Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phiên Ngoại

Tác giả : Ry Đu Biadia
Edit : KNK

Vương Tuấn Khải sốt ruột đi qua đi lại trong sảnh đường, chốc chốc lại nhìn ra cổng.
-Không được rồi, con phải ra ngoài tìm – Hắn cuối cùng kiên nhẫn không nổi, xốc tay áo nói với phụ mẫu, chuẩn bị bước ra ngoài.
-Ai, Khải nhi, con kiên nhẫn một chút. Nó rất nhanh sẽ quay lại, không phải con nói nó rất thông minh sáng dạ hay sao. Không cần phải lo đâu – Vương Ngọc Hiền nhìn con trai đang sốt ruột thì thở hắt ra. Cả Hồng Lâu thành này đều biết mặt đứa cháu trai của Vương gia. Trong thành bọn họ cũng không có người nào xấu, còn tai mắt của Vương gia cũng đầy rẫy khắp nơi, đứa nhỏ kia hẳn là không có chuyện gì đi. Chắc chắn là xảy ra tình huống đặc biệt nên mới chưa mang đứa nhỏ về.
-Mẫu thân, tới giờ này mà mẫu thân còn bình tĩnh được sao? Đã mấy canh giờ rồi mà nó vẫn chưa về. Nó chỉ mới có 3 tuổi thôi đó mẫu thân. Gia nhân chẳng phải đi cùng nó sao, sao lại để cho nó đi lạc vậy? – Vương Tuấn Khải rốt cuộc bùng nổ. Hắn thật sự không hiểu nổi gia nhân đi cùng với con hắn mắt để ở đâu mà để lạc mất thằng bé.
Vương Tử Ngôn và Vương Ngọc Hiền chưa kịp mở miệng nói gì thì đã nghe tiếng trẻ con khóc nháo từ ngoài cổng.
Tuấn Khải vội vàng quay phắt lại, bước nhanh đến chỗ Liễu Dương đang bế đứa nhỏ, đưa tay đón lấy con.
-Chuyện gì đã xảy ra vậy, Liễu y sư? – Hắn vừa vỗ về đứa nhỏ, vừa nhìn Liễu Dương.
-Ngươi thật là, sao lại có thể để con đi một mình chứ? – Liễu Dương quắc mắt nhìn hắn.
-Sáng nay ta bận việc ra ngoài, ai ngờ vừa về tới đã nghe gia nhân nói Khải Nguyên đi lạc. Mà chuyện gì xảy ra vậy? Từ trước tới nay chưa lần nào Khải Nguyên khóc nháo tới mức này – Hắn nhăn mày, đứa nhỏ 3 tuổi khóc nhiều đến mức lúc này đã muốn mệt mỏi tựa vào vai hắn thiếp đi.
-Ai, ta nói... Ngươi nhanh nhanh nói cho nó sự thật về Vương Nguyên đi. Hôm nay chắc là nó trốn gia nhân của các ngươi chạy đến nhà Wang phu nhân. Nó đương nhiên biết đó là nhà mẹ của baba nó. Ở chỗ đó ai nó cũng quen mặt rồi, chỉ có ta là lạ lẫm. Hôm nay ta có việc phải sang đó, vừa ra khỏi cửa đã bị con ngươi nhào tới ôm cứng, luôn miệng gọi mẹ. Wang phu nhân bảo nó là con ngươi, ta không gỡ nó ra được, đành phải ôm nó về đây
-...– Tuấn Khải trầm mặc một lát mới mở miệng – Ta biết rồi. Cảm ơn Liễu y sư
