Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

14

Mấy ngày trở lại đây tôi cảm thấy bản thân hơi mệt mỏi và uể oải. Tôi có nói với anh và Taehyung bảo rằng tôi nên xin nghỉ để theo dõi một thời gian. Vì tôi nghĩ rằng chỉ là ốm vặt nên không để anh đưa mình đi khám.

Đến chiều tối, khi Taehyung còn đang bận họp và tôi đang trong bếp nấu cơm. Đồ chiên vừa mới bốc mùi lên, tôi đã một tay tắt bếp vội chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Rửa mặt xong xuôi, bình tĩnh lại một hồi. Tôi mới nhớ đến việc mình bị trễ kinh. Thường thường đến muộn là điều bình thường. Nhưng hôm nay, mọi thứ trở nên ăn khớp với nhau kì lạ.

Tôi giấu Taehyung chạy ra hàng thuốc mua que thử thai. Trở về nhà, đã thấy anh đang nhăn nhó cầm điện thoại bấm bấm vì không thấy tôi đâu.

"Em vừa đi đâu ? Điện thoại thì không cầm, ốm yếu thế còn ra đường mua gì, sao không bảo anh đi"

Chưa để tôi chào anh, Taehyung đã chạy đến nhìn từ đầu đến chân tôi rồi mắng.

"Em mua chút đồ ấy mà"

"Đưa anh xem nào"

Taehyung giật lấy bọc nilon trên tay tôi, vừa cầm hộp bìa lên, anh đã trợn tròn mắt.

"Em...có bầu sao ?!" Anh nói mà như hét lên vì vui sướng. Chính vì Taehyung kì vọng cao như thế, tôi mới chưa muốn nói cho anh việc này.

"Em không biết, em định thử vì khi nãy nấu cơm em có buồn nôn"

"Anh mua cháo cho em nhé, nhanh chóng đi thử đi"

Taehyung dúi vào tay tôi chiếc que anh vừa bóc, đồng thời cũng dỗ dành.

"Khi nãy to tiếng với em rồi, nhưng không có lần sau đâu nhé"

Taehyung vuốt bụng tôi cái nhẹ, chắc là anh chỉ sợ bé con giật mình thôi. Khoảng độ gần nửa tiếng sau, tôi vẫn đang ngồi chờ kết quả thì anh đã về.

"Sao rồi ? Anh mua cháo em thích này, cơm cứ để đó để anh xử lí nốt" Taehyung hôm nay, tràn ngập năng lượng gấp đôi mọi ngày.

"Vẫn đang đợi, chồng cứ từ từ xem nào" Tôi bật cười khúc khích vị sự nhiệt tình của anh.

Ngồi đó một lúc, Taehyung đã chuẩn bị cơm tối xong. Qua đó, anh học được một khoá cấp tốc trên mạng những món khiến bà bầu bị nghén để dẹp bớt đồ trên bàn.

"Tae à"

"Anh đây" Trả lời tôi với tông giọng ngọt ngào như mọi khi, anh quay về phía tôi mong chờ.

"Em nghĩ là..." Úp mở được nửa câu, ánh mắt tôi nhìn ảm đạm hơn anh.

"Không sao mà, dù thế nào sau này chúng ta cũng có thể—"

"Anh được làm bố rồi"

"Hả ? Em nói thật ? Thật đúng không !!! Anh được làm bố rồi ư hahahahaha" Không cần nhìn kết quả trên tay tôi, Taehyung đã chạy đến bế bổng tôi lên mà ôm, mà thơm.

"Cảm ơn em Ami" Dừng một chút, anh cúi xuống thì thầm với bụng nhỏ "Cảm ơn con đã đến với ba mẹ"

"Giờ làm bố rồi, không được hát mấy bài giật đùng đùng đâu nhé"

"Uchuchoa, anh biết rồi, sẽ để con nghe nhạc bác học"

"Haha, con hơn cha là nhà có phúc"

"Ừ, ừ, cô chỉ toàn chê tôi thôi"

"Em đùa mà ~"

Ăn uống xong xuôi, chỉ chờ Taehyung dọn rửa rồi chúng tôi cùng đi khám. Trộm vía, bé con vô cùng khoẻ mạnh. Vậy là gần hết một ngày, trở về nhà, tôi nói với Taehyung.

"Anh à, mai mình gặp bố mẹ đi"

"Anh gọi cho mẹ rồi" Chẳng chờ tôi nói, Taehyung đã lên kế hoạch cho buổi công bố trọng đại.

"Vậy để em đi chuẩn bị hộp quà ha"

Nhảy chân sáo đi lấy đồ, Taehyung nhìn tôi cưng nựng còn không hết. Vậy là tối đó, chúng tôi cùng nhau gói quà, đặt quà và viết nhật kí ngày đầu tiên trong một chặng đường mới.

//

Chiều ngày hôm sau, cả hai nhà đã có mặt đầy đủ. Thật ra, trong quá trình chúng tôi yêu nhau, đã không ít lần ba mẹ giục cưới vì tuổi tác của chúng tôi đã không còn trẻ trung như trước nữa. Hơn cả thế, ông bà hai bên còn muốn bế cháu sớm hơn một chút. Đặc biệt, ba Kim, người đã phạm phải lỗi lầm lớn nhất đã gặp mặt riêng và gửi đến tôi lời xin lỗi chân thành. Dẫu có muộn màng, nhưng may mắn là ông đã nhận ra để sau này tình cha con hay tình vợ chồng sẽ êm đẹp và được hàn gắn lại như xưa.

