Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 41

Mùa đông này, giá than lửa ở Nghiệp Kinh tăng cao, khiến bá tánh Nghiệp Kinh líu lưỡi. Nhưng mà hào phú Nghiệp Kinh tụ tập, các nhà bình thường không hiện núi không lộ nước, tới lúc này, mói lộ ra xíu xiu.

Lầu son rượu thịt, xác chết đói ngoài đường. Là từ thích hợp nhất để hình dung Nghiệp Kinh bây giờ.

Bá tánh bình thường còn đang giãy giụa vượt qua ngày đông giá rét, người nhà phú quý vẫn tranh nhau than lửa trăm lượng bạc một cân. Thậm chí vì khó cầu than lửa, không ít người phú quý giành mua đủ than lửa trước, còn lưu hành tổ chức tiệc xích hỏa, mời bạn bè thân thích thưởng tuyết thưởng mai.

Tiệc xích hỏa, tên như ý nghĩa, người nhà phú quý nhân gia lấy vải dày vây khắp bốn phía hoa viên nhà mình ngăn trở gió lạnh, lại đặt nhiều lò sưởi trong đó, đến lúc tuyết đọng trong đình không tan, mai vàng nở rộ. Khách khứa ngồi vây quanh lò sưởi nấu rượu thưởng tuyết, lấy đó biểu dương sức của nhà mình.

Danh Tĩnh Nam nhìn số lượng trên sổ sách cảm khái:

-Thật là chết hạn chết lụt.

Cửa hàng mới khai trương chỉ hơn mười ngày, một vạn năm nghìn cân than lửa tích trữ đã bán sạch toàn bộ. Trai lại lều cháo ngoài thành càng ngày càng nhiều người, không chỉ bá tánh bần hàn, ngay cả ít học tử bần hàn lên kinh chuẩn bị thi, cũng không chịu đựng nổi cơ hàn, tốp năm tốp ba đến lều xếp hàng lấy cháo.

Đường Trác Ngôn thấy nhiều rồi, thần sắc nhàn nhạt nói:

-Từ xưa đến nay, đều như thế. Người giàu có rượu thịt, người nghèo không lương thực.

Danh Tĩnh Nam thở dài:

-Thật hy vọng sớm đầu xuân.

Nàng đã dốc hết sức lực, dựng lều cháo phát quần áo, tranh thủ cung cấp một phần cho bá tánh sinh sống. Nhưng sức một người có hạn, ngay cả như vậy, vẫn có không ít người không chống đỡ được, lặng yên chết cóng trong đêm rét. Hơn nữa tình hình Nghiệp Kinh bây giờ còn tính tốt. Nghe nói Túc Châu, Tịnh Châu, Lương Châu, Nhạn Châu, Sâm Châu ở phía Bắc chịu ảnh hưởng lớn hơn, vì thời tiết thật sự quá lạnh, đã có không ít bá tánh bị cóng chết.

Nghe Thấu Kỳ Sa Hạ nói, nhưng nơi đó từng viết tấu chương, Thừa tướng đưa đến trước An Khánh Đế, An Khánh Đế cũng không thèm nhìn tới, chỉ lo phái người tìm kiếm đạo nhân điên khắp nơi. Trước nay Danh tướng quốc sẽ nghiền ngẫm dâng ý, sau đó hễ có tấu chương cùng loại, đều áp chế xuống.

Nhưng tình hình các nơi gấp gáp, ngay cả Thấu Kỳ Sa Hạ đang ở Nghiệp Kinh ít hỏi triều sự, cũng đã nhận được thư cấp báo ở Nhạn Châu.

Nhạn Châu ở phía Bắc Nam Chiếu, giáp với Bắc Mạc, là cửa khẩu thứ nhất bảo vệ Nam Chiếu. Trời đông giá rét như thế, đối với quân dân Nhạn Châu đã quen rét lạnh mà nói, còn có thể chống cự, nhưng khó ứng phó nhất là vì thiếu y thiếu thực, người Bắc Địch huy quân xuống Nam.

Người Bắc Địch thân thể cường kiện, thiện cưỡi ngựa bắn cung, xưa nay trục thủy mà ở. Mỗi khi vào đông thức ăn không dồi dào, sẽ cử tinh nhuệ toàn tộc xuống Nam đốt giết bắt cướp, đoạt đủ vật tư qua mùa đông.

Mùa đông mỗi năm, đối với ba châu Chiếu Bắc mà nói, đều là một trận chiến ác liệt.

Năm nay gần đến thọ đản sáu mươi của Thái hậu, Thấu Kỳ Sa Hạ sớm bị triệu về Nghiệp Kinh, Nhạn Châu chỉ có phó tướng tọa trấn, đối với người Bắc Địch cực kỳ thù lại sợ Thấu Kỳ Sa Hạ mà nói, là cơ hội tốt nhất.

