dẹp nhà cửa, rồi họa tranh, gảy đàn, làm những thứ nó thích cho tới khi phu quân của nó về. Ai, quả là một ngày tươi đẹp mà.
Bình thường là vậy, nhưng hôm nay Vương Nguyên chẳng buồn mở mắt. Nó dĩ nhiên là nghe được tiếng nói cười của mọi người bên ngoài, nhưng chẳng thể nào nâng nổi mi mắt, cũng tại đêm qua cả.
Vương Nguyên vùi đầu vào cái gối phía trước, cọ cọ một hồi mới mở được mắt. Mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt nó là lồng ngực trần của Tuấn Khải. Nó đỏ mặt, cái 'gối' mà nó vừa cọ vào là ngực của hắn a. Hơn nữa... hơn nữa... cả hai đều đang-không-mặc-gì-hết!
Kí ức đêm qua dần tái hiện lại, càng lúc càng rõ nét khiến cho Vương Nguyên đỏ bừng mặt, kéo chăn lên che đầu, nhắm tịt hai mắt lại.
-Em tỉnh rồi hả? – Giọng nói cực kì ôn nhu của hắn vang lên từ phía trên đầu nó khiến nó giật mình "A!" lên một tiếng rõ to, vừa mới giật nảy người thì hạ thể truyền đến một trận đau nhức khó tả.
Nó ôm mông, nhăn nhó.
-Em không sao chứ? – Tuấn Khải dịu dàng hỏi, tay kéo nó ra khỏi lồng ngực hắn, hôn lên môi nó chào buổi sáng.
-Đau – Nó than. Thật ra thì nó cũng biết là hắn đã rất dịu dàng với nó, là lần đầu tiên mà ngoài đau nhức ra nó cũng chẳng bị gì khác, như vậy cũng quá tốt rồi.
-Anh xin lỗi. Lần sau sẽ dịu dàng hơn – Hắn mỉm cười ngồi dậy, tiến về phía tủ quần áo lôi ra hai cái áo choàng lớn.
Tuấn Khải khoác lên một cái rồi cầm cái còn lại về phía giường. Hắn ân cần từ tốn đỡ nó ngồi dậy, lấy cái áo khoác kia trùm lên người nó, đưa tay bế thốc nó lên.
-A... Đi đâu vậy?
-Đi tắm. Phải tẩy rửa cho sạch nha, em cứ nghỉ đi, để anh tẩy cho em – Hắn cười nhẹ, hôn lên má nó rồi rảo bước về phía phòng tắm.

[...]

~Kim Quang phủ~

-Tuấn Khải, đêm qua ngươi cùng Vương Nguyên làm gì mà sáng nay đệ ấy mệt mỏi quá vậy? – Thiên Tỉ nheo mắt hỏi Tuấn Khải khi cả hai đang chuẩn bị kiếm.
-Thì làm chuyện vốn dĩ phải làm từ 6 tháng trước – Hắn nhún vai, đáp gọn, một tay cầm chui kiếm, tay kia cầm một cái khăn sạch lau lưỡi kiếm.
-Lần này ngươi bỏ công không uổng rồi – Anh chậc lưỡi, không ngờ Vương Nguyên nhanh bị chinh phục như vậy. Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, ngày nào cũng thấy mặt nhau, hôm nào cũng nghe Tuấn Khải nói những lời ngọt ngào, Vương Nguyên không đổ cũng lạ.
-Là Vương Nguyên nên đáng để ta làm như vậy – Hắn cười – Ngươi chuẩn bị kiếm xong chưa?
-Được rồi
Hôm nay Tuấn Khải cùng Thiên Tỉ đến Kim Quang phủ mượn sân tỷ võ. Chuyện này hắn đã hỏi qua Trương đại nhân và đã được sự cho phép của ông ấy, nếu không hắn cũng chẳng dám tùy tiện dùng sân của Kim Quang phủ.
Ngày hôm nay hai người họ tỷ võ, Trương Thụy Ân cũng có điểm chờ mong. Cậu từ sáng đã dậy sớm ngồi chờ. Ngay cả Trịnh An Dực cũng thấy lạ, bình thường cho dù đi với y cậu cũng không dậy sớm như vậy.
