Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9

19

Rạng sáng trời mưa, trận mưa rả rích này kéo dài đến khoảng bảy giờ sáng hôm sau. Trương Gia Nguyên bị tiếng nước mưa rơi trên cửa thủy tinh đánh thức, rèm cửa sổ không kéo, ánh sáng chiếu vào mặt khiến cậu không mở được mắt.

Duỗi thắt lưng, mắt nhắm mắt mở rồi lại rụt về chăn. Nhắm mắt không bao lâu lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, thật sự rất ầm ĩ.

Trương Gia Nguyên bất đắc dĩ ngồi dậy, cũng không xem là ai gọi tới mà đã nhận. 'Alô' một tiếng có vẻ khó chịu chờ bên kia nói chuyện, nghe được giọng khó chịu của Trương Gia Nguyên, phía bên kia cũng không tức giận.

"Cậu dậy chưa?" là Châu Kha Vũ, giọng vẫn rất hòa nhã như trước, anh đối với ai cũng như vậy. Trương Gia Nguyên cố gắng mở mắt, nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường, mới qua bảy giờ rưỡi.

"Có chuyện gì?" Cơn khó chịu lúc thức dậy vẫn chưa tan, lúc nói chuyện giọng nói hơi khàn khàn, hầu họng có chút khô. Cậu nghe được Châu Kha Vũ ở đầu dây bên kia cười khẽ một tiếng, sau đó mới thấp giọng nói không có việc gì.

Sau đó liền cúp điện thoại, cuộc điện thoại không rõ ràng như vậy, dường như cậu và Châu Kha Vũ đã gọi rất nhiều lần. Không có đề tài gì cũng không nói chuyện gì lớn, chính là gọi điện thoại rồi cuối cùng im lặng cúp máy.

Thỉnh thoảng cũng nói chúc ngủ ngon với nhau, rất hài hòa.

Trong đầu cậu đột nhiên hiện lên gương mặt của Châu Kha Vũ, ngũ quan rất đẹp, là một người đẹp lạnh lùng. Trước kia Trương Gia Nguyên chưa từng để ý, giờ nghĩ đến mới thấy Châu Kha Vũ thật sự rất đẹp trai.

Từ đường nét cơ thể đến ngũ quan, Trương Gia Nguyên cảm thấy người kia dường như không thể bắt bẻ. Có lẽ là một kiệt tác của lúc chúa trời có tâm trạng tốt tạo ra, khuôn mặt đó rất khó khiến mọi người cảm thấy không dễ chịu. Trương Gia Nguyên đi tới trước cửa sổ, chậu hoa trắng kia nhiễm sương, cũng chẳng sống được bao lâu.

Trương Gia Nguyên nhất thời cũng không biết nên hình dung quan hệ của mình và Châu Kha Vũ như thế nào, không tính là bạn bè, cũng không nói là người yêu. Không có tình yêu không có hận thù, nhưng cũng không phải là người dưng qua đường.

Cậu rất ít khi nghiêm túc suy nghĩ sâu xa, đột nhiên phát hiện quan hệ giữa mình và Châu Kha Vũ sao lại mơ hồ như vậy. Trước kia cậu và Châu Kha Vũ chỉ là bạn học, là thể loại bạn học không nói với nhau được mấy câu.

Thậm chí ấn tượng của anh đối với Châu Kha Vũ cũng không tốt mấy, sau khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn hai người đã tiến lại rất gần. Cậu phát hiện thật ra Châu Kha Vũ không phải xấu xa như trong tưởng tượng của mình, có đôi khi rất biết săn sóc người khác, có đôi khi lại rất thích đùa giỡn.

Vậy cậu và Châu Kha Vũ có phải là bạn không? Không phải, không có bạn bè nào lăn giường với nhau, lại còn có con trong tình huống không hề đánh dấu, tuy rằng cậu cũng không có ý định sinh ra.

Vậy bọn họ có phải là người yêu không? Không phải, cậu không cảm giác được Châu Kha Vũ có ý gì với mình, chính mình cũng không cảm giác được mình có chút xíu rung động nào với Châu Kha Vũ. Hai người bọn họ cũng không hề có ý muốn giữ lại đứa bé đến ngoài ý muốn này.

Những cũng chẳng phải là người qua đường xa lạ. Giữa cậu và Châu Kha Vũ, thật ra có rất nhiều chuyện không rõ ràng. Ví dụ như những cuộc điện thoại không rõ ý nghĩa, cùng tình cảm không phải yêu cũng chẳng phải hận trong lòng cậu.

