Chương 6
Ngày hôm sau Tiêu Chiến rất muộn mới tỉnh dậy, những bộ vị khác cũng khỏe, chỉ là mặt sau cảm giác xé rách vẫn chưa vơi đi, hơi động đậy chút đau đớn nơi bộ vị bí ẩn liền truyền khắp toàn thân.
Hắn mở to hai mắt sững sờ nằm trên giường, một bên hoàn hồn một bên thích nghi với đau đớn. Vương Nhất Bác đang quét sân, lúc chổi trúc ma sát với mặt đất mang theo âm thanh rạt rạt truyền vào từ khe cửa, Tiêu Chiến mới biết gã không đi, cổ họng khàn khàn hô một câu: "Bác ca —— "
Vương Nhất Bác lập tức đẩy cửa tiến vào, đứng ở bên giường cúi đầu nhìn hắn: "Sao vậy Khối Phân, muốn đứng lên sao?"
Tiêu Chiến phẫn nộ nhăn mũi rũ mắt: "Bảo anh dừng sao anh không dừng! Giờ em đau quá!"
Vương Nhất Bác liền nghĩ tới tình sự đêm qua, màu đỏ từ cổ kéo dài đến bên tai, không đáp lại hắn.
"Em muốn tắm rửa."
"Được."
Tiêu Chiến phí chút sức lực mới đem mình thanh lý sạch sẽ, lúc hắn tắm Vương Nhất Bác ở bên cạnh nhìn, thời điểm nhìn thấy Tiêu Chiến tự mình tẩy rửa sắc mặt bạo hồng. Gã đêm qua cái gì cũng không thấy, giờ mới rõ là chuyện ra sao.
Trên người Tiêu Chiến che kín dấu tay cùng dấu hôn vô ý hoặc cố ý lưu lại, thân thể bị nước nóng hun thành màu hồng, hơn nữa còn hiện ra vết tích tìиɦ ɖu͙ƈ kiều diễm, hiện tại lại giày vò hắn thì thật sự quá phận, Vương Nhất Bác không thể không dời mắt.
Tiêu Chiến tắm xong cảm thấy đói đến ngực dán vào lưng, hắn lười biếng ăn chút cơm, nhai cũng không muốn nhai, ngược lại uống hết cháo. Cơm nước xong liền làm ổ trên giường không muốn động đậy.
Vương Nhất Bác dọn bàn ăn xong liền đến bên giường quấy rầy hắn, Tiêu Chiến không để ý tới gã, vùi vào trong chăn. Vương Nhất Bác duỗi tay đem hắn và chăn đều ôm lấy, lặng lẽ hôn lên gáy hắn, nói chuyện với hắn.
Tiêu Chiến kỳ thực không còn buồn ngủ, nhưng thân thể bủn rủn không muốn động. Vương Nhất Bác hiển nhiên là thực tủy biết vị, bức thiết muốn tìm hiểu phương diện này, bình thường cũng không thấy gã đối với chuyện mới mẻ gì hứng thú như vậy.
Tiêu Chiến đàng hoàng trịnh trọng phổ cập cho gã một số kiến thức. Vương Nhất Bác nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng còn hỏi Tiêu Chiến một vài vấn đề.
Vấn đề của gã quá mức trắng trơn, Tiêu Chiến mỗi lần đều bị nghẹn một chút, thậm chí có vấn đề Tiêu Chiến cũng chỉ biết nửa vời, đành trả lời qua loa.
Dù sao hắn cũng chỉ biết nhiều lý luận hơn chút thôi.
Vương Nhất Bác còn rất ngây thơ hỏi hắn: "Khối Phân, chúng ta như vậy, em có thể sinh con được không?"
Tiêu Chiến nguýt gã một cái: "Em là nam! Cho nên em không thể sinh con anh rất thất vọng đúng không? Vậy thôi đi!"
Nói rồi làm bộ muốn lật qua người Vương Nhất Bác xuống giường.
Vương Nhất Bác vội vã ôm lấy hắn: "Anh sai rồi, anh sai rồi Khối Phân."
Gã không nhìn thấy nửa khuôn mặt bị chăn che của Tiêu Chiến nhếch lên một nụ cười.
Đây đại khái là chuỗi ngày tốt đẹp mà Vương Nhất Bác nằm mơ cũng cười tỉnh.
Có lẽ là gã tưởng bở, thế nhưng sự thực Tiêu Chiến nguyện ý làm cùng gã, dưới cái nhìn của gã tượng trưng cho việc đạo phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Tiêu Chiến bị công phá.