Thụy Ân có thể nói là đệ tử đầu tiên của Tuấn Khải. Cậu đã từng xem qua rất nhiều đường kiếm của hắn, đã từng được hắn chỉ bảo rất nhiều. Hắn đối với cậu là một mục tiêu mà cậu luôn cố gắng đạt được. Bởi vậy, lần này nghe nói có người đấu ngang tài ngang sức với Tuấn Khải là Dịch Dương Thiên Tỉ, cậu liền háo hức muốn xem. Không phải là chưa thấy ai đấu ngang tay với Tuấn Khải, nam nhân Hà Vũ Phong lần đó chẳng phải đã không phân thắng bại hay sao, mà là cậu muốn xem những người khác nhau đấu kiếm với 'sư phụ' của cậu.
Tuấn Khải cùng Thiên Tỉ đấu kiếm, từng đường từng đường kiếm đẹp mắt được phóng ra. Lần trước hắn đấu với nam nhân Hà Vũ Phong, gì thì gì, nam nhân đó cũng đã kiềm bớt lực sát thương trong lần đầu tiên ra tay. Hơn nữa, thân pháp của nam nhân đó, hắn cảm giác được có gì đó mềm mại, giống như nữ tử. Còn lần này, hắn đấu với Thiên Tỉ. Tuy là bằng hữu, nhưng khi đã chấp nhận tỷ võ với nhau, chưa bao giờ hắn nhường Thiên Tỉ hay Thiên Tỉ nhường hắn. Cả hai khi đã mặt đối mặt cùng nhau tỷ thí, đều chẳng bao giờ thủ hạ lưu tình, cứ thế mà thực hiện bao nhiêu đường kiếm hiểm hóc, đủ khả năng lấy mạng người. Bởi vậy nên, bất cứ khi nào hai người đấu với nhau, cả hai đều phải cực kì chuyên tâm, chỉ cần một chút sơ hở nhỏ đã đủ khiến cho mình chết không toàn thây.
Tuấn Khải và Thiên Tỉ, hai bên không ai nhường ai, cứ thế từng đường kiếm tấn công tới. Kết thúc trận đánh, cả hai đều đứng lườm lườm nhìn nhau, hơi thở đã có chút hỗn loạn. Như vậy cũng đúng, hai người đã đánh khá lâu rồi, có thể dứt ra được thế là hay rồi.
Thụy Ân một bên đưa nước tới, miệng cảm thán.
-Khải ca, Thiên Tỉ ca ca kiếm pháp cũng thật tốt nha
-Trương nhị thiếu gia quá khen rồi – Thiên Tỉ điều chỉnh lại hơi thở, mỉm cười.
-Gọi ta là Thụy được rồi, Thiên Tỉ ca ca không cần phải khách sáo
-Xem ra cậu cũng khá thân với Tuấn Khải? – Thiên Tỉ nheo mắt. Nếu không thân tại sao sáng sớm đã ra sân ngồi xem anh cùng hắn đấu kiếm?
-Khải ca dạy kiếm pháp cho ta – Cậu trả lời – Thiên Tỉ ca ca, ca ca có thể đấu ngang tay với Khải ca, quả thật không tồi nha. Trước đây một lần chứng kiến có người ngang tay Khải ca, cũng không nghĩ có người khác lại có thể không phân thắng bại với hắn
-Thụy, cậu không cần phải tâng bốc ta như vậy. Trên giang hồ biết bao nhiêu người cao tay hơn ta. Nói không chừng ta làm náo loạn một trận, đã có người ra tay giết chết ta rồi – Tuấn Khải đưa tay lau mồ hôi, cầm bình trà rót ra uống.
-Có người như vậy sao? – Thiên Tỉ ngạc nhiên hỏi lại. Kiếm pháp của anh và Tuấn Khải lúc trước học cùng một người, sư phụ của cả hai lúc đó đều nói kiếm pháp hai người đều đã đạt được mức cao nhất, cho dù đối mặt là kẻ nào đi nữa, chỉ có thắng hoặc hòa, chứ không có thua. Sư phụ cũng nói, chỉ có hai người họ là được học tới mức đó, ngoài ra sư phụ không dạy ai thêm nữa. Vậy mà bên ngoài có người đánh ngang tay với Tuấn Khải, quả thật rất cao tay rồi. Bất quá, điều này khiến anh nhớ tới một người.
