Chương IX
SeungCheol nắm tay JeongHan bước vào trong nơi hành chính đăng ký kết hôn, nhất quyết bắt cậu đeo khẩu trang che kín mặt cho bằng được, đã vậy phải cứ nắm lấy tay nhau không buông, tâm trạng hắn hôm nay rất tốt, đối với mọi người có phần thoải mái hơn mọi ngày.
"Ngài có muốn chụp một tấm ảnh cưới lưu niệm không?"
"Chụp hình? Ảnh cưới sao? Ừm."
"Lại đây bạn nhỏ."
Bàn tay chìa ra ngoắc ngoắc cậu đến, JeongHan đang chống cằm nhàm chán ngồi trên ghế đợi hắn, nghe tiếng gọi liền ngoan ngoãn bước đến. SeungCheol chỉ cần đứng nhìn cậu, miệng sẽ tự giác cười, mắt sẽ tự giác long lanh, JeongHan chỉ cần nghiêng nhẹ đầu nhìn vào máy ảnh, miệng mỉm cười dịu dàng đã có thể chụp được một bức ảnh tuyệt vời. Rất xứng đôi!
"Nào, anh mang khẩu trang vào cho em."
"Nhưng vướng víu quá!"
"Phải đeo vào!"
Nắm trong tay giấy kết hôn hợp pháp, hắn cùng cậu ra xe trở về khách sạn. Trên đường đi liên tục nhìn vào ảnh cưới rồi cười ngốc, cũng giống những cặp đôi khác khi chụp ảnh cưới nhỉ?
"Cưng, em muốn đi tuần trăng mật ở đâu? Cái mà những người khác hay làm sau kết hôn ấy?
"Đến nơi nào xinh đẹp mà yên tĩnh một chút là được, sẽ thoải mái hơn là những nơi đông người, em cảm giác không được hoà nhập cho lắm."
"Ừm? DK, tìm cho tôi vài nơi đi."
Lái xe vâng dạ tiếp tục chuyên chú công việc của mình, về đến khách sạn sẽ tìm cho ông chủ nơi tuyệt vời để có một tuần thư giãn, kể ra đây là lần đầu SeungCheol đi du lịch trong suốt những năm bận rộn.
Điện thoại trong túi quần rung lên, là Joshua gọi đến.
"Ohhhh myyy Godddd Choi SeungCheol cậu đùa mình sao? Hai từ kết hôn xuất hiện trong từ điển của lão đại nhà chúng ta khi nào vậy? Mình sốc quá Cheol!"
"Ừm? Còn gì nữa không?"
"Cái đồ cục mịch nhà cậu! Ai lại đi cưới cục đất như cậu vậy? Chắc chắn là bị ép đúng không?"
"Này! Tự nguyện nhé!"
"Ô thế thì ghê gớm nhỉ? Nhưng định khi nào mới quay lại giải quyết công việc đây? Một mình mình muốn phát điên với tập đoàn cùng tổ chức của cậu rồi!"
"Một lát về sẽ kiểm tra Mail. Tạm biệt."
Không đợi người kia trả lời hắn đã cúp máy, điện thoại vứt sang một xó ôm lấy JeongHan đặt lên đùi mình.
"Bạn của anh có vẻ dễ thương quá nhỉ?"
"Không được nói tốt người khác trước mặt anh."
"Vậy khen anh dễ thương có được không?"
"Không được."
DK, người từ trước đến giờ không bao giờ để cảm xúc cá nhân làm phân tâm công việc, tài xế quan trọng, trợ thủ đắc lực của SeungCheol. Hôm nay phải phì cười vì câu hỏi của JeongHan và câu trả lời của ông chủ mình. Ông chủ...dễ thương sao?
"DK, lái xe đi."
"Vâng thưa ngài."
SeungCheol cũng bị trêu đến ngượng, hai vành tai nóng rực nhưng may là JeongHan không chú ý, nếu không hình tượng cao cao tại thượng của hắn bao năm nay sẽ bị con thỏ này ăn mất!
"Em muốn ăn gì không? Đi nhà hàng ăn nhé!"
"Ừm..."
Xe lái đến nhà hàng cạnh sông, hắn nắm tay cậu bước vào trong, tìm một góc yên tĩnh có tầm nhìn đẹp ngồi xuống. SeungCheol gọi rất nhiều thức ăn, dọn lên một bàn đầy ắp đồ ăn thịnh soạn.
"Ông xã....có nhiều quá không?"
"Em ăn không hết anh sẽ ăn phụ cho."
"Ngon thật!"
"Ăn nhiều vào, em gầy quá rồi! Sau này phải có da có thịt một chút ôm mới thích."
"Thế anh bây giờ không thích?"
"Anh rất thích. Yoon JeongHan, anh rất thích em!"
JeongHan bị ngượng cúi đầu ăn thức ăn không trả lời hắn nữa, SeungCheol siêng năng gắp thức ăn cho cậu, sức ăn cũng rất tốt đó chứ, sao vẫn cứ ốm vậy nhỉ? JeongHan vẫn tiếp tục ăn, ánh mắt vẫn nhìn vào chén đột nhiên mở lời lần đầu tiên kể cho hắn nghe về chuyện của mình khiến SeungCheol xót xa không thôi.
