Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Cao Đồ tỉnh lại trong bệnh viện, mùi thuốc sát trùng quanh quẩn bên mũi, đột nhiên những kí ức trước khi bất tỉnh hiện về. Cậu vội vàng ngồi bật dậy, hoảng loạn sờ ra sau gáy, trên tuyến thể có vết cắn của alpha nhưng không sâu. Cao Đồ nhẹ nhàng thở phào, không phải là vết đánh dấu vĩnh viễn. Vì thế cậu bắt đầu bình tĩnh hơn, cơ thể hơi mệt mỏi, đầu còn đau nhưng không có dấu hiệu bị xâm hại. Điều này khiến tinh thần vốn đang căng thẳng của Cao Đồ thả lỏng đi không ít.

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, một y tá đem theo dụng cụ y tế đi vào trong, thấy Cao Đồ đã tỉnh thì vui mừng hỏi thăm :

" May quá, cậu tỉnh rồi. Cảm thấy trong người có chỗ nào không khoẻ không? "

" Tôi thấy hơi mệt chút thôi, xin hỏi là ai đưa tôi vào viện vậy ạ? "

" Ah, là một alpha rất đẹp trai, anh ấy đã gọi cứu thương đến đưa cậu đi, giờ chắc là đang đi thanh toán viện phí "

Miệng Cao Đồ hơi há ra, kinh ngạc không đoán ra người cứu giúp mình là ai. Chợt nhớ đến gương mặt đẹp trai lạnh nhạt của alpha có hương diên vĩ đó lại hơi lúng túng. Chẳng lẽ là anh ta? Trước khi bất tỉnh Cao Đồ tiếp xúc gần nhất với người đó, giờ bản thân lại nguyên vẹn ở trong viện thì có lẽ anh ta đã không giở trò với cậu. Cao Đồ đoán già đoán non, định hỏi thêm thì y tá lại nói :

" Cậu nên tố cáo lên cục bảo hộ omega, tên nào dám dùng thủ đoạn hèn hạ chuốc thuốc omega. Loại thuốc đó bị cấm đấy, nếu không phải cậu là omega cấp S thì đã bị thứ thuốc đó ép cho phát tình tại chỗ. Còn có nhiều tác dụng phụ có hại cho cơ thể nữa "

Cao Đồ giật mình, không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến thế, cậu cứ nghĩ nó chỉ là loại thuốc kích dục bình thường thôi chứ.

" May mắn lần này cậu gặp được alpha có cấp độ phân hoá ngang bằng và độ tương thích với cậu cực cao. Nhờ thế đánh dấu tạm thời mới có thể áp được loại thuốc đó xuống, cậu nên cảm ơn người đó "

" Xin hỏi...có phải alpha đó "

Định hỏi xem alpha đã giúp mình là ai thì cửa phòng bệnh lại lần nữa mở ra như chứng minh cho suy đoán của Cao Đồ. Thẩm Văn Lang bước vào, áo vest phẳng phiu, mái tóc chỉ cần tùy tiện vén lên cũng tạo ra một vẻ đẹp rất cá tính và thu hút. Cô y tá trẻ nhìn đến si mê, cho đến khi bị alpha liếc một cái mới sợ hãi, vội vàng đi ra ngoài.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người, Thẩm Văn Lang đi lại gần giường bệnh rồi hỏi một câu vô nghĩa đã có đáp án rành rành :

" Tỉnh rồi? "

Cao Đồ khẽ gật đầu, hai bàn tay đan vào nhau rồi nhỏ giọng hỏi :

" Là anh giúp đưa tôi vào viện sao? "

Thẩm Văn Lang không nói gì mà chỉ lạnh nhạt gật đầu thay cho câu trả lời. Thấy vậy, má Cao Đồ nóng lên, nghĩ đến việc mình hiểu lầm đối phương định lợi dụng mình mà mắng người thì cúi đầu rồi nói :

" Cảm ơn anh..."

