Tác Phẩm: Có Chuyện Muốn Nói Cho NgươiTác giả: Ninh ViễnEditor: HienNieThể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, khoa học viễn tưởngNhân vật chính: Diệp Hiểu Quân & Lục Tĩnh SanhSố chương: 157 chương + 2 phiên ngoạiTình trạng: Raw đã hoàn (11-2015)Link: http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=6218…
Thể loại: Bách hợp/ Cổ đại/ Tu tiên/ Ngọt văn/ 1x1/ Hỗ công/ HEVai chính: Cố Khê Nghiên x Diệp Thấm MinhPhối hợp diễn: Mộc Cẩn, Phong Sóc, Khúc Tĩnh, Cố DiệpVăn án:Nghe nói lúc Cố Khê Nghiên ra đời, điềm lành quanh quẩn, bách điểu triều bái. Cố gia hoan thiên hỉ địa, lại không ngờ Cố Khê Nghiên sinh ra đã mắt mù.Thế nhân đều nói tiểu thư duy nhất của Cố gia phong thái yểu điệu, tài hoa hơn người, yêu trà thành si, chỉ tiếc bởi vì mắt mù, mười tám tuổi vẫn chờ gả ở bên trong khuê phòng. Cố Khê Nghiên vẫn không rõ tại sao mình từ nhỏ liền yêu chuộng trà, tận lực đem Cố gia từ buôn bán tơ lụa biến thành gia tộc trà thương, thẳng đến một ngày nàng ở vườn trà phát hiện một gốc cây trà rất đặc biệt, từ đây nàng liền mê mẩn cây trà thành tinh này. Diệp Thấm Minh vốn là nhìn trúng Cố Khê Nghiên trăm năm hiếm có linh thể, ý muốn đem nàng tinh phách đi luyện đan, không ngờ rốt cuộc lại đem chính mình bản thể đi cấp Cố Khê Nghiên pha trà. Cố Khê Nghiên: Thấm Minh, nàng là trà gì?Diệp Thấm Minh: nàng cái mũi linh như vậy, bản thân ngửi không đến sao?Cố Khê Nghiên: hồng trà vị?Diệp Thấm Minh: Ta là lục trà tinhCố Khê Nghiên: Không tin.Diệp Thấm Minh: không tin nàng ngâm taTừ đấy, lấy Trà tẩy Nghiên, lấy Khê pha Trà.Đây là chuyện xưa kiếp trước kiếp này của một vị trà si cô nương, mũi ngửi tứ đường, lòng có thất khiếu, mắt mù nhưng tai nghe tám hướng, cùng một nàng lục trà tinh vô pháp vô thiên tâm ngoan thủ lạt.------------…
"Hai đường thẳng song song và khác biệt tưởng chừng như đến từng tế bào, ấy vậy mà họ lại gặp nhau và kết nên mối duyên tựa như không thể này."|chỉ là quá chán với việc sai chính tả và lỗi edit của người dịch nên tôi đã reup lại bộ này. vì cầu toàn nên tôi sẽ beta bộ này thường xuyên để không có lỗi khi mọi người đọc.à truyện hơi ngược và là sinh tử văn nhé.chúc ✨…
Đây là lần đầu tiên Bắp edit truyện tranh, chưa có kinh nghiệm, lí do Bắp edit bộ truyện này chính là đơn giản Bắp rất thích nó, mà đợi người khác edit thì lâu quá nên tự mình edit luôn rồi sẵn tiện đăng lên cho mọi người đọc ké, nếu không ai đọc thì tự Bắp đọc cũng được, chỉ là khi mọi người có xem nếu có chỗ nào sai sót thì bỏ qua cho, cảm ơn rất nhiều.Nhân tiện nói luôn, nếu có ai muốn mang truyện đi chỗ khác thì vui lòng nói với Bắp một tiếng, vì Bắp edit rất cực khổ, ngồi muốn còng lưng cong xương sống nên xin hãy tôn trọng sức lao động của Bắp, đọc xong nhớ thả tym and comment tạo động lực cho Bắp nhá, tym tym tym chíu chíu chíu ❤💚💙💛 bốn màu luôn này 😎😎😎…
Hán Việt: Tý lang uy hổ ( NPH )Tác giả: 7749Nguồn: VespertineTình trạng convert: Hoàn thànhHứa Lạc có vận khí cứt chó gì, mà gặp người đàn ông này đến người đàn ông khác, đều không phải đèn cạn dầu.Thuần thịt, cốt truyện lý tưởng hoá.Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , NP , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Trâu già gặm cỏ non , Cường thủ hào đoạt.Ngày đào hố: 17/5/2020Lịch đăng: ráng mỗi ngày 1c để tỷ mụi quay tay nhen \(//∇//)\…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…