Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4


Lạnh. Nóng. Choáng váng. Hít thở không thông. Đau đớn.

Cảm giác này khiến người mê hoặc.

Nhờ có cơn mưa này, tin tức tố hoàn toàn không thể nào phát ra. Thiếu niên gian nan mà ngẩng mặt, tóc đen ướt đẫm dính ở bên má trắng nõn, dưới con mưa mơ hồ thấy được bộ dáng với hàng lông mi nhắm chặt. Tựa hồ là một lời cầu nguyện tuyệt vọng, lại như là muốn mượn trận mưa to này tưới diệt đi thân thể trong cơn sốt cao. Nhè nhẹ vết máu từ khóe miệng cắn chặt uốn lượn mà xuống, mới kịp nhuộm được chút sắc thái cho cánh môi trắng bệch, giây lát liền bị mưa to tầm tã rửa sạch sẽ.

Trong đầu lộn xộn, mãnh liệt tình triều làm cho suy nghĩ tự hỏi trở nên hết sức gian nan, móng tay cắm vào lòng bàn tay, mỏng manh đau đớn không thể cấp tâm chí chút gì minh mẫn.

Kỳ phát tình lần đầu của Omega thế mà so với cậu tưởng tượng còn muốn gian nan. Nước mưa từ răng miệng đi xuống sặc cổ họng, từng cơn ho khan mãnh liệt khiến cho cậu vùi đầu vào đầu gối, Shinichi trào phúng mà cong lên một bên khóe miệng.

Chờ đến khi cậu khôi phục bình thường, nói thế nào cũng phải hung hăng mắng Haibara một hồi mới được.

Kĩ thuật diễn xuất di truyền từ mẫu thân được phát huy đến cực hạn, kể cả là khi lấy thân thể hiện tại học sinh tiểu học ra sử dụng mỹ nhân kế, hiệu quả tuy có suy giảm nhưng đến cuối cùng vẫn là liền thành công dụ dỗ, trót lọt mà đem Amuro đi ra cửa.

Trong nháy mắt tiếng đóng cửa vang lên, thân thể phía dưới chăn đã sớm ướt sũng mồ hôi lạnh, run rẩy không thôi, rốt cuộc cũng không tiếp tục chống đỡ được. Lột bỏ lớp ngụy trang, cậu cuộn tròn lên, nhịn không được khóc than ra tiếng.

Quá đau.

Hơi thở Alpha càng thêm kích thích khối cơ thể nhỏ bé này kề cận giai đoạn chuyển hoá.

Xem ra, đêm nay là không thể chịu đựng nổi...... Amuro đáng chết, Furuya Rei đáng chết, bạn lữ định mệnh đáng chết.

Cậu còn tự hỏi vì cái gì chính mình duy độc đối với tin tức tố của Amuro là có phản ứng lớn như vậy. Rõ ràng đều là Alpha, Ran Mori cũng chưa ngửi được qua tin tức tố của Amuro, bản thân mình thì dù cách xa tám trăm dặm vẫn có thể ngửi được hương chua của vị chanh kia.

Bạn lữ định mệnh ...... Ai có thể nghĩ đến, thế nhưng sẽ là bạn lữ định mệnh. Sự tồn tại ít ỏi đến mức đã gần như biến thành truyền thuyết, nếu không phải bố mẹ cậu kỳ thực là một đôi bạn lữ định mệnh cực kì hiếm thấy, Shinichi khả năng cơ hội nghe đến cái từ này đều sẽ không có.

Nỗ lực vận động thân thể dần dần không chịu khống chế, thật vất vả mới kiếm được thuốc"Ở cái kia tới thời điểm dùng" sớm giấu trong quần áo, những tưởng rằng cuối cùng cũng lấy được cứu trợ.

"...... Kết quả...... Thế nhưng, thế nhưng, là......APTX... Ah...4869......"

