Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

19. Trêu chọc

---

*****

Thời gian càng trôi, tuyết rơi bên ngoài ngày càng dày đặc hơn. Không khí trong phòng lúc này cũng đã trở nên lạnh hơn. Nhưng mặc cho vậy, Haibara vẫn cảm thấy cả cơ thể mình nóng bừng lên. Cô cố tỏ ra mình ổn, nhưng lại ho và hắt xì không ngừng.

'Mình phải về nhà trước khi mọi chuyện dần tệ hơn...không nên làm phiền Kudo-kun nữa.'

Haibara nghĩ rồi đứng dậy đi ra phía cửa. Nhưng vừa đi được vài bước thì cô nhắm mắt lại, đầu óc quay cuồng.

'Không phải ngay lúc này chứ...'

Haibara vẫn cố gắng bước đi, nhưng rồi cô lại bắt đầu mất thăng bằng. Haibara nhắm mắt lại, chờ đợi cơ thể mình ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo kia, nhưng điều đó lại không xảy ra.

"Tớ bảo cậu ngồi đó chờ cơ mà ? Cậu tính đi đâu trong tình trạng như thế này hả ?"

Haibara nghe giọng của Conan vang lên, cảm thấy có bàn tay nâng đỡ mình. Cô mở mắt và bắt gặp cặp mắt màu xanh biển kia của cậu, khuôn mặt 2 người chỉ cách nhau vài cm. Nhiệt độ trong phòng lại tăng lên khi hai người nhìn thẳng vào mắt của nhau.

Và rồi lại trong vô thức, khuôn mặt của Conan ngày càng áp sát mặt của Haibara hơn. Cô ngạc nhiên khi nhận ra khoảng cách giữa 2 người, nhưng có vẻ Conan thì không nhận ra.

"Haibara..." - Cô nghe thấy cậu lầm bầm, nhắm mắt mình lại. Haibara cảm thấy khuôn mặt cậu ngày càng gần hơn, tay cậu cũng ôm cô chặt hơn. Sau một lúc, cô cảm thấy trán của cậu áp lên trán mình, ngay lập tức mở mắt ra.

"Cậu sốt rồi."

Conan nói, khuôn mặt hai người vẫn sát gần nhau. Haibara sợ rằng chỉ cần cô cưa quậy nhẹ thôi là sẽ môi chạm môi. Cô có thể cảm nhận được hơi thở của Conan phà lên mặt mình. Khoảng cách tiếp xúc gần thế này khiến tâm trí Haibara bay xa, không rõ nhiệt độ cơ thể tăng là do sốt hay do tên thám tử kia.

Sau một hồi thì Conan lùi lại, tay vẫn giữ chặt lấy Haibara. Cậu dẫn cô về lại sofa, cô mệt mỏi ngồi xuống ghế. Conan ngồi xuống cạnh Haibara, chăm chú quan sát cô trong khi Haibara thì quay sang chỗ khác.

"Đừng có nhìn như thế nữa."

Conan bừng tỉnh, ho khẽ 1 tiếng - "À...ờm.."

"Vừa nãy cậu tính đi đâu thế ?"

Cô liếc cậu - "Về nhà tiến sĩ."

"Trong thời tiết như thế này á ?! Cậu điên à ?"

"Sao tớ không được về chứ ?"

Haibara hỏi lại, bắt đầu cảm thấy đầu óc mình lại quay cuồng, cô chớp mắt vài cái để xua tan cảm giác này đi.

Conan búng nhẹ lên trán cô - "Con nhỏ ngốc, vì cậu đang bệnh, đừng có bướng nữa."

"Hai căn nhà sát nhau mà, với lại tiến sĩ sẽ tìm tớ cho xem."

"Bác ấy đi họp rồi, không có ai bên đó đâu."

"Thế thì tớ lại càng có lí do để về bên đó, cần có người trông nhà."

"Căn nhà không cần ai trông đâu, cậu mới là người cần được trông chừng đấy Haibara. Và tớ sẽ làm thế."

Haibara định lên tiếng phản bác thì Conan ngắt lời cô :

"Không có nhưng, cậu sẽ ở lại đây với tớ."

...

Haibara hiện đang nằm ngủ trên giường của Conan. Dù đã kịch liệt phản đối nhưng bằng 1 cách nào đó cậu lại có thể thuyết phục cô ngủ ở phòng mình.

'Khoan, hắn ta không thuyết phục mình, hắn ta đe doạ mình. Tên khốn đó...'

