Ngoại truyện 10.3
Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng hắt nhẹ qua rèm cửa, vàng nhạt và dịu như lòng người. Trong phòng tắm nhỏ, hơi nước từ bồn đã ấm dần lên, tỏa ra mùi thơm nhẹ của dầu gội em bé, mùi thơm ngọt ngào mà từ nay về sau sẽ là thứ hương quen thuộc trong ngôi nhà của họ.
Sanji đứng trước bồn rửa, áo thun trắng đơn giản và chiếc khăn vắt trên vai. Trước mặt anh là cái chậu tắm bé xíu thứ mà lúc mua, anh đã nhướng mày bảo với cô bán hàng "cô có nhầm không nhỏ xíu vậy thì tắm sao được ", còn giờ thì lại thấy... hình như còn quá lớn với con anh.
Mavin được Nami đặt nhẹ nhàng lên tay anh, quấn khăn toàn thân, chỉ còn mỗi gương mặt là hồng hồng, cau lại như muốn nói "Ba mà làm mạnh tay là con méc mẹ liền đó"
Sanji nuốt khan. "Em chắc là anh làm được chứ?"
Nami, ngồi trên ghế cạnh đó, mỉm cười vừa dịu dàng vừa nghịch ngợm. "Anh làm được mà. Chỉ là con không phải cái bánh quy đâu, không dễ vỡ đến thế."
Sanji hít sâu, rồi thận trọng tháo lớp khăn bông ra. Mavin khẽ động đậy, kêu lên một tiếng ư ư như phản đối, chân tay múa quơ vào không khí. Thân hình nhỏ nhắn, đỏ hây hây, bàn chân bé tí và đôi tay còn gồng cứng mỗi khi lạnh chạm vào.
"Trời ơi, cục bơ nhà mình y chang anh lúc bé..." Sanji thì thầm, ánh mắt dịu xuống, cả người như mềm lại.
Anh dùng một tay đỡ đầu, tay còn lại đặt phần lưng con lên lòng bàn tay rộng, từ từ thả xuống nước ấm. Mavin hơi giật mình, phát ra tiếng khịt mũi nhỏ, nhưng khi lưng tiếp xúc với nước, con dừng lại, rồi nhắm mắt... như đang tận hưởng.
"Ủa? Thích hả? Mới sinh mà biết tận hưởng rồi..." Sanji thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu múc nước, từng thìa từng thìa một rưới lên bụng, lên tay con, cẩn trọng như đang tắm cho một báu vật trong lồng kính.
Nami đứng lên, cầm khăn bên cạnh. "Nhớ phần cổ, mấy chỗ nếp gấp nữa. Con hay ra mồ hôi lắm."
Sanji nghe theo, tay luồn nhẹ sau gáy Mavin, vừa lau vừa cười.
Tắm xong, Sanji bế con lên, đặt lại lên khăn lớn. Mavin giờ tỉnh hơn, mắt mở lim dim nhìn trời đất như vừa đi spa về.
Nami lại gần, lau khô người con bằng khăn mềm, rồi mặc lại đồ. Sanji thì ngồi xuống sàn, thở phào một hơi.
"Cực thật luôn đó..." anh nói, giọng vừa đuối vừa hạnh phúc "Nhưng mà đáng lắm."
Nami nhìn anh, ánh mắt dịu đi. Rồi cô hôn nhẹ lên má anh, thì thầm:
"Anh làm tốt lắm, ba của Mavin."
Sanji quay sang nhìn con trai đã được ủ ấm nằm ngoan trong nôi, rồi quay lại nhìn vợ. Anh cười.
"Ngày mai... tới phiên thay tã hả?"
"Ừ." Nami nháy mắt. "Và còn cả nhiều 'lần đầu tiên' nữa đang chờ anh đó."
Sanji gật nhẹ. Trong lòng bỗng thấy đầy ắp. Mệt mỏi, nhưng hạnh phúc. Bởi từ hôm nay, anh không chỉ là người đàn ông biết nấu ăn giỏi. Mà còn là người đàn ông đang học làm cha từng chút, từng ngày với tất cả trái tim.
Buổi sáng hôm ấy, trời vừa hửng nắng sau một đêm mưa lất phất. Căn hộ nhỏ vẫn còn vương mùi cà phê nhè nhẹ trong gian bếp, nhưng ở phòng ngủ, mọi thứ đều yên tĩnh ngoại trừ tiếng ọ ẹ nho nhỏ từ chiếc nôi bên cạnh giường.
Mavin vừa thức giấc. Đôi môi mím chặt rồi bặm bặm đầy nghiêm túc.
Nami khẽ cựa mình, mắt còn ngái ngủ, nhưng đã nghiêng người, kéo áo và bế con lại gần. Bé Mavin, như được hẹn sẵn, tìm đúng vị trí và bắt đầu bú một cách bản năng, đôi tay nhỏ níu lấy tay mẹ, cái trán bé xíu áp vào da thịt mềm ấm.