Mùa hè chân chính đến, ánh mặt trời len qua từng tầng cây chiếu xuống, gió thổi ra từng cơn sóng xanh biếc, Tiêu Chiến nắm tay gã ở trong núi tùy ý chạy trốn, nụ cười trên mặt so với cơn mưa mùa hè còn nhẹ nhàng khoan khoái hơn.
Vương Nhất Bác cố chấp cho rằng lần này Tiêu Chiếnsẽ không đi nữa, bọn họ sẽ vĩnh viễn hạnh phúc như thế.
Bọn họ làm lần thứ hai, là lúc ban ngày.
Vương Nhất Bác bức thiết muốn thấy mỗi một tấc thân thể Tiêu Chiến, đặc biệt là địa phương chưa từng tìm kiếm kia.
Tiêu Chiến dạy gã mở rộng cho mình, chính mình lại xấu hổ mặt đỏ chót. Tư thế hiện tại của hắn thực sự quá mức xấu hổ, eo lót gối, chân mở rộng, bộ vị bí ẩn mở ra trước mặt một người.
Vương Nhất Bác không nói một lời nhìn hắn chằm chằm, khiến Tiêu Chiến nảy sinh cảm giác co rúm khó giải thích, thuận theo cánh tay Vương Nhất Bác đặt trên đầu gối bò lên da đầu. Gã đem ngón tay ngậm trong miệng rút ra, một động tác cực kỳ đơn giản lại có vẻ sắc khí tràn đầy, Tiêu Chiến không dám nhìn cái cằm cường tráng cùng ánh mắt bao hàm dục hỏa của gã, dùng cánh tay che đôi mắt mình.
Vương Nhất Bác đem ngón giữa bỏ vào, ngón tay lập tức bị vách trong chặt chẽ hút lại, gã khó có thể tin lỗ nhỏ căng mịn này có thể chứa đựng chính mình, thần sắc không rõ theo chỉ thị của Tiêu Chiếntiếp tục tìm tòi nghiên cứu thân thể hắn.
Tiêu Chiến âm thanh vì xấu hổ mà hơi phát run: "Anh nhúc nhích, mò địa phương thoải mái..."
Ngón tay gã thuận theo vách trong bắt đầu co rúm vuốt ve, vết chai do quanh năm lao động tích lũy mài Tiêu Chiếnvừa ngứa vừa đau, tiếng hít thở đã không còn đều đặn.
Mò tới một nơi nào đó thân thể Tiêu Chiến quả nhiên run lên, xương quai xanh như hồ điệp đập cánh cũng run lên, động tác trên tay Vương Nhất Bác không ngừng lại, một tay khác cứng rắn đem cánh tay trên mặt Tiêu Chiếnkéo xuống: "Khối Phân, anh muốn nhìn em."
Tiêu Chiến mê loạn nhắm mắt nghiêng đầu sang chỗ khác, không tiếp tục dùng tay che, tiếng thở dốc tinh tế từ trong khoang miệng tràn ra.
Hai ngón tay, ba ngón tay, cuối cùng để đi vào miệng huyệt vẫn phí chút sức, cái miệng nhỏ bị nong ra, Vương Nhất Bác cũng không dám thâm nhập sâu hơn, gã cảm thấy Tiêu Chiếnsẽ bị gã làm hỏng, Tiêu Chiến bụm mặt kêu gã nhanh lên.
Cuối cùng vẫn ăn vào, Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ kia, cảm thấy khó mà tin nổi, trải qua một phen cưỡиɠ ɦϊếp cái miệng kia đã biến thành màu đỏ diễm lệ, đáng thương ngậm gã, thậm chí dưới ánh mắt của gã không nhịn được co rút.
Khố bộ của gã và đối phương chặt chẽ dán vào nhau, gã ôm hai chân Tiêu Chiếnhôn đầu gối hắn, ngón tay trên đùi hắn nhào nặn, tay màu lúa mạch càng làm lộ ra làn da trắng sữa của người dưới thân.
Gã bắt đầu động, mỗi một lần đều vừa chậm vừa nặng, gã vừa tiến vào Tiêu Chiếnliền hừ một tiếng, Vương Nhất Bác nghe thấy âm thanh của hắn thì càng hưng phấn, túi khổng lồ đánh vào mông thịt phát ra tiếng động tục tĩu...
Càng làm cho gã hưng phấn chính là biểu tình của Tiêu Chiến, hắn rũ mi, lông mi run rẩy, miệng nhếch lên thở dốc rêи ɾỉ, âm thanh không còn trong trẻo như lúc thường mà kèm theo chút ngọt ngào, thần sắc cũng nói không ra là gợi cảm hay yếu đuối.
