Chương 60: Quà đáp lễ
Từ Tử Thần điện về, Tào Mặc Lan ngồi phịch xuống ghế. Thấy nàng ta thượng hỏa, cung nữ thân cận nhanh tay rót chén trà đưa đến. Dáng vẻ khúm núm như sợ làm gì sai chọc Tào Mặc Lan tức giận sẽ lôi đám nô tài bọn họ ra xả giận.
"Để xuống." Nàng ta cau có phẩy tay: "Đi chọn y phục cho ta."
Khi xưa cứ nghĩ bám vào cành cây to như Vãn Quý tần, chịu để Châu thị sai khiến một thời gian sẽ ổn. Ai ngờ chưa được bao lâu, từ sủng quan bậc nhất hậu cung nháy mắt rơi xuống hố sâu cùng cực. Châu Túy Túy bị Đại vương chán ghét thì thôi đi, hà cớ gì đám nô tài mắt cao hơn đầu cũng dám lên mặt với nàng ta?
"Đáng hận!" Tào Mặc Lan nghiến răng mắng thầm.
Nếu Châu thị đã không giúp được, muốn sống yên trong hậu cung này chỉ còn cách tự lực cánh sinh.
*
*
Giờ dậu 6 khắc, tiền sảnh Lân Đức điện chưa gì đã đông đúc toàn người những người. Nhóm phi tần phẩm trật dưới tứ phẩm kéo đến rất sớm, đứng tụm lại một chỗ nói chuyện. Lát sau các nương nương khác lần lượt kéo tới, khách sáo chào hỏi lẫn nhau rồi ngồi vào vị trí.
Dạ yến lần này Vãn Quý tần vắng mặt, vì lý do gì thì ai cũng biết nhưng né tránh nhắc đến. Nhan Thục phi mang thai, Phỉ Tu dung vừa sinh hài tử, thân thể còn yếu nên Túc vương cho phép các nàng không cần đến. Quay đi quay lại vẫn là Mị Quý tần và Diệu Thục phi đứng ra chủ trì.
"Mị Quý tần tới!" Nội thị vừa dứt tiếng, mấy mươi con mắt đổ dồn về phía cửa.
Từ xa nhìn lại, da thịt trắng nõn như tuyết nổi bật trên nền cẩm bào rực rỡ yêu diễm. Ngu Thư Hân vấn Vọng tiên kế, tôn quý tú lệ lại thoát tục tựa thiên tiên. Chính giữa cài *phượng quán chế tác từ vàng ròng xòe thành bảy đuôi. Mỗi đuôi ại lấy kim thạch anh, tử oánh thạch, sáp mặt, minh nguyệt thạch, ngọc thạch, đông lăng tô điểm. Lộng lẫy chói mắt khiến xung quanh lu mờ hết thảy.
(*) Phượng quán: trang sức dành riêng cho hậu phi từ tam hoặc nhị phẩm trở lên, số đuôi phượng dựa vào chức vị.
Chúng phi tần ngẩn người dõi theo nhất cử nhất động của Ngu Thư Hân, phải đến khi Tiêu Ý Nhân đứng ra hành lễ, chung quanh mới nhất tề hoàn hồn.
"Mị Quý tần vạn an."
"Đại vương giá đáo!"
Nữ quân đến muộn so với nàng chỉ một chút. Chứng kiến dáng vẻ khoa trương của con thỏ nhỏ, Triệu Tiểu Đường bất giác cong môi: "Không cần hành lễ, đều ngồi đi."
"Tạ Đại vương."
Lúc ngang qua Ngu Thư Hân, Triệu Tiểu Đường không tự chủ liếc mắt nhìn sườn mặt mỹ miều, cảm thấy con thỏ nhỏ hôm nay rất có ý tứ. Tâm trí phiêu đãng nhớ lại diễm cảnh đêm trước, ý cười bên môi sâu thêm vài phần.
"Khai tiệc thôi." Sau câu nói đó, dạ yến chính thức bắt đầu.
Đồ ăn tinh xảo lần lượt dọn lên, đầy đủ hương vị màu sắc khiến người ta vừa nhìn liền sôi bụng. Triệu Tiểu Đường đảo mắt, dừng lại ở thố canh tứ thần. Đoạn, bảo Lưu công công: "Đưa xuống cho Mị Quý tần và Diệu Thục phi mỗi người một bát."
