Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

12.

Những ngày sau đó, các sinh viên luôn bắt gặp hình ảnh em và Malfoy hay đi cùng nhau. Chỉ riêng hai người thôi.

Điều đó đã truyền đến tai Fiona. Nhưng trông cô ta không có gì là tức giận cả. Dáng vẻ điềm tĩnh đó khiến người ta có chút cũng bất ngờ. Mọi ngày sẽ thường thấy Fiona đeo bám Malfoy như hình với bóng, chắc chắn là có tình ý. Vậy mà bây giờ cô ta lại không phản ứng gì về việc này. Thật lấy làm lạ !

- Jew

Em quay người về phía phát ra tiếng gọi.

- Malfoy ?

- Sao không gọi là Draco ?

- Thôi, quen miệng rồi.

Hắn nhún vai. Mà cũng phải nếu cô bạn yêu dấu của hắn cự nhiên mà gọi cái tên Draco là thì biết là có chuyện chẳng lành.

- Tối nay có bận gì không ?

- Để làm gì ?

- Có thời gian rãnh, rất vui nếu công chúa đây tham gia cùng để lãng phí nó, thấy thế nào ?

Mồm miệng của vương tử Slytherin này đúng là không thể xem thường được. Nghe là biết, lúc còn chưa theo đuổi, mở miệng ra là phun mắm muối vào mặt em rồi. Thế mà bây giờ lại như mật rót vào tai.

Em nghiêng đầu suy nghĩ. Tối nay, đúng là em không có bận gì thật. Nhưng mà làm sao để đi được với mấy con mắt đáng sợ hay bên cạnh em mới là vấn đề.

- Được thôi, nhưng sẽ hơi rắc rối xíu.

- Không sao, tôi lo được.

Malfoy cười khi thấy em trả lời đúng ý hắn đang mong chờ. Đang lúc cả hai nói chuyện thì lại có một sinh viên năm 2 chen ngang.

- Chị ơi ! Em có quà muốn tặng cho chị ạ .

- Chị cẩn thận sức khỏe nha chị.

- Chị biết rồi, cảm ơn em nhé.

Cậu mỉm cười, định thêm gì đó thì bị Malfoy khoác vai, kéo ra xa. Không biết hắn đã thì thầm gì mà sau đó thằng bé một đi không ngoảnh lại.

- Lại nói gì với người ta vậy ?

- Không có gì đâu.

Em nghi hoặc nhìn cái tên lém lỉnh này.

- Lại bắt nạt con nít à.

- Không có nhé, tôi thề.

Em lườm hắn một cái. Rồi quay người rời đi về phía Cedric đang chờ mình.

- Anh đợi em có lâu không, em có chút chuyện.

- Với cậu ta ?

Cedric chỉ tay về phía thằng nhóc Slytherin đang đứng.

- À dạ, cậu ta nhờ em chút chuyện thôi.

Cedric quay sang thì thấy Malfoy đang nhìn mình. Dĩ nhiên là anh biết thằng nhóc đó đang theo đuổi em rồi. Nhưng anh cũng không ngại làm kẻ thứ 3 đâu. Bởi vì anh hiểu rằng, Malfoy không phải là kẻ nói yêu là dễ yêu như vậy.

Hai nam nhân đấu mắt với nhau.

" Tưởng tôi không biết cậu đang theo đuổi em ấy sao ? Nhưng nhanh thôi, em ấy sẽ là của tôi "

" Đồ già chết tiệt, biến đi chỗ khác "

" Còn lâu "

Cedric kéo em rời đi với nụ cười chiến thắng. Để lại Malfoy đứng như trời trồng, xém chút nữa là hắn bốc lửa tại đó rồi.

Phòng sinh hoạt nhà Slytherin.

- Ùi sao bữa nay trời nóng thế nhỉ ? Đang là mùa đông mà ta.

Blaise dùng cây quạt, quạt đi cái nóng bủa vây cậu. Khi quay sang thì thấy thằng chí cốt của mình nó đang tự " hoả thiêu nó ". Bảo sao không khí nóng thế cơ mà.

- Ai cả gan dám chọc nó nổi điên vậy trời ?

- Nãy tao thấy nó đứng dòm nhỏ Potter đi với Cedric.

- ....

Blaise chưa kịp mở mồm đáp lại Gregory thì đã bị Malfoy ỉm bùa im lặng hết cả hai.

- Cho vừa.

Parkinson thản nhiên nhận xét.

//

Tối hôm đó, em vừa chuẩn bị xong. Diện cho mình một chiếc áo măng to cùng với đôi găng tay. Bên trong là chiếc áo len màu trắng và quần bò xám.

Nhìn vào trong gương, em thầm cảm ơn bố mẹ đã cho mình nhan sắc đẹp như vậy.

- Bồ đi đâu vậy ?

- À tớ có hẹn thôi.

- Hẹn gì giờ này ? Lại còn mặc đồ lồng lộn như thế.

Hermione chống tay vào đầu, nhìn em. Lồng lộn không phải ý nói Jew ăn mặc lố bịch mà là mặc đẹp, xinh xắn quá nên Hermione mới nghi ngờ.

- Thì như vậy mới là hẹn chớ.

- Hừm, đáng nghi lắm. Nhưng hẹn với ai.

- À, một người theo đuổi tớ. Dù sao cũng đang rảnh nên ra ngoài hóng gió.

- Vậy bồ đi cẩn thận.

- Thôi tớ đi nhá.

Malfoy chờ em ở cổng.

- Chờ có lâu không ?

Nhưng em lại không nói cho Hermione đó là Malfoy.

- Nếu chờ người đẹp thì bao lâu cũng chờ được.

[ Rất mất thời gian ]

Bước xuống toa, họ đến được khu phố đêm của nước Anh, vì thế giới phép thuật và thế giới của con người vốn liên thông nhau mà. Hai người không nhanh không chậm đi vào một quán caffee.

- Cho tôi hai ly cacao nóng.

