Chương 14
Cả hai vụ án mạng ở thôn Ninh Hóa đều có những điểm tương đồng, Trương Khải Thạc và Lâm Hoành Tinh, người chưa chết ở vụ án đầu gần như một tình huống, phần đầu bỗng dưng bị thủng một lỗ, Lâm Hoành Tinh vẫn còn đang gắng gượng, nhưng Trương Khải Thạc thì không may mắn như vậy.
Còn Giang Ba.... Khương Bình thô bạo rít một hơi thuốc lá rồi ném đầu lọc và đi vào đường hầm xảy ra án mạng, nguyên nhân cái chết của Giang Ba ngay cả pháp y Phàn giỏi nhất nước cũng không tìm ra, thật chẳng thể tượng tưởng nổi.
"Cơ quan nội tạng không hề có vấn đề gì, không thể là đột tử, nhìn vẻ mặt và tư thế chết thì trước khi tử vong đã giãy giụa và sợ hãi điều gì, nói thế nào nhỉ, giống như đang giãy giụa thì bị ai cắt đứt đường sinh mạng vậy..."
Cắt đứt đường sinh mạng... nhớ đến lời của pháp y Phàn, Khương Bình lại nghĩ về mấy lời khai của Đàm Trình. Chẳng lẽ, thực sự có cái gì...
"Cục phó Khương, anh còn định ở trong đấy bao lâu nữa vậy? Em nghe lời khai mấy người khảo cổ tâm thần đó mà đã sợ muốn chết, anh thì lại đến ngôi mộ này vào ban đêm sao?"
Quay đầu lại nhìn Tiểu Lâm đang run rẩy đứng ở cửa động, Khương Bình cười nói.
"Tôi không biết là hai ngày trước ai đã nói mấy chuyện ma quỷ là vô lý, thế nào, bây giờ thì tin rồi?"
Như cảm nhận được một cơn gió thổi qua, Lâm Tần Vũ ôm chặt cánh tay.
"Nói thật, em còn là không tin trên thế giới này có quỷ thần đâu, nhưng dù không tin thì cũng có ai ra mộ người chết ban đêm đâu chứ anh.... còn mẹ nó là cái nơi đã chết hai người ở đó."
Lâm Tần Vũ là một trong số ít nữ cảnh sát trong cục, nói sợ thì cô đúng là không có, mấy năm này cô nhìn thi thể còn chưa đủ nhiều hay sao. Nhưng dù là ai thì cũng không muốn đã tan làm còn phải tiếp tục ở lại làm việc, nhìn cục phó trước mặt vẫn nghiêm túc điều tra, cô không nhịn được thì thầm nói.
"Nỗ lực làm việc mà cũng chỉ được chức phó thôi, anh coi cục trưởng kìa, đúng giờ tan làm, chờ hưởng thành quả của cấp dưới."
"Em không có việc gì thì qua đây, đứng đó lẩm bẩm cái gì?"
"Được rồi, em tới ngay!"
Sâu bên trong đường hầm thật sự rất tối, Khương Bình chỉ có thể nhìn thấy qua ánh sáng của đèn pin từ cô trợ thủ để quan sát bên trong đường hầm, đường hầm xây cũng rất chú ý an toàn, Khương Bình đi đến cuối cũng không thấy dấu hiệu sắp sụp đổ. Ngoại trừ một ít bùn đất và vết máu, còn có một cái hố sâu khoảng mười cm dưới đáy đường hầm, lúc họ đến hiện trường thì thấy Trương Khải Thạc bị chôn hơn nửa người xuống dưới đất ở đó.
Khương Bình dùng chân đạp đạp thử, bùn đất rất chắc chắn, loại trừ khả năng đất sụp.
Nghĩ đến xương đùi Trương Khải Thạc gần như đã bị bẻ gãy, Khương Bình tựa hồ có thể tưởng tượng ra một hình ảnh, Trương Khải Thạc bị một thứ gì đó lôi xuống mặt đất...
Khương Bình nhíu mày, hắn vô tình thấy dưới đất có vật gì đó lấp ló trong đống bùn, đang định ngồi xổm xuống lấy lên thì Lâm Tần Vũ đứng bên cạnh vội vàng ngăn lại.