" Ừm, không có gì "

" Cái đó...tôi xin lỗi vì đã mắng anh là biến thái...tại tôi hoảng quá nên mới vậy, mong anh hiểu cho "

" Được rồi, tôi hiểu, cũng tại tôi hành động khiến cậu dễ hiểu lầm "

Cao Đồ thở phào, mặc dù đối phương khá lạnh lùng, nhưng có vẻ là người hiểu lí lẽ và không nhỏ nhen. Nghĩ vậy Cao Đồ dần cư xử tự nhiên hơn, thu lại gai nhọn rồi chân thành cảm ơn Thẩm Văn Lang thêm một lần nữa. Alpha cấp S chỉ nhìn chằm chằm người trên giường bệnh mà không nói một lời, trong lòng lại suy nghĩ đủ thứ.

Hay nhỉ, mới cách đây không lâu còn như một con mèo rừng hoang dã mà giơ móng vuốt, hung giữ tự vệ. Thế mà lúc này cả gương mặt lại toát nên vẻ đẹp bình dị, mềm mại như một chú thỏ Hà Lan. Ấn tượng ban đầu và hình ảnh hiện tại thật khác nhau, cùng một người lại có thể vừa hiền lành đáng yêu vừa quyến rũ gai góc sao?

Đang mải suy nghĩ thì Thẩm Văn Lang bị giọng nói của Cao Đồ kéo trở về thực tại :

" Nghe y tá nói anh đã ứng tiền viện phí cho tôi, thành thật cảm ơn anh. Hết bao nhiêu vậy? Tôi sẽ trả cho anh ngay "

" Không cần đâu "

" Thế làm sao được, anh đã giúp tôi nhiều như thế rồi "

" Chuyện lần này xảy ra là do trong quán có người làm trái quy định đặt ra. Chỗ của tôi, tôi không thể mạnh miệng là nó là nơi đàng hoàng gì, nhưng tuyệt đối không cho phép ép buộc nhân viên phục vụ khách hàng. Việc lần này cậu bị hại là do có nhân viên thông đồng với khách, tôi đã xử lí hắn ta rồi "

Cao Đồ ngạc nhiên nhìn alpha trước mặt, nói thế thì người này là chủ quán bar à? Là thư kí của Thịnh Thiếu Du, Cao Đồ biết rõ việc quán bar này là của Thẩm Văn Lang, giám đốc công ty HS và là người nước P. Chính vì biết Thịnh Thiếu Du không ưa người nước P nên Cao Đồ mới chọn làm ở quán này. Cậu nhìn alpha trẻ tuổi đẹp trai trước mắt, trong lòng rối rắm suy nghĩ. Sau đó lại tự an ủi bản thân rằng có lẽ người này chỉ là quản lí cấp cao, người phụ trách chính của quán chẳng hạn. Làm gì có chuyện dễ dàng gặp được sếp lớn rồi còn được người ta giúp nhiều đến thế. Nghĩ vậy Cao Đồ nhẹ nhàng thở ra một hơi, Thịnh Phóng sinh vật còn muốn hợp tác với HS. Người này mà là giám đốc của HS thì sau này sẽ phải gặp lại, lúc đó khó xử lắm.

Nghiêm túc mà nói thì tai nạn này cũng không thể hoàn toàn trách quán được. Vì nơi đó vốn dĩ là một nơi phức tạp và dễ xảy ra những chuyện như thế. So với những quán bar khác, nơi ấy đã có đãi ngộ và bảo vệ với nhân viên rất tốt rồi. Nhưng Cao Đồ vẫn khá dễ chịu vì đối phương sảng khoái nhận trách nhiệm và không có kiểu tư duy đổ lỗi cho nạn nhân. Ấn tượng của cậu với alpha trước mặt cũng vì thế mà tốt lên không ít.

Thẩm Văn Lang đưa cho Cao Đồ một chiếc thẻ ngân hàng kèm giấy ghi mật khẩu, rồi nói :

" Chỗ này là tiền bồi thường "

Cao Đồ lúng túng muốn từ chối nhưng bị đối phương kiên quyết nhét vào tay.