Vẫn là Malfoy chi trả. Ông Lucius mà biết được chuyện này chắc sẽ nổi điên quá. Ở nhà với ba mẹ ngày lễ không mua được nổi một món quà để tặng. Giờ là ngày thường lại lấy tiền đi bao cho gái ăn. Đúng là nghịch tử.

- Đồ ăn tới rồi đây.

Hắn bưng khay đi tới chỗ em đang ngồi.

- Bánh dâu tây của cậu.

- Sao cậu biết tôi thích dâu tây mà mua vậy ?

- Tôi mà, cái gì mà tôi chả biết.

Nói với dáng vẻ đầy tự hào. Em múc một muỗng bỏ vào miệng.

- Ừ, có mỗi biết điều là cậu không biết đó Malfoy.

Như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Làm cho hắn ngồi xụ nụ một góc. Trông rất buồn cười. Đúng là mở mang tầm mắt mà, em không nghĩ là tên này còn biết làm nũng, giận dỗi nữa cơ đấy ?

Mặc hắn dỗi thì dỗi chứ em đâu có dỗ. Em bận ăn bánh rồi. Thấy không có khả năng gì, Malfoy liền ngồi nhích nhích sang gần em.

Nhìn dòng người qua lại bên ngoài. Bất giác cuốn sách lại hiện lên trong đầu khiến em không nhịn được mà hỏi hắn.

- Tôi hỏi cậu.

Malfoy đang ngồi uống ly nước, nghe câu đó xong hắn muốn sặc đến nơi. Hắn nhớ là chỉ lỡ làm rớt chiếc khăn tay của em xuống tô cháo đang ăn dở vào sáng hôm nay.

- Hửm ?

- Nếu như có hai người yêu nhau thật nhiều xong sau đó lại không có kết thúc viên mãn thì phải làm sao ?

Em nhìn đôi mắt của cậu chàng ngồi cạnh. Cả hai im lặng một lúc không ai nói gì, chỉ nhìn nhau mãi thôi. Hắn chỉ mỉm cười xoa dịu nỗi lo lắng của em, vén tóc em lên vành tai.

- Tôi nghĩ điều đó sẽ không xảy ra.

- Tại sao ?

Em không hiểu tại sao giáo sư lại nói cuộc đời em sẽ trở thành bi kịch, em cũng nghĩ như vậy nhưng tại sao bây giờ nó lại giống một vở kịch hoàn hảo về sự hạnh phúc chứ ?

- Chẳng ai nỡ mà chia cắt hai người yêu nhau thật lòng cả. Nếu thật sự yêu nhau, thì cho dù trời long đất lở, thịt thối xương tàn vẫn sẽ về bên nhau thôi.

Merlin ở trên cao nhìn xuống, đã nghe thấy và đánh giá: "Nhưng tôi e là có đó".

Từ chỗ họ ngồi có thể nhìn thấy được cầu Harmmersmith nổi tiếng ở Anh Quốc. Song khi cả hai đang tận hưởng khoảng thời gian riêng tư thì một nhiếp ảnh gia đã thấy được cảnh đó và chụp lại khoảnh khắc đẹp tựa như tranh vẽ của hai người. May là ông ấy đã tắt Flash. Nếu không thì phiền phức lắm.

[ Bức hình ấy cũng đã khiến cho dân cư mạng khắp nơi đều rầm rộ. Tuy nhiên người ta lại thắc mắc rằng ít ai bắt gặp được họ. ]

- Ouch !!

Một tiếng kêu vang lên ở cái xó nào đó.

- Cẩn thận chút đi, nếu không thì sẽ bị phát hiện đó.

Không biết đó là ai nhưng người ta nhìn thấy vài bóng người đứng ở cái góc biển báo hiệu. Nhìn chằm chằm vào quán caffee xéo xéo theo chỗ họ đứng.

- Hắt xì ! Mình đi mua cái gì đó uống đi được không, lạnh quá.

- Mày điên à, đi vào đó thằng Malfoy mà thấy là nó xé xác mình ra.

Còn ai vào đây ngoài cô cậu tiểu thư Parkinson và thiếu gia Zabini. Hai người họ ngửi được cái mùi bất thường từ thằng bạn của họ. Cụ thể là từ sau cái hôm nó tách lẽ ra khỏi nhóm đi đâu đó, cả hai cũng chả quan tâm lắm nhưng lúc nó quay về thì trong cái bộ dạng rất ư là đê tiện, hớn ha hớn hở mà còn rất kì cục.

- Ủa ? Bộ trên đường có mỗi một quán caffee hay gì ?

- Cậu ấy nói đúng đó, nếu không lót dạ chút gì ấm ấm, chúng ta sẽ chết cóng đó. Trời hôm nay lạnh quá.

- Vậy hai cậu đi đi, ở đây để tôi tiếp tục cho.

- Ừ, chờ chúng tôi một lát.

Hai người con trai đi vào tiệm caffee gần đó. Trong lúc chờ, họ đã trò chuyện với nhau.

- Nhưng sao cái thằng ôn dịch đó lại quen được bạn của tôi chứ ?

- Vấn đề đó cậu Weasley, tôi cũng đang không hiểu tại sao cô nàng Potter lại đồng ý hẹn hò với thằng khùng đó.

Thì ra hai người này chính là Ron Và Blaise.

- Suy cho cùng... /đồng thanh /

Họ nhìn nhau.

- Cậu nói đi.

- Suy cho cùng thì cái thằng Malfoy đó chẳng xứng đáng.

- 10 điểm không có nhưng.

- Nhưng để mà nói nó tồi thì không đến nổi đó.

- Tại sao ?

- Malfoy ấy..

Ron chờ đợi cậu bạn với nước da ngăm nhưng rất thu hút người khác với vẻ ngoài thanh lịch, lãng tử.

- Nó ghét nhỏ Potter bao nhiêu thì đồng nghĩa là nó yêu bấy nhiêu đấy.

Weasley tóc đỏ có hơi bất ngờ. Tuy là ghét nhưng cái gì cần công nhận thì nên công nhận. Chính miệng bạn của cái thằng cậu ghét còn nói vậy thì cậu cũng nên tin vài phần. Bởi nhìn Blaise, không có vẻ gì là nói phét cả.