Sanji đứng ở cửa, trên tay là ly nước ấm định mang vào cho Nami. Nhưng khi thấy khung cảnh trước mắt, anh dừng lại.
Mavin, cục bơ bé xíu của anh, đang nằm trong vòng tay của Nami và có vẻ... rất hài lòng. Rất thoải mái. Cực kỳ thoải mái.
Mắt Sanji chớp chớp. Anh đặt ly nước xuống bàn, lặng lẽ ngồi xuống ghế, chống cằm nhìn hai mẹ con.
Nami nhận ra ánh mắt đó ngay. Cô cười nhẹ.
"Gì vậy anh?"
Sanji nhún vai, giọng lẩm bẩm như thể đang nói với chính mình.
"Không có gì. Chỉ là... sao con bú mà mặt nó hạnh phúc quá vậy?"
Nami nén cười. "Thì con đói, giờ no nên vui chứ sao."
"Anh cũng đói nè." Sanji quay sang, nhìn cô với ánh mắt vừa đáng thương vừa... ghen.
"Hả ?" cô nhướng mày, nghi ngờ.
"Đó vốn là của anh mà, anh còn chưa được nữa"
Giọng Sanji nghe như một đứa trẻ bị cướp mất gấu bông. Cái ghen không rõ ràng, không nghiêm trọng, nhưng buồn cười một cách đáng yêu.
Nami cạn lời bật cười, dù đang rất mệt.
"Ngốc, anh đừng nói chuyện đó trước mặt con"
"Bộ anh đang ghen với con hả?"
Sanji lẩm bẩm "Ờ thì... một chút..."
Cô vừa cười vừa lắc đầu. Khi Mavin bú xong, cô đặt bé lại vào nôi, đắp chăn cẩn thận. Rồi cô quay lại, kéo nhẹ Sanji lại gần, tựa đầu vào ngực anh.
"Anh là người duy nhất được ôm em cả hai bên. Con thì chỉ được một bên thôi."
Sanji vòng tay ôm lấy cô, ôm thật chặt, mùi sữa, mùi da thịt, mùi của mái ấm bao quanh họ.
"Anh biết... chỉ là... em đẹp lắm khi làm mẹ. Nên... anh muốn em nhớ là... anh vẫn ở đây. Vẫn muốn được gần em như trước."
Nami mỉm cười, tay luồn vào tóc anh. "Em nhớ. Và... em cũng cần anh y như vậy."
Sanji không nói gì thêm, chỉ lặng im siết chặt cô vào lòng như thể muốn giữ nguyên khoảnh khắc ấm áp ấy mãi mãi.
Không ngờ làm mẹ lại khổ như vậy...
Trưa hôm đó, nắng nhạt rải khắp gian bếp. Mavin ngủ ngoan trong nôi sau một đợt quấy khóc dài khiến cả hai vợ chồng đều rã rời. Nami ngồi phịch xuống ghế, mặt nhăn nhó, hai tay siết nhẹ hai bên ngực như đang phải chịu đựng cơn đau âm ỉ khó nói.
Sanji đang rửa bình sữa quay lại nhìn vợ, thấy biểu cảm méo xệch quen thuộc mấy hôm nay.
"Lại tắc sữa hả?" giọng anh đầy lo lắng.
Nami không đáp ngay. Cô nghiến răng, gật khẽ, nước mắt bắt đầu ứa ra vì tức, vì đau, và cả vì mệt mỏi.
"Anh không hiểu được đâu... ngực thì sưng, nóng như lửa... sữa thì không ra được, mà thằng bé thì cứ khóc đòi bú... Em cảm giác mình như mình sắp vỡ ra..."
Sanji lau tay, bước nhanh lại ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai cô.
"Để anh chườm nóng cho... rồi massage lại nhé? Hôm trước chị Robin chỉ rồi mà, đúng không?"
Nami chớp mắt, cắn môi, cố không bật khóc thành tiếng. Cô không muốn tỏ ra yếu đuối nữa, nhưng cơ thể cô đang phản kháng từng giờ, từng phút. Làm mẹ không phải là những bức ảnh lung linh, làn da sáng mịn, hay tiếng cười thơm mùi sữa như người ta vẫn chia sẻ. Mà là những đêm thức trắng, là bầu ngực sưng đau, là nước mắt chảy ra khi con ngậm mà sữa không ra nổi.
"Không ngờ... làm mẹ lại khổ như vậy..." cô thốt lên, giọng đầy cay đắng "Em thấy mình thảm quá... người nặng, ngực đau, mà giờ không cho con bú được nữa, em làm mẹ mà tệ quá"
Sanji ngồi đối diện, không ngắt lời, chỉ cầm lấy tay cô đặt lên tim anh.
