Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 21


H

ạ Tuấn Lâm nhất thời sửng sốt, hai mắt trợn tròn vì kinh ngạc, cậu không có nghe lầm chứ? Nghuêm Hạo Tường nói đã thích người khác rồi sao? Vậy tức là, Nghiêm Hạo Tường đã kiếm được người con gái mình thích?

Là ai?!

Từ khi bộ phim kết thúc, trong rạp bắt đầu hơi ồn ào, chờ đèn sáng lên, khán giả lục tục rời khỏi chỗ ngồi. Nghiêm Hạo Tường rốt cuộc cũng ngồi thẳng người, lướt qua Hạ Tuấn Lâm nói: “Nghiêm Bảo Ngôn, tự dọn rác của mình đấy.”

Nghiêm Bảo Ngôn nghe lời dọn rác, xách bình nước, thấy Hạ Tuấn Lâm vẫn ôm hộp bắp rang ngồi ở đó, cô bé vỗ vỗ cánh tay cậu: “Anh ơi, đi chưa?”

Hạ Tuấn Lâm đột nhiên hoàn hồn: “Đi, đi…”

Dòng người chen chúc, Nghiêm Hạo Tường nắm tay Nghiêm Bảo Ngôn đi ra ngoài, Hạ Tuấn Lâm theo ở phía sau, cậu ngơ ngác, vẫn chưa bình tĩnh lại từ trong lời nói của Nghiêm Hạo Tường. Người tung tin thì thường điềm tĩnh, còn người nhận tin không kịp chuẩn bị thì luôn bị choáng váng, do đó sẽ sản sinh ra một lượng lớn hoạt động tinh thần.

Hạ Tuấn Lâm đã sản sinh ra rồi, sau khi ngồi trên xe taxi nhìn cây ven đường lướt qua, thỉnh thoảng đi qua một nhóm nữ sinh. Cậu phân tích, các bạn nữ cùng tuổi mà Nghiêm Hạo Tường có thể tiếp xúc đến chỉ có bạn học, vậy cần phải thu hẹp phạm vi ở trường học. 

Khai giảng mới một tuần, chắc là vẫn chưa quen biết nữ sinh lớp khác, vậy rút lại chỉ còn lớp số 3.

Hạ Tuấn Lâm liền sửng sốt, đúng rồi đó, khai giảng mới một tuần thôi mà!

Mới có một tuần ngắn ngủi mà đã có người mình thích rồi sao? Hơi bị nhanh luôn rồi đó! Mịa nó, cậu học hết một năm rồi mà vẫn chưa thích được ai, là cậu phát dục chậm hay là Nghiêm Hạo Tường trời sinh đa tình?

Vị đa tình kia dựa vào cửa xe bên kia, khóe mắt nhìn rõ hết dáng vẻ của Hạ Tuấn Lâm, từ khi nghe anh nói xong đã ngây ngây ngô ngô, xem ra thành công bị kích thích rồi.

Nghiêm Hạo Tường thay một góc độ suy nghĩ khác, thứ nhất Hạ Tuấn Lâm có ý với anh, cho nên trong lòng tất nhiên cuồn cuộn sóng nước, khó chịu suy nghĩ xem người anh thích là ai. Thứ hai, Hạ Tuấn Lâm biết anh là gay, nói không chừng đã thu hẹp phạm vi trong đám nam sinh lớp số 3.

Bọn họ quen biết hơn một tháng, tự cho là hiểu nhau, hoàn toàn không phát hiện mình và đối phương vẫn luôn đi ngược chiều.

Hạ Tuấn Lâm suốt một đường vẫn im lặng, làm Nghiêm Bảo Ngôn cũng không tiện hỏi nhiều, chia tay ở cửa nhà, cậu và Nghiêm Hạo Tường đối diện, động động môi nói: “… Bái bai.”

Cửa nhà họ Hạ từ từ đóng kín, Nghiêm Hạo Tường cùng Nghiêm Bảo Ngôn về nhà, cô gái nhỏ lanh lợi nhìn ra điểm dị thường, hỏi: “Anh hai, hình như anh Tiểu Hạ xem phim xong không vui thì phải?”