Hắn ôm con trong lòng, vừa quay lưng lại đã nhìn thấy phụ mẫu hắn thở dài.
-Khải nhi, con đưa nó đến chỗ Nguyên nhi đi – Vương Tử Ngôn thở hắt ra, nhìn thẳng vào mắt nhi tử.
-Có thể sao?
-Sao lại không thể chứ? Con mau chuẩn bị đưa Khải Nguyên đi đi. Dù sao thì, chuyện này rồi cũng phải để cho Khải Nguyên biết, con cũng cần phải tìm một cái đáp án mà
Vương Tuấn Khải thở hắt ra, gật đầu. Hắn nhìn đứa nhỏ trong vòng tay mình, thầm nói, Khải Nguyên, con chờ một chút nữa thôi.
Vương Khải Nguyên sau một trận khóc nháo liền mệt mỏi ghé vào vai cha bé mà ngủ đi. Đến lúc bé tỉnh lại thì trời cũng đã về chiều rồi. Vương Khải Nguyên ngồi trên giường, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đứa nhỏ này tuy chỉ mới 3 tuổi nhưng đã được dạy đầy đủ lễ nghi. Bé lớn lên chỉ biết có cha, lại thường nghe cha bảo bé bây giờ chưa được gặp người sinh ra bé, đợi bé lớn hơn nữa mới được. Bé nghe vậy thì biết vậy, cũng không có nháo đòi mẹ. Nhưng mà hôm nay ra ngoài, nhìn thấy nữ tử kia, không hiểu sao lại thật muốn ôm mẹ.
-Con tỉnh rồi? – Giọng nói trầm trầm ôn nhu vang lên bên tai. Tuấn Khải vừa đẩy cửa bước vào phòng.
-Cha... - Vương Khải Nguyên chỉ kêu một tiếng, không biết nói gì tiếp theo.
-Con có muốn gặp người đã sinh ra con không? – Hắn ngồi lên giường, vươn tay xoa đầu nhi tử.
Vương Khải Nguyên cẩn thận gật đầu, đưa mắt e dè nhìn hắn.
-Cha cũng muốn gặp...– Hắn thở dài một cái. 3 năm, hắn cũng nhịn không nổi nữa. Nhưng mà, người có còn ở đó chờ hắn không? Hắn nhìn con, thở hắt ra – Khải Nguyên, con nghe cha nói. Nữ tử lúc sáng con nhìn thấy ở Wang gia là Liễu y sư, y sư ở Hồng Lâu thành mình. Còn người sinh ra con... Con có nhớ Nguyệt Dương ca ca không?
Vương Khải Nguyên gật đầu thật mạnh. Phương Nguyệt Dương thì bé biết a. Thỉnh thoảng bé vẫn được mang sang Phụng gia chơi cùng Nguyệt Dương ca ca.
-Có biết cha với baba của Nguyệt Dương ca ca không?
-Biết ạ
-Người sinh ra con cũng giống như vậy. Con phải gọi là baba nha
-Nga~ – Vương Khải Nguyên gật đầu một cái, chuyện này cũng không có gì lạ, dù sao trong thành cũng có nhiều gia đình như vậy –Vậy cha, baba của con đang ở đâu vậy?
-Bây giờ con đi tắm rửa rồi ăn tối. Sau đó chuẩn bị quần áo một chút, ngày mai cha mang con đi – Tuấn Khải xoa đầu con rồi bế bé ra khỏi giường