"Em thấy mấy đồ ở đây không nên đụng vào. Dù gì cũng là đồ bồi táng người chết."
Lâm Tần Vũ cũng nhìn thấy cổ vật dưới đất kia, cô liếm đôi môi khô khốc, nhíu mày nói.
"Hơn nữa không phải nhóm khảo cổ nói đây là lăng mộ của một hoàng đế hơn ngàn năm đó sao?"
Nhìn Lâm Tần Vũ đột nhiên sắc mặt tái nhợt, bàn tay đang túm chặt hắn siết mạnh đến các móng tay đâm vào da thịt, Khương Bình nhíu mày, thấy Lâm Tần Vũ có vẻ không ổn, Khương Bình nói nhanh.
"Hôm nay thế thôi, chúng ta đi về."
Dứt lời, hắn vừa đỡ vừa kéo Lâm Tần Vũ đang thất thần ra khỏi đường hầm.
Giữa phần mộ chính, người nọ nhẹ gõ ngón tay lên mặt quan tài đá, cười nói.
"Ngàn năm sao?"
Ngàn năm...
...
Quê của Trương Khải Thạc ở Tứ Xuyên, cách biên giới Thiểm Tây và Tứ Xuyên không xa, sau khi thu xếp công việc ở Tây An, Đàm Trình liền về quê Trương Khải Thạc.
Theo quan niệm xưa, "đầu thất" là lễ cúng người đã mất sau bảy ngày. Người xưa cho rằng, linh hồn người chết sẽ về nhà vào ngày "đầu thất", người nhà cần chuẩn bị một mâm cơm, sau đó trốn đi trước khi linh hồn người thân trở về, cách tốt nhất là đi ngủ, không ngủ được cũng phải trốn trong chăn. Nếu linh hồn người đã mất thấy người nhà, sẽ không muốn đi nữa, ảnh hưởng đến việc đầu thai.
Đàm Trình không phải là người nhà của Trương Khải Thạc, nên tự nhiên là không cần phải trốn, cậu ngồi trong sân nhà của Khải Thạc trò chuyện với hàng xóm.
"Đứa nhỏ này là tim gan của cha mẹ nó, vất vả lắm mới nuôi nó được thành nghiên cứu sinh, giờ đột nhiên mất đi, cha mẹ nó làm sao chịu nổi đây."
"Đáng tiếc quá... trẻ thế này sao lại nhẫn tâm bỏ cha mẹ nó đi sớm thế này...!!!"
Những người hàng xóm không nhìn thấy, nhưng Đàm Trình thấy rất rõ, linh hồn của Trương Khải Thạc không biết xuất hiện lúc nào, chậm rãi đi dạo trong sân, sau đó vào nhà rồi ngồi vào bàn cơm, cậu ấy nhìn xung quanh, Đàm Trình biết cậu ấy đang tìm kiếm cha mẹ mình...
Thấy Trương Khải Thạc đứng lên do do dự dự như muốn vào phòng ngủ, lại tựa hồ không muốn lại bước vào, Đàm Trình bỗng nhiên căng thẳng, Trương Khải Thạc chắc là muốn gặp lại cha mẹ lần cuối... nhưng giờ đã âm dương cách biệt.
Cuối cùng, Trương Khải Thạc vẫn không vào phòng ngủ, chỉ quỳ xuống trước cửa, hướng vào phòng dập đầu mấy cái.
Loáng thoáng, Đàm Trình nghe thấy Trương Khải Thạc nói câu.
"Cha mẹ an khang... trăm tuổi..."
Nhìn Trương Khải Thạc một mình ăn cơm trong ánh nến trắng, Đàm Trình ngẩng đầu lên nhìn sao trời, đôi mắt đỏ lên.
Không biết khi nào, Trương Khải Thạc đi tới phía sau Đàm Trình, giống như thở dài mà nói.
"Tôi không tốt số... hoàn thành hộ tôi nghiên cứu... đốt xuống cho tôi, còn có..."
"Tôi sẽ chăm sóc cho họ."