Gã làm mạnh hơn, giống như điên rồi đỉnh vào trong, mỗi một lần đều cực kỳ sâu mạnh, Tiêu Chiến một tay nắm chiếu, một tay an ủi chính mình, từ trong lỗ mũi phát ra tiếng rêи ɾỉ, cảm thấy chính mình sắp bị đâm xuyên, thịt ruột hưng phấn, cực độ sảng khoái cùng khủng hoảng dâng lên trong đầu, hắn ra sức câu cổ Vương Nhất Bác, hôn gã: "Bác ca, ha a, a, không được...Chậm một chút..."
Vương Nhất Bác cuối cùng vẫn quên mất chuyện Tiêu Chiến bàn giao gã, ở trong thân thể hắn gắt gao bắn tinh, trực tràng mềm mại bị tϊиɦ ɖϊƈh͙ dội lên phản xạ có điều kiện gắt gao vắt cứng gia hỏa, trên mặt Vương Nhất Bác làn sóng tìиɦ ɖu͙ƈ còn chưa rút đi, cúi đầu cùng hắn hôn môi.
Có lẽ làʍ ŧìиɦ là một loại phương thức yêu đương càng cao, ít nhất Tiêu Chiếncảm thấy sau khi làm hắn và Vương Nhất Bác càng dính nhau.
Trước cũng rất dính nhưng không như bây giờ, mỗi động tác mỗi ánh mắt đều mang theo chút không khí ám muội.
Ngày nào đó, hơn bốn giờ Tiêu Chiến mở mắt ra, muốn xuống giường ra ngoài đi vệ sinh.
Vương Nhất Bác bị hắn đánh thức, nghe hắn nói muốn đi nhà cầu mới buông tay.
Tiêu Chiếnđi dép lê ở trong sân thải xong, sáng hôm nay có chút lạnh, hắn co rúm sờ da gà trên người, muốn về ổ chăn được Vương Nhất Bác ôm sưởi ấm.
Cửa lớn đột nhiên bị đá mạnh, Tiêu Chiến sợ hết hồn, ngẩng đầu nhìn thì thấy một đám người mặc đồng phục cánh sát cùng biểu ca của hắn Tiêu Viễn Đông.
"Tiểu Tây?"
Biểu ca cất bước dài tiến vào, nhìn thấy Tiêu Chiếntóc tai rối như tơ vò mặc một cái áo rách nát, phút chốc vành mắt đỏ lên, đem hắn ôm vào ngực.
Tiêu Chiếnhoàn toàn ngây ngẩn cả người, hắn sững sờ nhìn khuôn mặt xa lạ mà quen thuộc của biểu ca, lại nhìn một vòng cảnh sát chung quanh, nước mắt theo cằm chảy xuống.
Tiêu Viễn Đông cởϊ áσ khoác của mình cho Tiêu Chiến mặc vào.
Vương Nhất Bác ở trong nhà nghe thấy động tĩnh, một bên gọi Khối Phân một bên đi ra, khi gã nhìn thấy một đám người mặc đồ cảnh sát và nam nhân đang ôm Tiêu Chiến trong ngực, sắc mặt phút chốc biến thành màu trắng bệch.
Cảnh sát nghiêm túc lấy giấy chứng nhận ra nói với Vương Nhất Bác: "Xin chào, chúng tôi là nhân viên công an ở đồn huyện, anh bị tình nghi liên quan đến vụ án mua bán người, mời theo chúng tôi xuống núi điều tra."
Vương Nhất Bác giống như điên rồi quay người cầm cái cuốc trong sân muốn tấn công cảnh sát, cảnh sát chung quanh né tránh, đã có người móc ra súng lục, Tiêu Chiến rít gào kéo ống tay áo biểu ca: "Không được nổ súng! Bác ca, anh đừng động, biểu ca, kêu bọn họ cất súng đi! Đừng nổ súng!"
"Các người không thể đưa hắn đi! Không thể dẫn hắn đi! Khối Phân là vợ ta..." Vương Nhất Bác bất lực gào thét, muốn lướt qua cảnh sát kéo Tiêu Chiếnlại, lại bị gắt gao cản trở không cách nào đi tới.
Tiêu Chiến ngất đi. Tiêu Viễn Đông đem hắn vác lên, nói với cảnh sát một tiếng, trước tiên đưa hắn xuống núi.
Lúc Tiêu Chiến tỉnh lại cảm thấy eo rất mỏi, giường mềm mại đã lâu không gặp thật giống như có thể đem hắn nuốt vào trong đó. Hắn sửng sốt hai giây, ký ức lần nữa tràn vào trong đầu, trước mắt hắn một mảnh đâm nhói, đâm hắn cơ hồ không thấy rõ mọi vật.