"Em là người mạnh mẽ nhất mà anh từng biết." anh thì thầm "Và cũng là người đẹp nhất, ngay cả khi đang khóc, đang mệt, đang tơi tả vì nuôi con. Anh nhìn em... anh thấy biết ơn, cuộc đời đã cho anh gặp người phụ nữ xinh đẹp như em.
Cô cúi đầu, nước mắt rơi lã chã. Cảm động vì chồng cô thật sự hiểu mình.
"Chỉ cần em mệt... em bảo anh. Em không cần phải một mình chịu đựng. Anh không thể cho con bú, nhưng anh có thể học cách gỡ tắc sữa. Có thể pha sữa. Có thể ôm em khi em không còn sức."
Sanji đứng dậy, đi pha nước nóng, lấy khăn mềm, rồi quay lại ngồi sau lưng cô, bắt đầu xoa nhẹ.
Nami nhắm mắt. Cô không nói gì nữa. Nhưng từng hơi thở bắt đầu chậm lại, gương mặt giãn ra chút ít, những vết nhăn đau đớn dần mờ đi dưới bàn tay của người đàn ông cô yêu.
Cơn đau nhức cuối cùng cũng dịu dần khi Sanji kiên nhẫn xoa bóp quanh vùng ngực cho cô, đúng như lời chỉ dẫn của bác sĩ và Robin. Nami hơi cúi người về phía trước, hai tay chống nhẹ vào đùi, mặt vẫn nhăn nhó vì tê rát, nhưng rồi... một cảm giác ấm nóng lan ra từng giọt sữa đầu tiên bắt đầu rỉ xuống, nhè nhẹ.
Cô khựng lại.
"Sanji... sữa ra rồi..." giọng cô nghèn nghẹn, nửa như bất ngờ, nửa như nhẹ bẫng.
Sanji đang ngồi sau lưng, vẫn giữ khăn ấm trên tay. Anh dừng lại một chút, rồi nở một nụ cười như thể vừa chiến thắng một trận bếp khó nhất đời mình. "Thật à? Tốt quá rồi! Anh biết ngay là em làm được mà!"
Nami gật khẽ. Nhưng bỗng dưng, cô cúi gằm xuống. Má nóng bừng. Cô nhận ra... mình đang ngồi giữa nhà, ngực trần, tóc rối tung, sữa vương trên áo, còn anh thì ở ngay cạnh kiên nhẫn, không hề tỏ ra bối rối.
"Xấu hổ quá..." cô lẩm bẩm, giọng nhỏ xíu như gió thoảng.
Sanji nghiêng người, kéo nhẹ mái tóc cô ra sau, thì thầm sát tai: "Nếu có điều gì khiến anh tự hào nhất... thì đó là được chăm em đúng lúc không phải là Nami mạnh mẽ của mọi người. Chỉ là Nami của anh thôi."
Cô cười, vừa cười vừa lau nước mắt, vừa che ngực như một thói quen. Vừa lúng túng, vừa hạnh phúc.
Nhưng nói vậy chứ anh vội vàng quay đi, bởi lúc ấy cũng đã có nơi dần cứng lên mà anh không tiện nói ra, "ngực của cô ấy còn to hơn trước nữa chứ" anh lẩm bẩm cố để dòng máu mũi sắp phun trào.
Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy giữa vết sữa còn ướt, khăn ấm vắt ngang bát nước nóng, và ánh sáng chiều xuyên qua rèm cửa Nami thấy rõ một điều mà có lẽ cô chưa từng nghĩ đến: Cô không chỉ đang học làm mẹ. Mà Sanji cũng đang học từng chút một để làm một người chồng mà bất kỳ người phụ nữ nào trên đời cũng sẽ ước có được.
Ánh đèn ngủ dịu dàng tỏa khắp căn phòng khi buổi tối đầu tiên trôi qua trong sự im ắng êm ái. Mavin vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn, làn môi chúm chím tìm hơi mẹ theo bản năng.
Nami ôm bé lên bằng cả hai tay, còn hơi vụng về nhưng đã thành thạo hơn buổi đầu. Mavin cọ má vào bầu ngực, môi chạm da mẹ, rồi... há miệng, ngậm lấy đúng như những gì y tá đã chỉ.
Sanji ngồi ở mép giường, lặng im như thể sợ phá vỡ giây phút thiêng liêng ấy. Mắt anh ánh lên niềm ngỡ ngàng. Mavin bú đều, không mút mạnh như tưởng tượng mà chỉ chậm rãi, yên bình như đang lắng nghe trái tim mẹ đập từng nhịp một.
Nami cúi xuống nhìn con, một bàn tay giữ nhẹ phần lưng bé, bàn tay kia quàng quanh để chắn gió. Cảm giác căng tức, đau nhói lúc đầu giờ đây tan biến thành một sự ấm áp lan khắp cơ thể.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com