[...]

Bởi vì vừa đi đường vừa phải lo cho nhi tử nên tốc độ di chuyển cũng chậm lại, mất hơn hai ngày mới tới được Tuyệt Ngư thành.
Đặt chân vào thành, Vương Tuấn Khải không khỏi cảm khái. Đã thật lâu không đến đây, bầu không khí vẫn cứ như vậy, vẫn cứ mát mẻ trong lành như thế.
Hắn không ghé nhà ngay lập tức, bởi sợ mình hy vọng hão. Hắn nói với phu xe cho ngựa chạy thẳng tới Kim Quang phủ.

~Kim Quang phủ~
-Thụy, võ công của đệ tốt hơn nhiều lắm rồi đó – Phụ tử Vương gia chưa tới nơi đã nghe thấy giọng nói êm tai của nữ tử vang lên trong sân.
-Tiêu Tiêu tỷ tỷ quá khen rồi – Giọng nói của Trương Thụy Ân đáp lại. Tuy tuổi của cậu hơn Phụng Tiêu Vũ nhiều nhưng dù sao nàng cũng là thê tử của ca ca cậu, cậu cũng giữ lễ mà gọi nàng tỷ tỷ.
Phụng Tiêu Vũ tra kiếm vào chuôi, thở hắt ra đảo mắt khắp sân một vòng. Vừa quay đầu nàng đã nhìn thấy hai thân ảnh một lớn một nhỏ đứng trước cổng. Nam nhân cao lớn kia tóc đỏ bay phần phật trong gió, khí chất đã trầm ổn hơn mấy năm trước rất nhiều.
-Khải ca? – Phụng Tiêu Vũ kinh ngạc kêu lên, không ngờ tới người này lại xuất hiện ở đây, vào lúc này – Còn có...
-Đây là Khải Nguyên – Vương Tuấn Khải gật đầu chào nàng, đẩy nhi tử của mình lên trước – Khải Nguyên, chào một chút đi. Đó là Phụng cô cô, là cô cô của Nguyệt Dương ca ca. Còn kia là Trương thúc thúc
-Cô cô. Thúc thúc – Khải Nguyên vòng tay cúi đầu chào hai người trước mặt.
-Khải ca, vào trong ngồi chờ một chút, để ta đi gọi Dực – Trương Thụy Ân nhìn qua là biết Vương Tuấn Khải đưa con đến đây để làm gì liền quay người chạy vào trong. Từ sau lần lên Thiên Vu sơn tìm Vương Nguyên và Nguyệt Dương, Trịnh An Dực cũng đã dọn đến ở trong Kim Quang phủ, dĩ nhiên là cùng một phòng với Trương Thụy Ân cậu.
Vương Tuấn Khải cùng Vương Khải Nguyên theo sau Phụng Tiêu Vũ đi vào thư phòng của Trịnh An Dực. Nam nhân này tuy là thần y vang danh khắp chốn nhưng chưa bao giờ lợi dụng danh nghĩa thần y mà trục lợi. Y an phận làm thần y ở Tuyệt Ngư thành, hằng ngày rời nhà đi xem bệnh cho mọi người trong thành. Thỉnh thoảng ngoại thành có chuyện lớn mới tới lượt y ra tay, căn bản thì các thầy y ở đó cũng đủ sức giúp đỡ người bệnh. Lúc này y đang ngồi trong thư phòng nghiên cứu một vài loại dược thảo.
-Dực, có Khải ca đến này – Trương Thụy Ân vừa đẩy cửa vào vừa nói.
-Vương Tuấn Khải? – Trịnh An Dực giật mình nhìn ra cửa, ngạc nhiên kêu lên –Không phải hẹn 5 năm sao?
Vương Tuấn Khải giật mình, một ý nghĩ thoáng chớp qua đầu hắn.
-Chúng ta đều không chờ được – Hắn vừa nói vừa bế Khải Nguyên lên – Đây là con của ta và Vương Nguyên
-Cả hai đã về nhà chưa? – Không nhận được câu trả lời, tự Trịnh An Dực cũng biết đáp án, rõ ràng là hắn chưa về nên mới đến đây hỏi, chứ nếu đã về rồi thì còn dẫn con đến đây làm gì? – Ai, ngươi không cần phải lo lắng quá như vậy. Về nhà đi
-Trịnh thần y, một lần nữa, đa tạ ngài – Hắn nghe hiểu được ý tứ trong câu nói của Trịnh An Dực, vội vàng cúi đầu – Nếu vậy, ta đi trước – Siết nhẹ vòng tay ôm lấy con, hắn khẽ mỉm cười.