Cậu không còn dư lực phun tào nữa, thế nhưng lại có thể đem giải dược giả dạng thành ức chế tề để lừa mình, nhà khoa học ấy đúng là ngay thời khắc mấu chốt chặt đứt đường sống luôn. Đúng lúc thân thể biến lớn cũng là thời điểm tuyến thể phát dục thành thục nháy mắt bắt đầu điên cuồng tràn ra tin tức tố, khắp mọi nơi tức thì lan tỏa hương rượu làm cậu nhất thời cũng không biết làm sao.

Tuyến thể trướng đau nóng lên, tin tức tố có chế hiện tượng mất khống, tứ chi bủn rủn vô lực. Nhớ lại hồi ức về tiết giảng sinh lý đối với thấy kỳ phát tình lần đầu cho đến dấu hiệu, Shinichi biết khoảng cách chính mình rơi hoàn toàn vào kỳ động dục đã không còn dư thừa nhiều thời gian.

Không thể chờ đến lúc Amuro trở về. Trước tiên không cần đề cập đến việc sẽ bại lộ thân phận Shinichi; loại gia hỏa đến Conan đều có thể động dục, nếu như bị gặp được bộ dáng chính mình ở kỳ phát tình lần, thế nào cậu cũng sẽ bị ấn ở trên giường chịu dấu hiệu ngay lập tức.

Làm thế nào mới tốt đây. Cậu nhụt chí mà che kín đôi mắt.

Liền tính lại như thế nào thành thục, rốt cuộc cũng chỉ là thiếu niên mười bảy tuổi. Ở tuổi tác đối diện với cảm tình vẫn là một trương giấy trắng, lại đột nhiên bị thông báo rằng bạn lữ định mệnh của mình kỳ thật sớm đã ở bên người như hổ rình mồi không biết bao lâu. Cho dù có kế hoạch định hướng cuộc đời, nhưng phần kế hoạch này cũng tuyệt đối không bao gồm đột nhiên cứ thế mơ màng hồ đồ,không kịp phòng ngừa liền phải cùng người nào đó trói định cả đời.

Shinichi không thể không thừa nhận, cậu... Sợ hãi.

Tuy rằng rất xin lỗi Amuro – san, nhưng là trước mắt nhất thiết phải rời đi nơi này. Thiếu niên nhấp môi, hạ quyết tâm. Cơ bản là không đứng thẳng dậy nổi, cậu cơ hồ là lăn xuống giường, từ tủ quần áo tìm ra quần áo đối phương tròng lên, tiêu hủy các mảnh quần áo nhỏ của Conan, di động cất vào túi tiền, lại rút từ trong ngăn kéo ra lọ thuốc ngăn cách tin tức tố, mạnh bạo phun vào căn phòng hỗn tạp đầy vị chanh cùng mùi rượu.

Tuy rằng vẫn là chồng chất sơ hở, nhưng hiện trường đạt được tới trình độ này, đã là cố gắng bố trí tốt nhất trong khả năng hiện tại của cậu. Hy vọng ít nhất có thể cầm chân đối phương một đoạn thời gian. Xác nhận không còn để sót cái gì, Shinichi mở ra cửa sổ, xoay người mà ra.

—— cảm ơn Amuro – san, chọn căn hộ chung cư ở lầu thấp dễ cho đường thoát thân.

Nhưng mà bởi vì trời mưa, hơn nữa cũng không có giày, thời điểm rơi xuống đất mắt cá chân giống như có điểm trật rồi.

Nhưng cũng không quan hệ, chạy ra một khoảng cách, cậu lấy ra túi tiền, nghĩ chỉ cần có thể liên hệ tiến sĩ, làm phiền nhờ ông ấy tới đón——

Từ từ. Trong túi như thế nào...... Cái gì cũng không có.

Hô hấp chợt dồn dập, Shinichi kinh hoảng mà mở to hai mắt.

......Thời điểm nhảy cửa sổ!

Trách không được lúc ấy cậu tự dưng cảm thấy giống như có cái thứ gì rớt ra ngoài. Cần phải tìm lại mới được...... Nhưng mà, còn không có trở về được hai bước, Shinichi đột nhiên ý thức được tình huống không ổn. Thiếu niên chân trần trên thân còn ăn mặc quần áo không hợp nỗ lực tránh né cameras ven đường, ở đường phố trống trải lúc đêm khuya mưa gió nghiêng ngả lảo đảo. Xa lạ đau đớn cùng nhiệt độ bỗng chốc ở trong cơ thể nổ tung, thiếu niên dưới chân bước sai một cái, suýt nữa cứ như vậy té ngã dưới mưa.

