Nếu như biết trước phải đi đến nơi này thì Uyên Linh đã không mang theo nhiều đồ trong balo đến thế.
"Em sao thế?"
Uyên Linh chớp mắt nhìn chị, "Chị ơi, mình có đi nhầm chỗ không?"
Đàn chị cười cười. Nàng kéo cô về phía mình, phòng chừng người khác lỡ đụng vào cô. Chú bán nước xách vài chai nước lọc, hung hăng chạy lên từng bậc cầu thang.
"Không nhầm đâu, mình đi đúng mà."
"Nhưng tại sao lại là chùa ạ?"
"Vậy tại sao không phải là chùa đây?"
Cái này, Uyên Linh không trả lời được. Cô tưởng chị sẽ đưa mình đến nơi lãng mạn nào đấy, có bông hoa, có cỏ cây. Uyên Linh không có ghét chùa chiền mà, chỉ là nó quá nghiêm túc thôi. Loại không gian này thật sự đâu có thích hợp cho lần đầu tiên hẹn hò đâu.
Cái người ta muốn là có thể nắm tay chị, tựa đầu vào vai chị, cơ mà vào đây rồi thì làm sao mà có thể?
Nào là người, nào là nắng, còn có tiếng hò reo nước đây, bánh đây, mua cá phóng sanh đi cháu, ô cháu bé, đưa xe gửi vào đây nè, vào đây vào đây, làm cho Uyên Linh hơi sợ. Những loại âm thanh hỗn tạp pha trộn vào nhau.
Chị kéo cô quay lại nhìn mình, ổn định cô bằng một câu nói, "Nhìn chị thôi, chỉ nhìn một mình chị đây này." - Sau đó chị nắm lấy tay Uyên Linh rồi tiếp tục - "Chị dẫn em đi."
Nơi mà chị đưa Uyên Linh đến là chùa xx ở Hà Nội. Theo lời chị nói thì không gian thanh tịnh (really, người khắp nơi kìa chị ơi?), bốn bề khoe sắc (nhìn cũng giống, nhưng chị đẹp hơn), có cáp treo (vậy tại sao không đưa em đi cáp treo mà bắt em lội bộ vậy?), cho nên chị mới đưa Uyên Linh đến đây.
Đi được nửa chừng, cô thở hổn hển, "Chị ơi."
"Sao em?"
"Em leo hết nổi rồi." - Uyên Linh ngồi xuống, lấy hai tay đấm đấm vào đôi chân tội nghiệp của mình - "Có cáp treo phải không ạ, tại sao chúng ta lại không đi?"
Chị không có trả lời. Uyên Linh ngẩng đầu lên nhìn đàn chị. Ánh nắng hòa với mái tóc, rót lên gương mặt của chị những giọt nắng tinh tươm.
"Em ráng lên, chúng ta sắp tới rồi, chỉ đi vài bậc nữa thôi." - chị ngồi xuống vuốt vuốt tóc mai của cô. Em ráng
Cô nhìn cỡ (vài) chục bậc thang đang nằm ngổn ngang trước mắt mà cảm thấy sợ hãi. Người ta muốn què giò luôn rồi, chị còn bắt người ta đi sao?
"Còn nhiều bậc thang muốn chết.." - Cô nói, ngón tay chọc chọc xuống nền đá ở dưới chân mình.
"Hay chúng ta oẳn tù tì ha, ai thắng thì sẽ được đi lên một bậc?" - chị ra đề nghị.
"Nhưng lỡ em hay chị thắng liên tiếp thì sao, em không thích đâu."
"Sao lại không thích, nếu em thẳng thì cứ đi lên thôi. Thắng càng nhiều thì càng đến nơi sớm hơn mà."
"Thế nhưng.." - Uyên Linh nhìn về phía trước, nhíu mày - "Em không muốn cách xa chị quá.."
Uyên Linh thấy chị nhìn mình và mỉm cười. Dường như nụ cười của chị có pha 7749 vị thuốc Bắc hay sao ý. Bởi vì Uyên Linh chỉ cần nhìn vào nụ cười đó thôi thì có cảm giác khỏe ngay.
"Ôi thần linh ban phước!" - Uyên Linh hét lên khi chị bồng cô lên rồi chạy như bay về phía trước.
Đừng! Đàn chị ơi! Chị muốn chết sao?!
"Bỏ em xuống!"
"Cách này nhanh hơn ha!" - chị hưng phấn hét lên, mặc kệ người chung quanh đang nhìn mình như thế nào.
"Làng nước ơi bỏ em xuống mau!"
"Haha, sắp đến rồi này!"
Chị ơi, chị đánh rơi tiền đồ rồi, phiền chị quay lại nhặt hộ ạ.
.
.
.
Tèng teng....chap trước ngắn quá nên thêm 1 chap nhá...um sùm thì toai ra nhanh, im im là SE liền🙂
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com