- Thằng đó cũng không đến nỗi nào.

Xem ra hai cậu bạn bất đắc dĩ này lại vô tình hợp cách nói chuyện nhau ghê nhỉ ? Blaise và Ron quay trở ra. Trên tay mỗi người là 2 ly cacao nóng. Thức uống thịnh hành mùa đông này mà.

- Làm sao mà hai người đoán được là họ đã quen nhau vậy ?

- Nhìn là biết mà.

Parkinson nhún vai. Cái gì về Malfoy thì cô không biết, còn về Potter, ai chứ Malfoy thì cô nắm rõ cậu ta trong lòng bàn tay như hạt thóc í. Đáng lý nên đặt cái danh hiệu " Vương Sĩ " cho cái thằng hâm đó thay vì là " Vương Tử ".

4 con người này ở đây, là chuyện ngẫu nhiên và vô tình trong cố ý.

[Throwback]

Hermione thấy Jew dạo gần đây rất mờ ám nên bèn lẻn đi theo, đến cổng liền đụng mặt Ron đang núp ở gốc cây gần đó.

- Giật cả mình ! Hermione, suýt chút nữa là bồ làm tớ bị lộ rồi.

Ron kéo cô bạn vào cùng mình. Hai người họ nín thở khi thấy Jew ngó nhìn. Lúc cô nàng bước đi tiếp thì lại có tiếng vang lên.

- Tao đã nói mày rồi, không tin tao !

- Đau ! Biết tao sai rồi màa..

Tiếng ồn phát ra ở phía bên cạnh. Khi cả hai nhìn qua thì bắt gặp Blaise và Parkinson cũng đang núp.

[ End Throwback ]

Thế nên mới có cảnh bây giờ.

- Nhưng yên tâm đi, Malfoy yêu vào nó khác.

Cô bạn tóc xù đứng cạnh Parkinson khẳng định chắc nịch.

- Đến cả bồ cũng vậy luôn ?

- Thôi nào Ron, bồ nên chấp nhận điều đó. Để ý sẽ thấy thôi mà.

Ừ thì Ron cũng thấy mà, chỉ là không muốn tin thôi.

Con người ta chỉ muốn nghe và thấy những gì mình tin. Còn lại dù cho có hiện trước mặt sẽ vờ như không muốn biết. Nhưng rồi mãi cũng không thể làm ngơ được.

Ron cũng giống vậy. Ron cũng thôi không nói nữa. Cậu chỉ nghĩ rằng: " Liệu tiền bối Oliver khi biết được sẽ như thế nào ? "

Hơn ai hết, Ron là người chứng kiến được cảnh anh ấy chỉ ngồi im rất lâu để ngắm nhìn Jewelry ngủ quên lúc làm bài tập. Nói anh ấy không thích không có tình cảm với cô bạn là nói dối và cực kì phi lý.

Nếu cậu là anh Oliver, cậu sẽ buồn biết bao. Thấy nét mặt thoáng trầm của Ron, Hermione an ủi cậu.

- Không sao đâu, Jewelry có quyết định của mình mà. Cả anh ấy cũng vậy nữa.

Đương lúc đó, cặp đôi họ theo dõi bước ra khỏi quán. Thấy Jewelry nhìn mình. Bọn họ liền giả vờ quay sang phía ngược lại để tránh thu hút sự chú ý, đồng thời, che cái mặt mình.

- Có chuyện gì vậy ?

- Sao tôi thấy mấy người đó quen lắm ?

- Hả ?

Malfoy nhìn phía 4 con người đang đứng ngay cạnh cây đèn đường. Ý là lúc Ron và Blaise đem nước đến thì Parkinson và Hermione đã đổi sang đứng ở cây đèn đường rồi.

Đầu vàng tập trung quan sát. Trông nghiêm túc lắm.

- Tôi chả biết họ.

Chốt hạ một câu làm em bất lực. Nói rồi Malfoy kéo em đi. Mấy người kia đợi khi em và hắn đi khỏi mới dám thở rồi lặng lẽ bám theo.

Em cùng hắn đứng trên cầu Harmmersmith ngắm nhìn cảnh phố về đêm. Gió bấc thổi ngang làm cái lạnh càng thêm buốt giá. Hắn chủ động nắm tay em.

- Còn lạnh không ?

Malfoy hỏi.

- Còn, chỉ đỡ hơn một chút thôi.

Đột nhiên người đi đường va phải em. Em ngã người về phía hắn, may mà hắn đỡ kịp. Malfoy bất ngờ, hắn đâu nghĩ là có sự sẽ như này. Đến cả mấy người kia cũng vậy mà. Nhưng làm người ta chú ý nhất vẫn là cái bộ dạng cứng đơ của cậu thiếu gia. Trông buồn cười lắm.

- Đùa hả ? Nó đứng im như tượng luôn kìa.

- Đã bảo rồi, thằng này được cái đầu óc nó lanh thôi chứ yêu vô là nó bỏ não mà.

Blaise giải thích cho cậu bạn thân mới của mình. Em giật mình. Vội lùi lại.

- Cảm ơn cậu.

Không phải phét đâu, nhưng mà em thích ôm cái tên mình từng cho là đáng ghét này thật. Còn Malfoy, mùi hương từ Jew để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn.

Cũng là ở phía xa xa, có vài bóng người đang đứng, nhìn trực diện về phía cặp đôi đang hẹn hò này.

- ĐÁNG GHÉT !!!

- Chủ nhân bớt giận, chủ nhân bớt giận.

- Ngươi nghĩ ta sẽ nuốt trôi được sao ? Mẹ kiếp !

Malfoy và em cùng trở về. Đứng trước bức tranh bà béo. Em cười tạm biệt hắn. Định bước vào nhưng em nhận ra vạt áo của em bị níu lại.

- Sao vậy ?

- ....

- Về đi, đứng ở đây hoài không hay đâu.

- ....