"Đáng giận......" Hắn biết. Chân chính động dục kỳ. Đã đến.

Còn đến quá nhanh so với dự đoán tệ nhất của mình, cơ hồ là trong nháy mắt, đầu óc liền hôn mê lên. Tầm mắt cũng không còn rõ ràng nữa, đèn đường cùng nước mưa phản quang giờ phút này biến hóa thành một, lộn xộn phản chiếu trong đôi mắt lam mênh mông sương mù, phảng phất toàn thế giới tràn ra quang hoa chói mắt.

Khủng hoảng thấm nhập vào xương tủy. Cậu biết chính mình hoàn toàn mất khống chế. Dùng hết một tia sức lực cuối cùng đem chính mình giấu vào hẻm nhỏ đen nhánh, Shinichi ngay sau đó xụi lơ trên mặt đất, rốt cuộc không thể động đậy. Từ tuyến thể phát ra đến toàn thân thống khổ, so APTX4869 còn muốn hãm hại người, phảng phất mỗi một dây thần kinh đều đang nổ mạnh thiêu đốt, mà xương cốt vẫn như cũ là trống trải lạnh lẽo như phần mộ.

Thiếu niên cứ như vậy ở trong trạng thái băng hỏa lưỡng trọng thiên dày vò run rẩy, yết hầu vô ý thức tràn ra tiếng khóc nức nở phảng phất con mèo nhỏ chết đuối, thanh âm tinh tế cầu cứu còn chưa kịp phát ra, liền bị từng đợt mưa to hung hăng hủy diệt ở trong chỗ sâu con hẻm nhỏ đang sắp biến thành sông.

Kỳ phát tình của Omega là có phân giai đoạn. Cho nên chỉ cần cậu kiên trì đến khi cơn nhiệt triều đầu tiên rút đi, nắm chặt lấy sự gián đoạn mà chạy tới tiến sĩ gia thì tốt rồi ......

Thống khổ chồng chất đến mức tận cùng, đại não hỗn độn ngược lại lạc quan lên. Nhưng mà thân là trinh thám, bản năng cậu vẫn là đưa ra một chút nghi ngờ.

Không kể đến dùng tới ức chế tề chuyên dụng cho Kỳ phát tình lần đầu, bên người cũng không có Alpha tương thích, kỳ tỉ lệ tử vong của Omega ở thời điểm đột nhiên gặp phải chuyển hoá ở Kỳ phát tình lần đầu trong xã hội hiện đại vẫn như cũ giữ tại mức cao.

Ta thật sự còn có thể kiên trì đến khi nhiệt triều rút đi sao.

Suy nghĩ dần dần hoảng hốt, linh hồn phảng phất sắp rời đi thân thể, phiêu đãng ở địa phương không có thống khổ.

Hàm răng lại lần nữa hung hăng cắn vào cánh môi, máu tươi vừa mới ngừng lại chảy xuống dưới. Xốc lên tinh thần nào. Ta còn có nhiều chuyện phải làm như vậy ...... Không thể, không thể ở loại địa phương này từ bỏ được.

Không biết qua bao lâu, cũng có thể căn bản không bao lâu. Thời gian ở trong mắt thiếu niên đã mất đi ý nghĩa.

Rét lạnh, tuyệt vọng, chỉ có sức mạnh ý chí lực trong thời khắc tàn lụi còn đau khổ chống đỡ. Linh hồn sắp rời ra thân thể, phút giây sắp tách lìa ra, suy nghĩ cuối cùng của thiếu niên lại không phải là cha mẹ ở nước ngoài xa xôi, không phải là người bạn thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, cũng không phải là cái hôn đột ngột đến theo lẽ thường là đúng tình hợp lý ở đêm nay kia.