Haibara thầm nghĩ, trong đầu nhớ lại chuyện xảy ra vài phút trước.


💭Hồi tưởng.

Haibara thở dài khi đang nằm trên sofa, thế giới xung quanh cô lại bắt đầu quay tròn 1 cách chậm rãi. Điều đó khiến cô không thể tập trung suy nghĩ được.

Dòng suy nghĩ vẩn vơ của Haibara bị cắt ngang khi cô cảm nhận được có gì đó chuyện động phía bên phải của mình. Con mèo mà cô nhặt về đang nằm trên đùi cô ngủ. Haibara đưa tay mình vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, trên môi cười nhẹ. Lúc này cô nghe thấy giọng của Conan vang lên.

"Này." - Conan ngồi xuống cạnh cô.

"Hửm ?"

"Cậu buồn ngủ chưa ?"

Haibara nhắm mắt lại - "Hmmm...rồi..."

"Cậu đứng dậy được không ?"

"Làm gì ?"

"Để về giường ngủ chứ làm gì."

Haibara liếc cậu - "Không cần, tớ ngủ ở đây được rồi."

Conan bĩu môi - "Ờ hớ ? Như thể tớ sẽ để cậu ngủ ở đây ấy. Về giường tớ mà ngủ, phòng tớ cũng gần đây thôi."

"Sao tớ phải ngủ trên giường cậu hả tên biến thái ? Còn rất nhiều phòng khác mà."

Conan gãi đầu - "À thì...thật ra tớ không có thời gian dọn những căn phòng đó, giờ chắc đóng mạng nhện hết rồi."

Haibara đảo mắt - "Tên lười nhát."

"Ê ! Có cần phải nói tớ như vậy không ?"

Cô nhếch mép - "Tên thám tử lười nhát."

"Rồi rồi, cậu thắng. Giờ thì ngồi dậy đi về phòng tớ ngủ đi."

"Tớ ngủ ở đây được rồi."

Conan thở dài, xích lại gần Haibara - "Tch, dậy đi !"

Haibara có chút hoảng loạn, giữ chặt con mèo hơn khiến nó tỉnh dậy - "Không."

"Đừng có bướng nữa mà ngồi dậy về phòng tớ đi !"

Conan càng xích lại gần hơn, cho đến khoảng cách giữa họ gần như bằng 0. Cậu cười nhếch mép, chăm chú quan sát gương mặt bối rối của Haibara, và cậu rất thích biểu hiện này của cô. Hiếm khi Conan chiếm thế thượng phong mà, cô đã trêu chọc cậu quá đủ rồi, giờ thì đến lượt cậu.

Conan đưa mặt mình lại gần cô, giọng gợi đòn - "Nếu không thì tớ sẽ..."

Haibara lùi lại, nhưng cô đã chạm đến mép ghế - "C-Cậu tính làm gì ?!"

Conan áp sát Haibara, ghé vào tai cô thì thầm khiến cô rùng mình :

"Không thì tớ sẽ bế cậu về giường đấy ~!"

💭Kết thúc hồi tưởng.


Tất nhiên là Haibara đã dùng hết sức bình sinh của mình mà tự đi về phòng Conan, không để cậu ta trêu chọc mình nữa. Conan ở phía sau ngắm nhìn Haibara chậm rãi đi về phòng mình, miệng nở nụ cười toe toét. Cậu rất muốn đỡ cô về phòng, nhưng lại sợ Haibara sẽ liếc nhìn như muốn giết cậu mất.

Conan cười khúc khích - 'Cô ấy dễ thương thật...'

Nhưng rồi cậu khựng lại - 'Hả ? Mình vừa khen Haibara dễ thương ?! Người cứng đầu như cô ta á ?!'

Conan lại cảm thấy bối rối với những cảm xúc của mình. Lúc thì bực bội không thèm nhìn mặt cô, lúc thì lại lo lắng chạy khắp nơi tìm Haibara trong thời tiết lạnh giá. Giờ thì cậu lại vừa khen cô dễ thương ?

Conan thở dài, không rõ chuyện gì đang xảy ra với mình. Nhưng có 1 điều cậu rất rõ là cậu không muốn bỏ Haibara 1 mình.

'Mỗi khi cô ấy ở 1 mình là y rằng lại gặp chuyện...'

Conan vô thức nở 1 nụ cười rồi đi vào bếp chuẩn bị nấu ăn. Hi vọng là cậu nấu món gì đó CÓ THỂ ĂN ĐƯỢC cho 2 người...

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com