13
Cheonan có chừng một trăm hộ dân, Hyukjae không có cách nào thăm viếng từng nhà, liền liên lạc Bí thư Park hỗ trợ trưng cầu ý kiến thôn dân.
Cậu đến ủy ban thôn để trò chuyện với một số ủy ban khác và đồng ý rằng đội xây dựng sẽ sử dụng lao động địa phương, sau đó cậu đi đến khu rừng tre ở ngọn núi phía sau của Cheonan và tìm thấy Donghae đã biến mất trong vài giờ.
"Có nhìn thấy vật liệu thích hợp không?" Hyukjae hỏi.
Bên này Donghae cũng không biết đi nơi nào sờ soạng lần mò một phen, sơ mi cùng quần tây bẩn thỉu, trên tay còn dính bùn chưa khô.
"Nơi này cấu tạo và tính chất của đất đai cũng không tệ lắm, có thể cân nhắc làm tường đắp đất." Donghae hẳn là chưa chú ý tới mu bàn tay cũng không sạch sẽ, hắn giơ tay lên xoa mồ hôi trên trán, kết quả nơi đó lập tức xuất hiện một vệt bùn.
Hyukjae lấy khăn tay từ trong túi quần ra, đưa cho Donghae nói: "Lau mặt."
Bên người mang khăn tay là thói quen Hyukjae hai năm trước học được. Tại một buổi tiếp tân trong ngành xây dựng, một kiến
trúc sư Nhật Bản vô tình làm đổ rượu vang đỏ lên quần áo của người phục vụ, anh ta lập tức lấy khăn tay trên người ra, điều này không chỉ ngăn chặn rượu vang đỏ lây lan mà còn giảm bớt sự bối rối của người phục vụ.
Hyukjae chính là vào lúc đó phát hiện khăn tay có tác dụng không ít, bởi vì cậu cũng đã gặp qua tình huống cần gấp giấy ăn, mà quanh năm trên người mặc âu phục trên không tiện mang giấy ăn bỏ túi.
Từ sau vụ việc kia, cậu đã mang khăn tay bên người, hiện tai là lần thứ vô số khăn tay phát huy tác dụng.
Nhưng Donghae nhìn khăn trong tay Hyukjae cũng không đụng, anh chỉ là mở ra hai tay nói: "Tay tôi cũng không sạch sẽ."
Hyukjae không khỏi có chút kỳ quái: "Tay anh sao lại bẩn như vậy?"
Coi như là nghiên cứu cấu tạo và tính chất của đất đai, cũng không đến nỗi bị bùn trên cổ tay của mình.
"Mới vừa mới nhìn thấy có một măng tre." Donghae mặt không biến sắc đáp, "Hiếu kỳ đào một chút."
"..."
"Đào đứt đoạn mất."
Thái tử gia lớn lên trong thành phố, quả nhiên nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ.
Hyukjae bất đắc dĩ thở phào, đi đến trước mặt Donghae thay anh chùi cái trán. Mà bởi vị trí hai người ở một cái sườn dốc, Hyukjae không chú ý dưới có chân cục đá nên không đề phòng, cậu vừa mới đạp lên trọng tâm liền bất ổn mà lắc lư hai lần, Donghae lập tức dùng cánh tay nắm ở eo nhỏ của cậu.
"Trợ lý Lee, " Donghae rũ mắt xuống nhìn Hyukjae đáp: "Trước đây, cậu cũng chủ động ôm ấp thế này sao?"
Hyukjae không chủ động ôm anh, nhưng cậu không thể hiểu tại sao cậu lại phạm sai lầm kể từ đêm đó. Cậu đứng vững và đẩy cánh tay của Donghae ra, và sau đó cậu phát hiện ra rằng cổ tay của Donghae đã đứng ở một góc vuông 90 độ.
Làm như vậy mục đích chỉ có một —— tránh cho Hyukjae dính phải bùn đất.
Trong nháy mắt, Hyukjae đột nhiên phản ứng lại, nếu là trước đây, Donghae căn bản sẽ không dìu cậu, huống chi là quản quần áo của cậu có bẩn hay không.
Cậu có thể tự đứng vững sau khi lắc nhiều nhất là hai lần, nên không có gì gọi là "chủ động ôm ấp" cả.
"Tôi vừa nãy tới nhìn thấy một con sông nhỏ." Hyukjae cất khăn tay, nhìn xuống núi nói: "Đến đó rửa đi."
Mực nước của con sông nhỏ ở Cheonan này rất nông, tôm cá nhỏ trong sông có thể nhìn thấy rõ.
Hyukjae đã rất lâu chưa có tới bờ sông, nhìn thấy phong cảnh thiên nhiên này khó tránh khỏi cảm thấy hoài niệm. Cậu thừa dịp Donghae ở một bên cạnh rửa tay, nhặt một hòn đá bằng phẳng bên cạnh chân, sau đó dùng cổ tay ném hòn đá về phía sông.
Cục đá ở trên mặt nước nhảy ba, bốn lần, lúc này mới lưu luyến mà chìm vào đáy nước.
Donghae nhìn phương hướng cục đá biến mất, hỏi Hyukjae: "Đây là đang làm gì?"
"Ném thia lia" Hyukjae lại nhấc một tảng đá dưới chân lên, "Anh có muốn thử không?
Trong một giờ tiếp theo, Hyukjae hối hận khi nói với Donghae rằng kỷ lục cao nhất của cậu là 13.
Lúc đầu, cậu kiên nhẫn dạy cho Donghae cách sử dụng các kỹ năng sức mạnh của mình và giúp anh ấy tìm được những viên đá phù hợp. Tuy nhiên, thời gian trôi qua, sự nhiệt tình của Donghae vẫn không hề suy giảm, Hyukjae cũng dần cảm thấy nhàm chán.
