🏘️ CHƯƠNG 18: NHỚ🏘️
Vào buổi sáng thứ hai đầu tuần, khoảng 5 giờ sáng, Jungkook thức dậy, thay đồ và sắp xêp hành lí. Hôm nay anh sẽ đi tới một nơi để tìm một người, sẽ không mất bao nhiêu thời gian bởi vì người này ở khá gần. Anh muốn lấy một thứ để tặng cho cô vợ chưa cưới của mình.
Nhìn Tzuyu ngủ ngon lành, anh ngồi xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nói nhỏ:
"Hai ngày nữa anh sẽ về, em yên tâm, anh sẽ không bỏ em đâu."
Nói xong, liền xách hành lí lên, cùng vệ sĩ xuống sảnh chính.
Seok Jin đứng chờ Jungkook, vừa thấy anh xuống liền giơ tay chào.
"Cậu có chắc không ?"
Seok Jin lo lắng hỏi.
"Chắc."
Jungkook khẳng định.
"Nhưng, có thể cô ta đã đi làm...."
"Không cần lo lắng. Tôi có cách của tôi. Chỉ cần cậu chăm sóc cho Tzuyu và đừng để cô ấy biết chuyện này. Hai ngày nữa, tôi sẽ về."
"Được. Đi đường cẩn thận nhé."
"Ừ."
Rồi Jungkook leo lên ghế sau của xe Ferrari ngồi. Tài xế lái xe phóng như bay ra đường lớn.
Seok Jin đứng đó, nói thầm:
"Đừng để bọn này thất vọng đấy, Jungkook."
______________________________
"Reng, reng"
Tiếng chuông đồng hồ vang lên, Tzuyu mệt mỏi cố gắng gượng dậy để tắt đồng hồ. Thả lỏng cơ thể, cô bước vào phòng tắm để làm vscn.
Thay đồ xong, Tzuyu bước ra phòng khách thì không thấy Jungkook, cô thoáng buồn.
"Tzuyu, lại đây ăn sáng đi."
"Sana, sao cậu lại...."
"Hì, không có gì đâu. Lại ăn sáng đi rồi mình đi làm ha."
"Ừm."
…………………………………………
Seok Jin và Nam Joon chở Tzuyu và Sana đến công ty.
Hôm nay đường phố đông đúc và hình như rất sôi nổi. Bởi vì tin Jeon Jungkook và La Lisa sẽ đính hôn vào hai ngày nữa đã lan truyền. Hiện giờ ai cũng đang bàn tán xôn xao về chuyện này.
Chạy ngang qua bảng tin truyền hình thành phố, Tzuyu nhìn lên, đôi mắt của cô mở to hết cỡ khi nhìn thấy dòng chữ:
"Jeon thiếu gia và La tiểu thư sẽ tổ chức lễ đính hôn vào hai ngày nữa."
Cùng với hình ảnh Jungkook và La Lisa đang ôm lấy nhau mỉm cười hạnh phúc. Chợt đôi mắt đen xuất hiện một tầng nước. Tzuyu quệt nước mắt, cô không dám khóc, mà cũng không muốn khóc.
Sana thấy vậy thì buồn thay bạn. Thật ra Sana biết kế hoạch của Jungkook bởi vì tối hôm qua, Jungkook đã bàn bạc với mọi người về chuyện này. Sana thầm cầu xin Jungkook sẽ thành công.
"Đến rồi."
Seok Jin lên tiếng.
"Tzuyu, đi thôi."
Sana kéo tay cô, nói.
"Ờ...ừm."
Bước vào công ty, mọi người ai cũng nhìn Tzuyu bàn tán nói:
"Chou Tzuyu cuối cùng cũng chẳng thể bước vào Jeon gia, để xem cô ta còn chảnh nữa không?"
"Jeon tổng và La tiểu thư thật đẹp đôi. Coi như Tzuyu thua rồi."
.....
Seok Jin và Nam Joon nhìn nhau, rồi nhìn Tzuyu.
"Các người thích bàn tán chuyện nhà người ta nhỉ ?"
Jungyeon từ đâu đi đến, chống hông nói.
"Xin...xin lỗi. Chúng tôi sẽ đi làm việc ngay ạ."
Một trong số đó lên tiếng. Rồi mọi ngươi chạy về nơi làm việc của mình.
Jungyeon cùng Tzuyu và mọi người lên phòng làm việc.
Đến chiều, sau khi tan sở, Tzuyu về chung cư nghỉ ngơi.
Tắm rửa xong, cô ra ghế ngồi coi TV. Chợt tiếng gõ cửa vang lên, Tzuyu mệt mỏi ra mở cửa thì thấy bà Tiffany.
"Chào bác."
Tzuyu cúi chào lịch sự.
"Chào cô. Hai ngày nữa là lễ đính hôn giữa Jungkook và Lisa, dù sao cô cũng là bạn của Jungkook và đã cứu con dâu của tôi, thế nên mong cô sẽ đến dự tiệc."
Bà ta cười đắc thắng và đưa cho cô thiệp mời đến dự lễ cưới.
"Dạ, cháu sẽ đến."
Tzuyu gượng cười.
"Vậy nhé. Chào cô."
Bà ta nói xong rồi rời đi cùng trợ lí.
Tzuyu siết chặt tay lại, nước mắt bỗng dưng tuôn trào. Cắn cắn môi dưới, cô đau khổ nói thầm:
"Jungkook, anh thật đáng ghét mà !!!! Em nhớ anh lắm, biết không?"
_____________________________
Jungkook ngồi trên chiếc xe Ferrari, đôi mắt đen tuyền thoáng buồn, anh ngước nhìn khung cảnh của chiều hoàng hôn. Tài xế nhìn lên gương chiếu hậu, hỏi:
"Ngài đói chưa, Jeon thiếu gia ?"
"Hơi đói."
Jungkook nói.
"Ngài có muốn dừng lại ăn chút gì không?"
"Đến nhà hàng gần nhất đi."
"Dạ."
Lái xe đến nhà hàng 5 sao, anh bước xuống, tay đút vào túi quần, đi vào nhà hàng.
Ăn tối xong, Jungkook tiếp tục đi đến Ilsan.
Anh nhìn khung cảnh, gió nhè nhẹ lướt qua, Jungkook nhắm nghiền mắt lại, chợt điện thoại vang lên, nhìn dãy số, anh cau mày khó chịu, là mẹ anh gọi.
"Alo."
"Jungkook, con đi đâu rồi ? Sao mẹ gọi mà không bắt máy ?"
"Xin lỗi, con không biết."
Anh lạnh nhạt nói.
"Giờ con đang ở đâu?"
"Con có hẹn với một người. Xin lỗi mẹ nhưng hiện giơ con đang muốn được yên tĩnh. Mong mẹ bỏ qua."
Anh tắt máy, ngán ngẩm thở dài.
"Không biết giờ này Tzuyu đang làm gì ?"
Jungkook suy nghĩ về cô, lấy điện thoại ra tính gọi cho cô thì chợt anh ngưng lại.
"Tzuyu, xin lỗi em. Nhưng, hãy chờ anh. Hai ngày nữa, anh sẽ về."
Jungkook nhắm mắt lại, một dòng nước ấm chảy trên gò má anh:
"Tzuyu, anh nhớ em lắm!!!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com