-Nam nhân đó tên là Hà Vũ Phong. Từng đến đây xin một chân cận vệ, phụ thân ta nói Khải ca cùng người đó đấu kiếm để kiểm tra, kết quả làm cận vệ của đại huynh ta. Nhưng tiếc là người đó đã xin nghỉ, nếu không Thiên Tỉ ca ca cũng có thể gặp – Thụy Ân đáp
-Ngươi muốn gặp, ta có thể thử liên lạc. Dù sao thì Phong đệ cũng thân với tiểu nương tử nhà ta – Tuấn Khải lên tiếng, cầm khăn lau sạch lưỡi kiếm rồi tra kiếm vào vỏ.
-A? – Thụy Ân ngạc nhiên. Bằng cách nào mà Hà Vũ Phong lại có thể thân với Vương thiếu phu nhân nhỉ?
-Trước khi lên Thiên Vu sơn chính Phong đệ đã giúp nương tử ta mang tranh ra bán ở chợ – Hắn nhún vai.
-Thế bây giờ? – Thiên Tỉ hỏi.
-Chờ đệ ấy đến nhà thôi. Dù sao thì hiện tại nương tử ta vẫn chưa họa xong – Hắn trả lời. Bây giờ thì hay rồi, Tuấn Khải hắn một tiếng 'nương tử', hai tiếng cũng 'nương tử'.
Nguyên buổi sáng hôm ấy, Tuấn Khải vẫn như cũ dạy kiếm pháp cho Trương Thụy Ân, sau đó làm vài nhiệm vụ Trương Ân Hào giao phó, còn Thiên Tỉ thì tiếp tục cùng Trịnh thần y nói chuyện về Chí Hoành

[...]

-Khải ca, hình như nương tử ngươi tới – Thụy Ân quét mắt ra cổng, đôi đồng tử chạm phải một thân ảnh quen thuộc. Vương Nguyên hàng tuần vẫn có vài bữa mang cơm tới cho Tuấn Khải – Còn có, ai bên cạnh vậy?
-Là đại huynh của Vương Nguyên, cũng là nương tử tương lai của Thiên Tỉ
-Ừm... Bằng hữu các người câu hết hai huynh đệ nhà họ hay sao thế? – Thụy Ân nheo mắt nhìn Tuấn Khải, đôi mắt tím ánh lên trong nắng.
-Có thể cho là vậy – Hắn khẽ cười.
-Giờ cơm chắc cũng tới rồi. Để ta đi gọi Thiên Tỉ ca ca trong phòng Trịnh thần y – Thụy Ân cười rồi quay người đi vào trong. Giờ cơm tới rồi, cậu phải gọi người chuẩn bị cơm nước cho phụ thân cùng Trịnh thần y.
Trương Ân Hào với Trương Thụy Ân thường vẫn dùng chung mâm, nhưng Trịnh An Dực đã quen dùng cơm riêng. Vậy nên, Thụy Ân cậu vẫn là nhờ người chuẩn bị một mâm riêng cho Trịnh An Dực.
Tuấn Khải, Vương Nguyên cùng Chí Hoành ngồi ở hiên đợi Thiên Tỉ ra rồi cùng dùng cơm. Vương Nguyên từ sau khi về Vương gia đã dần mất cái thói quen dùng mâm riêng, bây giờ ngồi chung mâm với ba người cũng chẳng cảm thấy khó chịu gì. Tuấn Khải ngày nào cũng được ăn cơm do nương tử nấu, miệng lúc nào cũng tủm tỉm. Còn Thiên Tỉ với Chí Hoành, mấy ngày nay đến Tuyệt Ngư thành mới có thể yên ổn mà dùng cơm chung, tâm tình cũng tốt hơn hẳn.
Buổi trưa cơm nước xong xuôi, Vương Nguyên với Chí Hoành cũng bị Tuấn Khải và Thiên Tỉ giữ lại. Trời nắng gắt như vậy, không nên để đầu trần dang nắng ra về.
