Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6.Điều kiện

Tóc Tiên sáng ra đã chạy vô bếp gọi con Tủn

"Tủn, mày chạy qua nhà thầy Giáp,nói thầy là cô hai mời thầy chiều nay dùng rượu ở quán bà Tư Hợi"

Con Tủn dạ dạ rồi chạy đi,cảm thấy cô hai nhà này cũng thật vô tình, chồng mất tích mà còn có tâm tư đi mời trai uống rượu, ông bà biết được nhất định quở một trận nên thân.

Tóc Tiên quay về phòng, thấy Thy Ngọc đang ngồi xị mặt ở giường.

"Tóc Tiên..."cô phụng phịu.
"Hum?"

"Đói~" Thy Ngọc càu nhàu xoa lấy bụng mình.

"Đúng là con ma tham ăn" Tuy miệng mắng nhưng Tóc Tiên vẫn đốt cho cô thêm vài cây nhang.

"Chị keo kiệt"

Đột nhiên cửa mở toang.

" Má, hết hồn "Tóc Tiên giật mình, bà hội đứng sừng sững trước mặt nàng.

"Ai làm gì bây mà hết hồn? Nãy má
nghe bây lẩm bẩm với ai trong này"
Bà đi vào ngồi xuống bên cạnh Tóc bà, bà đâu biết Thy Ngọc bên cạnh đang hít nhang ngon lành.

"Làm gì có ai?"

"Rồi đốt nhang chi đây?" Bà nhíu mày, đem mấy cây nhang dụi đi, tự dưng đốt nhang, thật xui xẻo!

Thy Ngọc nhăn nhó "Ơ kì má,con đang
hít"

Cô mếu máo nhìn Tóc Tiên

Tóc Tiên bất lực tạch lưỡi.
"Con...con sợ Thy Ngọc có bất trắc nên đốt nhang cho em ấy. Cả làng đều đồn em ấy chết rồi"

Bà đánh vào vai nàng "Bậy bạ, chắc nó không ưng con nên trốn rồi chứ gì Làm gì có chuyện chết chóc? " Bà lắc đầu, bên phía thông gia nghe được con của họ trù Thy Ngọc chết sẽ làm ầm lên.

" Không có đâu má, Thy không không phải người như vậy " Tóc Tiên lườm Thy Ngọc, em thử nói không ưng chị xem, chị cho em thành con ma đói
luôn.

"Con mới gặp nó có một lần, sao rành vậy? Mà ví dụ có chết thiệt thì cũng tội, bây ráng ở vậy một năm rồi má coi có mối nào ngon má gả bây đi" Bà thấy tội nghiệp đứa con gái này. Chồng còn chưa gặp được hai lần đã mang tiếng sát phu, chăn gối hiu quạnh.

"Má, con không lấy chồng nữa. Nhà
Thy Ngọc đã qua dạm hỏi con,con là
người của Thy Ngọc rồi" Tóc Tiên xụ mặt, nàng đã được nhà cô cưới hỏi đàng hoàng sẽ không thay lòng đổi dạ mà lấy người khác, nếu cô không sống lại thì nàng cũng sẽ thủ tiết thờ cô tới chết

"Nhưng nó có về đâu. Cái con này, bữa nay giở chứng gì vậy? Má biết con có nghĩa có tình, nhưng không lẽ định chờ nó cả đời?"

"Con chờ" Tóc Tiên khẳng định

Má em rời đi,em liền đóng cửa rồi nắm tay Thy Ngọc an ủi

"Thy ,đừng buồn má, tin chị, chị không bỏ em "

"Cảm ơn chị .Nhưng mà... "cô lại mếu máo.

"Hả?" Nàng không biết chuyện gì đã khiến cô phải tủi thân đến như vậy,bhai hốc mắt đã rịn ra mấy giọt nước mắt

"Đói... bình thường bị ma cướp đồ ăn, nay còn bị con người cướp đồ ăn. Oa..." Thy Ngọc giở thói khóc nhè, giãy đành đạch

Tóc Tiên cười, còn tưởng là việc gì, nàng đốt lại mấy cây nhang cho cô rồi dỗ dành "Ngoan ngoan, nè"

Buổi chiều cả hai đến chỗ hẹn, thằng Giáp thấy nàng mừng còn hơn đào được vàng, cẩn thận kéo ghế ra cho nàng

"Thật vinh hạnh khi được mỹ nhân mời rượu"

"Anh uống nhiều chút nha" Tóc Tiên dựa dựa vào người thằng Giáp để hắn ta tin tưởng mà không đề phòng.

"TÓC TIÊN, NGỒI XÍCH RA!" Thy Ngọc quát

"Giật mình" Nàng hậm hực tách ra. Đồ con ma hay ghen, cô đích thị là một hũ giấm chua to đùng.

"Hả?" Thằng Giáp thấy em lẩm bẩm liền đưa mắt nhìn nàng.

"Không, anh há miệng ra" Tóc Tiên cười, tỉ mỉ gắp cho hắn ta miếng đồ ăn

"Tóc Tiên, anh nhất định phải cưới được em"

Tóc Tiên gật đầu, ỏng ẻo "Vậy nămbsau nhớ nói cha anh kêu bà mối qua nói chuyện với cha má em nghe. Em chờ anh"

"Nhất định rồi"

"Nhưng mà cha má em cũng khó lắm, cha má em lựa con rể kĩ lắm. Đời tư phải sạch sẽ. Trước giờ anh có làm gì ác không?"

