Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9.Không phải là giấc mơ

Diêm vương ngồi trên ngai,ánh mắt hình viên đạn nhìn cô

"Mày giỏi, rất giỏi! Lần này tao phá lệ cho mày sống lại,tới khi thật sự chết đi rồi,mày biết tay tao!"

"Tạ ơn vương thượng" Thy Ngọc làm gì có thời gian quản nhiều chuyện đến như thế,cô hí hửng lạy lục diêm vương

"Dẫn nó đi"Diêm vương gia phẩy tay, thật chán ghét!

Hắc bạch vô thường dẫn cô về nhà,cả ba người bay lơ lửng,đương nhiên không ai nhìn thấy, kể cả Tóc Tiên

Nàng vẫn ôm quan tài khóc nấc,hi vọng đã dần bị dập tắt lụi tàn

"Nhìn con vợ mày thiệt là tội" Tên mặt trắng lắc đầu, hắn ta chưa từng yêu, nhưng thấy tình yêu thật phức tạp, không biết có gì thú vị mà ai cũng muốn dính vào.

"Cảm ơn hai anh. Sau này ngày rằm sẽ đốt cho hai anh quà,hai anh vất vả rồi" Thy Ngọc thật tâm cúi đầu tri ân hai người họ.

Họ gật gù hài lòng"Vậy còn có tình có nghĩa. Nhập hồn đi, thân xác mày sẽ tự động sống lại"

Thy Ngọc gật đầu, lao tới cái xác khô của mình

"Bịch"
Cô ngã nhào xuống đất,xoa mông

Tên mặt trắng đỡ trán "Kêu mày nhào vô cái xác, mày nhào vô cái hòm làm gì? Đồ hậu đậu!"

"Thôi,đi vô cho chắc" Thy Ngọc từng bước leo vào, nằm ngay ngắn.

"Tóc Tiên ,hết ngày rồi con, phải đóng nắp quan tài rồi.Con đừng đau buồn quá"

Cha cô dù thương con gái, thương con dâu nhưng cũng không thể như thế này mãi.

Đóng nắp quan tài lại

Tóc Tiên gào lên rồi quỵ xuống khóc lớn Cha má em nhìn thấy cũng chỉ biết lặng người

Đột nhiên bên trong có tiếng đập uỳnh uych

Tóc Tiên ngồi dậy, dùng hết sức bình sinh đem nắp quan tài đẩy ra

Cái xác khô đã biến mất, Thy Ngọc bằng xương bằng thịt đang nằm ở đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn em.

"Maaa..." Má nàng hét lên rồi thụt lùi lại
Ai nấy thất kinh, gia nhân đứa la hét, đứa ngất xỉu

Chỉ có Tóc Tiên là điềm tĩnh, nàng vui mừng như điên dại, cầm lấy tay cô

"Thy Ngọc......Thy....cha má coi, em ấy thật sự sống lại rồi"

Thy 5 gượng người ngồi dậy "Nước... nước..."

Cổ họng cô khô khốc, da thịt xanh như tàu lá chuối, run rẩy nhìn nàng, mỉm cười dịu dàng

Tóc Tiên cùng cha cô đỡ cô ra ngoài. Thy Ngọc được đặt lên giường,cô thở hổn hển há miệng ra đón nhận từng ngụm nước nhỏ từ tay Tóc Tiên

"Thy Ngọc ...Thy Ngọc ...đỡ chưa?" Tóc Tiên dẹp ly nước, xoa gò má cô

Thy Ngọc gật đầu, dẫu cơ thể còn yếu ớt nhưng hơi thở đã thật sự tồn tại. Cô không còn là một linh hồn nữa, Thy Ngọc bằng xương bằng thịt đang nằm đây

" Thy Ngọc, em làm chị sợ lắm" Tóc Tiên thút thít, đôi mắt sưng mọng vẫn tiếp tục rỉ nước

"Em...đây rồi. Về với chị rồi" Thy Ngọc đau lòng, gượng người ngồi dậy, ôm lấy nàng, vỗ lưng nàng xoa dịu,cô hạnh phúc vô cùng khi có thể chạm vào nàng với hình dáng một con người. Kể từ nay,dùng quãng đời còn lại yêu thương và bù đắp cho nàng.

"Cha má" Thy Ngọc ngước lên, mỉm cười giơ tay ra.

Má cô lau nước mắt,ôm con gái, xoa đầu cô "Tạ ơn trời phật. Con gái tôi"
Bà run rẩy trong vòng tay cô.Cha cô cũng bên cạnh ôm lấy hai mẹ con vào lòng, ông còn tưởng sẽ mất luôn đứa con này rồi chứ.