" Cầm đi, đây là lỗi từ phía chúng tôi. Sức khoẻ của cậu đã bị tổn hại và trải qua sợ hãi vì chuyện này. Nhận bồi thường là điều hiển nhiên, đừng từ chối "

Nói xong hắn đứng dậy, không để cho Cao Đồ nói gì thêm rồi đi ra ngoài

" Vậy cậu nghỉ ngơi đi, việc của tôi xong rồi "

Cao Đồ cầm thẻ ngân hàng trong tay, cuối cùng không giả vờ giả vịt đòi trả lại làm gì. Hiện tại cậu rất cần tiền, công việc này thì sau vụ bỏ thuốc, có cho vàng cậu cũng không dám làm nữa. Hơn nữa trong chuyện này Cao Đồ đúng là nạn nhân, nếu đem chuyện ra cảnh sát thì cũng sẽ phán được bồi thường. Chỉ là sau khi xuất viện, Cao Đồ kiểm tra mới biết số tiền trong thẻ rất lớn, khiến cậu hốt hoảng. Dùng tiền đóng viện phí cho em gái xong vẫn còn dư một khoản, Cao Đồ cất tấm thẻ cẩn thận, tự dặn lòng là nếu gặp lại thì sẽ trả lại thẻ cho người kia.

___________

Thẩm Văn Lang sau khi rời khỏi phòng bệnh thì không đi ngay mà đứng bên ngoài nhìn vào cánh cửa một lúc. Hắn suy nghĩ rồi lấy điện thoại ra, gọi cho cấp dưới :

" Điều tra cho tôi thông tin về người bị hại trong quán hôm nay, tôi muốn biết tất cả về cậu ta "

Cao Đồ cứ nghĩ Thẩm Văn Lang lạnh nhạt, lại chẳng biết hắn rất để tâm đến mình, theo một hướng đặc biệt. Từ nhỏ Thẩm Văn Lang đã bị nuôi dưỡng theo cách cực đoan, hắn lớn lên không bị điên nhưng nội tâm thì khá u tối. Hắn thực tế không lãnh cảm trong chuyện kia như mọi người nghĩ, mà là hắn ghét những kẻ dễ dàng bị chi phối bởi bản năng và pheromon. Hôm nay Thẩm Văn Lang đã tìm thấy con mồi của mình, người khơi dậy bản năng alpha của hắn.

Thẩm Văn Lang đi trên hành lang, nhớ đến phần xương quai xanh gợi cảm nửa kín nửa hở lộ ra sau lớp áo sơ mi trăng của Cao Đồ. Ánh mắt lóe lên một tia thích thú, xưa nay omega muốn tiếp cận hắn không thiếu. Thẩm Văn Lang luôn không hiểu bộ dạng gầy gò, trắng bợt như gà luộc đó thì có gì xinh đẹp. Hoá ra vấn đề không phải là do nhưng omega đó mà là do gu của hắn không phải kiểu phổ thông, chân dài, vai rộng, eo thon...màu da lúa mạch gợi cảm.

Chà, càng nghĩ càng thích, muốn chiếm làm của riêng, để không ai được nhìn ngắm vẻ đẹp đó ngoài mình cả.

Không mất nhiều thời gian để mọi thông tin từ thời còn bú mẹ của Cao Đồ nằm trên bàn làm việc của Thẩm Văn Lang. Hắn nhướng mày, nhìn chữ beta được ghi trên mục giới tính thứ hai rồi nở nụ cười. Để cho giới tính thứ hai bị ghi sai trong cả giấy tờ tùy thân thế này thì chỉ có thể là do Cao Đồ đã giả làm beta ngay sau khi phân hoá.

Nói vậy là không ai biết cậu ta là omega? Hay thật, vậy thì đây sẽ là bí mật nhỏ của riêng chúng ta, omega của tôi.

Thẩm Văn Lang ngả người ra ghế, tâm trạng tốt mà khẽ nhếch môi, mùi xô thơm dễ chịu cảm giác vẫn còn vương vấn quanh người. Omega cấp S, pheromon xô thơm rất hiếm có, theo phản ứng về pheromon của nhau và tác dụng của đánh dấu tạm thời với cơ thể Cao Đồ thì độ tương thích với hắn tối thiểu phải đạt 85% và có thể lên đến hơn 90%. Vậy bọn họ sinh ra là để dành cho nhau còn gì?