Tóc Tiên có ý dò hỏi,em nhìn sắc mặt hắn ta tái nhợt, quả nhiên là chột dạ.

"Anh...anh..." Hắn lắp bắp, tay cầm ly rượu cũng run rẩy.

"Với lại cha má em nói Thy Ngọc biết đâu sẽ quay về nên cha má kêu em đợi em ấy"

"Nó sẽ không về đâu" thằng Giáp nói một câu chắc nịch, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về một nơi mông lung nào đó.

"Sao anh biết?"

Thằng Giáp tránh né, uống hai ba ly rượu liên tục, giả vờ như không nghe nàng hỏi.

Tóc Tiên thấy thế liền phụng phịu quay mặt sang hướng khác giả bộ giận dỗi

"Anh hỏng thương người ta. Giấu giấu
giếm giếm. Vậy mà đòi cưới người ta"

Thy Ngọc khinh thường nhìn vợ mình.
"Ói..." cô bĩu môi nhại lại "Anh hỏng
thương người ta"

Tóc Tiên cuộn tay lại,có tin tối nay chị lại tống em ra đường không?

Thằng Giáp thấy người đẹp giận liền ra sức dỗ "Ấy, đừng giận anh. Anh hỏi em nè, em có thương nó không?"

Tóc Tiên biết rõ ý nghĩ của hắn liền lắc đầu chối phăng "Không, điên à? Em gặp em ấy mới có một lần, thương cái nỗi gì?"

Thy Ngọc gầm gừ "Chị nhớ bản mặt chị nha"

"Thật ra...Thy Ngọc nó chết rồi" Hắn sau một hồi suy nghĩ mới lấy hết can đảm nói ra.

"Sao anh biết?"

"Anh...hôm đó anh xô xác với nó ngoài bến sông"

Tóc Tiên nhíu mày lại "Anh lỡ tay giết em ấy?"

Thằng Giáp gật đầu

"Anh hận nó, nó dám cướp em từ tay anh" Hắn ta cuộn tay lại thành nắm đấm, có vẻ giận dữ

"Cướp cái thằng cha mày! Bố mày thèm cướp à? Tóc Tiên là của tao, nghe chưa thằng óc heo?" Thy Ngọc gầm lên, muốn đi tới đấm vào mặt nó một cái.

"Vậy sao người nhà em ấy tìm không thấy xác? Anh đem xác em ấy đi chỗ nào rồi à?" Tóc Tiên được nước lấn
tới liền hỏi ngay mục đích chính.

Hắn ta lại gật đầu

"Ở đâu?"

Thằng Giáp đương nhiên có phòng bị, hắn ta đưa mắt nhìn em" Tóc Tiên ,em đang dò xét anh? Em muốn gì?"

Tóc Tiên chột dạ "Anh nói gì vậy? Em dò xét anh làm gì? Sau này mình là vợ chồng, anh còn muốn giấu em, em không thèm gả cho anh nữa" Nàng lại giả bộ giận dỗi quay sang hướng khác không thèm dòm hắn ta.

"Đừng giận anh"

"Hức.." Tóc Tiên cố tình tống ra mấy giọt nước mắt hắn, ngã vào lòng Thằng Giáp

Hắn ta ôm em, vỗ vỗ tấm lưng dỗ ngọt, đưa ra điều kiện

"Ngày mai anh đi theo cha lên tỉnh ba tháng, sau ba tháng anh trở về, anh sẽ tìm em, em ngoan ngoãn trở thành người phụ nữ của anh, anh sẽ nói cho em nghe xác nó ở đâu"

Tóc Tiên điếng hồn,ba tháng? Hơn chín mươi ngày, từ hôm Thy Ngọc chết đến nay cũng đã gần tuần lễ. Nếu đến lúc hắn ta trở lại đây thì cô cũng chỉ còn có một hai ngày, liệu phép màu có diễn ra?
Nhưng cái quan trọng là, hắn ta nói nàng trở thành người phụ nữ của hắn ta. Nàng miễn cưỡng gật đầu.

"Đ...được"

Trên đường trở về không ai nói với ai câu nào, hai bàn tay cứ thế xen vào nhau không một kẽ hở. Thy Ngọc cúi gầm mặt, ánh mắt hiện lên một tia buồn bã

"Thy..."

Thy Ngọc biết chị đang định nói gì liền gạc ngang

"Thôi, bỏ đi, có lẽ...kiếp này chúng ta không có duyên nợ. Kiếp sau vậy"

Tóc Tiên lắc đầu,đôi mắt sớm đã bị chị làm cho đỏ hoe lên

"Thy, chị sẽ tìm xác cho em "

"Không, em không thể để vợ mình trở thành người phụ nữ của tên cặn bã đó" Nó không muốn vợ mình đánh đổi mạng sống cho mình.

Thy Ngọc xiết chặt tay chị hơn,chân
thành nói:

" Em sống lại, nhưng thanh danh chị không còn, em không muốn đánh đổi"

"Thy"

"Đừng nói nữa"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com