Không biết là tốt hay xấu, hắn về nhà.
Biểu ca hạ người nhìn hắn: "Tiểu Chiến, sao vậy? Đầu còn đau không?"
Tiêu Chiến nhìn thấy y lại bắt đầu chảy nước mắt, trên thực tế hắn không biết mình vì sao lại khóc, thế nhưng khóc xác thực làm giảm bớt một chút cảm giác đâm nhói trong mắt, hắn gọi "biểu ca" xong lại tiếp tục khóc, khóc đến cơ hồ không thở nổi, hắn thật giống như đã lâu không làm càn khóc như vậy. Tiêu Viễn Đông luống cuống đưa giấy cho hắn, nói với hắn hết thảy đều đã qua, một loại cảm giác càng bi thương tuyệt vọng thuận theo tâm Tiêu Chiến từ từ chìm xuống.
Thực sự tất cả đều đã qua sao?
Hắn khóc lóc nhớ lại Vương Nhất Bác, nôn khan hỏi Tiêu Viễn Đông: "Biểu ca, khụ khụ, Vương Nhất Bác đâu? Hắn bị bắt sao?"
Tiêu Viễn Đông mới biết hắn hỏi cái kẻ hư hư thực thực lừa bán người kia, tức giận nói: "Tiểu Chiến không cần sợ, em muốn để hắn ở tù bao lâu?"
Ai biết Tiêu Chiến khóc càng thương tâm, hắn nắm mạnh tay Tiêu Viễn Đông: "Biểu ca, hắn không phải người xấu, hắn đã cứu em, anh đi nói với cảnh sát, thả hắn ra đi!"
Tiêu Viễn Đông không thể tin gạt tay Nhϊếp Ân Tây: "Tiểu Chiến, em nói thật?"
Tiêu Chiến càng sốt ruột, hắn nghiêng người thiếu chút lăn xuống giường, được Tiêu Viễn Đông đỡ lấy: "Là sự thật, là thật, anh không được để cảnh sát hiểu lầm..."
Tiêu Viễn Đông sắc mặt âm trầm, lúc y thay đồ cho Tiêu Chiến đã thấy vết tích trên người hắn, hiện tại Tiêu Chiến lại bộ dáng này, tự nhiên không khó suy đoán giữa hai người đến cùng đã xảy ra chuyện gì.
Là Tiêu Viễn Đông phát hiện Tiêu Chiến mất tích đầu tiên.
Hai người cùng nhau lớn lên, tuy ban đầu có thể nói y không quá thích biểu đệ tính cách âm nhu này, thế nhưng nhiều năm như vậy dù sao cũng có tình cảm, hơn nữa Tiêu Chiến ngoan ngoãn đáng yêu, Tiêu Viễn Đông lúc trưởng thành đặc biệt thích đùa cợt hắn, lúc trở thành một nam nhân thành công ngược lại càng sủng hắn hơn. Lần triển lãm đầu tiên trong đời Tiêu Chiến chính là do Tiêu Viễn Đông bỏ ra một số tiền lớn xử lý.
Tiêu Chiến năm nay về nước, ở trong nhà mấy ngày mới đi ra ngoài. Tiêu Viễn Đông đưa hắn đi làm quen không ít người trong thành, chính là để lót đường cho hắn, kết quả Tiêu Chiếnkhông những không cảm kích còn ầm ĩ với y một trận sau đó về nhà trọ của mình.
Lại sau, Tiêu Chiến gọi điện cho thúc thúc nói mình muốn đi du lịch phía nam vẽ cây cối, có thể sẽ đi một khoảng thời gian rất dài. Tiêu Viễn Đông lúc đó không chủ động liên hệ với hắn nhưng vẫn cấp cho hắn không ít tiền trong thẻ.
Trong vòng một tháng Tiêu Chiến vẫn thỉnh thoảng gọi điện về, cũng có nhiều bạn mới, thế nhưng tháng sau lại bặt vô âm tín. Tiêu Viễn Đông từ từ cảm thấy không đúng, lại gọi cho Tiêu Chiếnthì không thấy tiếp.
Cậu em họ kia giận lâu như vậy? Tiêu Viễn Đông tra được đoàn du lịch của Tiêu Chiến, gọi điện thoại cho hướng dẫn viên thì biết được lúc sau Tiêu Chiến không đi cùng, mà cùng một nữ sinh tên Trần Thiến lên máy bay trở về.
Tiêu Viễn Đông theo thông tin đó tìm cha mẹ Trần Thiến mới biết được đối phương đã mất tích một khoảng thời gian. Tiêu Viễn Đông ở trong thư phòng nổi giận đùng đùng quăng điện thoại, nguyên một tháng, cư nhiên không ai phát hiện Tiêu Chiến mất tích!