Nghiêm Hạo Tường thầm nghĩ, cái này không gọi là không vui, mà gọi là “ghen”. Nhưng không thể nói với con nít như vậy, anh nói qua loa: “Chắc là bởi vì hoàng tử trong phim chết.”

Nghiêm Bảo Ngôn tức giận nói: “Người chết là người hầu của hoàng tử, anh còn chả thèm xem!”

“Người hầu cũng là người mà." Nghiêm Hạo Tường chuyển trọng điểm, “Người hầu chết thì không đáng để buồn sao? Con gà nhỏ em nuôi chết đi không phải em cũng khóc đấy sao?”

Nghiêm Bảo Ngôn đã không để ý tới Hạ Tuấn Lâm có vui hay không nữa, ngược lại là cô bé cũng buồn theo.

Về đến nhà, Nghiêm Hạo Tường lên lầu làm bài tập, nước chảy mây trôi làm được một nửa, Nghiêm Bảo Ngôn gõ cửa phòng sách, nhờ chỉ bài.

Nghiêm Hạo Tường dọn đi một nửa mặt bàn, nói: “Giữ yên lặng, không thì đi ra.” 

Nghiêm Bảo Ngôn ôm sách vở chạy vào, con berger cũng tiến vào nằm dưới ghế Nghiêm Hạo Tường, một lớn một nhỏ một chó, bầu không khí ấm áp, hoàn toàn không có ai nhớ đã lâu chưa gặp ba mẹ ruột.

Học sinh tiểu học làm xong bài tập trước, Nghiêm Bảo Ngôn nâng mặt ngẩn người, thoáng nhìn ở góc bàn có một quyển sổ mới tinh, liền mở ra viết.

Nghiêm Hạo Tường vẫn chăm chú với máy vi tính trước mặt và giấy bút trên tay, cuối tháng có cuộc thi, anh đang kiếm đề làm, bây giờ vẫn chưa đến sáu giờ chiều, trước mười một giờ khuya anh cũng sẽ không dừng tập trung làm bài.

Không may Nghiêm Bảo Ngôn nhịn không được, bỗng nhiên phát ra một tiếng cười duyên khó hiểu.

Nghiêm Hạo Tường không giương mắt, nói: “Dẫn Bond ra ngoài chơi đi.”

“Em xin lỗi.” Nghiêm Bảo Ngôn xin lỗi, trước khi đi nói, “Anh hai, vừa nãy em viết một đoạn nhật ký.” Nghiêm Hạo Tường không để ý, tiếp tục viết hết một trang giấy, Nghiêm Bảo Ngôn khát vọng được chú ý, chủ động hỏi: “Anh hai, anh muốn xem nhật ký của em không?”

Nghiêm Hạo Tường nói: “Không muốn.”

Anh vươn tay lấy quyển sổ mới ở góc bàn, thấy rõ sổ đang ở trên tay Nghiêm Bảo Ngôn, nhất thời hiểu ra: “Em viết nhật ký thì lấy sổ của anh làm gì? Em muốn viết cho anh xem?”

Nghiêm Bảo Ngôn cho là Nghiêm Hạo Tường muốn xem, vội vàng đưa tới. Đây là quyển sổ mới mua, còn chưa có dùng, Nghiêm Hạo Tường giật lại, không chút biểu cảm gì mở ra, liếc mắt liền thấy câu đầu tiên.

—— Mình thích một người, người đó là Hạ Tuấn Lâm.

“Em… cậu ta…” Nghiêm Hạo Tường thiếu chút nữa chửi tục, nhưng lại kìm lòng không đặng tiếp tục xem —— Anh Tiểu Hạ vô cùng hoàn mỹ, anh ấy là người con trai đầu tiên tặng hoa cho mình, là người con trai đầu tiên dẫn mình đi uốn tóc, là người con trai đầu tiên dẫn mình đi xem phim.