Tối nay tính cả Ngu Thư Hân thì chỉ có Tiêu Ý Nhân và Khúc Trâm Nhi là cung chủ. Đại vương thưởng canh cho hai người, lơ đãng bỏ qua Khúc thị vốn mang tiếng được sủng ái. Đám oanh yến ngồi dưới nhịn không được lén trao nhau ánh mắt, tủm tỉm chê cười.
Lý Quý nhân bấy lâu vẫn luôn bợ đỡ Khúc Trâm Nhi, thấy nàng ta siết chặt đôi đũa, mặt lúc xanh lúc xám liền vươn người sang nói nhỏ: "Nương nương đừng xúc động."
"Bản cung biết rồi."
Ngu Thư Hân không để ý họ Khúc. Hai tay nàng ôm Cảnh Duyệt đang tò mò nghịch ngợm, chốc lát còn đáp lại cái liếc mắt đưa tình của Nữ quân. Bận bịu vô cùng!
Giữa bữa tiệc, Tịch Lam ra ngoài lấy cháo trở về ghé tai nàng nói nhỏ. Xung quanh mải mê lấy lòng Túc vương không quan tâm chủ tớ hai người. Ngu Thư Hân nghe xong, vẻ mặt bình thản như cũ. Đợi lúc tú nữ xuất hiện thu hút hết sự chú ý, nàng giao Cảnh Duyệt cho nhũ mẫu, cùng Tịch Lam lẳng lặng rời đi.
*
*
"Lối này thưa nương nương."
Nhị Hỉ đi trước soi đèn dẫn đường, Ngu Thư Hân vịn tay cô cô thong thả theo sau. Nàng nhìn một lượt quang cảnh Mật Tú cung. Sân phủ đầy lá rụng, đèn lồng trước cửa chập chờn heo hắt. Trừ bỏ công công gác cổng và một vài cung nữ thì không còn ai khác, cô tịch lạnh lẽo khác hẳn năm xưa.
"Dậy!"
Nô tì đương ngủ gật trước cửa giật mình tỉnh giấc, vội vàng quệt miệng: "Mị Quý tần vạn an."
"Vãn Quý tần trúng độc, nô tì như ngươi lại ngủ gật ngoài này cũng tắc trách quá rồi." Tịch Lam nhắc nhở.
"Nô tì.. là nương nương không cho nô tì vào hầu. Nương nương nói có Tiết thái y ở đó."
Ngu Thư Hân cau mày: "Tiết thái y?" Không phải nàng đã đổi An thái y sang phụng sự Châu Túy Túy rồi sao?
"Nô tài lập tức đi thăm dò."
"Không cần." Nàng cản Nhị Hỉ lại: "Chúng ta cứ vào."
Tịch Lam kéo cửa ra, một luồng hơi thuốc xộc tới làm Ngu Thư Hân ho khẽ. Trong phòng hơi tối, ánh sáng lọt vào chẳng được bao nhiêu. Châu Túy Túy nằm trên giường, thoạt nhìn chính là dáng vẻ bệnh mỹ nhân khiến người thương tiếc.
"Vi thần khấu kiến Mị Quý tần." Tiết thái y cứng nhắc hành lễ.
"Vãn Quý tần thế nào rồi?"
"Hồi nương nương, độc Vãn Quý tần trúng phải là Phá tâm nhan. Loại độc này khi trúng phải màu máu sẽ đỏ đục hơn bình thường, lâu ngày dẫn đến đầu váng mắt hoa, khùng điên mất trí tự hủy hoại gương mặt mình. Bởi vậy mới gọi là Phá tâm nhan.."
"Nhưng theo vi thần chẩn đoán, Vãn Quý tần bị hạ độc ít nhiều cũng phải 3 tháng rồi. Song nương nương vẫn dùng nhân sâm hầm tổ yến bồi bổ thân thể. Mà nhân sâm cùng tổ yến một khi kết hợp sẽ có tác dụng khử độc, phần nào khắc chế. Hôm nay may mắn phát hiện ra cũng vì rượu Cẩm Uy trong dạ yến Đại vương ban cho có phản ứng mạnh với độc tố."
"Nguy hiểm quá!"
"Đúng vậy thưa nương nương."
"Ngươi lui xuống kê thuốc đi, bản cung sẽ ở lại với Vãn Quý tần."
Tiết thái y lưỡng lự hồi lâu rốt cuộc cũng cắn răng rời khỏi tẩm cung. Châu Túy Túy yếu ớt dõi theo bóng lưng hắn, tựa hồ sợi dây cứu mạng duy nhất vừa vụt khỏi tay. Nàng ta nghiêng mặt vào trong tỏ rõ thái độ chán ghét.