Tiếp theo chính là tìm kiếm không có điểm dừng, Tiêu Viễn Đông không dám nói cho người cha cao tuổi chuyện này, chính mình vận dụng quan hệ tìm, mà có một số việc mờ ám tất nhiên không thể gọn gàng, Tiêu Viễn Đông tìm tròn ba tháng cũng không ra tung tích, thật sự khó tìm, giống như mò kim đáy biển.
Lúc này nữ sinh tên Trần Thiến kia thông qua cảnh sát liên lạc, nghe Trần Thiến miêu tả, Tiêu Viễn Đông sắp nổ tung tại chỗ. Tiêu Chiếnvà Trần Thiến cùng bị lừa bán. Trần Thiến trải qua thiên tân vạn khổ mới từ trong núi trốn ra được, sau đó báo tin cho người thân Nhϊếp Ân Tây.
Tiêu Viễn Đông tạo áp lực cho cơ quan công an, phải phái thêm nhân lực đi tìm Nhϊếp Ân Tây.
Cũng may Trần Thiến đủ thông tuệ lại kiên cường, cô ởtrong núi cũng không bị sỉ nhục, nói dối trên người mình có bệnh mới tránh đượcmột kiếp. Cô nhớ bộ dạng bọn buôn người, tại chỗ chỉ ra lão Mã, thuận lý thành chương tìm được nhà Vương Nhất Bác.
Lúc Tiêu Viễn Đông lên núi rất hồi hộp, y lo sẽ thấy thi thể Tiêu Chiếnhoặc gì đó khác, thế nhưng y nhìn thấy biểu đệ coi như hoàn hảo ở trong sân, tâm lý cuối cùng cũng coi như thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy may mà không phải tình huống xấu nhất.
Tiêu Viễn Đông cuối cùng vẫn nhẹ dạ nghe Nhϊếp Ân Tây, không tạo áp lực khiến người của đồn công an giam giữ Vương Nhất Bác.
Nhưng việc này cùng thời điểm điều tra Tiêu Chiến kiên trì nói Vương Nhất Bác không gây cho hắn bất cứ thương tổn nào quan hệ rất lớn, công an cũng không quá nguyện ý quản chuyện trong núi, nếu Tiêu Chiến đã nói không có, Vương Nhất Bác cũng không tham gia đường dây tội phạm buôn người, sau khi làm xong thủ tục cuối tuần liền thả.
Cảnh sát nói với Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác ở trong đồn tâm tình phi thường không ổn định, mỗi ngày đều kêu tên hắn, còn có khuynh hướng tự hại mình. Tiêu Chiến nghe trái tim đều chảy máu, nhưng hắn cảm thấy không nên tiếp tục nữa.
Ngày Tiêu Chiến lên máy bay về nhà là một ngày trời nắng đẹp. Máy bay chậm rãi cất cánh, tiếng ồn cực đại muốn đem màng nhĩ hắn xuyên thủng. Hắn nhìn tầng mây vụn ngoài cửa sổ, chậm rãi dựa vào ghế nhắm mắt lại.
Lại như lúc trước thích ứng sinh hoạt trong núi, Tiêu Chiến càng nhanh chóng thích ứng cuộc sống sinh hoạt thành thị.
Nhà trọ nhỏ vẫn luôn được dì quản lý quét dọn sạch sẽ. Hắn về tới nhà trước tiên mạnh mẽ ngủ một giấc, ngủ đến trời đất tối tăm, sau đó lấy ipad ra bắt đầu lên mạng, đem thông tin mấy tháng nay toàn bộ bù lại. Hắn không ra ngoài, ăn cơm đều gọi đồ ăn ngoài, đồ ăn vặt trước đây không thích đều thử một lần.
Hắn ở nhà chơi điện thoại máy tính đến đau đầu mới nghĩ đến việc ra ngoài làm một chiếc sim điện thoại và chứng minh thư, xong xuôi liền vào hiệu tóc, đem đầu tóc sửa lại rồi nhuộm đen, làm tóc xong liền đi mua quần áo.
Hắn hiếm khi học phú nhị đại trải qua cuộc sống mơ màng một lần, ban đêm còn có thể đi phao thuốc, trước kia chỉ khi có bạn học mời hắn mới đi uống một chén.
Một mình hắn ngồi trong lô ghế dài uống một chén lại một chén, say khướt trở về ngủ đến giữa trưa hôm sau, đem sinh hoạt của mình làm bận rộn, thật giống như rảnh rỗi sẽ có gì đó chui vào.