Gió mùa đông ở Bắc Kinh rất lớn, cậu mặc một bộ đồ ngủ mỏng đứng trước cửa sổ mở cảm thấy hơi lạnh. Gió lạnh chui vào từ ống tay áo, cơn gió khô ráo lạnh lẽo như thấm sâu vào xương thịt. Mới vừa tạnh mưa, nước mưa lạnh buốt vẫn còn đọng trên cửa sổ.

Cậu bước chân tới đóng cửa sổ rồi chui vào chăn ấm áp. Ấm áp dần dần bao quanh cậu, cơn buồn ngủ dần kéo đến.

Ngủ một giấc đến giữa trưa, lúc cậu thức dậy chỉ còn mười lăm phút là đến mười hai giờ. Tùy tiện mặc áo khoác lông ở đầu giường, phối cùng chiếc quần tùy tiện kéo ra trong tủ quần áo, mang dép lê đi vào phòng vệ sinh. Rửa mặt xong liền đi xuống lầu.

Trong tủ lạnh có bánh mì không biết mua từ bao giờ là có thể ăn ngay, những thứ khác đều phải vào bếp. Cậu suy nghĩ một chút, cuối cùng cầm hai quả trứng gà, bánh mì cũng không biết có hỏng hay không, làm chút đồ vẫn tốt hơn là ăn đồ hỏng.

Trong tủ còn có một gói mì bò kho tàu, Trương Gia Nguyên cũng lấy ra nấu. Trong nhà bếp xuất hiện mùi khói bếp hiếm thấy, tiếng máy hút khói chạy ù ù. Tất cả mọi thứ có vẻ rất yên tĩnh, chỉ có âm thanh của máy hút khói chạy.

Không phải mùa hè nên chẳng nghe thấy tiếng ve, mùa đông quá lạnh, bên ngoài khu dân cư cũng chẳng vang lên âm thanh ồn ào náo nhiệt của đám trẻ.

Trương Gia Nguyên mở tv vừa ăn mì vừa xem, điện thoại di động tùy ý ném trên sofa. Lại phát hiện không tìm được điều khiển từ xa, cậu đành phải buông đũa xuống tìm điều khiển tv không biết đã đi đâu.

Cậu không phải là một người kiên nhẫn, tìm không thấy cuối cùng cũng bỏ cuộc, mì cũng chỉ tùy tiện ăn hai miếng cũng không ăn nữa. Ngồi xếp bằng trên thảm gảy guitar, phổ nhạc nằm rải rác sang một bên, có hơi lộn xộn.

Tùy tiện lật tìm được một bài hát không biết từ mấy năm trước, tìm kiếm trong trí nhớ, hình như là do mẹ đưa cho cậu.

Cậu đặt nhạc phổ trước mặt mình, vừa nhìn nhạc phổ vừa chơi đàn vừa hát. Bởi vì không quen thuộc với bài hát, nên cũng không hát đúng giai điệu. Bài hát êm dịu bi thương, cậu không hòa nhập tình cảm vào được, chỉ nghiêm túc nhìn nhạc phổ.

"Hứa hẹn trước khi hai đồng tiền rơi xuống vực sâu, trên tấm bưu thiếp là hình đoàn tàu Dunstein kỷ niệm."

Tiếng điện thoại di động vang lên từ phía sô pha không biết bao lâu, cậu dừng động tác trên tay, đứng dậy nhận điện thoại. Là mẹ Trương gọi tới, cậu nhận máy, không nói gì chờ bên kia mở miệng, im lặng một lúc, bên kia mới nói mấy ngày tới sẽ không về nhà.

Trương Gia Nguyên đã quen rồi, cậu cảm thấy cũng không cần gọi điện thoại nói rõ. Sau khi cúp điện thoại cũng không muốn chơi guitar nữa, lên lầu thay quần áo rồi cầm chìa khóa, điện thoại di động ra cửa.

Trước khi lên tàu điện ngầm, cậu gọi điện thoại cho Lâm Mặc, ngoài miệng Lâm Mặc từ chối không cho cậu đến nhà mình phiền mình, nhưng cũng chỉ ngoài miệng. Trước khi cúp điện thoại còn đặc biệt dặnTrương Gia Nguyên đến thì gọi điện thoại, cậu ấy không xuống đón thì Trương Gia Nguyên không vào tiểu khu được.