Ngu Thư Hân lười quản Châu thị, ung dung ngồi xuống tú đôn Nhị Hỉ đem tới: "Lễ vật bản cung gửi, tỷ tỷ thấy thế nào?"
Người nọ căng người, con ngươi mở trừng trừng quay phắt lại. Châu Túy Túy gắng gượng ngồi dậy, chưa được bao lâu liền trượt tay ngã quỵ. Nàng ta run run chỉ vào nàng, lẩm bẩm: "Là ngươi, hóa ra là ngươi."
Bên trong hộp gấm ấy đặt một cái lưỡi đỏ tươi, bên cạnh còn có mảnh giấy ghi chữ "Lã" bằng máu dọa Châu Túy Túy và Thục Quỳ hồn bay phách lạc. Sau buổi chiều hôm đó, chỉ cần nàng ta đặt lưng xuống giường sẽ mơ thấy Lã thị hiện hồn về đòi mạng, không thể ngủ ngon.
"Những gì bản cung làm sao so được với tỷ tỷ đâu? Diệt mẫu đoạt tử cũng chỉ có Vãn Quý tần đây mới nghĩ ra thôi."
"Ngươi.. khụ khụ, ngươi nói láo!"
"Bản cung nói láo!? Vậy còn xạ hương và Toái cốt tử? Đừng bảo những chuyện đó cũng là bản cung vu oan cho ngươi."
Ngu Thư Hân càng nói càng giận, tràng khí áp đến như hung thần ác sát làm mặt mũi Châu Túy Túy vốn đã xanh xao nháy mắt trở nên tái nhợt.
"Làm sao ngươi biết?"
"Tâm phúc Thục Quỳ của ngươi, ngươi không để ý cô ta mấy ngày nay đi đâu ư?"
"Khụ, ngươi làm gì Thục Quỳ rồi?"
"Ném cô ta vào Thận hình tư nếm chút mùi vị."
"Ngươi dám!?" Châu thị rít lên: "Thục Quỳ là cung nữ nhất đẳng, cung quy không cho phép ngươi lạm dụng tư hình."
"Cô ta chỉ là cung nữ nhất đẳng. Lúc ngươi sai người ám hại bản cung, có nghĩ tới bản cung là phi tử, là thân mẫu của nhị quận chúa không?"
Nàng nhếch môi, cay nghiệt hằn lên trong mắt: "Quà đáp lễ Toái cốt tử của bản cung, ngươi thích chứ?"
Nếu không phải ngày đó ở Thiên triều Ngu Thư Hân nhân lúc buồn chán đọc được trong một quyển sách cũ nát bị vứt dưới đáy tủ đồ, đem hỏi Chu Thưởng thì đã chẳng biết trên đời tồn tại loại độc dược này.
Bị nàng làm cho kinh hách, Châu Túy Túy ho khù khụ không ngừng. Nàng ta cắn răng, gườm gườm nhìn Ngu Thư Hân: "Đại vương biết được sẽ không tha cho ngươi!"
"Vậy sao?" Nàng khiêu mi, cười nhạt: "Bản cung mỏi mắt mong chờ." Dứt lời liền đứng dậy, vuốt ve cánh tay áo như muốn phủi đi hơi thở dính đầy bụi bẩn trong tẩm cung.
Cách cửa lớn ba bước chân, sau lưng vọng lại thanh âm khàn đục của Châu Túy Túy: "Thục Quỳ.. khụ, Thục Quỳ đang ở đâu?"
Nàng à một tiếng, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trịa sáng rỡ lơ lửng trên bầu trời.
"Chết rồi."
Cái chết do Thục Quỳ tự chọn lấy vì cho rằng mình đã bán đứng chủ tử.
Ra tới đại môn Mật Tú cung, Ngu Thư Hân mệt mỏi nhu nắn thái dương. Nàng kéo Tịch Lam lại gần, thấp giọng dặn dò: "Cứ nhận đơn kê của Tiết thái y, còn lại để người của chúng ta đi lĩnh thuốc."
Sau tất cả, nàng sẽ không để Châu Túy Túy sống sót ra khỏi quỷ môn quan.
====
Mọi người đừng quên thả ⭐️ để có chap mới nhanh nhất nhé! Cảm ơn mọi người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com