~Tuyệt Ngư thành. Vương gia~

-Khải Nguyên, đây sẽ là nhà của chúng ta – Vương Tuấn Khải đặt nhi tử xuống, mang theo bọc đựng quần áo của cả hai vào trong.
Hắn dạo quanh nhà một vòng. Vương Nguyên không có ở nhà. Nhưng hắn nhìn mọi thứ trong nha qua một lượt, vẫn là cảm thấy thật yên tâm. Nhà cửa được quét tước sạch sẽ, vườn tược cũng xanh um, chứng tỏ được chăm sóc tốt.
Hắn tự mình vào bếp pha một ấm trà rồi ngồi ở bàn trà trước sân, vừa nhâm nhi tách trà nóng, vừa trông nhi tử đang hứng chí chơi đùa.
Tiểu tử Khải Nguyên nhìn thấy cha mình bình tĩnh như vậy thì cũng ở một bên lẳng lặng chơi đùa, cùng cha chờ baba trở về. Bé con thật sự muốn nhìn thấy baba mình là người như thế nào.
Vương Tuấn Khải và Vương Khải Nguyên chờ thật lâu, lâu đến mức Tuấn Khải đã muốn uống hết bình trà thứ hai còn Khải Nguyên đã chán nản dựa vào chân cha thở ngắn than dài, ngoài cổng mới có tiếng động.
Nam tử mái tóc dài màu nâu hạt dẻ ánh lên trong nắng bước vào, trên tay còn cầm một giỏ thức ăn, hẳn là vừa mua từ chợ về. Nó đóng cổng, xoay người. Ánh mắt vừa chạm tới bàn trà trước sân đã trợn tròn lên, đôi môi run run không thốt nổi nên lời. Người trước mặt nhìn thẳng vào mắt cậu, mỉm cười tựa như ánh mặt trời. Còn có... còn có một đứa nhỏ ở bên cạnh...
-Tuấn... Khải... – Nó mấp máy môi kêu tên hắn, không dám tin vào mắt mình.
-3 năm rồi, phải không? – Hắn dựng bé con trong lòng đứng thẳng dậy, cúi đầu ghé vào tai bé nói nhỏ – Đó chính là baba của con
Khải Nguyên nghe vậy trong lòng chấn động. Bé nhìn nam tử trước mặt. Là người đó sao? Đó là người đã sinh ra bé sao?
-Ba... ba? – Khải Nguyên bước tới chỗ nam tử kia, ôm lấy chân nó
Vương Nguyên cả người run lên. 3 năm. Đã 3 năm trôi qua. Đây... chính là bé con mà năm đó nó đã khổ cực sinh ra, là bé con mà năm đó nó suýt phải trả bằng cái mạng của mình vì sự ra đời đó?
-Khải Nguyên? – Nó ngồi xuống, mặt đối mặt với bé con, cẩn thận kêu tên con. Dù sao thì nó và hắn cũng đã thống nhất đặt tên con là Khải Nguyên trước khi sinh bé con.
-Baba! – Tiếng gọi thân thương vang lên bên tai khiến cho bé con Khải Nguyên nước mắt vỡ òa, nhào đến ôm lấy cổ Vương Nguyên
-Khải Nguyên! – Vương Nguyên ôm chặt lấy đứa nhỏ trong vòng tay mình. Bé là con của nó. Cuối cùng, cuối cùng nó cũng được ôm con của mình trong tay. Những giọt nước mắt cứ vậy lăn dài.
-Không phải đã hẹn nhau 5 năm sao? Sao mới 3 năm anh đã đưa con đến gặp em rồi? – Vương Nguyên lúc này đã làm xong cơm nước, một bên đút cho con ăn, một bên gắp thức ăn cho hắn.
-Anh không chịu được nữa. Với lại, con nó muốn gặp người đã sinh ra nó đến không gượng được nữa rồi – Tuấn Khải đơn giản nói, cũng không kể cho nó nghe Khải Nguyên đã khóc nháo đến mức nào.
3 năm trước, lúc sinh Khải Nguyên, Vương Nguyên gần như mất hết sức lực, ngay cả mở mắt cũng mở không nổi. Trước đó nó và hắn cũng đã trao đổi qua với Trịnh thần y Trịnh An Dực. Vương Nguyên nó tất nhiên sẽ cùng Tuấn Khải về Hồng Lâu thành để gia đình chăm sóc. Nó cũng rất chú ý thường xuyên ăn những món ăn tẩm bổ có bỏ một chút dược liệu an thai. Bé con an toàn mà lớn lên trong bụng cậu. Trước ngày sinh khoảng một tháng, Trịnh An Dực tìm đến Hồng Lâu thành, đưa ra một ý kiến. Vậy nên sau khi cực khổ sinh ra Khải Nguyên, Vương Nguyên chìm vào mê man, được đưa đến Tuyệt Ngư thành để tiện cho Trịnh An Dực chữa trị. Trịnh An Dực đưa ra thời hạn là 5 năm. Thế nên giữa nó và Tuấn Khải đã có một lời hứa, trước lúc Khải Nguyên được 5 tuổi, tuyệt đối sẽ không đến tìm.
Lời hứa là vậy đó. Nhưng mà hắn cũng làm trái lời rồi. Khải Nguyên mới 3 tuổi, hắn đã cùng con đến tìm nó rồi.
Dù sao thì cũng không thể trách hắn, nó cũng đã định năm nay sẽ quay trở về Hồng Lâu thành. Năm đó đến Tuyệt Ngư thành phải mất gần một năm nó mới tỉnh lại. Sau đó lại thêm gần một năm nữa nó mới có thể xuống giường hoạt động bình thường. Đến bây giờ mới thật sự được xem là khỏe mạnh.
Bây giờ thì, phu quân nó ở đây, nhi tử của nó cũng ở đây. Cả gia đình nó hạnh phúc rồi.