Tiêu Viễn Đông không nhìn nổi bộ dáng chán chường này của hắn, một lần Tiêu Chiến ở trong quán bar mới uống được hai chén liền bị túm về. Tiêu Viễn Đông tức giận, nói hắn như vậy là chà đạp chính mình.
Tiêu Chiếnđỡ đèn đường vừa cười vừa khóc: "Hả? Biểu ca? Bác ca? Hì hì, em, em cũng không muốn như vậy. Ha, em chính là, em chính là khổ sở trong lòng a..."
Tiêu Viễn Đông cảm thấy mình quá nghiêm khắc, dù sao Tiêu Chiếncũng phải trải qua một quãng thời gian không biết bi thảm ra sao. Y đỡ Tiêu Chiếnlên xe, lại xin lỗi hắn: "Xin lỗi Tiểu Chiến, anh nói nặng lời. Ngoan, những chuyện kia đều đã qua."
Tiêu Chiến vịn cửa xe không chịu đi vào, đôi mắt bị rượu huân đỏ nghiêm túc nhìn y: "Trôi qua?"
Hắn khoa trương đặt mông ngồi dưới đất khóc lên: "Nha, nhưng là, nhưng là em không quên được hắn, Vương Nhất Bác! Anh mau tới dìu em! Anh mà không đến em sẽ đi!"
Tiêu Viễn Đông ngạnh đem hắn nhét vào xe đưa về nhà.
Tiêu Chiến uống không ít, ngày hôm sau đem bộ dáng mình khóc lóc gọi Vương Nhất Bác đều nhớ đến, tâm lý nín khó chịu, một bên cảm thấy mình vô dụng một bên thật sự tưởng niệm. Hắn không có cách nào lừa gạt mình, dù cho trở lại thành phố, hắn mỗi phút mỗi giây đều chưa từng quên Vương Nhất Bác, cơ hồ nhắm mắt lại chính là khuôn mặt của gã.
Thúc hắn cuối cùng vẫn biết chuyện Tiêu Chiến bị bắt cóc. Lúc đó Tiêu Viễn Đông đã tìm hơn một tháng, là ai đều sẽ nghi ngờ. Nhϊếp thúc biết được cả đêm không ngủ, Tiêu Chiếntừ nhỏ lớn lên dưới mí mắt ông, hiện tại xảy ra chuyện như vậy ông so với ai đều lo lắng hơn.
Cũng may cuối cùng người cũng nguyên vẹn trở lại, ngày Nhϊếp thúc gặp lại Nhϊếp Ân Tây, hai chú cháu ôm nhau khóc một trận, đôi tay nhăn nheo sờ má Tiêu Chiếnnói hắn gầy.
Tiêu Chiến nhếch lên một nụ cười, đem nước mắt đều nuốt vào bụng, nói muốn đem đồ ăn mấy tháng nay đều bù đắp lại.
Tiêu Chiếnhôm nay hiếm khi tỉnh dậy sớm. Hắn hôm qua không ra ngoài chơi, rửa mặt xong mặc quần áo tử tế đi xuống lầu, tài xế tới đón hắn đến nhà thúc ăn cơm.
Hắn ngồi ghế sau, theo thói quen sờ điện thoại di động. Hiện tại hắn không có điện thoại liền cảm thấy không an toàn. Mở cửa sổ, tóc mái bị gió thổi bay lên, lộ ra một đôi mắt ở bên ngoài.
Lúc xe dừng khi đi ngang bot kiểm tra, Tiêu Chiến nhạy cảm nhìn thấy một nam nhân cao lớn mặc áo dân công đang đứng trong bóng cây nhìn xung quanh. Hắn mãnh cả kinh, cả người tê dại, cho rằng mình nhìn thấy người quen.
Kiểm tra rất nhanh, thời khắc xe sắp lướt đi, nam nhân kia xoay người cùng Tiêu Chiến nhìn nhau một giây, một khắc sau đối phương gào lên: "Khối Phân! Khối Phân! Anh là Vương Nhất Bác!"
Thật sự là Vương Nhất Bác! Hắn cư nhiên có thể đuổi tới đây!
Tiêu Chiến run run đóng cửa sổ lại, tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, ánh mắt hắn không thể khống chế đặt trên gương chiếu hậu, nhìn thấy Vương Nhất Bác đang đuổi theo xe.
Tài xế không dám hỏi việc tư của Tiêu Chiến, mắt nhìn thẳng tiếp tục lái xe.
Vương Nhất Bác vẫn ngốc trước sau như một, Tiêu Chiến nhìn thấy gã chút nữa bị xe đụng vào, âm thanh nhắc nhở trong khoang ngực bị gắt gao ép xuống.