Không biết như thế nào, hắn nhớ tới cái bánh vị chanh còn chưa có ăn hai miếng đã bị nào vị cảnh sát nào đó mạnh mẽ vứt bỏ kia. Vỏ ngoài mềm mềm xốp xốp, giòn kim hoàng nãi hương, tinh tế đến hơi hơi rung động nóng bỏng nhập tâm. Cắn đi xuống, liền có nùng liệt hương chanh xông vào mũi.

"—— Cậu có sao không?"

Chính là như vậy, mềm mại hơi chua, hương vị chanh làm cho người ta vô hạn an tâm.

Đôi mắt màu lam mê mang mây mù lam cực chậm cực chậm mà nâng lên, cùng với một đôi mắt xám tím khác đối diện.

Từ cửa sổ dõi ra phía ngoài, Amuro liếc mắt một cái liền phát hiện chiếc di động nằm ở bên cạnh hàng hiên không thấm nước lầu một

Lấy kĩ xảo không thể tưởng tượng nổi, hắn bám vào góc hoa văn ban công, nhặt về di động man trở lại trong phòng. Đóng lại cửa sổ, Amuro nhanh chóng nhìn qua phòng ngủ. Căn cứ trình độ tích nước mưa từ cửa sổ hắt tới trong phòng, thời gian hài tử kia rời khỏi đây tuyệt đối sẽ không vượt quá một giờ.

Ngay sau đó hắn ở trong phòng kiểm tra một lần. Tủ quần áo có dấu hiệu động vào rất khó có thể phát hiện, một kiện sơ mi trắng cùng một cái quần thường không cánh mà bay. Trừ những thứ đó ra thì không còn manh mối khác.

Amuro thừa nhận, năng lực phản trinh sát của thám tử nhí này thật sự tương đương cao siêu, nhìn từ trình độ hỗn độn nơi giường đệm, khẳng định là hấp tấp chạy trốn, nhưng cho dù như vậy vội vàng, cũng vẫn không lưu lại quá nhiều dấu vết cho người có cơ hội truy bắt. Ngồi dựa ở chân giường, Amuro một tay nắm di động một tay đỡ trán, cẩn thận cân nhắc. Tình huống hiện tại thực rõ ràng, nam hài đầu tiên là cố ý đem chính mình lừa đi, ở trong phòng một mình nán lại một đoạn thời gian, từ tủ quần áo cầm hai kiện quần áo, sau đó thoát từ cửa sổ ra, vô tình rơi xuống một cái di động, ngay sau đó chẳng biết đi đâu.

Đây là một cái kỳ quái hiện trường. Nam nhân trầm ngâm. Quần áo của mình, Conan hiển nhiên là xuyên không vừa, cho nên là lấy đi để làm cái gì.

Ngón tay vuốt ve màn hình di động nứt vỡ thành mạng nhện. Di động này có thể nói là manh mối trong đống số lượng không nhiều lắm ở hiện tại. Nhưng mà từ chỗ cao ngã xuống, lại còn cứ thế bị mưa lớn thấm hồi lâu, di động lúc này đã hoàn toàn không mở ra được, thành phế phẩm. Này đầu mối cũng đã gián đoạn.

Bất quá...... Đối phương không có lựa chọn từ cửa chính đi, mà là mạo hiểm từ cửa sổ xuống, hiển nhiên cũng là biết, đi thang lầu sẽ có theo dõi.

Vì cái gì cố ý tránh đi theo dõi? Lý do là cái gì? Tóc vàng nam nhân thật sâu mà nhăn lại mi.

Không ngoài hai loại tình huống. Một là không nghĩ bị ghi hình đến, hai là...... Không thể bị ghi hình.