Thấy hắn không nói gì. Em cũng không biết làm gì. Chợt, hắn cuối nghiêng đầu xuống, đặt một nụ hôn vào má em.

- Cậu ?

- Phần thưởng cho người đẹp. Chúc ngủ ngon nhé.

Malfoy cười, hắn chờ em quay vào trong, cửa đóng lại mới chịu đi về. Ái chà chà, xem ra tối nay hắn sẽ có một giấc mơ rất ngon và trọn vẹn đây.

Bà béo than vãn: " Tụi nhóc này thật tình ".

Vừa mở cửa nhà mình bước vào, Malfoy bắt gặp mấy đứa bạn mình ngồi trên sofa. Ừ, chỉ có tụi nó thôi. Hắn lắc đầu, biết rõ cái đám này đang nghĩ gì.

- Đứng lại !

- Mày đi đâu về ?

- Từ khi nào mà tao phải nói cho mày biết ?

- Mày đi với ai ?

Thằng đầu vàng chả ngó đến nữa, hắn định bước tiếp thì bị một câu nói làm ngăn lại.

- Mày đi hẹn hò với cô nàng Potter à ?

- Ai nói ?

Blaise nhún vai.

- Tao nghi ngờ.

Nhìn cái điệu bộ đó, Malfoy cũng chẳng nói gì thêm. Hắn không dừng lại như 2 lần trước nữa mà về phòng một mạch. Coi như tụi này hay. Nhưng hắn sẽ không xác nhận, như vậy thì tin đồn vẫn chỉ là tin đồn. Sớm thôi, chuyện đó cũng sẽ thành thật, hắn biết chắc là vậy.

Malfoy ngồi vào bàn học. Hắn không ngủ sớm mà hắn còn có việc nữa. Xử lý công chuyện xong liền leo lên giường đánh một giấc đến sáng.

Trong khi Malfoy đang ngủ ngon bên đây thì Jew đang lăn lộn với cuốn sách ma thuật. Để tìm cách giải quyết nó.

- Trời ơi, hụ hụ hụ.

Cô nàng ho khan sau khi la làng. Jew tẩn mẩn lôi ra trong túi lọ thuốc, uống vào để cho cổ bớt đau đi.

Trong lúc này, đột nhiên tiếng gọi tên em lại vang lên.

- Jewelry Potter !

Nó rõ ràng và chầm chậm một cách đáng sợ. Càng ngày càng đến gần. Em nhìn trong bóng tối, lấp lóa chút ánh trăng. Trong phòng ngoại trừ Hermione đang ngủ sâu thì làm gì còn ai.

- ....

Em lắng nghe. Mới để ý là nó đến từ phía ngoài cửa sổ. Khi em lấy hết sức bình sinh dũng khí để quay lại thì bị cảnh tượng đó làm cho thất kinh.

Một bóng đen lơ lửng trên không trung, với gương mặt không thể nhìn rõ. Em dám chắc đây không phải giám ngục Azkaban đâu, bởi vì bóng đen đó không có áo choàng, móng tay cũng không dài.

- Jewelry Potter !

Nó gọi tên em.

Qua cửa sổ bằng kính. Em đặt bàn tay lên. Nó đã nói gì đó nhưng em không nghe được. Vì bão tuyết kéo đến. Che đi cái tiếng nói đó.

- Bồ chưa ngủ sao ?

Hermione bật đèn, cô nàng nghe tiếng lục đục từ giường của bạn mình nên mở để kiểm tra. Thật ra cô nàng cũng đã ngủ đâu. Chỉ là giả vờ để Jew không biết thôi.

- Chưa, à Her cậu thấy gì ngoài cửa sổ không ?

- Làm gì có cái gì ?

Hermione dụi mắt thật nhiều nhưng lại chẳng thấy gì. Trong khi cô bạn tóc cam nâu xoăn nhẹ đuôi đối diện cô lại chỉ tay kịch liệt phía cửa sổ.

- Nhưng rõ ràng nó ở ngay đây mà.

Bóng đen ấy nhìn vào Hermione, nhưng kì lạ thực, Hermione chẳng thấy gì ngoài mấy cái trắng trắng bay bay kia.

- Bão tuyết ấy mà, thôi bồ ngủ sớm đi. Do bồ mệt quá đó.

- À ừm... Her ngủ ngon .

- Bồ ngủ ngon.

Em nhìn lại ngoài cửa sổ, cái bóng lúc nãy đã biến mất. Em thở dài, chắc bản thân em mệt quá nên sinh ra ảo giác.

//

Hôm sau, lúc em quay trở về ký túc xá sau tiết học bất ngờ bắt gặp chiếc khăn tay ai đó làm rơi. Đến khi nhặt lên thì chủ của nó lại xuất hiện.

- Xin lỗi..? Cái đó...!

Em nhìn sang, đây chẳng phải là Fiona sao ?

- Của cậu sao, tôi mới nhặt được thôi. Trả cậu này.

- Cảm ơn cậu nhé. Tiện thể, cho tôi làm quen với cậu được không ?

Em ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu, dù sao cũng chẳng hại gì. Chỉ là danh sách bạn bè nhiều hơn một người bạn.

- Tôi là Fiona Scale. Rất vui được gặp cậu.

- Jewelry Potter. Hân hạnh !

Rồi, từ hôm đó.

Mối quan hệ cả hai tốt lên trông thấy, rõ là Fiona còn tốt hơn cái tên Malfoy kia tám lần. Hai người chúng em, thân nhau đến nỗi, dường như cứ tưởng là người một nhà, kể cả Hermione cũng thấy buồn phiền vì điều đó. Bởi em thường xuyên tách nhóm và chỉ đi với cô ta.

Đó là điều kỳ lạ đầu tiên mà cô bạn bắt gặp ở em. Trước giờ em đâu có vậy. Hermione đôi khi cũng lựa lời nhắc khéo, nhưng em lại chẳng để vào tâm một chút nào.

- Jew à.. Mình nghĩ là bồ nên cẩn thận với mấy mối quan hệ mới quen gần đây. Có thể sẽ không tốt đâu.