Nghĩ đến việc Cao Đồ đang làm việc ở Thịnh Phóng sinh vật, Thẩm Văn Lang lại ngồi dậy. Nói với cấp dưới hãy đồng ý việc gặp mặt với bên đó, và hẹn gặp sớm. Thẩm Văn Lang biết công ty Thịnh Phóng cũng nghiên cứu cùng một dự án với công ty của hắn. Ban đầu hắn định mặc kệ, mắc gì phải chia miếng bánh lớn này cho người khác, trong khi bọn họ đã gần hoàn thiện công nghệ rồi. Nhưng giờ lại cảm thấy ban cho đối phương chút ân huệ cũng không sao.

Thẩm Văn Lang trở về căn hộ của mình với tâm trạng tốt, phía Thịnh Phóng rất có thành ý. Hắn rất mong đến ngày gặp lại Cao Đồ, không biết lúc đó vẻ mặt cậu ta sẽ ra sao.

Vì không thích có người lạ ở trong nhà mình, nên thường chỉ có người đến dọn dẹp rồi phải đi ngay. Căn hộ đắt tiền của Thẩm Văn Lang vì thế mà trở nên vắng vẻ cô độc y như chính chủ nhân của nó vậy. Vừa bước vào trong nhà, Thẩm Văn Lang đã nhíu mày, điện còn chưa bật lên nhưng hắn rất đã nhanh chóng phát hiện ra là có người khác ở trong nhà mình. Bóng dáng ấy thản nhiên ngồi trên ghế sô pha, như đã chờ đợi hắn từ lâu, tựa một loài thú săn mồi nguy hiểm. Người đó đứng lên, nhanh như chớp lao về hướng Thẩm Văn Lang, trong không khí phảng phất mùi hoa lan ma kì bí.

Thẩm Văn Lang né được, tiếng cười khúc khích lập tức vang lên bên tai, hắn vươn tay bật điện rồi cau có nói ;

" Cậu là trộm à? Hay là ma? "

Khi ánh sáng phủ khắp gian phòng khách, xuất hiện bên cạnh Thẩm Văn Lang là một chàng trai trẻ tuổi. Dáng người cao nhưng mảnh khảnh, làn da trắng như sứ với mái tóc đen mềm mại đặc trưng của người phương đông. Ngũ quan tinh xảo, đẹp đến mức tưởng như là người chỉ xuất hiện trong tranh. Đôi mắt hồ ly vì cười tươi mà cong cong, hàng mi rài rủ xuống, xinh đẹp nhưng ma mị và nguy hiểm.

Thẩm Văn Lang đi vòng qua cậu ta vào trong nhà, chàng trai đi theo phía sau hắn hệt như một cái đuôi nhỏ. Đợi Thẩm Văn Lang ngồi xuống xong, cậu ta mỉm cười, ngồi xuống ghế đối diện hắn cười tươi rồi nói :

" Lạnh lùng thật, nói đi là đi một mạch mấy năm liền, chẳng thèm về nước P cũng chẳng thèm gọi cho tôi lấy một cuộc "

" Tôi có gửi gmail còn gì? "

Chàng trai hừ lạnh một tiếng, có vẻ không hài lòng với câu trả lời đó

" Được rồi, cậu đến Giang Hỗ từ lúc nào vậy? Làm sao mà vào được nhà tôi? "

" Chỉ là một cái khoá nhỏ thôi mà, anh nên đầu tư an ninh kĩ hơn đi, có ngày bị cướp cả người lẫn của mà không ai hay "

" Ai dám cướp tôi "

Người ngồi đối diện dùng ngón tay thon dài, trắng nõn của mình tự chỉ lên mặt rồi nửa đùa nửa thật nói :

" Tôi này "

Thẩm Văn Lang nhíu mày rồi mắng :

" Đừng có đùa kiểu vậy nữa, ghê chết đi được. Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy Hoa Vịnh "

" Mới hôm nay thôi, vừa ra khỏi sân bay một cái là đến tìm cậu, muốn cho cậu chút bất ngờ. Kinh ngạc không ? Hạnh phúc không? Vui vẻ không? "

Đối với những câu hỏi không ngừng của anh chàng đẹp phi giới tính tên Hoa Vịnh, Thẩm Văn Lang gằn giọng rồi nói :

" Là kinh hãi "

Hoa Vịnh bật cười, gương mặt đẹp khiến ai nhìn vào cũng phải xao xuyến lại không có tác dụng với Thẩm Văn Lang. Bọn họ là bạn từ nhỏ, hắn biết rõ đằng sau gương mặt vô hại này là kẻ nguy hiểm đến thế nào. Gần như không ai biết việc người đang ngồi đối diện Thẩm Văn Lang chính là ông chủ giấu mặt của tập đoàn Bắc Siêu.