Cậu muốn nói với Donghae rằng kỷ lục mười ba lần đánh không dễ bị phá vỡ như vậy, có lẽ dù có ném đến tối cũng không thể đạt được mười lần trúng đích.
Nhưng mà cân nhắc đến vấn đề mặt mũi của ông chủ, Hyukjae không nói ra, chỉ là không có việc gì mà ngồi nhàn hạ ở bên cạnh.
Bên kia con sông là một làng khác, từ đây nhìn ra xa có thể nhìn thấy một con đường nhỏ từ trái qua phải với những cột điện thoại thưa thớt dựng bên đường.
Trên đường nhỏ thỉnh thoảng có xe máy và nông dân chở cọc đi qua, Hyukjae bàng hoàng nghĩ hồi nhỏ mình cũng đi con đường nhỏ như vậy đến trường, nếu gặp một người dì thân quen thì bên kia sẽ cho di ấy một số loại rau hoặc trái cây.
"Cậu có thấy không?" Giọng nói của Donghae kéo suy nghĩ của Hyukjae quay lại, "Tôi mới ném 12 lần."
Hyukjae tỉnh táo trở lại, dấu vết hoảng sợ vì bị bắt. Cậu hoàn toàn không nhìn thấy khoảnh khắc tươi sáng của Donghae, nhưng rõ ràng Donghae đang chờ đợi sự đánh giá của cậu.
"... Không tệ." Hyukjae khô khốc đáp lại, lúc này mới phát hiện Donghae đã cởi giày và tất, bước xuống nước không biết từ lúc nào. Có lẽ là do vừa rồi cậu đã dạy cho Donghae rằng anh phải sát vị trí chiến đấu xa hơn.
"Cậu đến cùng thấy hay không?" Donghae hỏi.
Hyukjae mất tự nhiên ho khan một tiếng, tránh nặng tìm nhẹ nói: "Không đếm."
"Cậu căn bản sẽ không xem." Donghae bình tĩnh mà thuật lại sự thật, âm thanh không mang theo bất kỳ cảm xúc khó chịu nào, mà Hyukjae lại khó giải thích được cảm nhận được cảm giác nguy hiểm.
Một giây sau, đúng như dự đoán, Donghae cúi người xuống múc nước sông lên hất lên người Hyukjae, Hyukjae theo bản năng mà quay mặt đi, cau mày nói: "Donghae!"
Donghae không có ý dùng lại, liền hướng Hyukjae hất một cái, cười nói: "Xuống dưới chơi không?"
"Không."
Đương nhiên không, Hyukjae mới sẽ không ngây thơ như vậy, sẽ không ngây thơ như vậy, một người đàn ông ở độ tuổi hai mươi đã chạy xuống sông để nghịch nước.
"Cậu chắc chắn chứ?" Donghae hoàn toàn không dừng lại, hất nước sông vào Hyukjae.
Như đã nói, Hyukjae cũng là một người tính khí thất thường, cậu cởi giày và tất, cuộn ống quần của mình một cách không khoan nhượng, sau đó đi xuống sông và phát động một cuộc phản công chống lại Donghae.
Con sông nhỏ yên tĩnh bị hai người làm náo động, tôm cá dưới sông hoảng sợ chạy tán loạn. Nếu lúc này có người đi ngang qua con đường nhỏ phía xa, ắt hẳn bạn sẽ nhìn thấy hai kẻ ngốc đang đánh nhau dưới sông.
Hyukjae nhanh chóng nhận ra điều này, cậu dừng động tác lại, muốn bắt tay với Donghae để làm hòa. Nhưng Donghae rõ ràng là không theo kịp nhịp điệu của cậu, và lại đổ một vốc nước vào người cậu.
Hyukjae không phòng bị, bị dội một cái, cậu vô thức ngả người về phía sau, nhưng không cẩn thận ngồi phịch xuống nước.
Donghae cuối cùng cũng dừng động tác trên tay, anh vẩy nước trên mặt châu, nhìn về phía Hyukjae nói: "Không sao chứ?"
Sông nhỏ bên trong tất cả đều là đá cuội, Hyukjae ngồi xuống, cộm cho cái mông cậu đau đớn. Cậu chậm rãi đứng lên nói: "Không có chuyện gì."
Nhưng lúc này Hyukjae mới phát hiện ra một vấn đề – cả người cậu căn bản là ướt át, so với tình huống của Donghae còn tệ hơn nhiều.
Nắng đầu hè không chói chang, thậm chí còn phảng phất chút dịu mát khi có làn gió nhẹ thổi qua. Hyukjae bất giác rùng mình, trên người nổi da gà, hai điểm hồng hào trên ngực cũng nổi lên qua lớp áo mỏng.
Donghae hầu kết trượt một chút, thần sắc đùa giỡn biến mất không còn tăm hơi, bên trong đáy mắt nhiều hơn mấy phần thâm trầm.
Hyukjae không khỏi cảm thấy có chút lúng túng, cậu đem hai tay ôm ở trước ngực, tốt xấu ngăn chặn trở lại tầm mắt không chút nào che lấp kia.
Donghae chậm rãi quay mặt lại, nhưng ánh mắt vẫn nhìn Hyukjae. Mãi đến khi góc nghiêng của mặt, anh mới phải dời tầm mắt đi, anh mới chậm rãi nhìn về phía bờ sông, nhẹ giọng nói với giọng điệu như công việc thường ngày: "Đi lên."
Hyukjae giẫm lên những viên sỏi dưới chân rồi đi về phía bờ biển, trong lòng bực bội nghĩ rằng mình thực sự không nên đùa giỡn với Donghae ở dưới nước.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com