Hai huynh đệ nhà họ Wang mấy tháng không gặp, nay gặp lại nhiều chuyện để nói, nói với nhau mấy ngày vừa rồi vẫn chưa hết chuyện. Tuấn Khải với Thiên Tỉ lẳng lặng ngồi nhìn. Tuấn Khải bất giác bật cười vì vẻ trẻ con, làm nũng của Vương Nuyên, còn Thiên Tỉ thì lặng ngắm cái vẻ chiều chuộng đệ đệ của Chí Hoành. Nói chung thì, hai bạn công ngồi nhìn hai tiểu thụ nói chuyện, tâm tình chuyển biến cực kì tốt.
Xế chiều, ngoài cổng Kim Quang phủ xuất hiện một bóng người quen thuộc. Nam tử mặc y phục màu trắng, mái tóc lam dài tung bay trong gió.
-Phụng Tiêu Vũ? – Cả Thiên Tỉ lẫn Chí Hoành đều đồng thanh hỏi. Người khoác nam trang trước mặt, mười phần hết chín phần giống Tiêu Vũ, khác mỗi bộ nam trang trên người.
Nam tử thân y phục trắng khựng lại. Ai nha, tại sao lại dễ dàng nhận ra nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên như thế? Khó trách Tử Y có thể phát giác ra nàng.
-Thiên Tỉ, Chí Hoành, hai người nhầm rồi. Nam tử này là Hà Vũ Phong mà khi nãy ta đã nhắc tới – Tuấn Khải lên tiếng đỡ lời – Lúc trước ta và Tiểu Nguyên cũng nhầm đệ ấy thành Tiêu Vũ, nhưng thật sự không phải
-Xin lỗi , ta là Hà Vũ Phong – Tiêu Vũ nhanh chóng trấn tĩnh lại, đáp lời.
-Ta là Dịch Dương Thiên Tỉ, còn đây là Chí Hoành, nương tử ta – Thiên Tỉ giới thiệu mình.
-Phong đệ đến đây có việc gì sao? – Vương Nguyên lên tiếng trong khi một tay khoác qua tay Tuấn Khải
Tiêu Vũ nhìn thấy cánh tay đang khoác tay Tuấn Khải của Vương Nguyên, trong lòng có nhói lên một cái, nhưng rất nhanh biến thành cảm giác nhẹ nhõm. Có lẽ, nhị sư huynh nàng cuối cùng cũng được hạnh phúc rồi. Vậy thì, nàng phải tích cực ngăn chặn Tử Y thôi.
-Ta có chút việc, cần tìm Trương đại thiếu gia – Nàng trả lời, cố ép giọng mình.
-Phong đệ ở đó chờ đi, để ta vào trong nói với Trương đại thiếu gia – Tuấn Khải nói rồi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Vương Nguyên, vỗ vỗ nhẹ lên tay nó rồi quay người vào trong.
Giờ này Trương đại nhân đang ở thư phòng xem sổ sách trong thành, còn Trương Thụy Ân đang cùng Trịnh An Dực chế thuốc, Tuấn Khải hắn không muốn làm phiền, liền đi thẳng tới phòng Trương đại thiếu gia Trương Hữu Ân.
*Cốc... Cốc...*
-Ai đó? – Giọng nói lãnh đạm vang lên từ đằng sau cánh cửa.
-Là ta, Tuấn Khải
-Có chuyện gì?
-Hà Vũ Phong tìm Trương đại thiếu gia
Tuấn Khải vừa trả lời xong thì nghe thấy bên trong có tiếng sách rơi xuống, sau đó hồi lâu là giọng nói băng lãnh khi nãy
-Gọi vào đây
Hắn cảm thấy lạ, nhưng cũng không tò mò gì, rất nhanh quay ra ngoài gọi nam tử kia vào trong.
Phụng Tiêu Vũ cười với bốn người kia, chân bước thẳng tới phòng Hữu Ân.
Đứng trước cửa phòng y, nàng hít một hơi sâu, lấy hết dũng khí rồi mở cửa bước vào. Cố gắng lắm, nàng mới có dũng khí đến đây gặp y.
Bước vào trong, ngước lên nhìn chỗ bàn trà, nàng đã đối diện với đôi mắt thạch anh tím băng lãnh mà đầy mị hoặc của nam nhân, bên dưới bàn trà là mấy cuốn sách rơi rớt không được đoái hoài.
-Hữu Ân... – Nàng bất giác lên tiếng gọi tên nam nhân.
-Ngươi đến đây có việc gì? – Nam nhân kia rất lâu mới lên tiếng. Y chưa chuẩn bị đối mặt với nàng lúc này.