Hoa Vịnh là đứa con riêng thứ 13 của cựu chủ tịch Bắc Siêu, chỉ thế cũng biết gia tộc họ Hoa nhà cậu ta rắc rối ra sao. Mẹ của Hoa Vịnh và ba omega của Thẩm Văn Lang là bạn thân, nên từ nhỏ hắn cũng chiếu cố Hoa Vịnh. Bọn hắn vừa giống như anh em, lại vừa là bạn tốt, là những đứa trẻ với trái tim đầy tổn thương, tựa vào nhau để dẫm lên gai góc để trưởng thành. Chỉ mới qua 20, Hoa Vịnh đã dọn sạch đám anh em cùng cha khác mẹ, đá luôn cả ông bố ruột ra khỏi cái ghế chủ tịch rồi chiếm lấy Bắc Siêu. Hiện tại cậu ta đã đưa cái công ty ấy phát triển mạnh, thành công gấp nhiều lần so với thời ông bố alpha của mình còn tại vị. Từ tập đoàn lớn của nước P, vươn mình thành tập đoàn lớn của thế giới.

" Chú Thẩm nhắc cậu về nước P đấy "

" Kệ xác lão, lại muốn tôi gặp gỡ omega chết tiệt nào đó chứ gì "

Trước đây vì bảo vệ bản thân, Hoa Vịnh đã đóng giả làm omega, vẻ bề ngoài của cậu ta rất có tính lừa dối nên ai cũng tin. Cậu ta lại thân thiết với Thẩm Văn Lang nên cha alpha của cậu ta giữ an toàn cho cậu ta vì nghĩ Hoa Vịnh sẽ là một quân cờ tốt. Vào thời điểm đó thiên hạ còn đồn thổi chuyện hai người có hôn ước với nhau. Sau này khi có được Bắc Siêu, không cần thiết phải giả vờ nhưng vì ngại bị làm phiền nên cả hai cũng chẳng chủ động giải thích hiểu lầm. Nhưng người có quan hệ gần gũi với họ như cha của Thẩm Văn Lang thì tất nhiên biết sự thật nên luôn dục Thẩm Văn Lang kết hôn.

" Tôi nói với chú Thẩm Ngọc rằng có khi omega ở nước P không giữ chân được cậu. Mà omega ở Giang Hỗ lại làm được nên cậu mới bám chặt với nơi này không chịu đi "

Nói xong, Hoa Vịnh âm thầm quan sát Thẩm Văn Lang, thấy ánh mắt hắn hơi thay đổi thì nhíu mày. Những ngón tay xinh đẹp siết chặt làm khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Vài giây sau, Hoa Vịnh như không có chuyện gì mà thả lỏng người.

" Cậu đến Giang Hỗ làm gì? Chắc không phải là chỉ để thăm tôi đâu nhỉ? Nếu thế thì thăm xong rồi thì về đi, tôi cần đi ngủ "

" Không sợ tôi buồn hả? "

" Hừ, tôi chưa tính sổ chuyện cậu đột nhập vào nhà tôi đâu đấy "

" Cho tôi làm thư kí của cậu đi "

Thẩm Văn Lang giật mình, dừng việc định làm lại rồi ngạc nhiên hỏi :

" Cái gì? Cậu bị điên à? Bắc Siêu lớn như thế mà không có việc gì làm sao? Để chủ tịch chạy đến tận Giang Hỗ đòi làm thư kí của công ty nhỏ như HS "

" Nhỏ gì, lớn nhất nhì Giang Hỗ còn gì nữa "

" Khai thật đi, mục đích của cậu là gì? "

Hoa Vịnh cười, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết, gương mặt trở nên gian xảo y như một con cáo chín đuôi.