Tàu điện ngầm rất lạnh, không có nhiều người.

Lúc đến trạm, cậu cũng không vội vàng gọi điện thoại cho Lâm Mặc, tìm một cửa hàng tiện lợi mua một ly trà sữa nóng rồi ngồi xuống cạnh cửa sổ. Trong cửa hàng tiện lợi đang phát một bài hát, nhân viên bán hàng thì ngồi trên quầy thu ngân xem điện thoại di động.

Là một giọng nam hát "Mưa tình yêu", nghe rất dễ chịu. Trương Gia Nguyên nhẩm theo, trà sữa trong tay cũng không uống một ngụm nào. Thời gian vội vã trôi qua, lúc anh đứng dậy rời đi, bài hát cũng đã phát hết.

Cách tiểu khu một đoạn đường, cậu cũng không vội gọi điện thoại cho Lâm Mặc. Chậm rãi bước từng bước, định đến dưới chân tiều khu sẽ gọi điện thoại cho Lâm Mặc. Nói là không vào được tiểu khu, thật chỉ là không có thẻ qua cửa trong tòa nhà mà thôi.

Đến nhiều lần như vậy, nhân viên bảo vệ đã quá quen cậu rồi.

Lúc đứng ở cửa tiểu khu chuẩn bị gọi điện thoại cho Lâm Mặc, từ xa cậu nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, là Châu Kha Vũ. Người nọ mặc áo lông màu đen lắc lư trước cửa tiểu khu, thoạt nhìn như đang chờ ai.

"Châu Kha Vũ." Cậu vốn không muốn hét lên, nhưng miệng nhanh hơn não. Người đó cũng nhìn thấy cậu, đứng bên kia đường vẫy vẫy tay với cậu. Sau đó nhìn không có xe thì chạy qua, không biết là nguyên nhân gì, Châu Kha Vũ vừa đến gần liền ngửi thấy mùi rượu Jager nhàn nhạt.

Cũng không quá nồng, chỉ làm cho người ta an tâm.

"Chờ ai vậy?" Trương Gia Nguyên nhét tay vào túi, hít sâu một hơi che giấu sự chột dạ. Thật ra cậu cũng không biết mình đang chột dạ cái gì, chỉ là không giải thích được.

"Tản bộ, tùy tiện đi dạo một chút." không có chủ đề chung, chỉ nói chuyện, nhưng không ai muốn kết thúc cuộc trò chuyện này, "Đi dạo chung với nhau không?" "

Không hiểu sao, Trương Gia Nguyên gật đầu đáp ứng. Hai người sóng vai đi, cũng không có mục đích, chỉ tùy tiện lắc lư. Lại đi tới công viên mà buổi tối trước đó nhìn thấy, lúc đó cậu vẫn còn đang cực lực che dấu sự tồn tại của đứa bé.

"Bạn gái cậu có biết chuyện của chúng ta không?" Châu Kha Vũ nghe xong lời này ngẩn người, dừng bước hỏi cậu nói cái gì. Trương Gia Nguyên cũng không để ý, nói: "Chính là nữ sinh lần trước ấy. "

Châu Kha Vũ cố gắng tìm kiếm trong trí nhớ, rốt cục nhớ ra: "Đó là em gái tôi, em gái ruột. Là cái kiểu cùng mẹ cùng cha ấy, chỉ là ba mẹ tôi ly dị, nó ở với mẹ . "

Trương Gia Nguyên gật gật đầu, hai người không nói gì nữa. Không khí xấu hổ bị điện thoại của Lâm Mặc phá vỡ, cậu nhận điện thoại liền nghe Lâm Mặc chửi bới: "Trương Gia Nguyên, con mẹ nó cậu đâu rồi? "

Lúc này cậu mới nhớ tới Lâm Mặc.

"Thật ngại quá,vốn là tôi tơi tìm Lâm Mặc, tôi quên mất." Trương Gia Nguyên vỗ vỗ ót, nói lời tạm biệt với Châu Kha Vũ, sau đó quay đầu đi về phía tiểu khu.

"Chạy chậm một chút." Châu Kha Vũ giờ phút này cảm thấy Trương Gia Nguyên thật sự là một người rất đáng yêu, anh lắc lắc đầu, chợt nảy ra ý tưởng này.

Mùa đông ở Bắc Kinh không biết khi nào mới ấm lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com