Danh Tĩnh Nam xem xong sổ sách, khi từ cửa hàng về, đèn thư phòng còn sáng. Nheo mắt nhìn qua, thấy một bóng người mơ hồ đứng bên cửa sổ. Chờ đến gần, mới phát hiện Thấu Kỳ Sa Hạ chắp tay đứng thẳng, không biết nghĩ gì mà xuất thần, người tới cũng không phát hiện. Danh Tĩnh Nam đẩy cửa đi vào, Thấu Kỳ Sa Hạ mới xoay người, thấy tuyết rơi trên vai nàng, cau mày phủi đi giúp nàng.

-Vương Phú Quý nói người vẫn chưa dùng bữa tối?

Danh Tĩnh Nam thấy cô nhăn chặt hai hàng lông mày, liền khẳng định cô gặp chuyện phiền lòng.

-Ừ.

Thấu Kỳ Sa Hạ không muốn làm nàng lo lắng, chỉ nói:

-Buổi tối chưa ăn gì.

-Đúng lúc ta cũng chưa ăn, Điện hạ ăn cùng ta đi?

Danh Tĩnh Nam cười nói.

Thấu Kỳ Sa Hạ không có khẩu vị, chần chừ một chút, vẫn gật đầu. Danh Tĩnh Nam liền kêu Danh An đi chuẩn bị. Bên ngoài trời rét, hai người cũng không câu nệ quy củ, bày bàn ăn nhỏ trong phòng, ngồi bên lò sưởi dùng bữa.

Danh Tĩnh Nam nâng chén canh gà nhẹ nhàng thổi, uống non nửa chén cho ấm dạ dày, thấy dáng vẻ Thấu Kỳ Sa Hạ ăn không biết ngon, rốt cuộc nhịn không được hỏi:

-Là Nhạn Châu có chuyện?

-Ừ.

Thấu Kỳ Sa Hạ vốn không muốn làm Danh Tĩnh Nam lo lắng, nhưng nghĩ nếu cô phải đến Nhạn Châu, cũng không giấu được, đành nói:

-Người Bắc Địch hận ta đã lâu, giờ biết ta không ở Nhạn Châu, vừa lúc gặp phải ngày đông giá rét trăm năm chưa gặp, đã tập hợp toàn bộ tướng sĩ Bắc Địch, chuẩn bị tấn công Nhạn Châu.

Ba châu Chiếu Bắc, Nhạn Châu ở giữa, Lương Châu và Sâm Châu bảo vệ hai sườn, ba châu hình thành một phòng tuyến. Hiện giờ chủ tướng Lương Châu và Sâm Châu đều ở đó, chỉ có Nhạn Châu không có chủ tướng. Tuy có phó tướng tọa trấn, còn có quân đoàn thiết kỵ dưới trướng cô, nhưng hiện giờ có Giám sát Ngự sử trong phe Thái tử ở giữa kéo chân sau. Nếu người Bắc Địch tập trung toàn bộ binh lực tấn công, loạn trong giặc ngoài, chưa chắc thủ được.

Hơn nưa trời giá rét như thế, Lương Châu và Sâm Châu ốc còn không mang nổi mình ốc, vô pháp gấp rút tiếp viện. Một khi người Bắc Địch công phá thành trì, không chỉ bá tánh Nhạn Châu chịu khổ, nỗ lực của cô nhiều năm hủy trong một sớm, An Khánh Đế tất sẽ lấy điều này đổ thừa, Thái tử và Lão Tam cũng sẽ giậu đổ bìm leo.

Đây không phải kết quả cô mong muốn nhìn thấy.

Danh Tĩnh Nam rũ mắt, trong lòng đã hiểu rõ:

-Điện hạ muốn đi Nhạn Châu?

Thấu Kỳ Sa Hạ nói:

-Ta nhất định phải đi.

Sau khi nói ra những lời này, Thấu Kỳ Sa Hạ hơi buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, có chút có lỗi nhìn nàng.

Danh Tĩnh Nam lại không bất mãn như cô nghĩ, chỉ thu liễm thần sắc hỏi:

-Khi nào xuất phát?

-Sáng sớm ngày mai ta sẽ tiến cung thỉnh lệnh, muộn nhất ngày kia xuất phát.

Danh Tĩnh Nam rũ mắt, do dự một chút, hỏi:

-Ta có thể đi cùng không?

Thấu Kỳ Sa Hạ lắc đầu:

-Tình hình Nhạn Châu khẩn cấp, chuyến này đi suốt ngày đêm, nàng không thể đi.

-Ta hiểu.

Danh Tĩnh Nam gật gật đầu, không nói thêm nữa, chỉ bình tĩnh nói:

-Ta thu thập hành trang cho người.

