hắn là một bá đạo tổng tài,tính tình thất thường.....mắt lại không nhìn thấy đường?!Cũng phải ha,nếu như hắn ko bị mù,thì làm sao lại nhìn trúng 1 cô gái bình thường lại ko hiểu chuyện lại vừa ko dịu dàng!một tờ giấy có thể trói buộc cô ấy nhưng ko trói đc trái tim cô ấy.....Nguồn&Dịch:Miêu truyện…
[BHTT][Xuyên Không] Vui Sướng Mất Trí NhớTác Giả: Vạn Ngôn Không Đáng Một Khối TiềnThể loại: BHTT, Xuyên không, Cổ đại, võ lâm tranh đấu, 1x1, HEP/s: MỊ ĐÃ CÓ FULL H BỘ NÀY :3--------- Đêm Khuya mị đã bị bộ này mê hoặc, tác giả đại bài nên văn phong lôi cuốn, nội dung tình tiết hấp dẫn qua từng chương. Truyện kể về vị mỹ nữ kia vì nhan sắc quá hoàn mỹ sắc sảo y hệt như hình tượng đại Boss ác độc nữ xứng, cho nên phận làm diễn viên nàng chỉ có thể đóng duy nhất 1 kiểu vai ác, cho đến một ngày nọ, nàng đột nhiên xuyên không, chân chính trở thành... thiên hạ đệ nhất ác nhân trong truyền thuyết.... Từ đây nàng bắt đầu chuỗi ngày tự tẩy trắng chính mình :v :v --- Văn án: Uông tiểu thư không cẩn thận xuyên qua thành thiên hạ đệ nhất ác nhân, Vì cứu mạng mình, nàng nghĩ ra nhất cẩu huyết cứu mạng phương pháp -- giả vờ mất trí nhớ. Uông tiểu thư: Ngươi hảo, ta mất trí nhớ, xin hỏi tỷ tỷ ngươi là? Nữ nhân thần bí: Ta là mẫu thân của ngươi. Uông tiểu thư: Mẫu thân hảo ~ Lại là trời trong gió nhẹ ngày nào đó, Uông tiểu thư: Mẫu thân, ngươi làm gì hôn ta? Nữ nhân thần bí: Kỳ thật, ta là ngươi nương tử. Uông tiểu thư: Nương tử hảo ~ Nữ nhân thần bí: Ngươi liền không thể hoài nghi ta một lần! Uông tiểu thư cười nói ra: Không được nga, nương tử, ta mất trí nhớ. Nữ nhân thần bí cười lạnh thành tiếng, theo giang hồ bạch tiểu sinh đưa tin, đêm đó hai người liền đánh lên tám trăm hiệp. Nội dung nhãn mác: Cường cường giang hồ ân oán xuyên qua thời không tiên hiệp tu chân(???) Nhân vật chính: Uô…
nam chính là nhất kiến chung tình với nữ chính, từ khi chị mới 6 tháng tuổi. Tính anh bá đạo nên ngày từ đầu đã kiên quyết sống cùng chị, có thể xem như kim ốc tàng kiều.Trong quá trình đó, những người mà chị có cảm tình, anh đều ghét. Có lần anh còn bẻ luôn chân chị vì mình dám chạy trốn. *** Lãnh Hổ bên cạnh thấy nhưng không thể trách. Đi theo thiếu chủ đã mươi mấy năm, thiếu chủ cũng không để ai vào lòng, chỉ có bé gái như búp bê kia mà thôi.À không.Thiếu niên cuối cùng cũng duỗi chân, rời khỏi boong tàu, vừa đi vừa hỏi: “Hai ngày tôi không ở đây, cô ấy đã làm gì?”Lãnh Hổ đi theo phía sau, đương nhiên biết rõ người thiếu chủ đang nói là ai.“Tiểu thư cô ấy...” Anh muốn nói lại thôi, nhưng sau đó lại nhanh chóng tiếp tục: “Cô ấy nói muốn được đi học như những đứa trẻ bình thường khác.”“Quả nhiên đã trưởng thành rồi.” Thiếu niên bỏ lại một câu như vậy, đi vào khoang thuyền.*** Một tình yêu chân thành được thử thách bởi những miệng đời cay độc của người đời, hành động mưu mô của những kẻ quen mặt, hứa hẹn sẽ khiến nhiều bạn đọc cảm thây thú vị và hào hứng…