"Mẹ Kim, mẹ Jeon. Món quà hôm nay, là do chính chúng con tự tay chuẩn bị. Và con muốn hai mẹ là người sẽ mở nó ra"

Mẹ chúng tôi phấn khích tới nỗi đứng hết lên, miệng cũng không thể nào che giấu đi sự tò mò ấy. Ngay cả Jeon Jung Kook, người đến muộn nhất cũng đã cố gắng trồm dậy nhìn ngó từ bao giờ. Mở nắp quà trước tiên, sau đó là thấy những mảnh giấy vụn màu hồng và xanh chất chồng lên nhau. Từng người một cứ thế vớt ra và tấm giấy siêu âm dần hiện lên đầu ngày một rõ rệt.

Mẹ tôi là người không kiềm chế được sự kích động. Bà liền cầm hẳn tấm giấy lên nhìn cho kĩ. Vì mẹ Jeon quá run, mẹ Kim đã giúp đỡ cầm lấy và đọc lên hàng chữ.

"Song thai"

Vừa dứt lời, một đại gia đình đã oà lên. Niềm hạnh phúc được nhân đôi, tôi cùng anh nhìn nhau cười mãn nguyện, tay nắm tay vẫn mãi không rời. Bố tôi còn xúc động và khóc tới mức Jung Kook ngồi cạnh phải dỗ dành ông. Ông không thể kiềm chế nổi cảm xúc khi này, tôi cũng vì cảm động mà chạy đến ôm bố mình. Cả hai cha con, cùng khóc với nhau.

Cả màn mở quà ngày hôm ấy, sau này khi ngẫm lại, tôi vẫn còn cảm được rõ ràng niềm hạnh phúc lan toả rõ ràng trong lòng.

Sau khi đã gửi lời chúc đến em bé và gọi món bổ dưỡng cho tôi, bố mẹ hai bên đều ngồi lại đúng chỗ để Taehyung phát biểu đôi lời.

"Ngày hôm nay, chúng con muốn nói với ông bà và chú rằng em đã mang thai. Bẻn cạnh đó, con cũng muốn xin phép bố mẹ để con được cưới em về nhà"

Nói rồi, Taehyung cúi gập người 90 độ với bố mẹ tôi. Sau đó, anh liền bước một chân ra ngoài, một tay lấy ra hộp nhung đỏ rồi quỳ xuống trước mắt tôi.

"Vốn sẽ định cầu hôn em ở một nơi xa hoa hơn. Nhưng ngay tại thời điểm này, khi có hai bé con và cả ông bà cùng chú Jung Kook chứng kiến. Anh nghĩ rằng đó là món quà tuyệt nhất mà em luôn muốn..."

Taehyung nói không sai, chỉ cần có những người quan trọng trong cuộc đời ở bên cạnh thì mấy thứ xa hoa ngoài kia, tôi đều không màng tới.

"...Vậy nên mẹ của các con anh, Ami à, em nguyện ý lấy anh chứ"

Tôi không nhận ra bản thân đã đứng dậy từ bao giờ. Khoé mi cũng chợt ươn ướt dưới ánh nhìn hạnh phúc mà người nhà dành cho chúng tôi. Chẳng có lý do gì để từ chối, tôi nhanh chóng đáp lại anh.

"Em nguyện ý"

Taehyung trao cho tôi chiếc nhẫn mảnh mai lên ngón áp út. Khi anh đứng dậy, liền hôn lên trán tôi và ôm tôi vào lòng. Anh nói chỉ để chúng tôi nghe thấy.

"Anh yêu em và anh yêu các con rất nhiều"

Vậy là cả tối đó, ngay khi ông bà còn đang ăn mừng vì ngày đặc biệt này thì cũng là lúc tôi cùng anh trở về nhà vì cơn buồn ngủ của tôi đã ập đến nhanh chóng.

"Ami"

"Dạ"

"Chiếc nhẫn đó, chính là quà mà anh nói rằng sẽ tặng em"

Dẫu đã nghĩ đây là hàng thiết kế, nhưng không ngờ lại do anh một mình lên ý tưởng. Đồng nghĩa rằng, cả thế giới này, sẽ không ai có nó ngoài tôi. Có tình yêu của anh, có cả sự bao dung trong đó, và đặc biệt là có tất cả những thứ anh dành cho tôi.

"Em rất thích, cảm ơn anh nhiều, chồng à"

"Đó là điều anh cần phải làm" Anh bế tôi lên đùi, vuốt ve chiếc nhẫn và cả bàn tay nõn nà.

"Cảm ơn em vì đã chấp nhận anh. Cảm ơn các con vì đã đến. Cảm ơn chúng ta vì đã chờ đợi nhau"

Tôi tựa đầu lên vai anh, áp tai nghe từng nhịp đập khi anh nói ra những lời thật lòng. Chúng tôi, cảm ơn vì có nhau trong cuộc đời này.

"Em yêu anh"

Hôn lên môi anh, tôi dành trọn tâm can mình để mong anh có thể hiểu được tôi yêu anh nhiều thế nào. Tôi có thể làm tất cả vì anh giống như anh trân trọng mọi thứ của tôi. Cảm ơn cuộc đời này vì đã để chúng tôi gặp lại nhau, cảm ơn, vì chưa từng xem nhẹ thứ tình cảm này và thật biết ơn, vì chúng ta vẫn còn mối tơ duyên định mệnh.

Hoàn






New

Thật sự biết ơn khi mọi người vẫn luôn theo đọc bộ truyện từ đầu đến cuối để đón chờ ngày hẹn hò cho tới khi về chung một nhà của em Ami và anh Taehyung.

Và nếu mọi người muốn có thêm về chủ đề healing thì "Tình Ta" sẽ là truyện ngắn giúp bạn "chữa lành" sau chuỗi ngày mệt mỏi hay thả tâm trí vào cốt truyện để cùng nhau tưởng tượng ra khung cảnh ngọt ngào~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com