Đêm nay, hai người vẫn ôm nhau ngủ như thường. Khi biết được Thấu Kỳ Sa Hạ muốn đến Nhạn Châu, từ đầu đến cuối Danh Tĩnh Nam đều không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì, chỉ đến lúc ngủ, dính sát vào thân thể cô mới lộ ra một tia không nỡ.

Tuy nhắm mắt lại, Danh Tĩnh Nam lại không hề ngủ. Nàng dùng sức nghĩ lại chuyện đời trước. Phát hiện ký ức trong khoảng thời gian này thật sự quá mức mơ hồ. Bây giờ đời trước, Thấu Kỳ Sa Hạ cũng đi Nhạn Châu. Nhưng quá trình kháng địch thế nào, gặp nạn hay không, nàng chẳng hề biết. Khi đó nàng rất ít quan tâm Thấu Kỳ Sa Hạ, chỉ từ đôi câu của hạ nhân biết được, trận chiến đánh đến gian nan, nhưng cuối cùng vẫn thắng.

Nhưng trận chiến sự kia chỉ là khởi đầu. Thần Vũ Thái Tổ truyền giang sơn Nam Chiếu, tới tay An Khánh Đế, chỉ còn lại một tầng vỏ rỗng. Loạn trong giặc ngoài che dấu dưới phồn vinh giả tạo tận lực duy trì. Một trận tuyết tai, phồn vinh bắt đầu hạ màn.

Sau tuyết tai không lâu là thọ đản sáu mươi của Thái hậu, An Khánh Đế vì cầu phúc cho Thái hậu, thêm thuế má thu lao dịch, xây dựng 99 tòa trường sinh tháp. Sau tuyết tai bá tánh bắc địa còn chưa kịp khôi phục lại gặp phải áp bức, cuối cùng có người không chịu nổi gánh nặng mà khởi nghĩa. Từ đó về sau là khởi nghĩa cùng trấn áp liên tiếp.

Bên trong lo lắng không ngừng, họa ngoại xâm không dứt. Thấu Kỳ Sa Hạ vẫn luôn thủ Nhạn Châu ba năm, cho đến khi An Khánh Đế bỗng bệnh nặng một trận, hạ chỉ triệu cô hồi kinh, cô mới trở về Nghiệp Kinh lần nữa.

Trong mắt Thấu Kỳ Sa Hạ, có lẽ chuyến này chỉ là tiểu biệt, nhưng trong lòng Danh Tĩnh Nam lại tràn ngập không nỡ. Từ ngày hai người thành hôn cùng nhau mà ngủ, chưa bao giờ chia lìa. Bây giờ chợt nhắc tới chia xa, nàng mới ý thức được, nữ nhân ngủ bên cạnh đã lặng lẽ dung nhập vào sinh mệnh nàng.

Nghĩ đến sau khi chia xa không có người này sưởi ấm tay chân cho mình, liền cảm thấy trong lòng vắng vẻ một mảnh.

Nàng càng quyến luyến cuộn tròn thân thể, dính sát vào Thấu Kỳ Sa Hạ. Người kia tựa hồ cảm nhận được nàng bất an, giương tay thu nhận nàng, bàn tay hữu lực nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

Trầm mặc thật lâu, Danh Tĩnh Nam có chút tùy hứng mà nhỏ giọng nói:

-Ta cũng muốn đi Nhạn Châu.

Thấu Kỳ Sa Hạ hơi ngừng tay, đáy lòng lại nóng rực:

-Nhạn Châu giá rét, xa xôi lại cằn cỗi, hàng năm bị Bắc Địch quấy nhiễu. Một năm cũng không có mấy ngày an ổn. Phủ tướng quân cũng không có mấy hạ nhân... Không tốt bằng Nghiệp Kinh.

Trán Danh Tĩnh Nam áp lên ngực Thấu Kỳ Sa Hạ, buồn bực nói:

-Nhưng Nghiệp Kinh không có người.

-Không qua thọ đản của Thái hậu, chờ chiến sự Nhạn Châu bình ổn, ta sẽ trở về.

Thấu Kỳ Sa Hạ chỉ có thể nói vậy.

Danh Tĩnh Nam giãy giụa khỏi ngực cô, ngẩng đều nhìn thẳng:

-Đây là người nói. Thọ đản của Thái hậu người sẽ trở về. Bằng không... Bằng không ta sẽ đến Nhạn Châu tìm người.

Thấu Kỳ Sa Hạ cho rằng Danh Tĩnh Nam tức giận nên nói vậy, ôm lấy người lần nữa, lại giúp nàng chỉnh chăn sau lưng, thanh âm bất đắc dĩ nói:

-Được.