-Người là gì với Tử Y? – Nàng hỏi thẳng. Nàng muốn y trả lời thành thật cho nàng biết.
-Ngươi biết được điều gì rồi? – Trương Hữu Ân hỏi lại. Vũ nhi của y đã tìm đến để hỏi như vậy, khẳng định đã biết rõ phân nửa rồi.
-Ta biết gì không quan trọng, người trả lời đi
-Ngươi thật muốn biết? Vũ nhi, ngươi muốn biết sao? – Y nhìn thẳng vào mắt nàng, hỏi.
-Phải – Nàng hít một hơi, đã rất lâu rồi mới nghe được tiếng gọi 'Vũ nhi' thân thuộc ấy.
-Vậy thì sau khi ta trả lời ngươi phải kể rõ thân phận thật của ngươi
-Được – Tiêu Vũ cắn cắn môi, hồi lâu gật đầu.
-Ngồi đi – Trương Hữu Ân thở hắt ra, tay chỉ vào cái ghế trống bên bàn trà trong khi mình thì ngả người tựa vào thành ghế, mắt nhắm lại, hồi tưởng lại cái quá khứ sai lầm đó.
Tiêu Vũ nghe theo, bước đến ngồi xuống ghế, im lặng chờ đợi.
-Ngươi biết Đài Hiên chứ? Tổ chức sát thủ Đài Hiên – Y lên tiếng bắt đầu, mở lời bằng một câu hỏi mà không chờ đợi câu trả lời – Ta là sát thủ bậc nhất Đài Hiên. Đó là kết quả của 3 năm ta ra tay hạ sát biết bao nhiêu người. Nhưng mà ngươi yên tâm, những người ta ra tay, tất cả đều là vì dân trừ hại, ta không phải tên cuồng sát. Từ năm 19 tuổi, ta đã là thành viên của Đài Hiên – Dừng một chút để sắp xếp lại ý tứ trong đầu, y tiếp – Hai năm trước, trong một nhiệm vụ, ta bị chém trọng thương, là do để lộ sơ hở. Cứ tưởng lần đó cái mạng không còn, nhưng số ta vẫn chưa tận, vẫn còn có thể sống. Ta được một nữ nhân cứu sống. Ta nợ nữ nhân đó một mạng. Mà nữ nhân đó, chính là Tử Y – Phụng Tửu Sa. Ngươi đến đây để bảo vệ Vương Nguyên, chắc ngươi cũng biết Vương Tuấn Khải chính là nam nhân trong lòng Tử Y. Ả ta tìm ta, nhắc lại lần ả cứu ta một mạng, ra điều kiện ta phải hạ sát Vương Nguyên, bằng không chính ả sẽ thưa lên Kinh thành về Đài Hiên. Ta không muốn liên lụy người khác trong tổ chức, đồng ý với ả, chỉ là ta không muốn trực tiếp giết người, chỉ cần đẩy Vương Nguyên khỏi Tuấn Khải là được
-Vậy còn chuyện ở Thiên Vu sơn? – Nàng hỏi khi thấy y ngừng lại.
-Sao ngươi biết? – Y ngồi thẳng lại, mở mắt nhìn nàng.
-Hôm người gặp Tử Y ở Hà An quán sau khi từ Thiên Vu sơn trở về, chính ta đã ngồi ở bàn bên cạnh. Lúc người ra về, chính ta đã làm rơi vỡ bình trà – Nàng nhìn thẳng vào mắt y, trả lời không do dự.
-Vậy ra ngươi đã biết hết. Đã biết rõ, còn hỏi ta làm gì, Vũ nhi? – Y cười khổ. Lần đầu tiên y để lộ biểu cảm như vậy.
-Ta muốn nghe từ chính người, Hữu Ân
-Ở trên đỉnh Thiên Vu sơn, có một chỗ đón gió. Lúc đó ta, Tuấn Khải, Thụy Ân đang đứng gần chỗ cái hang để xem xét, Vương Nguyên đứng gần triền dốc. Lúc đó... chỉ là gió hơi mạnh, ta lại vô thức gọi ma pháp làm gió mạnh hơn. Vương Nguyên bị ngã, lăn xuống dốc, rất may Tuấn Khải chặn lại kịp – Y lại dừng, rồi lại tiếp – Thật sự mà nói, ta không cố ý. Ta không biết phải giải thích như thế nào cho ngươi hiểu. Nhưng mà, ta thật sự hối hận vì những gì mình đã làm – Trương Hữu Ân nói ra những lời chân thành. Lần đầu tiên y nói với một người khác những lời như vậy.