Tốc độ chạy của người sao có thể so với xe? Tiêu Chiến nhìn thấy thân ảnh gã ngày càng nhỏ, nhưng âm thanh khàn giọng kêu gào vẫn còn ở bên tai, giống như ma âm, cùng âm thanh vang vọng trong mộng giống nhau như đúc. Tiêu Chiến không chịu được nữa, bảo tài xế quay xe trở lại.
Hắn dừng xe trước mặt Vương Nhất Bác, bước xuống.
Vương Nhất Bác mắt đỏ ngầu nhìn hắn, mới chỉ ba bốn tuần mà dáng dấp hiện tại của Tiêu Chiến so với trong núi rất khác nhau, áo sơ mi trắng quần tây, tóc tai gọn gàng ngăn nắp, cả người tỏa ra khí chất kiêu ngạo.
Gã mới từ công trường đến đây, trên người đều là bụi bặm, cả người bẩn thỉu, so với Tiêu Chiếncó thể nói là khác xa một trời một vực.
Tiêu Chiến cuối cùng vẫn mềm lòng, mang Vương Nhất Bác về nhà mình.
Vương Nhất Bác vừa vào nhà Tiêu Chiến liền bị căn phòng sạch sẽ sáng ngời làm cho tay chân luống cuống. Tiêu Chiến ở đây chuẩn bị cho Tiêu Viễn Đông một đôi dép lê, coi như thích hợp với Vương Nhất Bác, để gã trước tiên đi vào.
Tiêu Chiếnđể gã đi tắm, Vương Nhất Bác không lên tiếng, kéo tay hắn lại, đáng thương hỏi hắn: "Khối Phân, chúng ta về nhà đi."
Tiêu Chiến tàn nhãn giật tay khỏi gã, đồng thời trong lòng lại thấy khó chịu, nói: "Anh tắm rửa trước đi."
"Vậy anh tắm xong em theo anh trở về?"
"Tắm xong chúng ta bàn lại."
Vì vậy Vương Nhất Bác ngoan ngoãn đi tắm, Tiêu Chiếnchuẩn bị nước cho gã, chỉ dụng cụ tắm rửa, đem y phục của gã bỏ vào túi nhựa, rồi đi tìm quần áo cho Vương Nhất Bác mặc.
May mà trước hắn có mua áo cỡ lớn, có điều quần hơi khó tìm, đều quá nhỏ so với Vương Nhất Bác, Tiêu Chiếnlục hết tủ mới thấy một cái quần thể thao rộng rãi, đem quần áo đưa cho Vương Nhất Bác.
Tuy rằng mặc không thích hợp, thế nhưng vóc người Vương Nhất Bác không khó phối đồ. Tiêu Chiến để gã ngồi trên ghế, mình thì sấy tóc cho gã. Vương Nhất Bác vẫn luôn hỏi hắn có thể về nhà không, Tiêu Chiến bị phiền làm mặt lạnh, Vương Nhất Bác mới cấm khẩu, chỉ nhìn hắn.
Tiêu Chiến dẫn gã ra ngoài mua quần áo, trong lòng hắn tưởng niệm quá sâu, tùy ý để Vương Nhất Bác đan mười ngón tay liên kết không chút kẽ hở, trong đầu không bận tâm suy nghĩ việc khác.
Tiêu Chiến để gã thử quần áo thể thao và quần áo thường, xưa nay chưa từng thấy Vương Nhất Bác mặc đồ loại này, mặc vào mới chân chính biết cái gì là người dựa quần áo ngựa dựa yên, người bán hàng khoa trương muốn ngất, không ngừng nói với Tiêu Chiếnbạn trai ngài thật soái.
Vương Nhất Bác nhưng có chút không dễ chịu, soi gương nhiều lần, mãi đến khi Tiêu Chiếncũng khen gã đẹp mới yên tâm.
Tiêu Chiến nắm tay gã về nhà, mới vừa về Vương Nhất Bác liền ôm hắn không ngừng mài, luôn muốn hắn cùng gã trở về.
Tiêu Chiến dính với gã ngồi lên ghế, cũng biết mình không giải quyết triệt để thì không xong, hỏi Vương Nhất Bác: "Thế nhưng em có gia đình của mình a?"
Mắt Vương Nhất Bác sáng lên, gã thật giống như có thể hiểu rõ nội tâm Tiêu Chiến, cúi đầu hỏi hắn: "Khối Phân không thích anh sao?"
"Thế nhưng em không muốn ở lại trong núi, anh xem, hoàn cảnh sinh hoạt của em cần phải như vậy."
