Đôi mắt cái Thanh dưới ánh nắng sao mà rực rỡ đến lạ. Chúng to tròn, long lanh như ngấn nước, lại có vẻ gì đó sâu thẳm như đại dương dưới hàng ngàn cây số. Vinh ngây người, đặt nhẹ một nụ hôn lên mí mắt nó.
Cậu không yêu cô, do ba mẹ ép nên cả 2 phải lấy nhau. Chỉ vì hiểu lầm cô không còn trong trắng mà cậu đã xa lánh cô, tìm mọi cách trốn tránh và đuổi cô ra khỏi nhà sớm nhất có thể...Rồi 1 ngày nào đó liệu cô có rời đi hay không???…
Tác giả: Tiếu DươngThể loại: Nữ chính xuyên không, nam chính trọng sinh. Tuyệt đối sủng.Nữ chính: Trong một lần sét đánh đột ngột mà bỏ mạng, lại đầu thai đến nơi vô tình nhất là bậc Đế Vương. Có một mẫu thân là hoàng hậu đoan trang dịu dàng, có hai vị huynh trưởng yêu thương mình đến cực điểm. Vừa sinh ra đã loại trừ mối họa trong lòng phụ hoàng.Cung đấu, trạch đấu, tất cả ta chưa từng trải qua, nhưng cũng không có gì đáng sợ, chỉ cần ôm chặt đùi phụ hoàng, chắc chắn sẽ thuận lợi ăn thơm uống cay cả đời...Nam chính.Điều hối hận nhất trong đời trước của Bùi Nguyên Tu chính là bảo thủ tuân theo lễ nghi, mãi đến khi thê tử chết trước mặt mới hiểu rõ, một cái nhăn mày, một nụ cười của nàng đã sớm xâm nhập vào cốt tủy của mình, trên linh đường cả một đêm khiến mái tóc bạc đi rất nhiều....Mà nay khi trọng sinh trở lại, đời này hắn muốn dồn hết khả năng để cưng chiều nàng cả đời....Nhưng mà, lúc mọi chuyện lặp lại, dường như toàn bộ đều đã lệch khỏi quỹ đạo của kiếp trước.Hắn còn có thể ôm mỹ nhân về không?Mà mỹ nhân có còn là mỹ nhân trước kia không?…
Ngày mà Tiêu Ngư nàng lên kiệu hoa gả cho Hoàng đế biểu ca cũng chính là ngày nàng trở thành quả phụ.Nàng chưa từng mang thai nhưng lại trở thành nương của tiểu hoàng đế mới bốn tuổi.Chưa được bao lâu thì đã có quân phản loạn.Triều đại thay đổi, Tiêu Ngư thu dọn hành lí bỏ trốn với tiểu Hoàng Đế, lại bị Tân Hoàng vừa soán ngôi kia bắt trở về.Còn nói không sinh cho y nhi tử thì không thả nàng ra ngoài... Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn…
[ GÃ NÔNG DÂN VÀ VỢ NHỎ ]Tên gốc: 村汉的媳妇 - Thôn hán tức phụTác giả: Tam HànhThể loại: Đam mỹ, hiện đại, làm ruộng, song tính, H văn, ngọt, có rape chương 1, 1x1, HE.Số chương: 22Edit: ZhouLy-.-.-.-.-. (=①ω①=) -.-.-.-.-.Giới thiệu:Ô Mân Bạch nghe theo lời của bạn mình đi đến một thôn làng xa xôi hẻo lánh để giải sầu, không ngờ lại gặp một người đàn ông trong đêm mưa, từ ấy không trở về được nữa...CP chính: Phó Tam Dã X Ô Mân BạchCP phụ: Phó Phong X Miêu Trà____(=①ω①=) Dải phân cách note (=①ω①=)____1. Tên truyện là do người edit đặt, không phải tên gốc.2. Đoạn đầu công rape thụ, thụ bị bạn lừa bán cho công, thụ có ngực.3. Từ ngữ tục tĩu, bạn đọc cân nhắc nha.4. Công là Phó Tam Dã, ban đầu chưa phát hiện thân phận gọi là Phó Tam, sau khi phát hiện thân phận là Phó Dã.…
Gặp nhau là định mệnh giữa anh và em. Dù cho duyên phận ngắn ngủi, cũng không để lỡ nhau. Đời người như giấc mộng, giấc mộng tựa đời người, quyền thế giả tạo, yêu hận mê muội, bỗng thở dài chẳng qua chỉ là một giấc mơ kinh hoàng.…
Tác giả: Túy Phong LưuConvert: Reine DunkelnEditor: Trúc NgânDes bìa: ManhThể loại: Sắc, 18+, NP, Cao HTiến độ ra chương: 1 chương/ngàyVăn án:Nữ chủ giá trị nhan sắc cao, thân phận đặc thù, vì chấp hành nhiệm vụ mà các loại nhân vật thay đổi, câu dẫn các loại soái ca.Bổn văn không tam quan, không tiết tháo, thịt các loại, nam chủ mỗi người đều là cao phú soái, cảnh sát ngay thẳng, tổng tài bá đạo, giáo thảo thiên tài, bác sĩ cấm dục......🚫Bản edit được đăng duy nhất tại wattpad.com/user/ZhuYin_…
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh maiNhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)Số chương: 79c + 6PNVăn ánNgười trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"…