- Không sao đâu, bồ yên tâm nha. Thôi mình có hẹn, mình đi trước ha.

Hermione chưa kịp nói thêm thì em đã biến mất. Thường ngày, nếu là giờ này thì em sẽ cùng Hermione đi dùng tráng miệng mà. Vậy mà giờ chỉ có cô bạn lủi thủi một mình.

Và Malfoy, hắn cũng nhận ra điều bất thường đó.

- Con nhỏ kia hôm nay không đi với mày à ?

Hermione ngẩng đầu nhìn, thấy cái tên đầu vàng đang khoanh tay đứng sau lưng cô. Mặt hơi nhăn nhó, có vẻ hắn đang khó chịu. Nên cô bạn cũng không muốn gây chuyện, không riêng gì hắn, cô cũng rất bực mình đây.

- Không. Có hẹn với người tình của mày rồi.

Hermione tiếp tục viết bài. Hoàn toàn chẳng thèm nhìn lấy đối phương thêm một cái. Say đó cũng chẳng nghe thấy tiếng trả lời, chỉ nghe được tiếng bước chân vội vã từ rõ đến lắng dần đi ở đại sảnh.

- Potter !!!

Giọng nói quen thuộc gầm lên ở cuối hành lang. Khi em quay lại nhìn thì thấy Malfoy với gương mặt đầy xám xịt đi tới.

- Ồ, chào cậu Malfoy.

Hắn phớt lờ lời chào của Fiona. Nắm lấy cổ tay, kéo em đi. Lực không mạnh nhưng đủ để em cảm nhận nam nhân này đang không vui.

- Này ?! Cậu kéo cô ấy đi đâu ? Cô ấy đang có việc cùng tôi rồi.

Bấy giờ Malfoy mới liếc mắt sang người đang giữ tay hắn lại.

- Bỏ ra.

Hắn lạnh giọng. Đối phương nghe vậy cũng rút tay lại.

- Cậu vô ý thật, tôi và Potter đang có việc mà. Muốn gặp thì lát nữa mà gặp.

- Quên nói, hôm nay chúng tôi có hẹn trước rồi.

Nghe vậy, em ngớ cả người: "???". Không đợi em lên tiếng, hắn đã kéo em đi mất.

- Làm gì vậy ? Buông tao ra !!!

Hắn kéo em đến góc hành lang không người.

- Đau.

Bấy giờ mới chịu thả tay em ra.

- Mày bị gì vậy ? Tự nhiên lại làm thế giữa ban ngày ban mặt.

- Cậu quen con nhỏ đó từ khi nào ?

- Mới đây.

- Tránh xa nó ra.

Hắn nói. Nhưng hình như em không hiểu được ý của hắn.

- Ồ, giờ lộ mặt rồi à ? Tôi đi với người tình của cậu, sợ làm tổn thất cô ấy à ? Hay là sao, sợ tôi sẽ dụ dỗ cô ấy khỏi cậu ?

Rõ ràng trước kia hắn còn nói chỉ thích mỗi em. Giờ em mới hiểu là thích em nhưng yêu lại là người khác. Thật sự thì Malfoy vẫn là Malfoy, vẫn khốn nạn như vậy.

Malfoy nhíu mày: "???"

- Tôi nói đúng quá rồi chứ gì ? Thôi, không cần nhắc. Từ nay về sau nhỏ này chả đến gần cô ấy làm gì nữa.

Em bực dọc. Định quay người bỏ đi, kết quả lại bị đối phương giữ lại. Cái nắm cổ tay không chút sức, em nhìn lên thì đôi mắt của hắn đã tối hẳn đầy u ám, như kiểu sẽ ăn tươi nuốt sống em ấy.

- Không phải vậy. Tôi...

- Làm sao ?

- Đúng là tôi muốn cậu tránh xa cô ta ra.

- Nhưng là vì sợ cô ta sẽ hại cậu...

- Fiona không phải kiểu người đơn giản như cậu nghĩ đâu.

- Vậy..à..?

Em cứng người. Nhất thời không biết nên chữa sai như nào. Nãy giờ lớn tiếng quá mức rồi. Bây giờ thì đến lượt em bị hắn trách lại.

- Ừ, chứ nãy giờ cậu nghĩ linh tinh gì vậy ? Tôi còn chưa kịp mở lời đã mắng tôi. Tôi bảo rồi mà, tên này chỉ thích mỗi cậu thôi.

- Nãy giờ bị cậu làm tổn thương rồi. Đền bù đi chứ. Người ta rõ ràng có ý tốt, vậy mà...

Em cúi mặt. Đền bù gì bây giờ. Em không biết dỗ người khác đâu. Nhưng, thực tế chẳng cần em nghĩ ngợi. Malfoy đã có sẵn hàng tá rồi.

Hắn ngồi xuống bệt cửa lớn gần cửa kính ở lối đi hành lang. Vì đều đã có màn che lại nên chắc chắn sẽ không ai thấy vả lại đây là khu vực vắng sinh viên nhất trường mà.

Malfoy nhìn em. Mặt lộ rõ ý định của mình: "Muốn Ôm !". Không phải nói xấu chứ Malfoy dường như rất thích ôm em. Chẳng hiểu tại sao nữa. Nhưng cứ có cơ hội là lại nhào vô như thể em là con gấu nghiền của cậu ta. Dù cho em có chống cự như nào thì Malfoy vẫn luôn chiến thắng.

Tay hắn vỗ lên đùi, nhẹ nhàng nói.

- Lại đây.

Em mím môi. Thỏ thẻ đi lại. Ngồi quay lưng về phía hắn. Dù sao thì đối mặt trong cái tư thế đó, trông chả đàng hoàng tí nào đâu. Hắn dựa lưng vào tường, nghịch tóc em sau khi đã di chuyển em ngồi đối diện với bức tường còn lại của thành cửa sổ với kiểu ngồi trọn trong lòng hắn.

Em ngồi cứng đờ, không dám nhúc nhích. Làm Malfoy thấy buồn cười. Bèn trêu chọc em.