Danh Tĩnh Nam dựa sát vào lồng ngực cô, thật lâu sau, lại nhỏ giọng bỏ thêm một câu:

-Phương thuốc người đưa ta, ta sẽ làm theo. Chờ người trở về...chúng ta sẽ viêm phòng.

Thân thể Thấu Kỳ Sa Hạ căng chật, một lát sau mới run giọng đáp "được".

***

Sáng sớm hôm sau, Thấu Kỳ Sa Hạ tiến cung diện thánh, nói tình hình Nhạn Châu nguy cấp, xin lệnh khẩn cấp về Nhạn Châu đối kháng Bắc Địch.

An Khánh Đế không rõ vẻ mặt, Thái tử phản đối đầu tiên:

-Nhạn Châu có phó tướng tọa trấn, lại có tám vạn tướng sĩ, chẳng lẽ không đánh lại Bắc man tử nhỏ bé? Huống hồ sắp tới thọ đản sáu mươi của Hoàng tổ mẫu, trăm thiện hiếu làm đầu...ta nói Nhị muội thật sự không cần sốt ruột như vậy.

Tuy An Khánh Đế không nói chuyện, thần sắc lại rất tán đồng. Đứa con thứ hai này nắm giữ quân quyền Nhạn Châu nhiều năm, làm cho Nhạn Châu giống như thùng sắt. Tuy trước mắt không nhìn ra dị tâm, nhưng vẫn khiến người không yên tâm. Lần này mượn thọ đản của Thái hậu triệu người hồi kinh. Chính vì thừa dịp người không ở đó, sắp xếp nhân thủ ở Nhạn Châu.

Dù An Khánh Đế còn trông cậy đứa con này bảo vệ tốt biên quan cho ông, nhưng không đề phòng thì không được.

Ánh mắt Thấu Kỳ Sa Hạ như đao, lạnh lùng nhìn về phía Thái tử:

-Ta không về cũng được, chỉ là nếu thành phá, Hoàng huyên có nguyện thay ta gánh trách nhiệm chủ tướng thủ thành? Có nguyện đền mạng thay bá tánh Nhạn Châu bị người Bắc Địch giẫm đạp?

-Nhạn Châu là phòng tuyết biên quan thứ nhất, một khi Nhạn Châu thành phá, Lương Châu Sâm Châu không kịp gấp rút tiếp viện, người Bắc Địch sẽ có thể tiến quân thần tốc, huy quân xuôi Túc Châu, tiến tới bức Nghiệp Kinh. An nguy của Nghiệp Kinh, Hoàng huynh có thể dốc hết sức gánh vác không?

Thái tử bị cô nói cho á khẩu không trả lời được, hắn không giỏi hành quân tác chiến, chỉ có thể nói:

-Thế cục làm sao gấp gáp như Nhị muội nói được. Nhạn Châu thành phá, phía sau còn có Túc Châu chống đỡ không phải sao? Chẳng lẽ Uất Trì Lâm Phong không thủ được? Không lẽ tướng sĩ Nam Chiếu ta vô năng như thế, ngay cả Bắc man tử nhỏ bé cũng không đánh lại?

Thấu Kỳ Sa Hạ cười lạnh một tiếng:

-Không bằng Hoàng huynh đi hỏi Uất Trì tướng quân trước, có thể thủ hay không?

-Đủ rồi!

An Khánh Đế không vui mà cắt đứt tranh luận, sắc mặt biến ảo hồi lâu, rốt cuộc vẫn sợ người Bắc Địch phá được thành Nhạn Châu. Thái tử chưa trải qua chiến trường, ông lại đã từng theo Tiên Hoàng đế lên chiến trường. Người Bắc Địch hung ác ngang ngược, xác thật làm người sợ hãi.

Ba binh lính bình thường không nhất định đánh thắng được một kỵ binh Bắc Địch. Bằng không Bắc Địch nhỏ bé, không đến mức khiến Nam Chiếu gian nan khổ cực nhiều năm. Nhiều năm như vậy, Nam Chiếu cũng chỉ có một Thấu Kỳ Sa Hạ, có thể hung ác hơn người Bắc Địch, mới khiến chúng rét gan.

An Khánh Đế trầm ngâm lúc lâu, rốt cuộc vẫy vẫy tay, nói:

-Thôi, ngươi đi đi. Trận này chỉ cho phép thắng, không được bại!

-Nhi thần lĩnh chỉ.

Thấu Kỳ Sa Hạ quỳ xuống lĩnh chỉ, sau đó đứng dậy, khoác gió tuyết ra khỏi thành điểm binh.

--- --- ---

Tác giả có lời muốn nói:

Túng Túng: Nhạ Nhạ nói trở về là có thể viêm phòng (mừng thầm)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com