Tên khác: Mỗi ngày Cẩu Hoàng đế đều bị vả mặt[177 Chương]Thể Loại: Cổ đại, Cung đấu, Ngọt sủng, HE, Vả mặt, Hài hước, Nam cường, Nữ cường, 16+Edit: Team Lãnh Cung.Người phụ trách: Hy Hoàng Thái Phi. [VĂN ÁN]Người nam nhân năm xưa bị Tần gia cô nương đội nón xanh hiện giờ đăng cơ vì Đế.Toàn bộ Đại Diệp triều đều chờ xem Tần gia gặp xui xẻo.Sau đó, Tần gia đền bù cho Hoàng thượng một cô nương khác. Nghe đồn cô nương này lớn lên lả lướt xinh đẹp, ngoan ngoan đáng yêu, một lần đạt được thánh tâm. Rồi sau đó, các nương nương khác trong hậu cung không còn 'đất dụng võ'. Rồi lại sau đó nữa, Hoàng Thượng cảm thấy bản thân mình làm một vụ mua bán lỗ vốn - mất hết cả vốn gốc. -----…
Nàng là King - sát thủ chi vương, chúa tể hắc đạo, khiến kẻ khác nghe tên đã sợ mất mật! Nàng là phế vật hòa thân công chúa, nhát gan, vô năng, vô đức, khiến kẻ khác nghe tên cười nhạt! Một khi xuyên qua, linh hồn hoán đổi, thiếu nữ hồi sinh, vinh hoa phú quý!Nàng là thê tử mà hắn ngay cả bái đường cũng không tham dự, hắn là phu quân mà nàng ngay cả mí mắt cũng lười nâng. Nàng cuồng vọng, cường hãn, hắn thiết huyết bá đạo. Nàng không cần yêu, hắn không cần biết yêu là gì. Trong khoảng khắc họ gặp nhau... Sự cường hãn của nàngNgày thứ nhất: nắm lấy vạt áo của nam nhân kia, cuồng vọng đến cực điểm: "Ta không thích bị người khác từ trên nhìn xuống, không có lần sau!". Ngày thứ hai: sáng sớm chạy bộ làm vương phủ loạn đến gà bay chó sủa, lại hung hăng đánh Chiến thần phu quân .......ba lần. Ngày thứ ba: kéo theo một xe thi thể đến đập phá sòng bạc của Thừa tướng! Tình yêu của nàng, là vương gia quyền quý cao sang, cục cưng của nàng là đứa nhở kháu khỉnh đáng yêu.Nữ chính cực kì bưu hãn, có ân sẽ báo, trân trọng thủ hạ, giúp bạn bè không tiếc mạng, không chút lưu tình với kẻ địch. Vào triều đình ra chiến trường, tới thanh lâu thắng sòng bạc, viết thi từ ngâm ca phú, thân thủ sắc bén, tâm tư kín đáo, toàn năng Chiến thần Vương phi.…
Tên: Hoàng thượng thay ta trạch đấuTác giả: Bôi TuyếtEditor: CakhongvayTình trạng edit: Đã xong.Số chương: 79 + 11 chương pnThể loại: Ngôn tình, Cổ đại , HE , Trạch đấu , Nhẹ nhàng , Hoán đổi linh hồn , 1v1.🪵🎍Mạnh Phất là phu nhân của Tuyên Bình Hầu, nàng lo liệu việc nhà, hiếu kính song thân, còn phải quản lý chuyện tranh giành tình cảm hậu viện của mấy tiểu thiếp cho hắn. Tất cả những việc của một phu nhân hầu phủ nên làm, nàng đều làm tốt, nhưng trước sau vẫn không được phu quân sủng ái.Mạnh Phất không yêu Tuyên Bình Hầu, nên cũng không thương tâm, nàng có dự cảm rằng cả đời này nàng sẽ sống cuộc đời bình lặng như nước thế này, cho đến một ngày, nàng bỗng nhiên tỉnh dậy, có người ở bên tai nàng gọi nàng bệ hạ.---Cung nhân và các quan lại cảm thấy bệ hạ của bọn họ đã thay đổi, trước nay hắn vừa mở miệng là có thể mắng bọn họ đến đau đầu, hiện giờ lại nhìn bọn họ ấm áp như gió xuân, còn quan tâm bọn họ có đói bụng không, khát nước không...Được ! Ta còn có thể dốc sức vì bệ hạ thêm trăm năm nữa!Tuyên Bình Hầu cảm thấy phu nhân mình thay đổi, trước nay nàng hiền lương thục đức, ôn nhu rộng lượng, hiện tại nàng giống như pháo trúc, động một chút liền nổ, ngày hôm qua nàng mắng tiểu thiếp hắn sủng ái nhất phát khóc, hôm nay còn đá hắn lăn xuống hồ.----Khi Tuyên Bình Hầu cùng Mạnh Phất hòa li, hắn tin nữ nhân này sớm muộn cũng có ngày hối hận, trong kinh thành này, ai nhà cao cửa rộng lại muốn một nữ nhân từng gả cho người chứ.Trẫm muốn.🍀…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…