Tay hắn vòng qua eo, kéo gọn em vào lòng. Thành công thu hẹp khoảng cách giữa cả hai. Sau đó, em cảm nhận được cái gục đầu và hơi thở đều đều ấm nóng từ sau cổ. Nó khiến đầu em tê dại và người như có ngọn lửa bên trong, nóng lạ thường.

Rồi, cái gì đó lướt qua. Hình như là một nụ hôn. Hắn rút đầu vào bên hõm cổ em. Môi chạm vào đúng nơi cần chạm. Làm em run mình một cái.

- Malfoy, nhột.

Em động đậy.

- Ngồi yên, tôi hơi mệt.

Thấy cục bông này ngoan ngoãn nhe lời như vậy. Hắn không kiềm được mà mỉm cười. Hắn giữ em ở lại bên cạnh rất lâu. Cái ôm eo siết cứng ngắt, chẳng chừa đường cho em chạy. Lát sau, em tựa vào người hắn, mỏi lưng mà ngủ quên mất.

- Không đề phòng luôn. Tin tưởng mình dữ vậy sao ?

Hắn nhìn em. Đôi môi hờ hững khi ngủ kia làm hắn thật sự muốn gặm lấy một cái. Nhưng không được, chẳng phải vì em tin tưởng hắn nên mới ngủ được như vậy sao. Không thể làm tiểu nhân như vậy được, không thể làm kẻ xấu như vậy được.

Mắt hắn nhìn, yết hầu lên xuống liên tục. Rõ mình là người này ra trò này thế mà bây giờ người khổ sở lại là mình.

- Malfoy..

Hắn giật mình khi nghe em gọi tên. Nhưng mắt em rõ ràng vẫn chưa mở.

- Mớ ngủ à ?

- Malfoy...

Rồi em nói cái gì đó lí nhí. Hắn phải cúi xuống thật gần mới nghe được. Lúc ngẩng lên thì mặt đỏ như hòn lửa.

Trớ trêu thật. 2 lần em tỏ tình, đều là 2 lần em chẳng tỉnh táo nỗi. Nhưng hắn nhớ lại câu nói của em.

"Đẹp trai quá đi mất"

"Yêu mỗi cậu thôi."

Vậy là phải chịu đựng thêm.

//

Ngày cuối tuần của một tuần sau đó, em có hẹn với Fiona. Đơn giản chỉ là đi dạo quanh Hogwarts thôi. Fiona nói với em rất nhiều điều, về gia tộc của mình, về bản thân và về chuyện hôn ước.

Gia tộc của ả rất lớn và có tiếng trong những gia tộc thuần chủng. Fiona hơn nữa lại là con một. Địa vị đương nhiên sẽ cao ngút trời. Ả có quyền lực có tài năng có nhắn sắc chắc chắn sẽ cưới một người xứng tầm với mình.

Nghe ả nói đến đó, trong đầu em liền nghĩ tới hình ảnh Malfoy. Và đó là đầu tiên đi cùng cô bạn này mà em cảm thấy khó chịu.

- Tôi không thích bản thân mình bị ràng buộc bởi hôn sự nào đó.

Nhưng thực tế ả biết rõ người hứa hôn với ả là ai.

- Vậy sao ? Buồn cho cậu thật.

Nghe em nói, ả cười với em.

- Nếu tôi chịu đựng khổ đau, cậu có buồn không ?

- Có chứ, cậu là bạn của tôi mà.

Nhận được câu trả lời, ả cực kì hài lòng. Không rõ đã đi được bao lâu nhưng hiện giờ hành lang ở đây rất lạ, em chưa từng đến khu vực này ở Hogwarts. Chỉ thấy Fiona dừng lại.

Ả chắp tay ra sau lưng. Miệng cười mỉm.

- Vậy cậu có nguyện chịu khổ cho tôi không ?

- Đương nhiên rồi.

Câu trả lời bật ra từ miệng em dù em chẳng muốn trả lời câu hỏi đấy. Lát sau, trời đất mơ hồ. Đôi mắt của em bắt đầu sụp xuống, rồi em gục hẳn đi.

//

Đến khi mở mắt ra lần nữa, xung quanh đều tối đen như mực. Và không gian cực kì hẹp. Đầu óc em choáng váng, chẳng có gì đọng lại trong ký ức của em cả.

- Gì vậy chứ ? Ở đây là đâu ?

Em mò mẫn xung quanh. Chật quá, không thể cử động được.

- CÓ AI KHÔNG !!! CỨU TÔI VỚI !!!

- MẸ KIẾPP !!!

Em chửi thề. Rốt cuộc thì trước đó đã xảy ra chuyện gì vậy chứ ? Sau khi tìm kiếm một hồi, em phát hiện đũa phép của mình cũng đã tự nhiên không cánh mà bay mất.

//

Harry là người đầu tiên nhận ra sự mất tích của em. Cậu đã đi kiếm từ trưa đến giờ. Sau đó là hai người bạn và các sinh viên Gryffindor.

Họ, đành phải cam lòng quay về dùng bữa tối.

- Mày không ăn đi mà làm gì vậy ?

Goyle hỏi hắn. Trông thằng này hôm nay hơi lạ.

- Tao hơi no thôi.

- Chắc là bữa giờ về nhà ngài Lucius lại dọn sẵn tiệc cho nên là bây giờ no rồi chứ gì ?

Parkinson cười. Cái tiệc ở đây mà cô nói, chỉ có cô và hắn mới thật sự hiểu nó là gì thôi.

- Ừm, gần giống vậy.

Hắn liếc mắt sang nhà Gryffindor qua khoảng trống giữa các sinh viên Ravenclaw. Ngoài những gương mặt quen thuộc thì người hắn muốn thấy lại chẳng thấy đâu.

- Kiếm người à ?

Malfoy không trả lời. Nhận lấy ly nước từ tay Blaise. Vừa chuẩn bị uống thì Parkinson ghé lại nói cho hắn nghe.

- Từ trưa tới giờ, tao cũng không kiếm thấy.