Câu nói của Đàm Trình khiến linh hồn của Trương Khải Thạc phía sau sửng sốt.
Hóa ra... Đàm Trình có thể thấy sao... hóa ra...
Sắc mặt của Trương Khải Thạc biến đổi nhanh chóng nhìn Đàm Trình, Trương Khải Thạc há miệng thở dốc, cậu có rất nhiều lời nói muốn hỏi nhưng cuối cùng chỉ vỗ vai Đàm Trình nói.
"Đành giao hết lại cho cậu..."
Trên bầu trời sâu thẳm và sáng ngời rải rác một vài ngôi sao, dưới mặt đất tối tăm, cỏ dại khẽ lung lay, mọi thứ đều bị bao phủ trong ánh sáng huyền bí. Một con chim sơn ca tung cánh bay vút lên chân trời, như hòa quyện vào những vì tinh tú, cất tiếng hát véo von. Trời cao mênh mông giống như cũng đang yên lặng lắng nghe sinh linh bé nhỏ này hát mừng vũ trụ vô biên.
Trời sáng, Trương Khải Thạc biến mất, gà trống cũng cất tiếng gáy gọi ông mặt trời, Đàm Trình đứng lên bước vào phòng ngủ đẩy cửa đi vào, cha mẹ của Trương Khải Thạc quả nhiên không ngủ, chỉ ngồi trong phòng âm thầm lau nước mắt.
Mấy ngày trôi qua tựa như mấy năm, dù chỉ mới hơn 50 nhưng đau thương cùng cực khiến họ như già đi thêm rất nhiều tuổi.
Sau này, cha mẹ cậu cũng là cha mẹ của tôi.
Chưa vạch trần bí mật khu Đại Mộ kia, tôi sẽ không ngã xuống.
Đội khảo cổ ở Đại Mộ thôn Ninh Hóa vốn đã thiếu nhân lực, lại vì sự kiện này đi mất thêm mấy người, rồi phải mở họp liên miên, không cần biết tranh cãi thế nào, Đàm Trình vẫn giữ nguyên ý kiến.
Tiếp tục.
Tiếp tục nghiên cứu, tiếp tục khai quật, đã kiên trì nhiều năm như vậy rồi, Giang Ba, Trương Khải Thạc đều bỏ mạng vì nó, nếu từ bỏ không chỉ có lỗi với họ, mà chính bản thân Đàm Trình còn cảm thấy phải xin lỗi với công sức của mình bỏ ra 4, 5 năm qua.
"Buổi tối không làm việc, trước 5 giờ kết thúc, tốc độ chậm một chút cũng không sao, bất luận bao lâu tôi vẫn cố gắng tiếp tục nó."
"Mẹ nó, cậu không muốn sống nhưng bọn tôi thì muốn!"
"Vậy thì cậu cút đi!" Đàm Trình tức giận nói một câu, cậu không để tâm đến đám người ầm ĩ phía sau, phủi tay rời đi.
Cuộc họp lần này tuy không vui, nhưng kết quả lại tốt với Đàm Trình, có vài người bất mãn rời khỏi dự án, còn lại khoảng mười sáu nhân viên khảo cổ, nhưng ít ra công việc không bị tạm ngừng lại.
Tám giờ sáng đến bốn giờ chiều, đúng giờ đi làm đúng giờ tan tầm, không cho phép ai ở lại lăng mộ này quá thời gian. Vì bảo đảm an toàn, Lý Quốc Hiền còn tìm xe buýt cỡ trung đưa đón tất cả nhân viên từ khu khai quật đến trung tâm Tây An nghỉ ngơi buổi tối, không cho đội khảo cổ qua đêm ở thôn Ninh Hóa nữa.
Tránh được ban đêm và tờ mờ sáng, nửa tháng khai quật đã hoàn thành, tất cả nhân viên khảo cổ đều bình an vô sự.
Đường hầm dẫn thẳng đến đầu dưới của lối vào lăng mộ, những phiến đá lớn ở rìa lăng mộ dần dần được dỡ bỏ, thần đạo chôn dấu hơn một ngàn năm thông đến mộ thất từng chút từng chút hiện ra trước mắt của Đàm Trình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com