Còn biết dùng biện pháp tu từ, Nghiêm Hạo Tường nói: “Cô gái à, mấy chậu hoa kia là cậu ấy tặng cho cả tôi và cô làm quà ra mắt, uốn tóc và xem phim tôi cũng ở đó, cô viết như thế nào mà thành chỉ có hai người các cô thôi vậy?”

Nói xong nhìn thấy câu tiếp theo —— lúc đó không có anh hai thì tốt quá.

Nghiêm Hạo Tường tâm tình lẫn lộn, Nghiêm Bá và Tiết Mạn Tư lúc đó không sinh đứa thứ hai thì tốt quá.

Một đoạn nhật ký của em gái út, Nghiêm Hạo Tường hi vọng đọc xong đốt ngay, cho dù không đốt, cũng không thể lưu lại chướng mắt trong sổ của anh được. Không đợi Nghiêm Bảo Ngôn mở miệng đòi, anh xé cái rẹt cả trang này, nhưng đáng tiếc không xé sạch sẽ, còn thừa lại một dòng nhỏ hẹp.

Vừa khéo là hàng đầu tiên, Mình thích một người, người đó là Hạ Tuấn Lâm.

Nghiêm Hạo Tường nhìn chằm chằm những con chữ ấu trĩ, tóm chặt một chút, lại chậm chạp không xuống tay được, anh giả bộ từ bi: “Thôi, trang này trả em, chừa lại chút nhớ nhung cho em đấy.”

Nghiêm Bảo Ngôn hỏi: “Cho em cả quyển sổ luôn được không?”

Nghiêm Hạo Tường nói: “Mơ mộng gì vậy.”

Hạ Tuấn Lâm còn không biết mình đã trở thành ước mơ của thiếu nữ, cậu nằm ở ghế mát xa chăm chú suy nghĩ, Nghiêm Hạo Tường rốt cuộc thích ai? Trong đầu nhảy ra khung cảnh trong lớp, có vẻ như chưa từng thấy Nghiêm Hạo Tường thân cận với ai hết.

Đầu tiên xác định những người có trực tiếp tiếp xúc, cán sự môn Văn, cán sự môn Sinh, cán sự môn Hóa, ủy viên vệ sinh, lớp phó, các tổ trưởng, tất cả những người này đều có nói chuyện với Nghiêm Hạo Tường qua việc thu phát bài tập và công vụ.

Hạ Tuấn Lâm đang định tiến hành loại bỏ chiều sâu, Triệu Kiến Thu đột nhiên gọi cậu ra sân sau làm cỏ, thôi, thứ hai cậu lại tiến hành điều tra hiện trường.

Đợi đến buổi sáng thứ hai, Hạ Tuấn Lâm và Nghiêm Hạo Tường gặp nhau ở ngã ba đầu hẻm, trong lúc đạp hai người đều giữ yên lặng. Hạ Tuấn Lâm liếc trộm đối phương vài lần, áo đồng phục giặt trắng đến như vậy, giày bata cũng đổi một đôi mới, cũng không biết đẹp trai cho ai xem.

Cậu đánh tay lái tới gần: “Cậu biết không? Hôm nay có chào cờ á.”

Mẹ nó ai mà không biết, Nghiêm Hạo Tường phối hợp nói: “Ừm, chào cờ rất tốt.”

Hạ Tuấn Lâm nhịn không nổi: “Cậu thích ai vậy?”

Nghiêm Hạo Tường nhếch môi nhịn cười, anh quay lại liếc mắt nhìn người kia một cái, sau đó ra vẻ xin chớ quấy rầy, nói: “Liên quan gì đến cậu.”

“… Tui không phải đang quan tâm cậu sao.” Hạ Tuấn Lâm quẫn bách, “Tui cũng chả thèm biết.”