-Ta không trách người – Tiêu Vũ thở hắt ra. Nếu như là Tử Y ép buộc, Trương Hữu Ân cũng không cách nào thoát được.
-Ngươi lần đó chắc cũng nghe ra, ta đã cắt đứt hoàn toàn với ả
-Ta có nghe. Bất quá, Tử Y không bỏ cuộc đâu. Chính tỷ ấy đã đe dọa ta mà, những lời này nàng không nói ra.
-Ta biết – Trương Hữu Ân đáp, lại ngả đầu ra sau, nhắm mắt.
-Người biết Phụng gia ở Hồng Lâu thành chứ? – Tiêu Vũ thở dài, cuối cùng cũng phải nói ra những lời này – Phụng Dương Liêu là phụ thân của ta. Ta tên thật là Phụng Tiêu Vũ, 18 tuổi, là nữ nhi. Đại huynh ta là Phụng Tuấn Danh, huynh ấy đã viết cho ta phong thư lần trước mà ngươi đọc được. Tiểu đệ ta là Phụng Thiên Mạc, cũng là người yêu của đại huynh ta. Bọn họ tuy huynh đệ, nhưng đã sớm vứt cái mối quan hệ ấy đi rồi. Đệ đệ ta mang thai. Phụ thân ta phát hiện, Thiên Mạc bỏ đi, Tuấn Danh đại huynh thì không được phụ thân nhìn tới, phụ thân lại bị sốc, liệt nửa người. Còn nữ nhân Tử Y – Phụng Tửu Sa, đó là nhị tỷ của ta, nhưng đó là 10 năm trước. 10 năm trước tỷ ấy gây ra đại hoạ, phụ thân viết giấy từ con. Năm ta 15 tuổi có quay lại Hồng Lâu thành dưới thân phận Tử Y để dạy kiếm pháp cho ta. Kể từ khi đến Tuyệt Ngư thành này ta mới biết được mục đích của tỷ ấy. Ban đầu Tử Y nhờ ta chia rẽ Tuấn Khải và Vương Nguyên, một công đôi việc, tỷ ấy có Tuấn Khải còn ta có được Nguyên huynh. Nhưng mà ta đã sớm từ bỏ Nguyên huynh, ta chỉ xem huynh ấy như bằng hữu. Ta vờ về lại Hồng Lâu thành nhưng thực chất đến Vũ Liên thành cải nam trang rồi quay lại đây. Mọi chuyện sau đó, người cũng biết phần nào
-Ngươi không trách ta sao, Vũ nhi? Nam nhân mà ngươi quyết tâm bảo vệ lại suýt chết dưới tay ta. Ngươi vẫn không có chút gì oán hận ta sao? – Trương Hữu Ân nhắm mắt, vô lực nói.
-Nói không oán hận là tự dối mình dối ngươi. Nhưng mà, cái oán hận của ta đối với ngươi không nhiều như cái oán hận của ta đối với chính tỷ tỷ ruột của ta. Suy cho cùng thì, ngươi làm như vậy, đều có cái nguyên nhân của ngươi. Ta không biết Hữu Ân ngươi có lý do gì mà làm như vậy, nhưng nếu người đã thật sự hối hận, ta cũng không nên oán trách làm gì – Tiêu Vũ gượng cười, nhún vai.
-Nét cười như vậy thật khó coi – Trương Hữu Ân mở mắt, vừa kịp thu được cái cười gượng kia của Tiêu Vũ vào trong mắt.
-Hiện tại ta rất mệt mỏi rồi. Chuyện của ngươi xem như ta cũng biết phần nào rồi, ta có thể yên tâm không lo lắng đến nữa. Ta không dám đòi hỏi gì ở ngươi, không dám đòi hỏi ngươi trở mặt với Tử Y mà đi bảo vệ Nguyên huynh. Được rồi, coi như giữa chúng ta không ân không oán. Thế này sẽ nhẹ lòng hơn – Nàng thở dài. Thật sự mà nói, dạo gần đây nàng rất mệt mỏi khi phải lo toan đủ thứ như vậy. Suốt ngày cứ lo lắng đối phó với Tử Y, rồi lại bảo vệ Vương Nguyên, song song đó còn có thư từ liên lạc với đại huynh cùng tiểu đệ, nàng thật sự sắp kiệt sức rồi.