"Cha nhớ con lắm. Con ơi là con"

"Tất cả là nhờ vợ con" Thy Ngọc mỉm cười, tay cầm lấy tay nàng,nếu nàng không liều mình đem đời con gái ra cược,chắc gì cô đã sống lại? Mạng sống này là do Tóc Tiên cứu

"Ngày mai má phải đi chùa" Bà thổn thức.

"Mua ít đồ đốt xuống cho hai ngài hắc bạch vô thường. Đốt cho những linh hồn lang thang nữa, họ rất tội nghiệp" Thy Ngọc đã từng là linh hồn nên cô hiểu. Sau này nhất định thường xuyên làm việc lành phúc đức để cầu nguyện cho những linh hồn lang thang, không nơi nương tựa.

Cha má nàng thấy mọi thứ đã ổn thì thở phào, đi tới vỗ vai Thy Ngọc rồi nhìn sang con gái mình

"Tiên, ở đây chăm sóc chồng nha con. Cha má về"

Gia nhân đem quan tài quăng đi, màu tang thương đã được thay thế bằng sự hoan hỉ.

Trời cũng đã khuya, ai nấy đều mệt mỏi rã rời, chỉ có Tóc Tiên là vui mừng đến nỗi quên mất ba ngày nay mình không chợp mắt chút nào, cũng không có gì bỏ bụng. Nàng bây giờ chỉ muốn ngồi đây nắm tay Thy Ngọc mãi

"Tóc Tiên, em đói" Thy Ngọc dựa dựa vào vai chị làm nũng.

Cha má cô lắc đầu mỉm cười "Trước tiên đi tắm đã. Tóc Tiên nó còn yếu, con tắm cho nó giùm má, tắm xong má sai gia nhân đem đồ ăn vô phòng cho hai đứa"

Gia nhân nấu cho họ một thau nước bưởi và nước ấm để họ có thể gột rửa hết mọi chuyện xui xẻo trước đó.

Quần áo của họ lần lượt trút bỏ, Tóc Tiên đứng phía trước được Thy Ngọc ôm chặt lấy. Dòng nước ấm chạy dọc hai cơ thể nuột nà, mịn màn. Tóc Tiên run rẩy quay người bám vào cổ cô

"Thy Ngọc,đây không phải mơ đúng không?"

Thy Ngọc cười, ôm lấy eo chị sờ soạng, rê xuống cái mông tròn trĩnh của chị mà càn rỡ, môi áp vào môi chị

"Không, em là Thy Ngọc là chồng chị đây. Em đang ở đây, ôm chị, hôn chị, chị có cảm nhận được không?"

"Có, chị có" Tóc Tiên gật đầu hạnh phúc, cọ vào người nó

Tóc Tiên lấy nước xối trên người hai đứa một cái rồi cười "Thơm rồi"

Thy Ngọc cười lớn" Thật không? Ngửi đi ngửi đi" nó nhích người tới chỗ chị chọc ghẹo.

"Đáng ghét" Tóc Tiên đánh nó một cái rồi lau người cho nó

Hai đứa ngồi trong phòng, lau khô tóc Thy Ngọc phồng má, nhụi vào cổ chị nũng nịu "Tóc Tiên , em đói"

"Được" Tóc Tiên gật gật đầu rồi đem bó nhang ra, đốt ba cây nhang cắm lên

Thy Ngọc nhíu mày "Chị đốt nhang làm gì?"

Cô đem ba cây nhang nhụi cho nó tàn đi
"Quên, chị quên" Tóc gãi đầu, sao lại có thể quên chồng mình đã sống lại chứ?

"Chị vẫn coi em là một con ma à?" Thy Ngọc bật cười.

Tóc Tiên không muốn bị trêu nên đi nhanh ra khỏi phòng, muốn đi xuống bếp lấy đồ ăn cho nó

Thy Ngọc nhìn xung quanh,bây giờ đã khuya, phòng cũng chỉ có đèn dầu,coi run run chạy theo "Ê chờ em, ở trong này một mình sợ lắm"

"Bịch" Thy Ngọc quên mất mình đã sống lại, cứ thế đâm đầu vào cửa muốn xuyên qua, kết quả té nhào

Tóc Tiên quay lại đỡ nó rồi ôm nó đứng lên, vừa đi vừa cười"Haha, ngay cả em cũng coi em là một con ma"

Thy Ngọc véo véo vào gò má nàng, tiếng cười vang vọng cả một vùng trời

Nó đã trở lại....để yêu chị.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com