Tiêu Chiến chỉ nhà trọ sáng sủa sạch sẽ của mình, thần sắc Vương Nhất Bác lập tức ảm đạm, nhưng gã rất nhanh liền cao hứng: "Không sao, anh có thể ở lại đây, anh sẽ tìm một công việc, có thể ở công trường phụ cận..."
Gã tựa hồ cũng biết công việc của mình không quá vẻ vang, lại bổ sung: "Khối Phân, tin anh, anh có thể chậm rãi kiếm tiền, anh không sợ khổ."
Tiêu Chiến cảm thấy trong xương Vương Nhất Bác thật sự không biết lãng mạn là thế nào, chính hắn cũng không quá tin tưởng mình sau khi thoát khỏi hoàn cảnh như vậy có thể cùng Vương Nhất Bác trải qua thiên trường địa cửu, không hiểu sao Vương Nhất Bác lại vẫn kiên trì như vậy.
Vương Nhất Bác ở lại nhà Tiêu Chiến một ngày, gã thấy trong phòng Tiêu Chiếncó rất nhiều tranh, biết càng nhiều mặt liên quan tới Tiêu Chiến, cả ngày ngoại trừ lúc ăn cơm đều nắm tay hắn không buông, hai người thiếu chút nữa đánh ra lửa. Tiêu Chiến lừa mình dối người nghĩ, chỉ hôm nay thôi, cho gã nghỉ ngơi một chút, hôm sau sẽ đưa đi.
Buổi tối Vương Nhất Bác ngủ ở phòng khác, Tiêu Chiến lăn lộn trên giường mình không ngủ được, lặng lẽ đến chỗ Vương Nhất Bác. Vương Nhất Bác cũng không ngủ, Tiêu Chiếnliền giống như trước gối lên cánh tay vùi vào ngực gã, Vương Nhất Bác lại bắt đầu hỏi hắn: "Khối Phân, ngày mai đi theo anh đi."
Chính anh đi.
Tiêu Chiếnthay đổi đề tài, hỏi Vương Nhất Bác sao lại tìm được đến đây.
Vương Nhất Bác nói với hắn lão Mã bị bắt vào cục cảnh sát, gã từ chỗ lão Mã lấy được chứng minh thư của Nhϊếp Ân Tây, biết được hắn ở nội thành. Gã còn nhớ có lần Tiêu Chiến nói nhà hắn ở tiểu khu có suối phun, gã vẫn luôn ở cửa tiểu khu có suối phun ngồi xổm chờ, coi như đúng dịp gặp được hắn.
"Anh mới biết, nguyên lai Khối Phân tên là Tiêu Chiến."
Vương Nhất Bác đem hắn ôm chặt hơn, thế mới biết chuyện này là chuyện vui cỡ nào. Tâm Tiêu Chiến mỏi nhừ, hỏi gã: "Anh không tức giận sao, em lừa anh."
"Khối Phân tức giận sao, anh nhốt em không cho em đi, hiện tại lại tới quấy rầy em."
Tiêu Chiến rầu rĩ ôm eo gã, trong lòng cảm thấy Vương Nhất Bác xấu chết rồi.
Tại sao có thể giả bộ đáng thương như thế.
Hắn giống như vô số lần trước hôn môi Vương Nhất Bác, lần này gã không dám động, hai người trao nhau một nụ hôn có thể nói là ôn nhu.
Tiêu Chiếnbiết mình thua, dù Vương Nhất Bác không đến tìm hắn, hắn cũng sẽ không khống chế được mình đi tìm Vương Nhất Bác. Mà hiện tại Vương Nhất Bác tới tìm hắn trước, hắn lại càng không có biện pháp chống lại, chỉ có thể ngoan ngoãn bị Vương Nhất Bác nắm trong tay.
Hắn cảm thấy vậy cũng không sao, hắn không có thời gian cùng tinh lực quên Vương Nhất Bác, hắn chỉ muốn cùng Vương Nhất Bác hảo hảo sống tiếp.
Hai người gặp gỡ không tính là tốt đẹp, thế nhưng Tiêu Chiếnlại gặp được người thích hợp. Có lẽ cả đời này hắn sẽ không gặp được ai giống như Vương Nhất Bác, đem hết toàn lực đi yêu hắn. Tiêu Chiếnkhông biết mình còn định dùng bao nhiêu thời gian để hối hận, hắn cũng không muốn tiếp tục hối hận.
Hắn nằm nhoài trên bả vai Vương Nhất Bác, lần cuối cùng nghiêm túc cam kết: "Bác ca, anh sẽ tốt với em sao?"
Giọng Vương Nhất Bác khàn khàn: "Đối với em tốt nhất."
"Được, vậy chúng ta liền cùng nhau sống hết đời."
-End-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com