[...]

Đêm đến, ánh trăng ngoài cửa sổ nhẹ hắt vào khiến cho khung cảnh thêm lãng mạn.
Trên giường trong phòng ngủ, Khải Nguyên nằm ở giữa, sát trong tường là baba mà bé con vừa được gặp sau khi xa cách mấy năm, bên ngoài là người cha đã luôn dạy dỗ cho bé trong những năm qua. Bé con mấy ngày nay đi đường cũng mệt rồi, lại thêm một trận khóc lóc nên đã sớm thiếp đi.
-Anh không giữ đúng lời hứa 5 năm, em không giận chứ? – Tuấn Khải hỏi khẽ khi thấy con đã ngủ.
-Sao em lại giận anh được chứ? Em đã định cuối năm về Hồng Lâu thành tìm anh, không ngờ anh lại đến trước
-Em gầy đi nhiều – Hắn buông một câu, vươn tay vuốt ve đôi gò má của nó.
-Anh cũng gầy đi – Nó đáp lại như vậy. Quả thật, hắn đã vì lo lắng cho nó mà gầy đi không ít.
-Sau này anh sẽ chăm cho em béo lên
-Phải là chúng ta cùng chăm cho nhau béo lên chứ, còn có con nữa – Nó cười, nụ cười tuyệt mỹ.
-Ừ – Hắn gật nhẹ đầu – Khi đến đây anh sợ lắm. Anh không dám về nhà trước mà lại đến Kim Quang phủ. Anh muốn từ Trịnh thần y tìm thấy đáp án. Bởi vì anh sợ, một khi anh hy vọng tràn trề mà về nhà, lỡ như... lỡ như không có em ở đó... em không còn ở đó... chắn anh sẽ không chịu nổi...
-Tuấn Khải, em ở đây. Luôn ở đây –Một tay nó nắm lấy tay hắn, một tay đặt lên ngực hắn, áp vào trái tim đang đập mạnh – Em luôn ở đây. Cũng giống như anh luôn ở đây – Nó thu tay áp vào ngực mình, nơi trái tim mình cũng đang hòa cùng nhịp đập với hắn.
Hắn siết chặt lấy tay nó, tay còn lại vươn ra ôm trọn cả nó lẫn nhi tử.
-Cảm ơn em, vì đã luôn ở đây. Anh yêu em, Vương Nguyên
-Em cũng yêu anh, Tuấn Khải – Nó mỉm cười, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Nó đã từng lo lắng, không biết con của nó ra sao rồi, có lớn lên khỏe mạnh không. Nó cũng đã từng lo lắng, hắn có sống tốt hay không, có biết tự chăm sóc mình không. Nhưng giờ, nó biết, nó không cần phải lo nữa rồi. Bởi vì những người nó luôn yêu thương đã ở đây, bên cạnh nó.
Hắn, cũng như nó, đã từng lo lắng, không biết nó một mình ở Tuyệt Ngư thành này có sống tốt không, có tỉnh lại không, có còn ở đó chờ hắn không. Hắn, ngoài lo lắng còn có lo sợ, lo sợ nó sẽ bỏ hắn, bỏ con lại mà rời khỏi. Nhưng mà, lúc này, hắn cảm thấy thật nhẹ nhõm. Người hắn yêu vẫn còn ở đây cạnh hắn. Đứa con của hai người sẽ từ từ lớn lên dưới sự bảo bọc của cả hai. Bé con sẽ lớn lên thật khỏe mạnh, sẽ sống thật tốt. Và nó, nó và hắn sẽ cùng nhau nhìn bé con từng ngày lớn lên, cùng nhau nhìn bé con trưởng thành.
Hắn và nó, một đoạn tình yêu yên bình nhưng sóng gió cũng không ít. Sau này, không biết có còn chuyện gì xảy ra không, nhưng cả hai đều biết, người mình yêu đã ở đây rồi, không còn phải lo lắng chuyện gì nữa. Chuyện gì phải đến thì sẽ đến, hắn và nó, còn có bé con nữa, sẽ cùng nhau vượt qua.

HOÀN CHÍNH VĂN

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com