Sau khi tới trường học, cán sự bộ môn đi thu bài tập, Hạ Tuấn Lâm loanh quanh một vòng thu được một chồng nhỏ, lười biếng trở lại chỗ ngồi. Tề Nam mang theo hai ly sữa đậu nành tới, cho cậu một ly, nói là sản phẩm mùa thu mới của Nhất Nam.

Hạ Tuấn Lâm hút một ngụm: “Bạn cùng bàn, vẫn là hai ta tốt nhất.”

Tề Nam vừa nghe: “Hai trăm tệ tuần này nhất định trả, mày đừng dụ dỗ tao.”

Hạ Tuấn Lâm lại hút một ngụm: “Bạn cùng bàn, nếu như mày thích một bạn nữ, mày có nói cho tao biết không?”

“Đương nhiên rồi, hai chúng ta là ai chứ.” Tề Nam trả lời, “Tao còn dự định lúc kết hôn không chụp ảnh cưới, nhờ mày vẽ giúp, không thu tiền chứ?”

Hạ Tuấn Lâm triệt để mất đi hi vọng câu thông, lúc này cán sự môn Văn đi qua bàn bên cạnh thu bài tập, cậu quay đầu nhìn theo thân ảnh của đối phương. Chỉ thấy cô đã thu đến dãy cuối cùng, cán sự môn Văn đứng ở trước bàn Nghiêm Hạo Tường, nói: “Nộp bài và vở ghi tuần đi cậu ơi.”

Nghiêm Hạo Tường chỉ chỉ góc bàn, cũng không ngẩng đầu.

Hạ Tuấn Lâm cho là, thích một người, nhất định sẽ không nhịn được muốn nhìn đối phương, nhưng Nghiêm Hạo Tường đừng nói chủ động nhìn, đến cả mí mắt cũng không động đậy.

Được lắm, đầu tiên là bài trừ cán sự môn Văn.

Tiếp theo lần lượt bài trừ các tổ trưởng, ủy viên vệ sinh và lớp phó. Nếu như phạm vi cậu tính là chính xác, như vậy chỉ còn lại cán sự môn Hóa Tần Vi và cán sự môn Sinh Vương Sở Nhiên.

Hạ Tuấn Lâm cảm thấy được xem tiểu thuyết trinh thám đúng là không uổng công, nhanh như vậy đã nhắm vào hai kẻ tình nghi, cậu vặn người, không ngờ Nghiêm Hạo Tường bỗng nhiên ngẩng đầu, cách mấy hàng trông lại cậu.

Cậu lập tức xoay trở lại, còn giả vờ bình tĩnh mà hô: “Nộp bài tập tiếng Anh đêee —— “

Nghiêm Hạo Tường khẽ cười một tiếng, lấy ly đi rót nước, đi vòng qua người Hạ Tuấn Lâm thân thì cụp mắt xuống, bốn mắt nhìn nhau. Hạ Tuấn Lâm liền chọt vào đùi Nghiêm Hạo Tường, Nghiêm Hạo Tường cũng giơ tay nắm đuôi tóc Hạ Tuấn Lâm.

“Nhìn tôi mãi làm gì?”

“Tui đang điều tra.”

Nghiêm Hạo Tường nói trong lòng, cậu đây là xuân tâm manh động, anh cúi người đi: “Điều tra cả buổi sáng cũng mệt rồi nhỉ, nếu không đưa sữa đậu nành cho tôi, tôi cho cậu một manh mối?”

Hạ Tuấn Lâm mới uống được hai ngụm, nhưng vẫn kiên cường, cậu do dự đẩy ly sữa đậu nành ra góc bàn, sợ bị lừa gạt: “Đừng lừa tui đó, phải là manh mối quan trọng đó nha.”

Nghiêm Hạo Tường nói: “Là một cán sự bộ môn.”

Anh cầm lấy lấy ly sữa đậu nành rời đi, khóe mắt thoáng nhìn đôi mắt Hạ Tuấn Lâm đột nhiên sáng ngời, thậm chí chợt lóe một chút vui mừng. Nếu như cái này hiệu quả, Hạ Tuấn Lâm nhất định đang đắc ý nghĩ, người cậu ấy thích có phải là mình không?