Giả như chỉ là không muốn đối mặt hắn mà lựa chọn rời đi, căn bản không nhất nhiết phải tránh né theo dõi. Cho nên nhất định là đã xảy ra cái gì, làm cho nam hài bắt buộc phải lặng lẽ hành động cho tình huống cam đoan không bị phát hiện. Trầm ngâm một lát, Amuro từ túi tiền lấy ra di động thuộc về Furuya Rei, di ra màn hình điện thoại:

"Kazami. Liên hệ tổ phụ trách giám tiến sĩ Agasa, ta muốn hướng đi của ông ta trong một giờ, không, toàn bộ tình hình tính từ giữa trưa đến bây giờ." Nếu nam hài buổi chiều từng nhắc tới tiến sĩ, như vậy vị tiến sĩ Agasa này, khả năng chính là của khẩu đột phá.

Hiệu suất làm việc của Kazami từ trước đến nay vẫn khiến người yên tâm. Di động thực mau rung lên, Amuro tức thì nhận điện thoại.

"Furuya - san, căn cứ tình báo, cả ngày hôm nay tiến sĩ Agasa cùng bé gái đều ở trong nhà tổng vệ sinh, không có rời đi nơi ở. Giữa trưa, hai người gọi điện thoại đặt cơm trưa, nhân viên đưa hàng đều đã được đã xác minh thân phận, xác nhận an toàn; hiện tại bé gái đang ở phòng bếp làm bữa tối, tiến sĩ thì sửa sang lại phòng thí nghiệm. Hết thảy bình thường. Xung quanh nhà ông ta cũng chưa giám sát ra hướng đi khả nghi."

"Trừ bỏ đặt cơm, không hề gọi quá điện thoại khác? Có người nào khác ngoài nhân viên đưa hàng tới nhà ông ta không?"

"Không có, Furuya - san."

"Đã biết. Tiếp tục quan sát."

Này thật kỳ quái. Buông di động, Amuro trầm tư. Một giờ thời gian, dù là đi bộ thì cũng nên đến nhà tiến sĩ. Đối phương rốt cuộc đi nơi nào.

Căn phòng không có bật đèn chìm vào lạnh băng đen tối, bởi vì vừa mới mở quá cửa sổ, còn mang theo hương vị ẩm ướt lầy lội của nước mưa.

...... Hương vị?

Amuro bỗng nhiên căng ra mà đứng dậy. Liền tính toán thời gian mở cửa sổ lâu như vậy, nguyên bản tin tức tố trong phòng của chính mình cũng không nên biến mất hoàn toàn đến như vậy. Trừ phi.

Hắn mở ra tủ đầu giường vừa mới điều tra qua, càng thêm cẩn thận mà thăm dò. Quả nhiên. Trong một góc bình xịt tin tức tố ngăn cách có dấu hiệu bị động quá. Tuy rằng hiện trường được khôi phục đến gần như hoàn mỹ, bởi vậy dấu hiệu này mỏng manh đến cơ hồ nhìn không ra tới, thậm chí giấu diếm được đôi mắt lần đầu tiên điều tra của Amuro.

Sử dụng thuốc tin tức tố ngăn cách, tiêu trừ hương vị trong phòng. Cái đối phương muốn che dấu là cái gì?

—— đương nhiên là, tin tức tố của một người khác.

Amuro trừng lớn đôi mắt, cảm giác chính mình trái tim đều phải ngừng đập. Sự biến mất của nam hài, tin tức tố trong phòng ốc bị che dấu, quần áo người trưởng thành bị mang đi, cửa sổ mở rộng, di động thất lạc.

Như thế nào liền đã quên, còn có khả năng bắt cóc!

...... Không. Đây là không có khả năng. Nam nhân ấn ấn thái dương, cưỡng bách chính mình bình tĩnh. Nếu là bắt cóc, cái này hiện trường căn bản không thể giải thích. Hết thảy đều gọn gàng ngăn nắp, duy độc một góc chăn xốc lên ở giường, thật giống như người vốn nguyên bản nằm ở trên đây đột nhiên nhớ tới sự tình gì, tạm thời rời giường đi. Chẳng qua cái này rời đi, không phải từ cửa phòng, mà là từ cửa sổ.