"Em không phải không đủ tiền để ăn đồ ngon, chỉ là em không đủ thời gian để ăn một bữa đàng hoàng. Thời gian của em rất hạn hẹp, năm giờ sáng dậy dọn dẹp nhà cửa, sáu giờ có mặt ở khu mua sắm, lúc rỗi tay sẽ ăn bừa thứ gì đó cho xong."
"Em dậy sớm thật!"
"Buổi chiều tan làm lúc bốn giờ, nửa tiếng sau phải có mặt tại khu cao cấp ROYAL thay đồng phục đi pha chế, hoặc lau dọn, hoặc rót rượu, khi xuống quầy sẽ uống một hộp sữa cho nhanh."
"Ừm?"
"Tám giờ tối tan ca, chạy về bên cạnh bờ sông phụ buôn bán dọn dẹp quán ăn, mãi đến 12 giờ đêm mới có thể về nhà. Lúc đó em đã mệt lắm rồi, không muốn ăn nữa, chỉ muốn ngủ thôi."
"Vì sao không đi học nữa? Em có vẻ rất thích ngành thiết kế!"
"Không phải tại vì trốn anh sao? Còn phải tự lập nữa, nói thật sức em không đủ làm để chi trả học phí, ngành thiết kế quá cao đi!"
SeungCheol nhìn vào đôi mắt đó, ánh mắt cậu bình thản nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh càng khiến lòng hắn thêm nặng nề, đối với dáng hình mảnh mai trước mặt, hắn có chút cảm thán, em ấy cũng rất mạnh mẽ đi, không nên hỏi đến nữa.
"Từ bây giờ trở đi không cho em làm nữa, chăm chỉ ăn uống vào cho anh, nghỉ ngơi cho tốt vào, khi nào thân thể cảm thấy tốt hơn anh sẽ cho em đi học, vừa học vừa vào công ty làm tích lũy kinh nghiệm."
Ánh mắt cậu sáng lên nhìn hắn, ngạc nhiên hỏi lại:
"Có thật không?"
" Thật! "
" Nhưng có công ty nào nhận em chứ!"
Đến lúc đắc chí rồi đây Choi SeungCheol, hắn vuốt tóc xoăn nhìn:
"Tập đoàn của nhà chồng em sức lực đào tạo em."
"Hì hì..nhưng mà anh không làm trái quy tắc của công ty sao? Em một điểm kinh nghiệm cũng không có."
"Ở công ty anh là quy tắc, còn em chính là quy tắc của anh!"
"SeungCheol, anh thực sự tin tưởng em sao?"
Câu hỏi khiến SeungCheol đang vui vẻ phải khựng lại nhìn cậu, được một người xem quan trọng đối với JeongHan lại quan trọng đến vậy ư?
"Anh không những tin tưởng em, còn rất cần em. Anh từ trước đến giờ không giỏi bày tỏ, chỉ có thể nói rằng anh lần đầu tiên thấy em lúc hai năm trước đã thích em rồi. Thích đến tận bây giờ luôn. "
JeongHan cảm giác sống mũi mình cay cay, hai hốc mắt nóng lên đong đầy xúc động, SeungCheol chính là người đầu tiên, mọi thứ anh ấy làm đều mang lại lẫn đầu tiên thật đặc biệt đối với JeongHan. Nếu quả thật phải sống lâu dài với hắn, JeongHan cũng có thể tin tưởng mà mở lòng đúng không?
Giọng nói người nhỏ hơn có chút nghẹn ngào đáp trả:
"Anh là người đầu tiên tìm kiếm em, anh là người đầu tiên nhớ nhung em, cũng là người đầu tiên cho em cảm giác bản thân quan trọng đến như vậy! "
Một giọt nước mắt sắp rơi xuống liền bị SeungCheol lau đi, vẫn là bàn tay thô ráp đầy gân guốc nhưng đối với cậu cảm giác thật êm dịu làm sao. Hắn đưa cho cậu ly nước ép trước mặt máy móc lên tiếng:
"Không khóc, hôm nay là ngày chúng ta đăng ký kết hôn, uống nước."
JeongHan phì cười vì cách nói chuyện của hắn vẫn cứ cộc lốc như vậy, thô cứng từ con người đến tính cách nhưng lại muốn dỗ dành người khác, thành ra vừa buồn cười vừa có chút ngốc.
"Hôm nay là ngày đặc biệt, cho em uống rượu được không?"
Cậu đưa tay chỉ chi vào ly rượu bên phía hắn, tất nhiên là được rồi!
SeungCheol thoải mái đưa cả chai cho cậu rót, không phải lần đầu tiên
JeongHan uống rượu, trước kia làm nhân viên phục vụ cũng đã uống qua vài loại rồi. Đây là lần đầu tiên JeongHan uống vì vui vẻ. Cậu ngửa cổ uống một hơi hết nửa ly, lập tức ngoẹo đầu xuống bàn say đến bất tỉnh, bỏ lại một Choi SeungCheol còn ngơ ngác nhìn sự việc diễn ra trong ba giây.
Trên bìa báo nào đó:
" Trong một nhà hàng sang trọng nọ, có một cặp tình nhân bước vào ăn uống vui vẻ, uống đến nỗi lúc ra về một người phải ẵm lấy một người rời khỏi. Xét dáng người rất giống nhà tài phiệt Choi SeungCheol cùng người tình bí mật của ngài ấy. "
Bài báo do chính bạn thân - kiêm trợ thủ đắc lực hai mặt hắc - bạch đạo của hắn cho lên bài- Hong Joshua.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com