Khi thầm mến có thể lĩnh hội muôn vàn tư vị, vui vẻ nhất chính là người mình thích có vẻ như cũng thích mình.

Nhưng mà chờ Nghiêm Hạo Tường đi ra, Hạ Tuấn Lâm vô cùng vui sướng, ôm lấy cổ Tề Nam: “—— Tao đúng là Hạ Holmes mà!”

Nội tâm cậu khuấy động, không nghĩ tới sau một phen phân tích, giần sàng chọn lựa, thật sự kiếm được chính xác người trong cuộc! Cậu ôm Tề Nam lắc lắc, tự mình đắm say mà nói: “Bạn cùng bàn, nếu như mày có thích ai thì tuyệt đối đừng nói tao biết, tự tao có thể đoán được.”

Tề Nam sắp tắt thở: “Mày đoán coi kiểm tra miệng môn Văn… có gọi tới tao hay không…”

Cả ngày, Hạ Tuấn Lâm như một con hỉ thước vui vẻ, trong lớp mất một cây chổi cũng xung phong đi phá án. Nghiêm Hạo Tường nhìn mà không khỏi bật cười, nghe được ám hiệu của liền vui như vậy sao?

Nghỉ giữa giờ tự học buổi tối, Hạ Tuấn Lâm ngồi ở chỗ gặm bánh mì, vừa nhìn Tần Vi, lại ngắm Vương Sở Nhiên một chút, không xác định được ai mới là người Nghiêm Hạo Tường thích.

Thôi được rồi, giữ lại cho người ta một chút không gian riêng tư đi!

Hạ Tuấn Lâm yên lặng chúc phúc, nếu Nghiêm Hạo Tường đã tìm được người mới, hi vọng bạn gái cũ của Nghiêm Hạo Tường cũng nhanh chóng thoát khỏi đau lòng vì thất tình, sớm ngày tìm được một người khác gắp thú cho cô.

Cậu đang suy nghĩ đến lời chúc phúc thì sau gáy đột nhiên bị sờ một chút, Nghiêm Hạo Tường xuất hiện: “Hôm nay tôi làm trực nhật, về muộn đấy.”


Hạ Tuấn Lâm nói: “Tui cũng phải quét góc sân nhỏ, cũng về muộn.”

Sau khi tan học, phòng học từ từ trống không, Nghiêm Hạo Tường ở lại quét nhà, quét lần thứ hai thì Hạ Tuấn Lâm cầm chổi trở lại, rửa tay chờ cùng nhau về nhà.

Đèn tắt hơn một nửa, bốn phía không sáng lắm, Hạ Tuấn Lâm đóng kỹ cửa sổ đứng ở bàn cuối cùng, tiện tay giúp Nghiêm Hạo Tường dọn cặp sách. Nghiêm Hạo Tường quét xong đi tới, tay rửa sạch sẽ rất ẩm ướt, dùng đầu ngón tay quẹt lên mặt Hạ Tuấn Lâm một cái.

Chỉ một cái, rất nhanh chóng.

Hạ Tuấn Lâm có chút mộng mị, mộng mị đến nỗi đắc ý cả ngày hôm nay đều tung bay, thậm chí còn bàng hoàng: “Nghiêm Hạo Tường, cậu thích người ta, vậy người ta có thích cậu không?”

Nghiêm Hạo Tường nói: “Không biết.”

Hạ Tuấn Lâm không hiểu sao lại nói lắp: “Nếu, nếu như đối phương không thích cậu thì sao?”

Nghiêm Hạo Tường cầm cặp, vui vẻ cả một ngày, rốt cuộc cũng nhớ phải thăm dò anh rồi sao? Anh không đáp, ôm vai Hạ Tuấn Lâm đi về, tắt đèn khóa cửa, song song bước vào hành lang không một bóng người.

Lúc này anh mới bất cần đời nói: “Thì tôi phải theo đuổi người ta chứ sao.”





Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #翔霖