-Ngươi...
-Hôm nay ngươi đã nói với ta nhiều hơn trước. Thật sự ta rất vui. Trương đại thiếu gia ngươi nên mở lòng ra một chút để bớt tịch mịch. Cuộc sống không có bất kì mối quan hệ vui vẻ nào thật sự rất vô vị. Trương đại thiếu gia, ta với ngươi ân oán không còn, ta cũng không mong được làm bằng hữu với người, bởi vì người mà ngươi quen biết là Hà Vũ Phong chứ không phải Phụng Tiêu Vũ ta. Tốt nhất, người đừng nên còn chút gì dính dáng tới ta hay Tử Y. Tử Y, tỷ ấy đã nhận ra ta rồi. Ngươi đừng để chính mình liên lụy. Đừng tìm ta
Phụng Tiêu Vũ nàng vừa nói vừa đứng lên, dứt khoát bước ra cửa. Câu cuối cùng thoát ra khỏi miệng nàng cũng là lúc nàng bước hẳn ra khỏi phòng Trương Hữu Ân.
Còn lại một mình trong phòng, y trượt hẳn người xuống ghế, cứ như chẳng còn chút sức lực nào. Không còn ân oán? Không thể làm bằng hữu? Phụng Tiêu Vũ nàng thật có thể nói những lời tuyệt tình như vậy sao? Nhưng mà, hình như là y tự mình đa tình rồi. Vũ nhi của y đã sớm từ bỏ, không có nghĩa là Vũ nhi không còn yêu Vương Nguyên, không có nghĩa là Vũ nhi sẽ ngoan ngoãn đến bên cạnh y. Y như vậy mà tới lúc Vũ nhi nói ra những lời chia tay thì mới phát hiện, hóa ra trái tim này đã sớm không còn là của mình nữa rồi, nó ngay từ đầu đã sớm thuộc về Vũ nhi, mặc kệ Vũ nhi là nam nhi hay nữ tử. Trái tim y bây giờ đau lắm, cả lồng ngực cứ co rút, quặn thắt. Cái cảm giác thống khổ này khiến y muốn thét lên. Nhưng y làm không được, y không thể làm được chuyện đó. Nó không đơn giản như y nghĩ. Y không thể thổ lộ với Vũ nhi, nhất là khi Vũ nhi đã chủ động từ chối hắn rồi. Tình cảm của hắn đã chết từ trong trứng nước.
Trương Hữu Ân y sau một hồi vô lực trên ghế cũng hoàn hồn lại. Y đưa tay vuốt vuốt mặt mình cho tỉnh táo lại. Khi nãy Vũ nhi đã nói... Tử Y nhận ra Vũ nhi rồi? Nếu cứ như vậy, khẳng định không ổn một chút nào. Nữ nhân đó, ngay từ đầu ai cũng biết ả không hề đơn giản. Ả đã phát hiện ra sự hiện diện của Vũ nhi và sự cản trở của nàng, lúc này đây, tính mạng của Vũ nhi cũng chẳng còn được đảm bảo nữa. Nữ nhân kia, nói sao thì, trong thời gian ả lo lắng cho thương thế của y, y đã tận mắt chứng kiến ả xuống tay giết người mà không cần lý do. Người như ả, sát thủ như y còn cảm thấy đáng sợ.
Y cúi người, nhặt mấy quyển sách rơi rớt trên đất đặt lại lên bàn, vươn tay rót một chén trà cho mình để thanh tỉnh lại. Vẻ bình tĩnh băng lãnh vốn có lại hiện hữu trên gương mặt y.
Vũ nhi, em cứ như vậy mà đi thì ta biết làm sao? Được rồi, quyết định của ta cũng không liên quan tới em. Em cứ việc đề phòng nữ nhân kia, còn ta sẽ theo sau bảo vệ cho em. Đây là lần đầu tiên ta muốn bảo vệ một người nào đó. Vậy nên, đừng cản trở ta.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com