Còn có nếu như là bắt cóc, động cơ lại là cái gì? Amuro xác nhận, phụ cận chung cư nhà mình không có cửa hàng châu báu không có ngân hàng không có nhà bảo tàng, tóm lại không có bất luận cái gì hấp dẫn tội phạm đồ vật. Còn nếu nói là kẻ thù đối phương hoặc bản thân mình tới cửa...... Thám tử nhí tới nơi này là quyết định đột ngột, nhân viên phục vụ Amuro không thể nào có địch nhân; tuy kẻ thù của Fuyura Rei hoặc là Bourbon thật ra không ít, nhưng những kẻ đó có không ngoại lệ đều là tử sĩ, sẽ không áp dụng thủ pháp phạm tội ôn hòa như vậy.

Huống chi, thân là nơi trú ngụ của Bourbon ở, cái chung cư này đương nhiên không giống bình thường như bề ngoài. Ổ khóa cửa chính nếu bị tra vào khác chìa nguyên gốc lập tức sẽ có cảnh báo gửi đi tới tay hệ thống; cửa sổ cũng bị động tay động chân, nếu là có người từ đây tiến xuất, nhất định sẽ lưu lại dấu vết. Vừa rồi trước khi ra nhặt di động, Amuro ở trong phòng đã xem kỹ, có thể khẳng định ngoài chính mình, từ nơi này đi ra ngoài chỉ từng có một người. Đương nhiên cũng có khả năng là nam hài bị người nào đó mang theo ra cửa sổ; nhưng trên người nhiều một cái gánh nặng, động tác đi ra ngoài khó tránh khỏi phải có điều chỉnh, thế mà theo dấu vết trên cửa sổ lưu lại, lại nhìn không ra có loại này điều chỉnh.

Tóm lại, tính khả thi của tình huống bắt cóc gần như với số không.

Phân tích tới phân tích lui, liền tính kết luận là không thể tưởng tượng được, Amuro cũng không thể không thừa nhận, là thám tử nhí có chín thành khả năng tự mình rời đi, chỉ là không biết vì sao trước lúc rời đi trước muốn đem sự tình biến thành khó bề phân biệt.

Bên ngoài mưa lớn như vậy, còn phát sốt. Vốn đang tưởng trở về cho hắn làm bữa tối...... Cũng không biết trước khi nhóc rời đi, có còn nhớ rõ ăn cái gì?

Amuro ưu sầu thở dài, nhận mệnh mà trở lại phòng khách, cầm lấy cái ô vẫn còn ở nhỏ nước trở lại phòng ngủ. Mở ra cửa sổ, nước mưa lạnh băng nháy mắt bị gió thổi tạt vào, tây trang màu xám tức khắc dính nước mưa hắt.

Sau đó, nam nhân tóc vàng chống bệ cửa sổ, mắt cũng không chớp một cái mà lưu loát nhảy xuống.

Thật là một cái hài tử không cho người bớt lo.

Vững vàng rơi xuống đất, nam nhân vận tây trang giày da ngay cả tóc cũng không có loạn, như là từ thang máy đi ra thả lỏng bình thường. Bung ra dù, căn cứ vào trí nhớ rõ về vị trí di động rơi xuống trong đầu, nam nhân nhanh chóng phán đoán ra khả năng cao nhất về hướng đi, bỏ mặc chiếc xe Mazda ngừng ở cách đó không xa, chân dài sải bước đuổi theo.

Đến tột cùng là ở đâu. Tuy biết rằng đối phương không mang di động không mang tiền lẻ sẽ chạy không xa, nhưng quan tâm sẽ hóa loạn, tưởng tượng đến hài tử nho nhỏ ở đêm tối thế này liền dù đều không có đem chạy loạn, còn sinh bệnh, Amuro liền như thế nào cũng vô pháp trấn định xuống.

Cho nên rốt cuộc là trốn cái gì vậy.

Ở nơi nào. Amuro nhấp miệng, tóc mai hơi dài rũ xuống, chặn trong đáy mắt lập loè lửa giận. Đến cái ngã tư đường kế tiếp, nếu là còn không có thu hoạch, vậy khiến cho Kazami điều động quản lý giao thông theo dõi, tìm kiếm toàn thành phố. Một lần hai lần cũng liền thôi, nhưng cứ như vậy lần này qua lần khác trêu chọc người, thật coi chính mình không biết giận là gì sao.