Malfoy một hơi uống thật sạch ly nước. Hắn đảo mắt và nhìn thấy Fiona đang rất vui vẻ dùng bữa. Sự vui vẻ này hoàn toàn khác với thường ngày.

Hắn lúc này đã muốn nổi điên đến nơi rồi. Từ buổi sáng của đầu tháng trước khi nhận được thư của ba về chuyện hôn ước. Hắn đã xé toang nó trong sự chứng kiến của tụi Slytherin và Fiona.

Rồi. Càng nghĩ càng tức, hắn găm mạnh con dao xuống bàn.  Bước ra khỏi chỗ, tiến thẳng đến chỗ của Fiona.

- Fiona.

Nghe thấy tiếng gọi, cô ta liền quay mặt lại sau lưng một cách nhanh chóng. Ả rất vui khi thấy Malfoy tìm đến mình. Hắn kéo ả ra khỏi đại sảnh. Trong sự chứng kiến của cư dân Hogwarts.

Fiona trong lúc đó vẫn mơ tưởng về chuyện hắn sẽ đồng ý hôn ước giữa cô và hắn. Nhưng câu tiếp theo đã dập tắt niềm vui của ả.

- Cô đã giấu Potter ở đâu ?

Fiona bị câu hỏi của hắn làm giật mình.

- Cậu nói gì vậy Malfoy ? Tôi không hiểu..

- Đừng có giở trò, cô đã giấu con nhỏ nhà tôi ở đâu ??

Hắn tức giận đến nỗi xách cổ áo của ả lên.

- Làm sao tôi biết được Potter ở đâu chứ ? Mà, tại sao lại là nhà cậu ? Rõ ràng hai người chẳng liên quan gì cơ mà. Cậu nghĩ lại đi Malfoy, con nhỏ đó không xứng với cậu như t—

- Xứng hay không xứng, cô cũng không xứng để đánh giá người của tôi ! Mau nói đi, cô đã giấy Potter đi đâu rồi.

- Tôi đã nói là tôi không biết mà.

- Tính lừa gạt ai ? Cô nghĩ rằng lúc trưa cô đưa con nhỏ đến khu vực khác sẽ không có ai nhìn thấy sao ?

Fiona ráng mở mắt nhìn hắn. Cái nắm cổ áo chặt và mạnh quá, nó khiến ả khó thở vô cùng.

- Quản cái mạng cho tốt vào trước khi tôi giúp cô làm chuyện đó !!

- Nhưng..tôi đã làm gì cậu đâu ?

Ả khóc. Và đương nhiên, nếu ở đại sảnh, dưới sự chứng kiến của dám phù thủy sinh nhà khác, họ sẽ nghĩ hắn là người xấu tính.

- MẸ KIẾP !!

Nhưng hắn chẳng quan tâm đến những chuyện đấy. Hắn kéo ả ta đến đây là để giữ thể diện cuối cùng cho ả. Để còn có cái nói chuyện với lão gia. Có thể thấy, Malfoy thực sự tức giận. Điều này làm cho Fiona vô cùng tức tưởi.

- MAU NÓI CHO TÔI BIẾT, CÔ ĐÃ LÀM GÌ VỚI JEWELRY POTTER RỒI ?

- Thật ra, lúc trưa tôi đi cùng với cậu ấy ở hành lang trên tầng 4 nhưng đột nhiên cậu ấy lại biến mất. Lúc tôi quay lại sau nhìn đã không thấy cậu ấy ở đâu nữa. Tôi vì quá hoảng sợ cho nên..,cho nên đã chạy thẳng về ký túc xá mà không nói với ai hết.

- Tốt nhất đừng để tôi biết chuyện cô làm, không thì cô chết chắc.

- Nhưng tại sao cậu lại quan tâm đến con nhỏ đó như vậy. Chẳng phải cậu rất ghét nó sao ?

- Đời tôi tôi quản, cô muốn làm mẹ tôi hay sao mà chuyện gì của tôi cũng xía mỏ vào vậy ?

Hắn lườm. Trông chả có vẻ nào là nhân từ với ả. Câu nói đấy làm cho Fiona nhất thời không biết phải trả lời như nào. Nói rồi hắn quay lưng bỏ đi.

Bên này, Fred và Geogre đang dùng bản đồ đạo tặc của mình để tìm kiếm vết tích từ Jewelry. Chỉ tiếc là trong đó không hoàn toàn để lại dấu chân của con bé. Harry chẳng còn đủ tâm trạng để dùng bữa. Bèn rời khỏi bàn ăn để đi tìm em gái mình. Theo sau đó là những phù thủy sinh Gryffindor. Khi họ đến hành lang, họ chỉ thấy Fiona đang tức giận đập tay vào tường. Còn Malfoy thì đã mất tăm.

Phần em.

Em vẫn đang mắc kẹt trong không gian tối tăm này. Đã tốn rất nhiều sức lực nhưng chẳng ai nghe thấy nên em đành phải chấp nhận sự thật rằng có lẽ sẽ chẳng ai tìm ra em.

Nhắm mắt lại, em không còn sợ hãi nữa. Chỉ im lặng nằm ở đây và chờ đợi cái kết đến với mình. Dẫu sao thì sớm muộn em cũng sẽ phải chết. Chuyện đã như vậy rồi, thì cứ cho là sẽ như vậy đi.

Còn hắn.

Hắn chạy khắp các tầng của Hogwarts. Chẳng bỏ xót qua bất kì nơi nào. Trong dáng vẻ sốt sắng ấy chẳng giống phong thái của Slytherin một chút nào. Những kẻ lạnh lùng vốn luôn đặt lợi ích hàng đầu, không ngờ sâu thẳm trong họ vẫn còn có trái tim.

- Khỉ thật !

Hắn vò đầu. Dựa vào tường, ngồi xổm xuống ở góc hành lang của một tầng nào đó mà hắn cũng chẳng rõ. Malfoy quyết định để đầu óc mình trở lại bình tĩnh một chút.

- Cậu ở đâu được chứ ? Potter ?