" Nghe nói anh sắp hợp tác với Thịnh Phóng sinh vật, ông chủ của công ty đó, Thịnh Thiếu Du là alpha cấp S? "

Nói đến mấy từ alpha cấp S, ánh mắt Hoa Vịnh lộ rõ vẻ hứng thú, làm cho Thẩm Văn Lang phải rùng mình. Hoa Vịnh là một enigma, phải...chính là loại enigma có thể làm cho bất kì giới tính thứ hai nào mang thai, kể cả alpha. Do tổn thương tâm lí lúc nhỏ, Hoa Vịnh có chút méo mó về tâm lí, có lẽ do một phần sự bất hạnh của y đến từ người cha alpha lăng nhăng. Một đám anh em cùng cha khác mẹ hãm hại lẫn nhau. Nếu Hoa Vịnh thực sự là một omega thì không biết có còn mạng để mà sống nhởn nhơ đến nay không. Không biết từ lúc nào, Hoa Vịnh bắt đầu có sở thích chà đạp hủy hoại sự tự tôn của alpha. Tuy nhiên Hoa Vịnh cũng có nguyên tắc riêng, y tuyệt đối không đụng đến những alpha có lối sống trong sạch. Chính vì nguyên tắc đó, mặc dù không đồng tình với lối sống của Hoa Vịnh, Thẩm Văn Lang chỉ khuyên y nên biết điểm dừng mà không ngăn cản nổi.

Chiếu theo sở thích và nguyên tắc của Hoa Vịnh thì quả thực Thịnh Thiếu Du còn vượt qua cả mong đợi của y về alpha. Hắn nổi tiếng nhiều bạn tình, không những là alpha cấp cao, khí chất hơn người, mà còn trẻ trung và đẹp trai.

" Cậu đừng đi quá xa Hoa Vịnh, giờ cậu muốn chơi đến cấp S luôn sao? Hoa Vịnh, đùa với lửa coi chừng bỏng tay đó "

" Lo cho tôi đấy à? Anh đừng lo, tôi biết mình đang làm gì mà "

Ánh mắt Hoa Vịnh đầy ý cười, y vốn đã muốn chạm vào cấp S từ lâu rồi, cách đây vài năm y đã lén nếm thử. Hoa Vịnh còn nhớ như in hương rượu rum cam đắng đó, thật thơm, thật ngon miệng. Alpha cấp S không hổ là cấp S, chống cự đến cùng, còn thành công làm Hoa Vịnh bị thương ,khoé miệng chảy máu. Nghĩ đến đây, Hoa Vịnh vô thức dùng ngón tay cái miết nhẹ lên môi mình.

Thẩm Văn Lang nhìn bộ dạng này của y liền biết y chẳng nghe lọt lời mình nói vào tai.

" Tùy cậu, có chuyện gì thì đừng có trách tôi không nhắc, về đi để tôi còn đi ngủ "

" Anh quá đáng thật đấy, khuya thế này rồi, anh không sợ tôi gặp cướp hay nguy hiểm sao? "

" Cậu chính là thành phần nguy hiểm của xã hội rồi, cậu không cướp người khác thì thôi, chứ ai dám cướp cậu? "

Hoa Vịnh cố thủ trong nhà, nhất quyết không chịu bước ra, bày ra bộ dạng ăn vạ không tha.

" Tôi không đi, tôi bay cả mấy tiếng mới đến được Giang Hỗ, thế mà anh còn đuổi tôi "

Thẩm Văn Lang nhìn một màn này, liếc xéo Hoa Vịnh một cái rồi thoả hiệp nói :

" Cút vào phòng khách mà ngủ, đừng có quấy nhiễu tôi "

Nói xong hắn đi vào trong phòng rồi đóng cửa lại, bỏ lại mình Hoa Vịnh trong phòng khách. Qua một lúc lâu sau, Hoa Vịnh mới đứng dậy khỏi ghế sô pha. Y tiến đến trước cửa phòng của Thẩm Văn Lang, nhìn vào cánh cửa đóng chặt một lát, không biết đang suy nghĩ gì, sau đó xoay người bước vào phòng dành cho khách.

_________

Tôi viết xong, đăng xong rồi mới nhớ ra là tôi chưa viết phần giới thiệu sơ lược về thể loại ABO 🥲 thôi thông cảm nha, chắc mọi người cũng biết hết rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com