Khóe miệng hắn gợi lên độ cung âm lãnh làm người sởn tóc gáy. Nếu đã biết về chuyện bạn lữ định mệnh, ngươi cho rằng chính mình còn có thể chạy trốn tới nơi nào, tiểu bằng hữu.

Giữ biểu tình đáng sợ thuộc về Bourbon, nam nhân thay đổi tay cầm ô, tiếp tục cất bước.

Nhưng mà còn chưa đi được hai bước, bước chân hắn đột nhiên khựng lại.

Từ từ. Giống như có mùi vị gì đó......?

Là hương khí. Rất quen thuộc hương khí.

Chính là theo lý thuyết mưa lớn như vậy, cái gì khí vị đều hẳn là bị pha loãng mới đúng. Bẫy rập sao?

...... Không đúng. Nhẹ nhàng ngửi ngửi, Amuro trừng lớn mắt. Đây là của Omega? Còn là động dục?

Nhà ai sơ ý lớn như vậy, lại có thể để Omega động dục chạy ra ngoài?

Hơn nữa cẩn thận ngửi ngửi, vẫn là một cái Omega suy yếu tới cực điểm, ngay cả tin tức tố đều đã lộ ra hơi thở mong manh tàn lụi.

Đêm mưa bốn bề vắng lặng, tình huống có người yêu cầu trợ giúp, cho dù mang trong người khẩn cấp việc tư, thân phận cảnh sát cũng làm cho hắn vô pháp cứ như vậy tránh ra mặc kệ. Cường liệt ấn hạ lo âu trong lòng, lần theo khí vị, Amuro rẽ trái rẽ phải, rốt cuộc tìm được nguồn gốc tin tức tố trong ngõ nhỏ, ấn mở ra đèn di dộng flash, cẩn thận mà đi vào.

—— là một bé trai tóc đen. Phi thường thon gầy, vận trên người áo sơmi quần thường ướt đến nhìn không ra bộ dáng. Không có giày tất, hai chân trần trụi ở đêm mưa cũng trắng đến sáng lên, ngón chân bao phủ bởi nước mưa lạnh băng. Bị xối thành cái dạng này, xem ra không biết đã ở chỗ này ngồi bao lâu.

Khoảng cách đến gần, mùi rượu Bourbon càng trở nên thêm nồng đậm. Nhìn tiểu Omega trước mắt run run run rẩy rẩy, tuy rằng lòng nóng như lửa đốt vì vướng bận chuyện rời nhà trốn đi của thám tử nhí, thân là cảnh sát nhân dân tốt, Amuro vẫn là cong lưng, đem ô trong tay che lên đỉnh đầu đối phương, rối rắm mà cau mày.

Theo lý thuyết, loại chuyện này cũng phải quản lý của cảnh sát; phát hiện vị trí đối phương, báo cáo cho Hiệp Hội Bảo Hộ Omega, sau đó hắn cũng liền tận tình tận nghĩa, đủ có thể yên tâm rời đi, tiếp tục tìm kiếm nam hài nhà mình.

Nhưng có lẽ là thiếu niên hình dáng quá mức quen thuộc, bộ dáng quá mức bất lực, hương vị quá mức ngọt ngào thanh nhã, trực giác Alpha liên tục kêu gào phát ra cảnh báo, lệnh người vô pháp ngồi yên không nhìn đến. Vì thế hắn nghĩ nghĩ, vẫn là nhu hòa thanh âm, quan tâm hỏi:

"Ngươi có khỏe không?"

Thiếu niên nghe tiếng, chậm rãi ngẩng đầu.

Dưới mái tóc ướt sũng nước, là một đôi mắt trong như thủy tinh mờ sương mông lung, không hề có tiêu cự.

Xanh thẳm.

Ở ánh sáng di động tối tăm vẫn như cũ lộng lẫy lấp lánh.

—— là nhan sắc mà cả cuộc đời này của hắn đều sẽ không nhận sai .

Kinh tâm động phách.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com