Ở những ngóc ngách khác của trường.

Harry không lúc nào là ngơi tay. Cậu chỉ còn có mình em ấy là người thân cuối cùng. Nếu như có mệnh hệ gì thì làm sao cậu có thể chịu nổi cú sốc ấy. Em gái chính là một phần nghị lực sống và một phần cuộc sống của cậu.

Ngoài ra, còn có Oliver, anh không tìm kiếm ở khu vực gần trường mà thay vào đó lại dùng chổi và bay xung quanh khuôn viên ngoài trường để tìm kiếm em. Dù trên cao có lạnh và có gió lớn thế nào đi nữa, anh vẫn quyết tâm tìm cho bằng được.

Fred và George, sau khi đưa bản đồ cho Hermione, theo sự quen thuộc những năm nhất và năm hai. Họ đã lùng sục những chỗ nguy hiểm nhất. Ít nhất là để chắc chắn rằng em sẽ không gặp chuyện liên quan đến tính mạng ở những chỗ đáng sợ này.

Hơn 5 giờ đồng hồ sau. Mọi chuyện vẫn dậm chân tại chỗ. Không ai có bất cứ thông tin gì có ích. Tuyết ngoài trời bây giờ đang kéo bão. Nên tạm thời khu vực ngoài trường vì thế mà phải dừng tìm kiếm.

- Trong bản đồ chả có dấu chân của con bé nhưng với chúng ta thì nó lại hiện ra. Lạ thật.

- Hay là nó bị hư rồi ?

Hermione hỏi. Đột nhiên cô sực nhớ lại, lúc trưa cô bạn thân của mình trước khi rời đi khỏi cô ở chỗ Bác Hagrid, cô ấy trước đó đã nói.

"Tí nữa thì không được, chiều nhé Her ."

"Sao vậy..?..."

"Tớ có hẹn với người khác rồi."

Cô ngẫm, nếu như ngoài cô ra. Ngoài các phù thủy sinh nhà Gryffindor ra thì người bạn mà Jew có thể gặp cô không thể đếm xuể.

"Lẽ nào là Scales.."

Với nghi vấn đó, Hermione vẫn còn đang suy nghĩ thì anh Percy đem đến thời khóa biểu của các sinh viên của các nhà.

- Trông nó chẳng có ích gì cả anh à !

- Đúng đó, nó chẳng có ích gì cho việc tìm kiếm cả.

Fred và Ron, nhìn và bình phẩm. Anh thấy anh trai mình có vẻ có vấn đề về thần kinh. Tuy nhiên, Hermione lại chộp ngay cái đó. Nhìn vào đấy, nghi vấn của cậu lại càng thêm được chắc chắn. Slytherin hôm nay không có lớp học.

- Là Slytherin.

- Hả ? Cậu nói sao ?

- Lúc đi với tớ cậu ấy đã nói cậu ấy có hẹn với người khác. Tuy nhiên, Hufflepuff và Ravenclaw và Gryffindor hôm nay đều có tiết. Slytherin thì lại được chủ nhiệm nhà, vì một số hoạt động riêng mà đã được miễn học hôm nay. Gryffindor chỉ có thời gian trống vào khoảng giữa tiết Lịch Sử Và Phòng chống Hắc ám đúng chứ ? Khoảng thời gian đó các tiết học của các sinh viên nhà Huff và Raven vẫn còn diễn ra. Vậy suy ra, Jew chỉ có thể gặp gỡ Slytherin mà thôi.

- Có khi nào là Malfoy không ? Cái thằng đó chắc chắn là nó giở trò.

- Không, cậu quên rồi sao Ron. Hôm nay Parkinson đã nói với chúng ta rằng Malfoy có việc ở bên ngoài mấy ngày không ở trường cơ mà, và nhóm bạn của cậu ta cũng chẳng quan tâm đến Jew là mấy. Vậy nên người duy nhất Jewelry có thể gặp chính là Fiona, trong số những người bạn mà Jew quen biết, chúng ta không thể nào biết hết. Nhưng chắc chắn cô ta có trong đó và quan trọng là hôm nay cô ta không có tiết học.

- Giỏi lắm Hermione !

Fred thốt lên.

- Đúng là học bá có khác.

Ron, Hermione và Percy. Họ dựa trên bản đồ theo dấu chân của Fiona. Họ đã tìm thấy được dấu chân của ả ở trên đó. Và lần theo.

Em hiện giờ vẫn còn đang mắc kẹt ở trong không gian hẹp, chật chội và tối tăm này. Khí oxi sắp hết mất rồi. Có lẽ sẽ khó cho em rồi.

- Có ai không ? Làm ơn, cứu với ! Anh hai ơi..

Rồi em từ từ nhắm mắt lại. Coi như là chấp nhận tạm biệt với thế giới.

Vừa lúc em bất tỉnh. Cũng là lúc em được tìm thấy. Ánh sáng từ từ hé vào mặt em, dưới cái mờ mờ của đôi mắt, em thấy người kia đưa tay, ôm em vào lòng, nhưng em không rõ đó là ai.

- Này !

Vừa thấy đôi giày của em, Oliver liền tức tốc chạy đến. Nhanh tay nhanh chân đưa em đến bệnh xá.

- Cầu Merlin, mong rằng em ấy không sao.

Có thể vì quá lo lắng cho em nên Oliver không nhận ra rằng ở đó còn có một người khác.

//

Hôm sau, em tỉnh lại. Nhưng bản thân chẳng còn nhớ được gì kể cả kí ức của nguyên ngày hôm qua. Khiến ai nấy đều làm lạ.

Song, cũng vì vậy mà không ai muốn nhắc đến chuyện đó. Tất cả đều chỉ giải thích rằng em đã ngất xỉu khi đang học trên lớp.

Bởi chẳng có ai có đủ can đảm để kể cho em nghe rằng em vừa trở về từ cõi chết.

Và rồi, chuyện cũng cứ thế êm xui. Chỉ có điều, mọi người vẫn luôn ngắm ngầm để mắt đến em từ sau chuyện hôm ấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com